100 Ngày Làm Vợ Hờ: Tổng Tài Ác Ma, Xin Anh Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 9: Không khỏi cảm thấy khó chịu



Vài ngày sau đó, quả nhiên con người Âu Dương Nguỵ cũng thay đổi, luôn ở trước mặt nàng mà cưng chiều, nâng niu như báu vật. Khiến tâm tình nàng không khỏi mà thay đổi theo, cảm thấy ở bên cạnh hắn quá ấm áp, cuộc đời nàng như một vòng tay hắn bao lấy.

Mặc dù như thế nhưng Hà Y Mễ vẫn có chút thận trọng, sợ rằng nếu lọt vào lưới tình của hắn e rằng khó lòng mà trở ra!

Như mọi ngày, Hà Y Mễ ngồi xe bus đến Đại Học S là đúng 7 giờ 30 phút sáng.

Ting...ting... ting

Chuông điện thoại vang lên, dãy số có tên Vi Túc Anh hiện lên trên màn hình.

- Alo...

- Tiểu Mễ, mau xuống sảnh ăn nha, tớ đợi cậu ở đây ăn sáng chung này.

- Được tớ tới liền.

Cất điện thoại vào, Hà Y Mễ nhanh nhẹn xuống sảnh ăn, đảo mắt một vòng liền nhìn thấy Vi Túc Anh cười hớn hở giơ tay vẫy nàng.

Âu Dương Nguỵ hôm nay cũng có việc tìm tới Đại Học S, hắn tìm bạn hữu của hắn, nghe tên kia nói anh ta đến đây để dạy sẵn tiện thu thập tài liệu. Hắn chợt nhớ là Đại Học S chính là nơi Hà Y Mễ nộp hồ sơ nhập học, hắn nhớ hôm qua nàng có bảo Thương Giáo sư... Không phải là Thương Ngạn đấy chứ?

Hắn đỗ xe xong, lấy điện thoại ra gọi cho Thương Ngạn, đầu dây bên kia bắt máy:

- Âu Dương Thiếu Gia đến rồi à?

- Lằng nhằng, xuống đây mà dắt tôi lên

- Ây da, đừng nóng vội, cậu chờ một chút.

" Không biết con bé kia đang ở nơi nào? " Âu Dương Nguỵ nhìn quanh, dừng lại ngay bóng dáng của một nam nhân đi từ tốn về phía hắn. Âu Dương Nguỵ thở dài một hơi, cái tên này tại sao phải chọn nơi xa thế này để dạy báo hại hắn chạy xuống tận đây chỉ để lấy tài liệu.

- Đến tận đây rồi đừng có vội chứ, lên phòng tôi nhâm nhi tách trà đã

- Cậu biết thời gian tôi không có rảnh mà.

- Ây dô, gặp đại thiếu gia nhà Âu Dương quả là khó khăn mà - Thương Ngạn giọng điệu đùa cợt thêm một chút châm biếm.

Âu Dương Nguỵ khá là không quan tâm đến tên này cho lắm, nhưng cũng chẳng hiểu sao lại có thể kề vai sống chết với tên Thương Ngạn này cũng hơn 15 năm rồi.

Từ cửa kính trong suốt nhìn xuống, Âu Dương Nguỵ hầu như có thể nhìn thấy toàn bộ khuôn viên trường. Đại Học S rất rộng, khuôn viên trường chỉ là một phần nhỏ nằm tại khu A.

- Tài liệu đến đâu rồi

Hắn vừa hỏi mắt vừa đảo quanh khuôn viên trường, vô tình lại bắt gặp Hà Y Mễ với một cô bé tóc đen dài ngồi dưới ghế đá khuôn viên.

Lúc này, khuôn mặt và biểu cảm của Hà Y Mễ đều in rõ trong mắt Âu Dương Nguỵ. Không biết nói chuyện gì nhưng nàng cười rất tươi và hồn nhiên chẳng gượng gạo như khi ở cạnh hắn.

Một hồi lâu, cô bé kia chạy đi, để Hà Y Mễ ở lại chẳng biết làm gì đánh lấy sách ra đọc. Hà Y Mễ cũng là người rất lãng mạn nha, chủ yếu sách của nàng đều là về tiểu thuyết ngôn tình và cuốn mà Hà Y Mễ đang cầm trên tay có tên Mãi Mãi Là Bao Xa của Diệp Lạc Vô Tâm, nữ tác giả mà Hà Y Mễ rất ngưỡng mộ. Dang dở chương truyện, trên đỉnh đầu nàng xuất hiện bóng hình che lấp đi ánh sáng mặt trời, Hà Y Mễ ngước đầu lên nhìn, đôi mắt từ yên tĩnh trở nên thích thú và có cảm giác như nó sáng lên:

- Diên học trưởng, anh làm gì ở đây thế?

Người con trai đó khẽ cười, đưa tay nâng gọng kính, khuôn mặt Người con trai này dù không quá điển trai đến mức người nhìn người mê như Âu Dương Nguỵ nhưng lại mang một nét ấm áp, ôn nhu đặc biệt là từ ánh mắt khi nhìn nàng hết sức triều mến khiến cho Hà Y Mễ cảm thấy ấm lòng.

- Anh vô tình đi dạo một chút lại thấy em, không phiền anh ngồi bên cạnh được chứ?

Hà Y Mễ liền nhích người sang một bên nhường chỗ cho Diên Vũ Đạt.

Vô tình nàng không biết rằng mọi hành động, cử chỉ và biểu cảm của nàng đều lọt vào mắt hắn. Không hiểu vì sao, Âu Dương Nguỵ lại cảm thấy cơ thể rất khó chịu, vừa muốn đem tên nam nhân kia băm thành trăm mảnh nhưng vừa bất cần, lạnh lẽo. Đôi mắt sáng như sao trong veo như vậy lại dám tự ý phô bày trước mắt kẻ khác. Nhìn tên kia mà xem, hắn dám đảm bảo rằng, tên kia cũng có ý với Hà Y Mễ thế mà cô gái đần độn này lại không biết tránh xa ra.

Thật chướng mắt!

Bên trong phòng, Thương Ngạn để ý đến hành động của Âu Dương Nguỵ, hắn nãy giờ cứ nhìn chằm chằm xuống khuôn viên, mà ánh mắt kia vừa lạnh lẽo vừa có cảm giác như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Thương Ngạn không khỏi tò mò mà đi lại, nhìn xuống thử xem kẻ nào to gan lại đi gây thù chuốc oán với tên tổng tài được cho là nguy hiểm thứ hai thì không ai dám leo lên vị trí thứ nhất.

Thương Ngạn theo hướng mắt của hắn mà nhìn xuống, là cô bé có đôi mắt khiến người ta say lòng kia. Hắn làm sao mà từ trong đôi mắt lạnh ấy lại mang theo một cỗ chiếm hữu, giống như muốn đem nàng ta giam giữ trong lồng không muốn thả. Thương Ngạn tà ý nhìn Âu Dương Ngạn, môi mỏng khẽ nhếch lên:

- Ái chà, cậu làm sao mà lại ghen với Diên Vũ Đại thế, ô cơ mà Tiểu Mễ có quan hệ gì với cậu à.

Âu Dương Nguỵ nghe xong lời Thương Ngạn nói không khỏi chột dạ, gắt gỏng mà quát:

- Ghen cái đầu nhà ngươi, nói nhiều mồ xanh cỏ thì đừng trách!

Còn tiếp...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện