Tiền Nhiệm Vô Song

Chương 50: Toàn bộ bắt trước rồi lại nói



"Không phải chúng ta làm, vậy thì là ai?"

Tần Nghi đứng một chỗ suy tư quanh quẩn, sau đó quay người bước nhanh, nói:

"Đi, nhìn xem bên phía phụ thân có tin tức gì."

Trên tay nàng có bồi dưỡng một nhóm thế lực thế giới ngầm, trên tay phụ thân của nàng cũng có một nhóm, bình thường nắm giữ điều động riêng phần mình, lúc này tự nhiên muốn hỗ trợ lẫn nhau.

Hai người mặc đồ ngủ bước nhanh ra ngoài, không để ý tới hình tượng, nóng lòng muốn biết xảy ra chuyện gì.

Ai ngờ sau khi đến phát hiện Tần Đạo Biên và Liễu Quân Quân cũng đi ra, đồng thời mặc đồ ngủ, cả hai đang ngồi ở trên ghế sa lon bên ngoài phòng ngủ với khuôn mặt bình tĩnh.

Bạch Sơn Báo cũng có mặt, sắc mặt vô cùng khó coi.

Tần Nghi đi vào nhìn quanh xem xét, mở miệng hỏi:

"Việc Triệu Nguyên Thần bị giết, mọi người biết rồi hả?"

"Á..."

Bạch Sơn Báo ngạc nhiên quay đầu.

Tần Đạo Biên đứng lên, hỏi:

"Triệu Nguyên Thần cũng bị giết rồi?"

Hửm? Đôi mắt của Tần Nghi lóe sáng, trầm giọng nói:

"Còn có chuyện khác xảy ra sao?"

Bạch Sơn Báo khó xử nói:

"Chỗ này của ta xảy ra chút khe hở, chỉ sợ muốn rước lấy phiền phức lớn cho trong nhà."

Bạch Linh Lung giật mình nói:

"Gia gia, xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt Tần Nghi bỗng nhiên nhìn chằm chằm về phía lão ta.

Bạch Sơn Báo có chút không biết nên nói cái gì cho phải, bày ra bộ mặt đắng chát, nói:

"Hôm nay ta đi cảnh cáo Tào đầu trọc một chút, để cho gã ta thức thời, buộc đối phương đưa ra lựa chọn, đồng thời thông qua gã ta nắm giữ kế hoạch của Chu thị muốn nhắm vào chúng ta. Ta nhìn thấy Tào đầu trọc có hơi băn khoăn, sợ rằng gã ta chạy trốn, thế là sau đó cho một nhóm nhân thủ chạy đến nhìn chằm chằm. Ai ngờ nhân thủ vừa mới chạy đến, phát hiện hai tên thành vệ chết phía ngoài đường hang ổ Tào đầu trọc, lúc này người phía dưới bước vào trong xem tình hình, mới phát hiện hang ổ của Tào đầu trọc đã bị người ta giết sạch."

Bạch Linh Lung không hiểu, Tần Nghi cũng nghi ngờ nói:

"Cho dù là vậy, phiền phức có liên quan gì với nhà chúng ta?"

Tần Đạo Biên nghiêm mặt nói:

"Vấn đề ở chỗ, người bên thành vệ vừa vặn chạy đến, vừa hay thấy người của chúng ta ở phía ngoài nhà Tào đầu trọc, cho nên xem người của chúng ta như hung thủ tiến hành vây bắt trực tiếp, chúng ta chẳng khác nào hung thủ bị bắt ngay tại hiện trường. Nếu không phải bên ngoài có người canh chừng, lặng lẽ thoát thân báo tin, chỉ sợ chúng ta còn không biết đã xảy ra chuyện gì."

Liễu Quân Quân thở dài, nói:

"Bị bắt gặp ngay tại chỗ, còn có thành vệ bị giết, sợ rằng nhất thời rất khó giải thích rõ."

Tần Đạo Biên nói:

"Đại khai sát giới ở trong thành Bất Khuyết, đã phạm vào điều kiêng kị của Lạc Thiên Hà, lại còn giết chết thành vệ nữa, sợ rằng Lạc Thiên Hà càng thềm tức giận, đụng đến ranh giới cuối cùng của lão, với bản tính của lão thì chưa chắc sẽ cho chúng ta thể diện."

Tần Nghi nói:

"Không vội, không phải chúng ta làm, nghĩ biện pháp tự nhiên có thể giải thích rõ ràng."

Liễu Quân Quân hỏi nàng:

"Đúng rồi, Triệu Nguyên Thần lại là chuyện gì xảy ra?"

"Triệu Nguyên Thần bị người treo cổ ngay trong nhà mình, Uẩn Hà lâu cũng bị người giết sạch..."

Tần Nghi nói ra tình huống mà mình biết.

"Hít!"

Tần Đạo Biên hít sâu một hơi, nói:

"Thật đúng là đại khai sát giới! Không phải chúng ta làm, rốt cuộc là người nào làm? Hai địa phương đồng thời xảy ra chuyện như vậy, tuyệt đối là người cùng một nhóm làm!"

Liễu Quân Quân hơi híp mắt, nói:

"Bên cạnh Tào đầu trọc có không ít người, bên người Triệu Nguyên Thần cũng không ít hộ vệ, người nào có bản lĩnh lớn như vậy, có thể lặng yên không một tiếng động giết sạch hai địa phương?"

Tần Đạo Biên hừ hừ một tiếng, nói:

"Triệu Nguyên Thần cũng đã chết, cho dù là ai cũng sẽ cho rằng có liên quan đến chuyện đấu thầu Cự Linh Thần, Tần thị muốn tranh đoạt lợi ích nên giết người, hiện tại chúng ta thật đúng là khó lòng giải thích. Chẳng lẽ Phan thị và Chu thị cố ý vu oan hãm hại?"

Tần Nghi trầm mặc suy tư điều gì.

Tần Đạo Biên chợt quyết đoán, nói:

"Không thể chần chừ nữa, lại tiếp tục bị động như thế, chờ đến lúc người của thành vệ chạy đến cửa vây bắt, dẫn đến ảnh hưởng không tốt. Hiện tại, mọi người nhanh chong thay trang phục, theo ta lập tức đi đến phủ thành chủ, việc trước mắt là hỏi cái gì trả lời cái gì, không cần phải có gì giấu diếm, cần phải giải thích rõ ràng sự việc."

Tần Nghi chợt nghiêng đầu nhìn Bạch Linh Lung, nói:

"Ngươi đừng đi, ở lại đây đi."

Tần Đạo Biên trầm giọng nói:

"Hiện tại sự việc có liên quan đến tình tiết vụ án không thể lại che che lấp lấp, Linh Lung cũng cần phải tiếp nhận hỏi thăm."

Tần Nghi vờ như không nghe thấy, đối mặt với Bạch Linh Lung, rất tỉnh táo bàn giao nói:

"Ngươi lập tức đi làm ba chuyện, phải mau chóng hoàn thành.

Thứ nhất, Triệu Nguyên Thần đã chết, ngươi lập tức để cho người ta báo án.

Thứ hai, ngươi lập tức đi Khuyết Thành Thị Tấn (đài truyền hình) tìm Chu Lỵ, cần phải nhờ vả Chu Lỵ nghĩ biện pháp hỗ trợ nói giúp. Song phương hợp tác vui vẻ, Chu Lỵ từng nhận ân tình của ta, không tiện từ chối hợp tác, cho dù nàng ta cân nhắc vì kênh trực tuyến, cũng không hy vọng Tần thị sụp đổ, ngươi chỉ cần nghĩ biện pháp nói đôi lời, nàng ta hẳn là sẽ cố gắng thử một chút. Lúc này, Lạc Thiên Hà vẫn đang tức giận, xét về nhu cầu về mặt tin tức của Lạc Thiên Hà, Chu Lỵ ra mặt biện hộ phù hợp hơn bất kỳ ai khác. Ngàn vạn lần nhớ kỹ, đêm nay Chu Lỵ không thể ra mặt, để cho nàng ta buổi sáng ngày mai lại đi tìm Lạc Thiên Hà, ngươi hẳn là hiểu ý của ta.

Thứ ba, ngươi tự mình đi gặp tổng quan Hoành Đào. Chúng ta đi giải thích với Lạc Thiên Hà, ngươi tự mình đi giải thích với Hoành Đào trước một chút, không cần nói thêm cái gì, chỉ cần giải thích rõ ràng là chuyện gì xảy ra, trong lòng Hoành Đào sẽ tự có điểm cân nhắc. Sau đó nếu như Hoành Đào muốn giữ lại, ngươi cứ việc ở lại, không để cho ngươi ở lại, ngươi chạy đến phủ thành chủ cũng không muộn."

Bạch Linh Lung nhớ kỹ, nhưng mà cô nàng ta vẫn nhịn không được nhìn Tần Đạo Biên một chút, Tần Nghi có thể chơi chiêu tính tình con gái với Tần Đạo Biên, cô nàng không tốt ngoảnh mặt làm ngơ với Tần Đạo Biên.

Bạch Sơn Báo nghe vậy gật đầu liên tục, nói:

"Lão gia, tiểu thư nói có lý, tiểu thư sắp xếp cực kỳ thỏa đáng."

Liễu Quân Quân cũng gật đầu nói giúp một câu:

"Nghe theo Nghi nhi đi."

Tần Đạo Biên nghe xong cũng công nhận sự bố trí của nữ nhi ở trong lòng, ừm, nói:

"Linh Lung, cứ làm như thế đi."

"Được, con đi làm ngay."

Lúc này Bạch Linh Lung mới đồng ý, cô nàng nhanh chóng rời đi, chuyện gấp như cứu hỏa, không nên chậm trễ.

Những người khác nhanh chóng thay quần áo, Tần Nghi cũng không dám lại trang phục theo tập tục mới, biết tính tình của Lạc Thiên Hà thích cổ điển, lúc này nàng cũng không muốn làm chướng mắt Lạc Thiên Hà, tìm ra quần áo cổ điển mặc vào.

Kỳ thật nàng không quá ưa thích loại quần áo cổ điển này, bởi vì bây giờ nàng không phải là cái gì đại tiểu thư hay quý phu nhân sống an nhàn sung sướng, thường xuyên phải đối mặt với các loại công tác. Quần áo cổ điển mặc trên người, đụng chuyện gấp cần di chuyển nhanh, mép váy lập tức giật lên giật xuống, hơi không chú ý sẽ bày ra dáng vẻ mất mặt.

Mấy người mặc xong quần vào lại tu họp, Tần Nghi chú ý Liễu Quân Quân cũng đổi sang cổ trang.

Triệu tập hộ vệ, một nhóm người xuất phát rời đi.

...

Uẩn Hà lâu, Hoành Đào giáng xuống từ trên trời, dưới tay chỉ dẫn bên dưới lên lầu, vừa đến trên lầu lập tức thấy được thi thể Triệu Nguyên Thần nằm trên mặt đất tiếp nhận kiểm tra.

Dạo bước quan sát một trận, hỏi thăm tình huống từ nhân viên kiểm tra, lại đến nơi khác nhìn một chút.

Toàn bộ trong vườn Uẩn Hà lâu, phương pháp không có gì khác với dấu hiệu giấu xác xóa vết bên phía Tào Lộ Bình.

Trong vườn quay đầu nhìn về phía lầu các treo xác, trong lòng Hoành Đào ít nhiều có cảm giác hơi quái lạ, những người khác chết thành mảnh vụn, Triệu Nguyên Thần chỉ bị treo cổ, vậy là có ý gì?

Còn có đôi nam nữ kia trong nhà Tào Lộ Bình, giết tất cả những người khác, duy chỉ có để lại đôi nam nữ kia.

Tào Lộ Bình vậy mà giữ lại một cặp đôi sống, còn phía bên này lại giữ nguyên xác một người, hung thủ có thủ đoạn hung tàn kia đến tột cùng có ý gì?

Nhìn thế nào cũng có cảm giác quái lạ, nhưng mà gã suy ngẫm mãi không ra, cũng nghĩ tìm thấy đầu mối nào khác, cảm giác chỉ là một tên hung thủ quái dị.

Hỏi thăm tứ phía về sau, gã lại bay lên không trung rời đi, trực tiếp bay thẳng tới phủ thành chủ.

Ngay lúc đi về hướng phủ thành chủ, một tên giáp sĩ chạy tới, đưa tay chào lễ, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói:

"Bạch Linh Lung của Tần thị muốn nói chuyện riêng với ngài một chút."

Hoành Đào nghiêng đầu, suy nghĩ đến vụ án vẫn còn chưa sáng tỏ, bên phía báo án Triệu Nguyên Thần chết lại là Tần thị, bây giờ người xin gặp giống như là nhân vật số hai của Tần thị - Bạch Linh Lung, gã suy nghĩ một lúc, vẫn là xoay người đi gặp...

Nội bộ điện chính của phủ thành chủ có một đường thông đạo đi thẳng đến hang động trong núi.

Nội địa trong núi, tại đây có một tòa nhìn thoáng qua như băng cung lộ vẻ âm u, hàn khí như ẩn như hiện, Lạc Thiên Hà khoanh chân ngồi xuống ở giữa.

Đột nhiên có một tia sáng lấp lóe phía trước Lạc Thiên Hà, lúc này bốn phía óng ánh hàn băng chiết xạ ra hào quang, trong phòng lập tức sáng rõ.

Lạc Thiên Hà chậm rãi mở mắt, biết dấu hiệu này là có việc gấp tìm lão, nếu không sẽ chẳng quấy rầy lão tu luyện, lúc này chầm chậm thu công, đứng lên phi thân đi đến lối ra, đẩy cửa đá đi ra ngoài.

Trong sảnh chính của phủ thành chủ, Lạc Thiên Hà bước đi ra từ sau tấm bình phong, trên thân mơ hồ còn có hàn khí vương vấn.

Hoành Đào tiến lên chắp tay, nói:

"Thành chủ, đã xảy ra chuyện, hang ổ của Tào đầu trọc đã bị người ta giết sạch, hơn nữa còn chết mất hai tên thành vệ..."

Lạc Thiên Hà nghe xong tình huống, cái lưng có chút còng tựa hồ đứng thẳng lên, bộ mặt đã lộ ra rét lạnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía gã ta.

Hoành Đào tiếp tục nói:

"Căn cứ vật phẩm tìm thấy trong hai cái nhẫn trữ vật bên ngoài, cơ hồ có thể xác nhận thân phận của hai người đã chết, hẳn là một trong ba nhà máu mặt ở thành Bất Khuyết - vợ chồng Bì Hồng, về sau người của chúng ta tiến đến nơi ở, phát hiện bên phía vợ chồng Bì Hồng cũng bị người ta giết sạch.

Về sau nhận được báo án từ bên phía Tần thị, phát hiện Uẩn Hà lâu bên kia cũng bị người ta giết sạch, Triệu Nguyên Thần của Chu thị đã bị người ta treo cổ ngay bên trong phòng của mình. Tình huống chủ yếu trước mắt chính là như vậy, thời gian ngắn ngủi, cụ thể vẫn còn đang khám nghiệm tra xét."

Lạc Thiên Hà rặn từng chữ:

"Uẩn Hà lâu bị giết sạch, Tần thị báo án?"

"Đúng vậy, Tần thị bên kia vẫn đang ngó chừng Triệu Nguyên Thần..."

Hoành Đào khai báo lời báo án giải thích tình huống một chút từ phía Tần thị.

Lạc Thiên Hà nói:

"Hai tên người sống bị mất trí nhớ?"

Hoành Đào đáp:

"Đúng thế. Từ phán đoán sơ bộ là đầu chịu chấn thương nặng dẫn đến mất trí nhớ. Bất quá trải qua kiểm nghiệm, phát hiện một chút bản năng sinh hoạt đã cắm rễ sâu vẫn còn, thí dụ như còn biết chữ nhưng không thể nhận ra người hay nhớ rõ bất kỳ sự việc."

Lạc Thiên Hà hỏi gã với đầy ý trào phúng:

"Đầu của hai người bị chấn thương nặng, thế là cả hải đều mất trí nhớ, sự tình đúng là vừa khéo, ngươi có tin được không?"

Hoành Đào đáp:

"Không tin, hẳn là có người động tay động chân."

Lạc Thiên Hà nói:

"Đầu trọc gì kia, ngươi có vẻ như từng nói gần nhất hay đi cùng một chỗ với tên Triệu cái gì đó thì phải?"

Hoành Đào đáp:

"Hẳn là đến vì Tần thị, sự việc chắc hẳn không thoát khỏi liên quan đến đấu thầu Cự Linh Thần."

Lạc Thiên Hà nói:

"Vậy liền điều tra đi, tất cả nhân viên tương quan, toàn bộ bắt trước rồi lại nói, từng bước từng bước thẩm tra, ngược lại ta muốn xem xem là ai to gan như vậy!"

Hoành Đào hiểu rõ lão, thái độ của vị này càng biểu lộ nhẹ nhàng trong thời điểm này, càng nói rõ trong lòng của lão giận không kềm được, gã hơi do dự một chút, hỏi thử:

"Cha con Tần Đạo Biên bên kia cũng bắt luôn sao?"

Lạc Thiên Hà liếc gã, nói:

"Thể diện cần phải xem là lúc nào, mọi chuyện cũng phải có ranh giới cuối cùng, đã có người vượt biên giới, tạo thành đại khai sát giới, tứ phía đều giết sạch, ngay cả thành vệ cũng dám ra tay, còn muốn giữ cái gì? Lại dung túng, thành Bất Khuyết sẽ đại loạn! Không bắt bọn họ thì lấy cái gì tra xét, ngươi còn có thể tra theo phương hướng nào, vậy coi như không cần tra xét, trực tiếp không giải quyết là được."

"Vâng!"

Hoành Đào tranh thủ thời gian chắp tay đáp ứng.

Chính lúc này, một tên giáp sĩ chạy vào, bẩm báo nói:

"Thành chủ, cha con Tần Đạo Biên đã tới, cầu kiến gặp ngài."

Lạc Thiên Hà đáp:

"Chạy tới làm gì? Chuẩn bị miệng dẻo lưỡi quẹo sao? Không cần gặp! Trực tiếp dẫn đi thẩm tra là được."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện