Ai Cũng Biết Cô Ấy Yêu Tôi

Chương 28



Editor: Lăng

Giang Liễu Y nhìn điện thoại, lâm vào trầm mặc, Tống Tiễn chia sẻ với cô mấy quyển sách, thật sự không có ý gì khác sao? Hay là do gần đây cô ấy không khống chế cảm xúc tốt? Cô nghĩ rồi lại nghĩ, dứt khoát hỏi Tống Tiễn: 【 Tiễn mua sách à? 】

Tống Tiễn đọc được tin nhắn này thì chần chờ vài giây, quan tâm đến cảm xúc của Giang Liễu Y nên cô châm chước không nói thẳng, mà uyển chuyển nhắn lại: 【 Ừm, gần đây cảm xúc không tốt lắm, tôi mua để xem, tiện tay chia sẻ cho Y luôn. 】

Giang Liễu Y nhíu mày, cảm xúc Tống Tiễn không tốt?

Có phải vì Dư Bạch không?

Hẳn là đúng rồi, bọn họ kết hôn lâu như vậy nhưng có khi nào cảm xúc của Tống Tiễn không ổn đâu? Cũng chỉ có gần đây, đều là do cô cả, Giang Liễu Y rất áy náy. Cô cầm điện thoại nằm ở mép sofa, hoàn toàn không có tâm trạng để luyện đàn.

5 giờ rưỡi trôi qua.

Tống Tiễn vẫn chưa về.

Giang Liễu Y thỉnh thoảng nhìn về phía cửa, sách điện tử đã đọc được vài trang, cô lướt lướt vô vị, đôi khi Giang Liễu Băng lại tìm cô trên WeChat, Giang Liễu Y thoát ra xem thử, vẫn là muốn nhờ cô đi hỏi chuyện trước đó.

Lần trước cô đi vội vàng nên vẫn chưa nhắc tới với Dư Bạch.

Hiện tại cũng không muốn nói chuyện riêng.

Điện thoại vẫn luôn có thông báo, Giang Liễu Y khẽ thở dài, nhắn lại cho Giang Liễu Băng: 【 Có chuyện gì? 】

Giang Liễu Băng nhắn: 【 Chị, chị làm gì vậy, đến giờ mới nhắn lại cho em. 】

Giang Liễu Y: 【 Nghỉ ngơi. 】

Giang Liễu Băng buồn buồn: 【 Mẹ nói cuối tuần chị về nhà ăn cơm, lần này chị về nước vẫn chưa có về về nhà đâu, bố mẹ lại nói chị nữa kìa. 】

Cô nàng còn hẹn riêng Dư Bạch nữa nhưng không nói cho Giang Liễu Y.

Giang Liễu Y suy nghĩ một chút, đúng là lâu rồi không về. quan hệ giữa cô và cha mẹ bình thường, lúc học dương cầm thì đã tranh cãi không nhỏ, sau đó bố cô lại làm lớn chuyện một lúc lâu rồi dẫn cô về. Lần này thì cũng không cấm cô chơi đàn nữa nhưng cũng không ủng hộ, cho nên khi đó cô thường xuyên đến nhà Triệu Nguyệt Bạch để chơi đàn.

Sau đó thì tốt nghiệp cấp ba, vào đại học, bọn Triệu Nguyệt Bạch góp tiền mua cho cô một cây đàn piano, cô cũng dọn ra ngoài, sau này liên lạc với gia đình cũng là như thế này. Khi nào về nước sẽ về nhà một chuyến, bình thường cũng rất ít gọi điện thoại, bởi vì mỗi lần gọi điện thì sẽ lại cãi nhau.

Cô không thích cãi nhau.

Giang Liễu Y hoàn hồn, nhìn điện thoại, nhắn lại cho cô nàng: 【 Chị biết rồi, chờ qua sinh nhật Nguyệt Bạch thì chị sẽ về một chuyến. 】

Giang Liễu Băng vui vẻ.

Cô ấy cũng không nhắc đến chuyện tìm Dư Bạch trước đó nữa, Giang Liễu Y tắt đi khung chat với em mình, nhấn vào avatar của Tống Tiễn, lướt về những tin nhắn cũ. Tống Tiễn nói chuyện đặc biệt nghiêm túc, có nề nếp, rất giống tính cô ấy.

Giang Liễu Y xem hai giây, nhìn thấy trên màn hình hiển thị đối phương đang nhập chữ, cô bỗng bật dậy ngồi thẳng người, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn một cách kỳ lạ.

Tống Tiễn đang nhắn tin cho cô.

Sẽ nhắn gì nhỉ?

Giang Liễu Y đang mong đợi, Tống Tiễn nhắn: 【 Tôi sẽ về muộn một chút, cơm tối Y ăn một mình nhé. 】

......... ✈

Cố Viên Viên nhìn thấy Tống Tiễn nhắn tin thì cười: "Lại báo cáo cho vợ cậu à?"

Tống Tiễn ngẩng đầu: "Nói một tiếng vẫn tốt hơn."

Cố Viên Viên nói: "Nghĩ gì mà lại mời mình ăn cơm thế?"

Tống Tiễn cất điện thoại, giật giật cổ, tay chạm vào phần da trên cô, vẫn còn hơi đau, ngày hôm qua Giang Liễu Y cắn mạnh quá. Cô nói: "Muốn xả hơi."

"Cũng đúng." Cố Viên Viên nói: "Kết hôn thì cũng phải có không gian cá nhân chứ."

"Cái này gọi là gì nhỉ, à, giữ lửa trong hôn nhân!"

Tống Tiễn cười khẽ, không gian riêng tư cũng không quan trọng lắm, trước khi kết hôn thì cô đã chuẩn bị tốt là sẽ không có không gian riêng tư rồi. Chỉ là gần đây cảm xúc của Giang Liễu Y dao động lớn quá, cô có hơi chịu không nổi.

Tuy rằng cô thích chuyện giường chiếu, nhưng cũng không thể ngày nào cũng làm được.

Quá trễ nải.

Hôm nay suýt chút nữa đã không dậy nổi.

Cố Viên Viên vẫn chưa biết, còn đang phổ cập bí quyết giữ lửa trong hôn nhân cho Tống Tiễn, Tống Tiễn nói: "Gọi món đi."

Người phục vụ đưa thực đơn, Cố Viên Viên cúi đầu gọi món ăn, hỏi Tống Tiễn: "Muốn mang một phần về cho vợ cậu không?"

Tống Tiễn không ngẩng đầu lên, trả lời: "Không cần."

Cố Viên Viên ồ lên, tiếp tục gọi món.

Tống Tiễn nghiêng đầu nhìn, vừa rồi Giang Liễu Y đã nhắn một tin cho cô: 【 Tôi biết rồi. 】

Cô im lặng, tắt điện thoại.

Giang Liễu Y một mình ở nhà ăn cơm tối, gọi món ở tiệm cơm thường ăn, chủ quán còn cho cô thêm một món nữa. Cô ăn xong thì nằm trên sofa tiếp tục đọc sách.

Khi Tống Tiễn về nhà thì ấy Giang Liễu Y nửa nằm trên ghế quý phi, cúi đầu nghiêm túc nhìn điện thoại. Cô mang dép xong thì vào nhà, Giang Liễu Y ngẩng đầu, ngồi dậy: "Về rồi à."

Cô treo túi, đặt quà cưới lên bàn, hỏi Giang Liễu Y: "Y ăn cơm chưa?"

Giang Liễu Y: "Ăn rồi."

Tống Tiễn gật gật đầu, đi ra ban công lấy quần áo chuẩn bị đi tắm, Giang Liễu Y ngồi bất động trên sofa, Tống Tiễn trở về cũng không mở thêm chiếc đèn nào, cũng không phát ra âm thanh nào lớn, đi đứng đều rất nhẹ nhàng, nhưng cô vẫn cảm thấy căn nhà này bị thứ gì đó lấp đầy.

Lồng ngực chợt ấm lên.

Giang Liễu Y hỏi: "Tắm rửa trước à?"

Tống Tiễn nói: "Ừm, vừa rồi trong tiệm cơm có người hút thuốc."

Cô ấy không thích mùi khói thuốc. Giang Liễu Y nhìn Tống Tiễn đi vào phòng tắm, đèn nhà tắm sáng lên, màu vàng nhạt rọi lên mặt đất. Giang Liễu Y nấu nước sôi, pha hai ly trà, chờ đến khi Tống Tiễn ra khỏi nhà tắm thì trà vừa đủ ấm, Tống Tiễn nhấp một chút, giữ trên đầu lưỡi, hơi ngọt.

Là trà ngon, cô lại uống thêm một ngụm, Giang Liễu Y hỏi: "Thêm trà không?"

Tống Tiễn mới vừa gật đầu thì điện thoại trong túi lại vang lên, là Cố Viên Viên gọi đến, cô ấy hỏi cô có làm rơi thứ gì không. Tống Tiễn nhìn về phía bàn trà, hỏi: "Thứ gì vậy?"

"Một cái hộp màu đỏ." Cố Viên Viên nói: "Mình mở ra xem thử nha?"

Tống Tiễn nhớ ra rồi, là quà cưới Viên Hồng tặng cô, cô nói: "Mai tan làm mình sẽ ghé qua chỗ cậu lấy."

"OK." Cố Viên Viên nói xong lại vỗ trán: "Quên mất, ngày mai mình nghỉ làm, mai vợ cậu có ở nhà không? Không thì mai mình đem tới cho."

Tống Tiễn nói: "Được, để mình hỏi cô ấy thử."

Cô che loa, quay đầu hỏi: "Ngày mai Y có ở nhà không?"

Giang Liễu Y nói: "Có."

Gần đây cô ấy cũng không có lịch trình nào, Tống Tiễn quay đầu nói: "Vậy ngày mai cậu đem qua nha."

Cố Viên Viên cười: "Được chứ, cứ vậy nha, mình cúp máy trước đây."

Tống Tiễn cầm điện thoại.

Ngoài cửa sổ đột nhiên bắn pháo hoa, Giang Liễu Y cầm tách trà bước ra ban công nhìn ra ngoài. Xa hoa rực rỡ, đèn neon lấp lánh, pháo hoa phóng lên cao rồi nổ vang một tiếng.

Tống Tiễn cũng cầm tách trà đi tới, gió đêm thổi bay mái tóc dài của cô ấy, đuôi tóc vẽ một vòng cung trong không trung, phấp phới. Giang Liễu Y thấy cảnh này thì đột nhiên gọi: "Tiễn ơi, Tiễn lại đây đi."

Cô chỉ vào vị trí bên cạnh mình.

Tống Tiễn đi qua đó: "Sao vậy?"

Giang Liễu Y giữ cô ấy đứng vào chỗ mình vừa đứng, lấy điện thoại trên tay Tống Tiễn, để cô ấy một tay cầm tách trà, tay còn lại cầm đĩa. Tống Tiễn nhìn cô đầy khó hiểu, nhìn thấy Giang Liễu Y lùi về sau vài bước, cầm điện thoại chuẩn bị chụp.

"Chụp ảnh à?" Tống Tiễn hỏi.

Giang Liễu Y gật đầu.

Tống Tiễn nói: "Máy ảnh tôi đặt trên bàn trà, dùng cái đó chụp đi."

Giang Liễu Y đồng ý, cô bước hai bước đến bàn trà lấy túi đựng máy ảnh của Tống Tiễn. Tống Tiễn đi theo, từ máy ảnh từ trong túi ra, cúi đầu điều chỉnh máy ảnh. Động tác cô ấy rất nhanh, thành thạo tự nhiên, đuôi tóc vẫn hơi ướt, dán sát má cô ấy, Giang Liễu Y rất muốn vươn tay vén ra sau tai cho cô ấy.

Cô vươn tay nhưng lại rút lại.

Tống Tiễn rất nhanh đã chỉnh xong, nói với Giang Liễu Y: "Y đứng đó đi."

Giang Liễu Y sửng sốt: "Không phải chụp tôi đâu."

Tống Tiễn nói: "Tôi biết, tôi xem hiệu quả thôi."

Còn rất chuyên nghiệp đó nha. Giang Liễu Y cười cười, cô bước đến ban công, pháo hoa bên ngoài vẫn còn đang bắn, chỉ là âm thanh không lớn như vậy nữa. Tống Tiễn tìm một vài góc độ, cô ấy mang áo ngủ phong phanh, bị gió thổi dán sát người, đường cong tinh tế, nhìn một cái không sót gì. Giang Liễu Y hơi cụp mắt xuống, nghe thấy Tống Tiễn nói: "OK, góc này không tồi."

Cô ấy nói xong thì chụp hai tấm.

Giang Liễu Y đi qua đó, người trong máy ảnh đứng nghiêng mặt, đường nét rõ ràng, sâu sắc, rõ ràng là ảnh của chính cô vậy mà lại có hai phần xa lạ.

Cô lấy máy ảnh, nói với Tống Tiễn: "Tiễn đứng đó đi, để tôi chụp một tấm."

Tống Tiễn cũng không hỏi cô là chụp ảnh để làm gì, có thể là có việc gì cần nó, buổi chiều cô đã nhắc đến chuyện ảnh chụp rồi nên Tống Tiễn cũng không hỏi nhiều, nghe lời qua đó đứng. Giang Liễu Y vừa mới chuẩn bị chụp thì cô ấy lại hỏi: "Cần thay quần áo không?"

Giang Liễu Y khựng lại: "Không cần đâu."

Tống Tiễn gật đầu, vẫn đứng tư thế lúc trước, Giang Liễu Y đứng ở của góc độ Tống Tiễn bấm hai lần, màn hình xuất hiện Tống Tiễn đang cầm tách trà, tao nhã yên tĩnh, khí chất dịu dàng.

Sau khi chụp xong thì cô nói Tống Tiễn gửi ảnh cho mình, Tống Tiễn hỏi: "Cần ảnh tôi làm gì vậy?"

Giang Liễu Y nhận được ảnh, cúi đầu tìm bộ lọc, nói: "Làm hình nền điện thoại."

Tống Tiễn sửng sốt, quay đầu, hỏi khó hiểu: "Hình nền điện thoại?"

Dùng ảnh của cô ấy sao?

Cô ấy kiềm lòng không đặng, tò mò hỏi: "Vì sao lại dùng ảnh tôi làm hình nền điện thoại?"

Giang Liễu Y không tìm được bộ lọc thích hợp, phát hiện vẫn là ảnh gốc đẹp nhất, cô cũng không thèm ngẩng đầu mà trả lời luôn: "Không phải Tiễn cũng dùng ảnh của tôi làm hình nền đó sao?"

Còn làm vài tấm nữa chứ.

Mặt Giang Liễu Y hơi đỏ.

Tống Tiễn nhíu mày: "Tôi đâu có."

Giang Liễu Y quay đầu: "Hôm đó không phải Tiễn đã đưa tôi nhìn sao?"

Tống Tiễn hiểu ý, hiểu là Giang Liễu Y hiểu lầm, cô giải thích: "Đó là mấy người Hà Tiểu Anh cảm thấy ảnh chụp đẹp nên nhờ tôi làm giúp."

Cô ấy nói xong thì cầm điện thoại, mở khóa, quả nhiên hình nền là một bức ảnh phong cảnh. Tâm trạng đang tốt của Giang Liễu Y lập tức bay sạch, cô đã cài đặt làm hình nền được một nửa, ngón tay vô thức lướt qua lướt lại trên màn hình.

Màn hình vẫn đang dừng lại ở ở câu có muốn lưu bức ảnh kia không, Giang Liễu Y cúi đầu im lặng vài phút, cuối cùng nhấn chọn lưu ảnh, sau khi cô đổi hình mới xong thì nhìn Tống Tiễn: "Thế nào?"

Trên điện thoại là bức ảnh vừa rồi của Tống Tiễn, đứng ở ban công, tay cầm tách trà, tóc dài phấp phới, ý cảnh cũng không tệ lắm, cô ấy ăn ngay nói thật: "Cũng không tệ lắm."

Giang Liễu Y rút tay lại, vuốt điện thoại, ướm hỏi: "Vậy Tiễn có muốn đổi hình nền luôn không?"

Tống Tiễn cũng không để ý lắm đến chuyện hình nên, nếu Giang Liễu Y muốn cô ấy thì cô ấy đổi thôi, bèn nói: "Được chứ."

Cô ấy nói xong thì Giang Liễu Y gửi một tấm ưng ý nhất cho cô ấy: "Đổi tấm này đi."

Tống Tiễn không thạo lắm, vẫn là Giang Liễu Y giúp cô ấy cài đặt. Lúc lựa chọn đổi hình nền hay đổi cả màn hình chờ thì cô dừng một chút, chọn đổi hết tất cả, lưu lại.

Khi mở máy lên lại, bên trong là ảnh chụp Giang Liễu Y đứng cạnh cửa sổ trong studio.

Ý cảnh rất hợp với tấm hình Tống Tiễn vừa chụp trên ban công.

Giang Liễu Y thiết lập xong thì trả điện thoại lại cho Tống Tiễn, sắc mặt bình tĩnh như thường, nhưng sau khi xoay người thì khóe môi cô cong lên, lộ ra một nụ cười nhạt.

- -----------

Kịch nhỏ của hai người

Tống Tiễn: Đổi hình nền? Chuyện mà chỉ mấy người mới yêu mới làm.

Giang Liễu Y: Vợ mình lại ám chỉ mình làm chuyện của người trưởng thành kìa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện