Thiên Giới Hoàng Hậu

Chương 14: Minh phượng lâu



Ánh dương quang tà tà chiếu xuống, bao phủ toàn bộ vùng đất, Mộc Thanh Dao một tay đỡ cửa xe, một chân đã đạp lên xe ngựa, xoay mình nghe được phía sau thanh âm từ tính trầm thấp, không khỏi dừng lại động tác, tư thái ưu nhã thu tay lại, mắt híp lại thu hút, trong con ngươi hiện lên những ám nhọn băng lạnh, nhìn về phía nam tử xuất sắc mặc bạch y thắng tuyết.

Chỉ thấy nam tử liền ôm quyền, khóe môi câu ra tiếu ý: “Tại hạ La Dương, thỉnh giáo cô nương phương danh.”

“La Dương?” Mộc Thanh Dao nghiền ngẫm nở nụ cười một chút, tên thật hay tên giả a, nam nhân này vừa nhìn liền biết lai lịch phi phàm, chỉ sợ bối cảnh không đơn thuần, nhưng vậy thì liên quan gì nàng a, cũng không cần để ý tới hắn, thong dong lên xe ngựa, Mai Tâm cùng Lục nhi cũng theo sát phía sau, một thanh âm ngẫu nhiên vang lên: “Đi.”

“Dạ, tiểu thư.”

Mã xa phu không dám chậm trễ, nhảy lên xe ngựa, động tác gọn gàn vung lên mã tiên, lái xe  ngựa hoa lệ ly khai đoàn người.

Dưới ánh mặt trời, La Dương dài nhỏ đôi mắt hiện lên, như có điều suy nghĩ quang mang, đuôi lông mày gãy nhẹ, nở nụ cười, nụ cười này làm cho rất nhiều người bên cạnh  nhìn ngây người, nam nhân này thật đúng là tuấn a, hắn đến tột cùng là ai?

“Công tử? Nàng thật vô lý.”

Thủ hạ phía sau La dương tức giận mở miệng, lãnh trừng mắt nhìn xe ngựa đang đi xa.

Thủ hạ nói vừa xong, trong đám người liền có người phụ họa hắn: “Vô lý cũng là hẳn đi, các ngươi không biết nàng là người phương nào sao?”

La Dương liền ôm quyền, ôn hòa hỏi: “Thỉnh giáo một chút, nàng là người phương nào?”

Người nọ đắc ý mở miệng: “Nàng là tiểu thư của Mộc đại nhân tả thừa tướng Huyền Nguyệt quốc chúng ta, nổi danh háo sắc nữ nhân, chính là mộc tam tiểu thư.”

Nam nhân kia tiếng nói vừa dứt, người vây quanh xem ha ha cười rộ lên, sôi nổi tản ra, trong đó có một số người nghi hoặc nói: “Thế nhưng hôm nay một Mộc tam tiểu thư thực sự không giống như lúc trước? Ngươi nhìn xem nàng ngay cả mỹ nam lên tiếng cùng nàng,cũng làm như không thấy, có phải hay không đầu óc bị phá hủy.”

“Đúng vậy, nam nhân này rất tuấn a, theo lý nàng nhất định sẽ đối với người này động thủ động cước, làm sao mà một điểm động tĩnh cũng không có vậy?”

Trên đường cái rất nhanh an tĩnh lại, người khách lúc nãy bị đánh đã được mấy người hán tử mang vào trong khách sạn, La Dương cùng thủ hạ quay đầu lại ly khai, chỉ thấy hắn, trong nháy mắt, sắc mặt ám chìm, lãnh khí bao phủ toàn bộ khuôn mặt, khóe môi nhếch lên, trầm giọng ra lệnh: “Đi thăm dò một chút, mộc tam tiểu thư này?”

“Dạ, chủ tử.”

Hai người rất nhanh biến mất ở trên đường cái, phố xá trước sau như một vẫn hoạt động náo nhiệt, sự việc vừa rồi làm gián đoạn một chút không khí đó đã nhanh chóng bị mọi người gạt ra khỏi đầu.



Một chiếc xe ngựa xa hoa nhẹ nhàng chạy qua, bên trong xe ngựa, một mỹ nhân lành lạnh tĩnh ngọa ở trên trường kỷ mềm, không nhúc nhích, nhắm mắt dưỡng thần, có phần lơ đãng xa cách cùng cao cao tại thượng, khiến người không dám khinh ý trêu chọc nàng, Mai Tâm cùng Lục nhi cẩn thận liếc chủ tử nhà mình, sau đó nhìn nhau.

Không nghĩ tới tiểu thư thực sự không phạm háo sắc nữa, hôm nay  nhìn thấy một nam nhân xuất sắc như vậy cũng thờ ơ, xem ra lão gia không cần lo lắng.

“Muốn nói cái gì cứ nói đi.”

Thanh âm lạnh lùng vang lên, Mai Tâm lại càng hoảng sợ, tiểu thư cảm giác thật là nhạy bén, mặc dù nhắm mắt lại cũng biết nàng có chuyện muốn nói, Mai Tâm cười mở miệng: “Tiểu thư, chúng ta bây giờ đi đâu a? Đi ra dạo nửa ngày, trời cũng đến buổi trưa rồi.”

“Tìm gia trà lâu đi.”

Nàng còn không muốn trở về, nhưng thật ra là muốn nếm thử điểm tâm trà lâu lý …

“Dạ, tiểu thư” Mai Tâm lên tiếng trả lời, hướng ra phía ngoài phân phó: “Đi Minh Phượng lâu nơi tiểu thư thường xuyên đến.”

Minh Phượng lâu, trà lâu xa hoa nhất kinh thành, tổng cộng ba tầng lâu, ăn cơm uống trà dừng chân đều là số một, bất quá có thể đi vào gian lâu này đều là quan to hiển quý, hoặc là có tiền phú thương, bởi vì nơi này là nơi vung tiền như rác, người tầm thường căn bản tiêu phí không nổi như vậy.

Bất quá Mộc Thanh Dao quý là thừa tướng thiên kim, tự nhiên có thể đi vào địa phương xa hoa bực này, hơn nữa tại gian trà lâu này, nàng có một vị trí riêng.

“Tốt.”

Mã xa phu ứng một tiếng, xe linh hoạt chạy, hướng con đường náo nhiệt nhất kinh thành đi…

Minh Phượng lâu, tiểu lâu có ba tầng ở giữa các cửa hàng, coi như là hạc giữa bầy gà, cao to mà chói mắt, làm người khác chú ý, thiếp vàng chữ to sinh động như huy, màu xanh biếc của dây leo vây quanh kim sắc chiêu bài, tạo nên sự phân cấp xa xỉ thêm mấy phần tinh xảo độc đáo, buộc vòng quanh chữ Minh Phượng lâu làm bằng đồng

“Tiểu thư, tới rồi?”

Mã xa phu thanh âm vừa vang lên, người vẫn tà tà đang nằm xoay mình mở mắt ra, ánh mắt thanh u, giống như nước suối trên núi chảy qua, sạch sẽ trong suốt, làm cho người ta không khỏi có phần thần thanh khí sảng.

Mai Tâm cùng Liên nhi dẫn đầu xuống xe ngựa, hai người một tả một hữu đứng thẳng, một người vén mành, một người vươn tay ra.

“Tiểu thư, xuống đây đi.”

Mộc Thanh Dao biếng nhác giật mình, từ từ vươn bàn tay bạch tích hoàn mỹ, đưa tới trong tay Mai Tâm, chậm rãi xuống xe ngựa, nàng vừa mới đứng nghiêm, liền khiến cho một trận náo động, bên cạnh có rất nhiều người khiếu khiếu nói nhỏ.

“Nữ nhân xinh đẹp như thế là ai a?”

“Bên người nàng hình như là nha đầu của mộc tam tiểu thư phủ thừa tướng, không phải là mộc tam tiểu thư đi, chẳng lẽ lời đồn đãi là thật?”

“Mộc tam tiểu thư đầu óc bị phá hủy, không nhìn mỹ nam?”

Tiếng nói nhỏ kia rơi xuống lổ tai Mộc Thanh Dao, con ngươi thâm thúy của nàng xẹt qua ánh sáng âm u, khuôn mặt lộ ra phiêu dật, tuệ tiệp, cái loại cao quý lịch trang nhã từ trong xương làm cho người ta dời không ra tầm mắt, chỉ thấy nàng chậm rãi bước lên bậc tam cấp, tư thái ưu nhã động lòng người, vẫn nhìn nàng, điếm tiểu nhị đang ngây người chợt hoàn hồn, cười tủm tỉm chào đón.

“Ngươi là mộc tam tiểu thư đi, mau mời vào, mau mời vào.”

Mọi người xác định nàng này đúng là mộc tam tiểu thư, ồ lên, Mộc Thanh Dao mặc kệ những người này, hơn nữa đều là tiền thân gây ra chuyện, nàng mới lười đi sửa chữa cái gì, theo điếm tiểu nhị hướng phía sau Minh Phượng lâu mà đi.

Lúc này, lầu hai Minh Phượng lâu, có một phiến cửa sổ mở, bên trong chính diện có ba nam nhân đang ngồi xem náo nhiệt.

Đây là ba nam nhân xuất sắc, các hữu phong tư, trong đó có một người bắt mắt nhất, quần áo huyền y bọc thân thể cao ráo to lớn, vạt áo cùng cổ tay áo thêu kỷ đóa tường vân, làm cho hắn thêm vài phần mềm mại nhã khí, tóc dài đen như mực dùng bạch ngọc trâm xén lại, trắng sáng rõ ràng, hãy nhìn nó sáng bóng trơn như trù, ngọc chất nhẵn nhụi, là thượng đẳng cổ ngọc, vạn trung khó cầu trân phẩm, vật trân quý như vậy lại bị hắn tiện tay lấy ra cấm vào tóc, có thể thấy được thân phận bất phàm, hắn chính là Sở Thiển Dực con trai bảo bối của hữu thừa tướng Huyền Nguyệt quốc Sở Phong Ngọc.

Lúc này hắn lười nhác ngồi lệch một bên ở trên trường kỷ, một chân chống đỡ, rỗi rãnh nhìn ngoài cửa sổ, mà ngồi đối diện hắn là hai người nam tử, một thân miêu tả y, màu da sáng trắng, ánh mắt mị hoặc, một người cái khác mặc Lam Y, mày thanh mắt đẹp, hai nam nhân đang cười trêu ghẹo.

“Vừa rồi là mộc tam tiểu thư sao? Không quá khả năng đi.”

“Có khả năng bị đánh tỉnh” một người khác châm chọc mở miệng.

Hai người kia đều là bạn hữu của Sở Thiển Dực, một là công tử của Binh bộ thị lang, một là phủ Doãn đại nhân công tử…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện