Tiểu Mỹ Nữ

Chương 1



Thời điểm Phó Tinh Thần đi chỉ kéo theo cái vali hành lý , tóc còn chưa chạm đến đầu vai, trên đỉnh đầu nắng hè chói chang, xoay người bước đi thập phần tiêu sái.

Sau ba năm, tại sân bay quốc tế Tây Thành, bên tay phải cô vẫn là cái vali không lớn kia, tóc dài nhu thuận rũ tới vòng eo, bên trái cô lại ngoài dự đoán của mọi người dắt theo một bé trai mắt to mày rậm.

"Thần Thần?” Mạc Văn Ngữ thiếu chút nữa cho rằng mình nhận sai người rồi.

Giọng nói vừa dứt, trên mặt bé trai liền xuất hiện một nụ cười, xông lên cùng Mạc Văn Ngữ bắt tay, vẫn là Phó Tinh Thần ho nhẹ một tiếng đứa bé mới ngừng động tác, đối phương quay đầu lại nhìn về phía cô, từ đôi mắt đến thanh âm phảng phất đều phóng điện, “Tiểu thư, cô không phải là không quen biết cháu hay sao? Vừa rồi chính là cháu giúp cô đem cái vali gửi từ chỗ vận chuyển đem tới đây"

Phó Tinh Thần đưa mắt nhìn cổ tay trái của mình trên cổ tay hằn lên vệt đỏ, đây là dấu vết để lại khi đứa bé có lòng tốt giúp cô lấy vali không cẩn thận đụng vào.

Cô nâng mắt nhìn, thừa dịp Mạc Văn Ngữ tiếp nhận vali, đối mặt với đứa bé nói lời cảm ơn, không tính toán nhiều lời.

Đứa bé gọi cô lại“Tiểu thư, lưu lại cái phương thức liên hệ đi……”

Mạc Văn Ngữ dừng lại, tầm mắt ở trên mặt đứa trẻ băn khoăn vài giây, giúp Phó Tinh Thần hỏi câu: “Cậu bé, cháu đã tới tuổi thành niên chưa?”

“Đương nhiên đã tới!” Đứa bé vỗ vỗ ngực, còn vài lời muốn nói, tay phải đột nhiên bị người ta nhét vào một tấm card. Phó Tinh Thần thu hồi tay, hướng về phía đứa bé hơi hơi mỉm cười, sau đó xoay người, để lại một bóng lưng.

Trái tim nhảy thình thịch, cảm thán chính mình ngăn không được vận đào hoa, bình tĩnh hô hấp, đem chữ trên tấm card đọc ra “Đổng……”

Từ thứ hai còn chưa ra khỏi miệng, cũng đã chết non trong cổ họng đứa bé, trên tấm card giấy trắng mực đen rõ ràng —— Đổng bánh rán, 157XXXX8693.

Quay đầu nhìn lại, thấy hai người kia đã vào thông đạo VIP ở sân bay.

Mạc Văn Ngữ đem xe dừng lại ở bãi đỗ xe, xe đỗ ngay ngắn,đón được người toàn vẹn.

Phó Tinh Thần đem rương hành lý bỏ vào cốp xe sau, liền bắt đầu mặt ủ mày bước về hướng Mạc Văn Ngữ “Để tớ lái xe "

“ Cậu lái được không?” Mạc Văn Ngữ rõ ràng không yên tâm, cô cùng Phó Tinh Thần có mấy năm giao tình, biết kỹ thuật lái xe của cô nàng.

——

Mạc Văn Ngữ không yên tâm mà đeo đai an toàn, “Phanh” một tiếng, thân xe lắc nhẹ một chút, Phó Tinh Thần dùng hành động thực tế trả lời cô: Không được.

Mạc Văn Ngữ bị kinh động, từ thân đến tâm, hô hấp còn chưa bình tĩnh lại, Phó Tinh Thần đã đẩy cửa xe đi xuống, nhưng chỉ hơn mười giây,cô nàng lại trở về, lần này không đem cửa xe đóng lại, chỉ mở hờ, “Phía bên phải cửa xe có một đoạn bị vỡ khoảng hai mươi đến ba mươi centimet, kính chiếu hậu nát.”

Dừng một chút, Phó Tinh Thần lại bỏ thêm câu: “Xe Bentley màu đen, chủ xe không rõ.”

Cô nàng nói rành mạch rõ ràng, không giống vừa đụng phải một chiếc siêu xe.

Mạc Văn Ngữ đưa mắt nhìn Phó Tinh Thần, vẫn chưa nghĩ ra nên dùng tư thế gì tới khóc lóc,Phó Tinh Thần đã xé nửa tờ giấy, lấy bút viết tên cùng số điện thoại.

Lần này không phải Đổng bánh rán, là một người khác.

“Thần Thần, làm như vậy không tốt lắm đâu……”

Phó Tinh Thần không đáp lời, đem tờ giấy kia cố định ở cửa sổ Bentley, mới đùa giỡn mà nói câu: “Bằng không viết tên cậu —— đem cậu cùng xe đi bán, cũng không đủ chi phí sửa chửa của chiếc Bentley kia?”

Dứt lời, Mạc Văn Ngữ lập tức tự giác mà câm miệng, tay chân cùng phối hợp cùng cô nàng thay đổi vị trí.

Phía tây sân bay,khai trương trung tâm mua sắm thành phố, Phó Tinh Thần mơ màng sắp ngủ.

Mạc Văn Ngữ muốn nói lại thôi, nhìn cô nàng hơn mười phút, rốt cuộc ở phút mười tám mở miệng nói câu: “Buổi sáng hôm nay trợ lý Từ gọi điện thoại cho cậu vẫn luôn không thông, nhờ tớ chuyển cho một câu "Em hiện tại có hai lựa chọn, nếu không về nhà, ngày mai an bài tốt người đàn ông độc thân hoàng kim cho em.”

Vừa nghe đã biết chủ ý là của Hoắc Cận Sơ —— Phó Tinh Thần ở chỗ ở trước kia, xác minh chính mình muốn ở bên ngoài.

Cô tạo cho mình một đường đi, vốn dĩ cho rằng có thể thanh tĩnh mấy ngày, kết quả không nghĩ tới lần này trợ lý Từ đi đường vòng, đánh tới Mạc Văn Ngữ.

Tới đèn đỏ, Mạc Văn Ngữ không dám đến gần xem cô nàng, thẳng đến khi đổi đèn xanh mới ho nhẹ một tiếng: “Thần Thần, cậu cùng Hoắc tổng không quá thích hợp nhỉ"

Loại không thích hợp này, ngay từ ban đầu Mạc Văn Ngữ đã nhận thức được, vẫn luôn kéo dài tới hiện tại.

Tưởng chừng ai có đôi mắt đều có thể nhìn ra được.

Bất quá đương sự ngồi trên ngồi ghế giương mắt lành lạnh nhìn qua, Mạc Văn Ngữ vẫn là lựa chọn chọc mù hai mắt.

Trầm mặc một lúc lâu, Mạc Văn Ngữ mới tìm thanh âm chính mình: “Thần Thần, có thấy hay không?"

Mùa xuân ở Tây Thành đã qua một nửa, sau 12 giờ trời bắt đầu ấm áp, xuyên thấu qua tầng mây ánh nắng từ cửa sổ xe chiếu vào, Phó Tinh Thần cảm thấy có chút nóng, cô giơ tay đặt ở mi mắt phía trên che che, cách trong chốc lát mới đáp: “Thấy chứ”

Cô mới hai mươi tuổi xuân, rõ ràng còn chưa tới tuổi lấy chồng.

Mạc Văn Ngữ thở dài, lúc này đây, cô trực tiếp đem xưng hô đối với Hoắc Cận Sơ sửa lại: “Không hổ là thương nhân trên thương trường, hoắc ca ca lợi hại nhất chính là thủ đoạn.”

Ý Mạc Văn Ngữ, đại khái là Hoắc Cận Sơ dùng thủ đoạn bức cô về nhà.

Phó Tinh Thần nghe được nở nụ cười cười, cô nhấp môi dưới, khinh khinh nhu nhu mà “Ừ” một tiếng, sau đó giơ tay hướng về con đường phía nam “Đêm nay nghỉ ở Hán Giang"

Khách sạn Hán Giang, là khách sạn tốt nhất ở Tây Thành.

“Nhà tư bản!” Mạc Văn Ngữ cảm thán, từ kính chiếu hậu thoáng nhìn Phó Tinh Thần cười một cái, lại bát quái nói: “Biết khách sạn kia là của ai sao?”

Phó Tinh Thần lắc đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng,thanh thuần sạch sẽ, khóe mắt hơi hướng lên trên, cô nghiêng mắt nhìn qua: "Sao cậu hỏi nhiều thế nhỉ, giống Mạc Niệm quá?”

Mạc Niệm, đứa cháu bốn tuổi của Mạc Văn Ngữ .

Mạc Văn Ngữ hướng mắt lên trời trợn trắng, không dám nói nữa.

Nửa giờ sau, Phó Tinh Thần bước vào phòng, áo quần còn chưa thay, ngã xuống giường liền ngủ.

Tỉnh lại thấy trời đã sáng, Phó Tinh Thần nhìn đồng hồ, mới 7 giờ đúng. Tin nhắn của Mạc Văn Ngữ vừa vặn gửi đến: “Ngày mai 11 giờ trưa, Hán Giang tòa B lầu 37.”

Hẳn là Hoắc Cận Sơ đã quyết định ngày mai hẹn người đàn ông độc thân hoàng kim cho cô, Phó Tinh Thần đơn giản nhắn lại một câu, mặc lên áo dệt kim hở cổ ra cửa.

Ngày hôm sau, Phó Tinh Thần đến sớm mười phút.

Hai mươi phút sau, người đàn ông độc thân hoàng kim khoan thai tới muộn, hắn theo hướng người phục vụ chỉ vào chỗ ngồi của Phó Tinh Thần đối diện, dáng ngồi thập phần chú ý.

Người này diện mạo quá xấu, đầu tóc dính vài cọng thưa thớt, du quang đầy mặt, xuống chút nữa xem, trên cổ còn khoa trương đeo dây chuyền vàng.

Đối phương vừa ngồi xuống liền đánh giá Phó Tinh Thần trên dưới mấy lần, khẩu khí cũng phải bởi vì người trước mặt xinh đẹp mà dịu xuống, cùng cái dây xích vàng giống nhau tục tằng: “Phó tiểu thư, cô có biết chúng tôi làm ăn buôn bán,thời gian đặc biệt quan trọng, tôi hôm nay nguyện ý ra tới gặp cô vẫn là tốn không ít thời gian, sinh hoạt cá nhân trước kia của cô tôi quản không được, nhưng buổi sáng hôm nay, trợ lý cho tôi cho xem hai bức ảnh ——”

Dây chuyền vàng vừa nói vừa mò tay lên lấy đồ trên túi áo, sau đó “Bang” vỗ lên mặt bàn, “Trên ảnh chụp cô cùng người đàn ông giải thích thế nào?”

Phó Tinh Thần nâng tay trái, ngón tay lấy viên đường hướng về ly cà phê, rũ mắt nhìn về phía hai bức ảnh, cùng cái góc độ, một nam một nữ trước sau xuất hiện ở cửa khách, hẳn là thừa dịp thời điểm ngày hôm qua cô vào khách sạn chụp được.

Phó Tinh Thần nâng mắt, thanh âm có chút lạnh lẽo: “Ông cho người theo dõi tôi?”

Dây chuyền vàng hoàn toàn không cảm thấy cái gì, nói có sách mách có chứng mà phảng phất như là bắt gian trên giường: “Từ buổi chiều ba giờ đến buổi tối 7 giờ, phó tiểu thư, các ngươi ở khách sạn suốt bốn giờ đồng hồ!” Nói xong còn hừ lạnh một tiếng, “Thể lực cũng khá tốt đấy!”

Thanh âm hắn lên án có chút lớn, lập tức dẫn tới không ít ánh mắt của người khác, hắn không quan tâm, còn nhải nhải:"Tôi trước kia có nghe người ta nói, những người trẻ các ngươi tư tưởng có chút thoáng, sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, không biết kiềm chế, tôi cũng không có nhiều yêu cầu, chỉ hy vọng sau này chúng ta kết hôn, phó tiểu thư có thể thành thật mà ở nhà làm bà chủ gia đình, giặt quần giặt áo nấu cơm sinh con đẻ cái……”

Người nhìn qua ngày càng nhiều, Phó Tinh Thần ngồi đoan chính, chờ hắn nói không sai biệt lắm mới mở miệng hỏi câu: “Nói xong chưa?”

Người nọ sửng sốt, đôi mắt híp lại, trên mặt liền nóng lên, cà phê trên mặt hắn vẫn chảy xuống cằm, Phó Tinh Thần đứng lên, ngón trỏ dừng ở trên mặt bàn một chút, lướt trên hai bức ảnh kia, trước một đám người trợn mắt há hốc mồm hướng tới người phục vụ nói: " Các ngươi đem đồ ăn quý nhất của khách sạn đến cho vị tiên sinh này thử một lần.”

Dây chuyền vàng lau mặt, vẻ mặt dữ tợn, tức đến vặn vẹo, vừa muốn đuổi theo, người phục vụ liền ngăn lại hắn, “Tiên sinh, ngài còn chưa tính tiền……”

Ngay chỗ rẽ, cửa thang máy đóng lại trước vài giây, Phó Tinh Thần đi vào.

Bên trong người đàn ông nghiêng mắt nhìn lại đây, tầm mắt ở trên mặt cô không nhanh không châm mà xẹt qua một lần, nhàn nhạt, tồn tại cảm giác cường thế ngoài ý muốn, Phó Tinh Thần không để ý, cúi đầu liếc mắt một cái, ấn vào phím tầng một vừa vặn sáng lên.

Phía sau có lưng truyền đến âm thanh, ngay sau đó tiếng ho nhẹ của cô gái liền truyền đến “Giang… Giang tổng, Bạch tiểu thư hôm nay hẹn gặp ngài ba lần, yêu cầu tôi hỏi ngài an bài chút thời gian gặp mặt?”

Một người khác đứng bên phải Phó Tinh Thần, không nói chuyện.

Thư ký hiểu rõ, tiếp tục nói, “Cuối tuần miếng đất bên cạnh thành Đông sẽ đấu giá, Hoắc thị cũng tham gia……” Dừng một chút, thư ký có chút không xác định mà dò hỏi, “Giang tổng, muốn nhường cho Hoắc tổng miếng đất này sao?”

“Hoắc thị” hai chữ này lọt vào tai, Phó Tinh Thần theo bản năng nâng tầm mắt.

Mạc Văn Ngữ định nghĩa loại phản ứng này là “Phản xạ có điều kiện”.

Không có biện pháp, rốt cuộc Hoắc Cận Sơ là anh trai của cô.

Mặc dù chỉ là trên danh nghĩa.

Phía trước cửa thang máy phản quang kính trên mặt, bên cạnh người đàn ông vừa vặn nhìn qua, đôi mắt phượng dẹp dài hơi nheo lại,khơi mào nửa phần ý vị thâm trầm

Bốn mắt nhìn nhau, Phó Tinh Thần nhấp nhẹ môi dưới, trước hết đem tầm mắt mở ra. Cô nghe được người nọ “À” một tiếng, sau đó nhàn nhạt mà ném ra hai chữ: “Không cho.”

Trong miệng anh cắn một điếu thuốc còn chưa châm lửa, giọng nói trầm thấp, mang theo chút giọng mũi.

Tuy vừa rồi Phó Tinh Thần chỉ nhìn được đôi mắt nhưng vẫn biết đó là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai

Thang máy vừa xuống tầng một, anh bước một bước đi ra ngoài, cô thư ký theo sát phía sau, thời điểm đi qua Phó Tinh Thần bước chân có hơi dừng lại, có lòng tốt nhắc nhở: “Tiểu thư, cô vừa rồi đi nhầm thang máy.”

Không chờ cô phản ứng, cô thư ký đã chạy chậm theo sau. Cách mấy mét, bước chân người đàn ông hơi dừng lại, đầu lệch về một phía, giơ tay đem điếu thuốc lên miệng.

Phó Tinh Thần quay đầu nhìn lại, sau đó nhìn thấy trên vách tường phía bên phải có dòng chữ, thang máy dành cho khách Vipp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện