Hôn Ước

Chương 19



Bữa tối hôm đó, trong đầu Hạ Thiên tràn đầy hình ảnh Hàn Trình, cắm đầu cắm cổ ăn, nhưng chẳng biết mùi vị gì.

Hàn Trình cho rằng Hạ Thiên ngây người trong văn phòng cả ngày, buồn bực, ăn cơm tối xong liền hỏi: “Đổi xe khác, đưa cậu ra ngoài đi dạo một vòng nhé?”

“Không được không được.” Hạ Thiên vội lắc đầu, hôm nay quên mang sách giáo khoa môn lý, cháu muốn ôn tập lại mấy chỗ, giờ về nhà, vừa kịp xem.”

Hàn Trình mỉm cười: “Nghiêm túc thế cơ à? Cũng được.”

Về đến nhà, Hạ Thiên lấy cớ mệt mỏi, nghĩ muốn nằm trên giường đọc sách, uyển chuyển từ chối lời đề nghị kèm cậu của Hàn Trình, cậu không đến thư phòng, mà trở về phòng từ sớm.

Hàn Trình cảm thấy bất ngờ, định bụng gọi Hạ Thiên lại hỏi chuyện, nhưng đúng lúc lại có điện thoại, Hàn Trình vội đi xử lý công việc, quên luôn chuyện kia.

Trong phòng riêng, Hạ Thiên ngồi bên bàn trà, tâm trí như lạc vào cõi mơ.

Cậu nỗ lực nhớ lại, từ khi nào cậu lại động tâm.

Tuy rằng từ hồi sáu tuổi cậu quen biết Hàn Trình, gặp qua y, nhưng tiếp xúc thực sự lại là khoảng gần hai tháng sau khi kết hôn này.

Hạ Thiên cảm thấy sợ hãi, hai tháng mà thôi, thế mà có thể thích một người ư?

Lại còn là vô cùng vô cùng thích như vậy.

Hạ Thiên không chút nghi ngờ tình cảm bản thân dành cho Hàn Trình, tuy rằng trước nay cậu chưa từng rung động, tuy rằng thời gian cậu và Hàn Trình tiếp xúc không được lâu, tuy rằng còn nhiều điều ở Hàn Trình mà cậu chưa biết cũng chưa hiểu, nhưng cậu rất rõ ràng, cậu thực sự thích Hàn Trình.

Tình cảm yêu thích này không biết đã ủ men trong lòng cậu bao lâu, hôm nay bởi vì nhiều chi tiết đả động, đột nhiên bung toả, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng phát đau, liền như lúc nãy, suýt nữa cậu đã nói ra miệng rồi.

Có quỷ mới biết cậu làm thế nào để nhịn xuống.

Hạ Thiên không sợ đi tỏ tình, cũng chẳng cảm thấy thẹn thùng, nhưng cậu lo sợ, sau khi tỏ ý xong, Hàn Trình sẽ lập tức chấm dứt cuộc hôn nhân này.

Tuy rằng Hàn Trình đã từng vài lần nói qua, tương lai có li hôn, cũng sẽ quan tâm lo lắng cho cậu, tận lực chăm lo cho cậu, nhưng Hạ Thiên chẳng cần những điều đó. Cậu có thể cảm nhận được, Hàn Trình đã lên sẵn kế hoạch cho cả hai mấy năm tới, thậm chí vài chục năm nữa, đầu tiên là li hôn, là bắt đầu cho kế hoạch này.

Hạ Thiên thở dài thườn thượt……. Nghĩ tới sau khi li hôn được Hàn Trình chiếu cố, còn không bằng ăn vạ ở đây.

Cứ mãi ăn vạ ở đây, có lẽ rồi cũng đến một ngày Hàn Trình lại quay ra thích mình thì sao?

Thật sự thích rồi, thì sẽ không cần li hôn.

Mặt Hạ Thiên lúc trắng lúc hồng, cậu nằm lên giường suy tư trong chốc lát, có chút ý nghĩ muốn gọi cho Lương Thanh Phong tâm sưn……. Nhưng lại sợ Lương Thanh Phong mật báo.

Hạ Thiên lăn qua lộn lại trên giường nửa ngày, sắp sửa 10 giờ khuya, rốt cuộc nhịn không được, gọi cho Lương Thanh Phong.

“Cậu Hạ?”

Lương Thanh Phong phảng phất như người máy online 24/7, mặc kệ cậu gọi cho anh lúc nào, anh cũng đều lập tức nghe máy.

Hạ Thiên ngượng ngùng nói: “Không quấy rầy anh nghỉ ngơi chứ ạ?”

Lương Thanh Phong đáp: “Không có, có chuyện gì sao?”

Hạ Thiên nghĩ nghĩ, rồi mới do dự nói ra: “Em muốn hỏi anh một chuyện, nhưng mà……. anh đừng nói cho Hàn thúc biết, có được không?”

Không đợi Lương Thanh Phong lên tiếng, Hạ Thiên lại nói tiếp: “Em đảm bảo! Không liên quan đến chuyện công việc đâu! Cũng không liên quan đến kết quả học tập của em luôn!”

Lương Thanh Phong ngây ra, hôm trước Hàn Trình nói với anh, chuyện giả mạo chữ kí, vẫn chưa nói ra.

Chuyên nghiệp, làm việc đâu vào đấy, gặp biến không loạn Lương trợ lý, khó có lần lại khẽ run.

Hạ Thiên thuận thế cáo trạng, đáng thương hề hề bày tỏ: “Sao lần trước anh lại nói cho Hàn thúc chuyện giả chữ kí hả?!”

Lương Thanh Phong có chút xấu hổ ấp úng: “Đó là bởi……”

Hạ Thiên uể oải nói tiếp: “Bởi vì chuyện ấy mà em ăn một roi đó!”

Lương Thanh Phong làm thủ hạ của Hàn Trình nhiều năm sớm đã luyện ra một trái tim thép, thế mà lần này lại có chút tự trách.

Hạ Thiên thừa thắng xông lên: “Lần này, anh có thể không đảm bảo, không hứa hẹn, nhưng anh đừng có mang chuyện em hỏi anh ngày hôm nay nói cho Hàn Trình được không?”

Lương Thanh Phong thoáng do dự, lát mới lên tiếng: “Được, cậu nói đi.”

Hạ Thiên che lại loa, hắc hắc cười, làm cho Lương Thanh Phong áy náy không dễ tí nào, cậu phải tranh thủ cơ hội này: “Em muốn hỏi một chút, mấy người Hàn thúc trước kia qua lại…… đều là dạng gì? Y thích loại hình như nào ạ?”

Hạ Thiên khẩn trương chờ Lương Thanh Phong trả lời, nghĩ muốn xác định xem mình có phải loại hình Hàn Trình ưa thích hay không.

Lương Thanh Phong sau khi suy nghĩ, nói: “Không cố định, ít nhất trong mắt tôi, dáng vẻ loại hình nào cũng có.”

Hạ Thiên có điểm thất vọng: “Thế ạ……”

“Nhưng vẫn có một vài điểm giống nhau.” Lương Thanh Phong đang chọn lọc tin tức, lấy số liệu, phân tích, “Đều không phải người chung tình cố chấp, yêu được buông được, khi ở bên nhau đôi bên không đề cập tới tương lai, sau khi chia tay vẫn có thể làm bạn bè.”

Hạ Thiên thở dài, mấy điều này cậu không làm được.

Thực sự nếu có một ngày cậu không nhịn được mà tỏ tình, Hàn Trình mà từ chối, cậu không có cách nào có thể thản nhiên duy trì quan hệ như cũ.

Lương Thanh Phong thấy Hạ Thiên không nói gì, đành lên tiếng: “Cậu còn điều gì muốn hỏi nữa không?”

“Không có.” Hạ Thiên lầm bầm lầu bầu, “Không có loại hình yêu thích cố định cũng tốt……”

Lương Thanh Phong nghe không rõ, hỏi lại: “Gì cơ?”

“Không có việc gì không có việc gì.” Hạ Thiên kích động nói, “Ngại quá, đã muộn thế này mà còn gọi điện…… hiện tại cũng không phải trong giờ làm việc, quấy rầy anh nghỉ ngơi, xin lỗi.”

“Không cần phải xin lỗi.” Lương Thanh Phong nói. “Trước Hàn tổng đã phân phó, đối với cậu, tôi không có thời gian làm việc cố định, tuỳ thời tuỳ chỗ đều phải đợi cậu liên hệ…… miễn cho có chuyện ngoài ý muốn.”

Hạ Thiên ngẩn ra, trong lòng ấm áp đến lạ: “Vẫn cứ phải xin lỗi, tóm lại…… vất vả rồi, chúc anh ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Tuy rằng không hỏi thăm được tin gì hữu dụng, nhưng Hạ Thiên cũng chẳng hề gặp thất bại, hiện tại Hàn Trình đang độc thân (?), có thể theo đuổi được.

Hạ Thiên nguyện ý thử xem.

Hạ Thiên mải mê suy tư những chuyện phiền não tuổi mới lớn, chẳng biết nghĩ bao lâu, cuối cùng buồn ngủ lắm rồi, liền lăn ra ngủ thẳng.

Hạ Thiên cả đêm không đắp chăn, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy nghẹt mũi váng đầu, giọng nói khàn khàn.

Bên bàn ăn, Hàn Trình nhíu mày nhìn Hạ Thiên, hỏi: “Thời kì vỡ giọng?”

“Từ hồi tiểu học cháu đã vỡ giọng rồi……” Hạ Thiên dở khóc dở cười giải thích, “Có chút cảm mạo thôi.”

Hàn Trình cười tự giễu: “Dạo này có xem ít sách báo, cũng biết ít nhiều…… Có kẹp nhiệt độ chưa?”

“Không sao đâu ạ, hẳn là không phát sốt.” Hạ Thiên sờ sờ trán, nhoẻn miệng cười, “Lát cháu sẽ uống thuốc cảm, ngày mai là ổn thôi.”

Hàn Trình nâng tay nhìn đồng hồ, nói: “Mau ăn đi, đi sớm một chút, lát qua bệnh viện xem thử rồi đến trường sau.”

Hạ Thiên bật cười: “Không cần đâu ạ, chỉ bị cảm vặt thôi…….”

Hàn Trình không để ý tới chút kháng nghị nho nhỏ của Hạ Thiên, dặn dò: “Hôm nay tôi định tới công ty sớm một chút để giải quyết nốt vấn đề phát sinh ngày hôm qua, nên không đưa cậu đi học được…… vừa hay Lương Thanh Phong lát sẽ tới đây, tôi sẽ nói anh ta đưa cậu đi viện khám.”

“Không không không không……” Sáng nay Hạ Thiên dậy đã hối hận lắm rồi, đáng nhẽ đêm qua không nên bị ma xui quỷ khiến gọi điện cho Lương Thanh Phong.

Tuy rằng Lương Thanh Phong đồng ý sẽ khôg nơi chuyện này cho Hàn Trình biết, nhưng Lương Thanh Phong cũng không ngốc, cẩn thận ngẫm lại, có khả năng sẽ đoán ra được ít manh mối. Hiện tại Hạ Thiên cực ngại chạm mặt Lương Thanh Phong.

“Không phải đang thương lượng với cậu.” Hàn Trình cảm thấy khó hiểu, hỏi lại, “Làm sao vậy? Không phải là không còn sợ anh ta nữa sao? Bằng không thì tôi đưa cậu đi?”

“Đừng.” Hạ Thiên bất đắc dĩ, cậu không dám làm trễ nải Hàn Trình, đành thoả hiệp: “Không sợ nữa ạ…… Thôi được, để anh ấy đưa cháu đi vậy.”

Không bao lâu sau, Lương Thanh Phong tới cửa.

Hạ Thiên cắm mặt xuống bát, cúi đầu và cơm, không dám nhìn anh.

Hàn Trình nghi hoặc liếc Hạ Thiên một cái, quay qua nói với Lương Thanh Phong: “Không cần đi cùng tôi tới công ty, anh đưa cậu ấy đi bệnh viện khám một chút, xem bị làm sao, nếu không có vấn đề gì thì đưa cậu ấy đến trường, hoặc đưa về nhà,xử lý xong thì quay về công ty.”

Lương Thanh Phong gật đầu, anh liếc nhìn Hạ Thiên, không lên tiếng.

Hàn Trình nhạy bén phát hiện ra bầu không khí giữa hai người có điểm lạ, y nhìn Lương Thanh Phong, suy tư.

Hạ Thiên nỗ lực điền đầy bụng, mới vội vã nói: “Em đi lấy cặp sách.” Dứt lời, nhanh như chớp hạy lên lầu.

Hàn Trình cầm khăn ăn, nhẹ nhàng lau ngón tay, cất tiếng: “Nói.

Không cầ Hàn Trình nhiều lời, Lương Thanh Phong đoán được ngay y đang muốn hỏi điều gì, nhưng nhớ tới đêm qua chính mình hứa hẹn, Lương Thanh Phong do dự.

Hàn Trình cười nhạo: “Anh cũng đến kì phản nghịch?”

Nguyên tắc chỉ trung thành với một mình Hàn Trình lần nữa chiếm trọn lý trí Lương Thanh Phong, chút hổ thẹn trong lòng vì thất hứa với Hạ Thiên quẳng ra sau đầu, anh tiến lên một bước, không chút áp lực, kể một mạch về cuộc điện thoại đêm qua, không sót một chữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện