Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 95: Biến đổi bất ngờ



Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Không nghĩ tới ở chỗ này còn có thể gặp được quỷ quen.

Tiểu Duy kéo làn váy thật dài đi đến bên người tôi: “Sao lại không thấy Mặc Hàn đại nhân?”

“Hắn bận.” Tôi nói.

“Vậy vẫn làm phiền minh hậu đại nhân chuyển lời cho Mặc Hàn đại nhân, Tiểu Duy có chuyện bẩm báo.”

“Chuyện gì?” Tôi thuận miệng hỏi một câu.

Tiểu Duy ý bảo tôi nhìn xung quanh tấp nập không dứt quỷ, tôi hiểu ý, không hỏi tiếp.

Văn Thất bên cạnh sát khí tận trời, đang nhìn chằm chằm Tiểu Duy: “Người đàn ông kia đâu?”

Lúc này Tiểu Duy mới nhìn ông ta một cái, ánh mắt rơi xuống mộc bài trước ngực ông ta, kinh ngạc một chút, hỏi: “Nam nhân nào?”

“Tên khốn kiếp Tào Bằng Hưng kia!” Vẻ mặt tên khốn kiếp kia cô phụ người phụ nữ tôi yêu nhất là tình huống như thế nào?

Ngón tay Tiểu Duy vuốt cằm suy nghĩ một chút: “Hai ngày này trong tiệm ta chỉ có một nam nhân, không biết có phải ngươi muốn tìm hay không.”

Nàng nói xong xoay người vào cửa hàng, Văn Thất lập tức đuổi theo vào.

Tôi và Ninh Ninh theo ở phía sau, vào nhà, ập vào trước mặt là một mùi máu tươi, tôi cúi đầu bịt mũi, lúc này mới thấy ở chỗ cửa vẽ một pháp trận. Đoán chừng chính là pháp trận này ngăn cách mùi máu tươi trong tiệm ra ngoài.

Nếu không, mùi máu tỏa ra ngoài, quỷ trên Quỷ Thị sẽ xông đến hủy đi cửa hàng của Tiểu Duy, tìm được người sống này chia ăn!

Ngẩng đầu, đã nhìn thấy trên tường trong tiệm có một khối thi thể nam dựa tường ngồi dưới đất, trước ngực trái còn có một cái lỗ to như miệng bát, đang chảy ra máu màu đỏ sậm.

Văn Thất tiến lên xách thi thể kia lên, vừa thấy mặt ông ta, mắng: “Tên khốn kiếp này chết như thế nào? Hồn phách của ông ta đâu?”

“Ăn rồi.” Tiểu Duy liếm môi, dẫm bước chân mèo quyến rũ chạy đến trên giá bên cạnh, gỡ xuống một cái hộp.

“Trái tim của ông ta!” Văn Thất lập tức tiến lên muốn đoạt lấy, Tiểu Duy xoay người một cái hoàn mỹ, tránh ông ta cướp đoạt, giơ hộp lên trước mặt tôi: “Đây là tôi muốn hiếu kính minh hậu đại nhân!”

“Tôi không cần…” Tiểu Duy cô nhìn xem góc trái bên dưới cái hộp còn đang chảy máu đó!

Tiểu Duy thở dài xoay người: “Trái tim của nam nhân hoa tâm này, là ăn ngon nhất... Đáng tiếc minh hậu không ăn…”

Cô từ từ ăn…

Văn Thất lại nghe vậy nhìn về phía tôi: “Minh hậu đại nhân, xin ban trái tim kia cho thuộc hạ!”

“Đó là của Tiểu Duy, ông tìm cô ấy đòi đi.” Các người vui vẻ là được, loại giao dịch máu chảy đầm đìa này không cần tìm tôi.

Văn Thất đi tìm Tiểu Duy mặc cả, Tiểu Duy không đồng ý, ngay trước mặt ông ta ăn trái tim xuống.

Tiểu Duy, thiên sứ nói xong làm, cô lại cho tôi xem hình ảnh máu tanh như vậy?

Vẻ mặt của Văn Thất lại tái xanh.

Ninh Ninh an ủi nói: “Tốt xấu gì Tiểu Duy cũng giúp dì Phương báo thù mà!”

“Cũng đúng…” Văn Thất cảm thấy như còn rất có đạo lý, vẻ mặt lại bớt đi không ít.

Tiểu Duy ăn xong trái tim đi đến trước mặt tôi, tôi có chút tò mò: “Sao cô lại ở chỗ này?”

Tôi không phải là bất tri bất giác lại đến âm phố đi.

Vẻ mặt của Tiểu Duy buồn rầu: “Còn không phải buôn bán khó khăn, chỉ có thể tới Quỷ Thị nhân gian bày quán sao.”

Thừa dịp Ninh Ninh và Văn Thất đều không chú ý, nàng lặng lẽ đưa cho tôi một hạt châu nhỏ, đồng thời còn không ngừng đưa mắt ra hiệu với tôi.

Nếu tôi đoán không sai, kia hẳn là thứ nàng muốn tôi chuyển cho Mặc Hàn, tôi gật đầu, không dấu vết bỏ đồ vào túi.

Đang định tiếp đón Ninh Ninh và Văn Thất rời đi, một tiếng cồng chiêng đột nhiên vang lên từ ngoài cửa hàng truyền vào.

Sắc mặt Tiểu Duy đại biến: “Không tốt!”

Hình ảnh này, tiếng này, sao tôi lại quen thuộc như vậy chứ?

Tiếng chiêng thấm người kia liên tiếp vang lên, tôi nhìn về phía Tiểu Duy, khóe miệng run rẩy: “Minh vương minh hậu?”

Tiểu Duy gật đầu.

Ninh Ninh líu lưỡi: “Tử Đồng không phải cậu là minh hậu sao?”

“Một người khác…”

Ninh Ninh hiểu lầm là minh hậu của Mặc Hàn, vừa nghe đã tức giận: “Minh vương đại nhân còn có phụ nữ khác? Tử Đồng cậu có thể nhịn sao?”

Tôi bất đắc dĩ: “Là Mặc Uyên… Em trai của Mặc Hàn…”

“A, vậy là tốt rồi.” Ninh Ninh lạnh nhạt.

Sắc mặt của Văn Thất và Tiểu Duy đều rất tái, rối rít nhìn về phía tôi, đoán chừng là đều cho rằng hai anh em Mặc Hàn và Mặc Uyên thế bất lưỡng lập, hiện tại bọn họ và tôi đứng chung một chỗ, sợ bị Mặc Uyên thấy sẽ bắt gọn.

Tôi phất tay: “Các người nên làm gì thì làm đi, tôi ở nơi nào Mặc Uyên lại không quản được.”

Tiểu Duy và Văn Thất thở phào nhẹ nhõm, hai người đi ra khỏi cửa hàng, quỳ gối trên đường với những ma quỷ khác.

Nhìn nhuyễn kiệu đỉnh hồng màn lụa kia càng lướt càng gần, tôi cảm thấy, có lẽ tôi có thuộc tính gặp Tiểu Duy ắt sẽ gặp Mặc Uyên đi ra ngoài cướp đoạt.

Dù sao bộ dáng Mặc Uyên bị anh trai hắn đánh thành đầu heo tôi đều gặp qua, tôi cũng không sợ hắn ở chỗ này cướp đoạt, sau khi định ở trong tiệm lẳng lặng chờ kiệu liễn của hắn đi qua với Ninh Ninh, rồi lại rời khỏi Quỷ Thị với Văn Thất.

Nhưng mà, đỉnh nhuyễn kiệu kia lại như khi ở phố âm, dừng ở trước cửa hàng Tiểu Duy.

Lãnh Mặc Uyên anh cố ý đi!

Ninh Ninh gặp qua Mặc Uyên một lần, thật sự cũng không phải quá chờ mong một vị minh vương khác này. Nhưng khi nàng thấy bóng dáng từ nhuyễn kiệu đi xuống, liều mạng nhìn tôi, lại nhìn bên ngoài, lại nhìn tôi.

“Tử Đồng, sao cậu lại ở bên ngoài? Không đúng! Sao con quỷ kia lớn lên giống cậu vậy!” Ninh Ninh vô cùng kinh ngạc.

Lúc này tôi mới nhớ tới, Lăng Tuyền Ki  và tôi giống khuôn mặt, giải thích cho Ninh Ninh một phen: “Đó là Lăng Tuyền Ki, vợ của Mặc Uyên, minh hậu, nhưng về phần vấn đề mặt, mình cũng không biết vì sao giống nàng ta như vậy.”

Ninh Ninh cảm thấy không thể tưởng tượng.

Ngay sau đó, tôi nghe được giọng của Lăng Tuyền Ki: “Sao còn có người sống?”

Tôi đưa lưng về phía cô ta, ánh mắt đầu tiên của cô ta nhìn đến chính là Ninh Ninh, nên hỏi Tiểu Duy đi theo phía sau nàng tiến vào.

Tiểu Duy là người không nói nghĩa khí, cho rằng Mặc Hàn không ở đây, lập tức bán tôi: “Đó là người sống thê tử của Mặc Hàn đại nhân mang đến.”

Không cần quay đầu lại tôi đều có thể thấy vẻ mặt tức giận kia của Lăng Tuyền Ki.

“Mộ Tử Đồng!” Lăng Tuyền Ki hét to một tiếng.

Tôi xoay người sang chỗ khác, tôi nhìn khuôn mặt giống mình như đúc kia, miễn cưỡng cười trừ một cái: “Đã lâu không gặp.”

Nếu không phải hôm nay gặp được, tôi đều đã nhanh quên nàng ta, nhìn thấy miệng vết thương lần trước ở Minh Cung, chỉ thấy làn da dưới cổ Lăng Tuyền Ki đã hoàn toàn tốt, trách không được nghênh ngang ra khỏi Minh Cung.

“Sao đi chỗ nào cũng đều có thể gặp được ngươi!” Lăng Tuyền Ki không vui nói.

“Cô cho rằng tôi muốn nhìn thấy cô sao?” Tôi cũng ghét bỏ nói.

Nhưng nơi này chỉ có một mình nàng ta, sao Mặc Uyên không ở đây?

Có lẽ là ánh mắt tôi nhìn về phía ngoài phòng tìm kiếm Mặc Uyên bị Lăng Tuyền Ki phát hiện, nữ quỷ thích ăn dấm này lập tức phát tác: “Mặc Uyên không ở đây, ngươi không cần vọng tưởng quyến rũ hắn!”

“Cô thật sự suy nghĩ nhiều…” Tôi chỉ là cảm thấy Mặc Uyên lý tính hơn Lăng Tuyền Ki nhiều, có hắn ở đây, ít nhất an toàn của tôi và Ninh Ninh không phải là vấn đề.

Nhưng mà Lăng Tuyền Ki đại nhân tự cho là đúng cũng không để ý đến tôi, ngược lại là lén lút đánh giá phía sau, hỏi: “Mặc Hàn không ở đây sao?”

Loại thời điểm này đương nhiên không ở đây cũng nói ở đây!

“Ở đây!” Tôi nói.

Lăng Tuyền Ki cười dữ tợn một tiếng: “Ngươi nói dối! Mặc Hàn khẳng định không ở đây!”

“Hắn thật sự ở đây…” Tôi thiện ý nhắc nhở nàng.

“Hắn không ở đây! Ta không cảm ứng được quỷ khí của hắn!” Lăng Tuyền Ki kiên trì.

Vậy cô còn hỏi tôi làm gì!

Bỗng nhiên, nàng ta vỗ tay, hai quỷ đầu trâu cao lớn lướt vào trong nhà, đứng ở bên người cô ta: “Minh hậu đại nhân có gì phân phó!”

Lăng Tuyền Ki chỉ vào tôi lớn tiếng ra lệnh: “Giết nàng! Hồn phi phách tán!”

Quỷ đầu trâu muốn tấn công tới, tôi hiện ấn ký giữa mày ra, bọn họ thấy thì sửng sốt.

Đại thống lĩnh đi theo Hồng Quỷ cũng có thể nhìn ra, tuy Mặc Uyên kế nhiệm Minh Vương, nhưng hắn cũng không nghi kỵ nhóm người Mặc Hàn mang ra trong Minh Cung kia.

Mà những người đó, đến nay vẫn mang lòng kính sợ với Mặc Hàn.

“Trước đó nói rồi, các người muốn động thủ, tự gánh lấy hậu quả.” Tôi cố ý chỉ Mạn Châu Sa Hoa màu đỏ giữa mày.

“Minh Cung… Mặc Uyên lại giao Minh Cung cho ngươi!”

“Là Mặc Hàn!” Tôi sửa đúng.

“Ta mặc kệ! Minh Cung là của ta! Ai cũng đều không được cướp! A a a a a…” Lăng Tuyền Ki phát điên thét chói tai, người trong phòng rối rít che kín lỗ tai.

Tiểu Tiểu vốn ở trong túi tôi ngủ đã bị đánh thức, mang theo một cổ tức giận rời giường, hóa thành chim nhỏ phẫn nộ nhằm về phía Lăng Tuyền Ki, muốn đốt đầu sỏ gây tội này thành tro tàn, tôi vội kêu nàng lại: “Tiểu Tiểu trở về!”

Tiểu Tiểu phanh gấp một cái, vẫy cánh tiểu thịt căm giận nhìn về phía tôi: “??…”

Tôi sợ nàng không cẩn thận một cái thiêu cháy Lăng Tuyền Ki, sau khi ôm nàng trở lại trong lòng, trấn an nàng: “Ngoan nha.”

Tiểu Tiểu bĩu môi, ngáp một cái, cọ cọ cánh tay tôi, nhắm mắt lại ngủ.

Tiếng thét chói tai của Lăng Tuyền Ki ở lúc Tiểu Tiểu bị tôi gọi lại kia đã ngừng  lại một chốc, hiện tại không nháy mắt nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu trong lòng tôi, tràn đầy không thể tin tưởng: “Tam Túc Kim Ô!”

“Rầm rì!” Tiểu Tiểu trở mình.

Tôi thở dài, nhìn hai quỷ đầu trâu kia tiến cũng không được mà lùi cũng không xong: “Đi ra ngoài.”

Nhóm quỷ đầu trâu như được đại xá, vội vàng không ngừng đi ra ngoài.

Lăng Tuyền Ki càng tức đến dậm chân, một thanh trường kiếm màu máu lập tức nắm ở trong tay: “Dù sao Mặc Hàn không ở đây, ta giết ngươi lại giết bọn họ, Mặc Hàn muốn tra cũng không tra đến trên người ta!”

Tôi đưa Tiểu Tiểu cho Ninh Ninh, hóa ra trường kiếm đón chào, thật sự là nghĩ không rõ vì sao Lăng Tuyền Ki hận tôi như vậy!

Hai người huỷ hoại không ít da người trên tường treo ở trong tiệm của Tiểu Duy, lại từ trong tiệm đánh ra ngoài cửa hàng.

Sắc mặt của Lăng Tuyền Ki càng biến càng khó xem: “Trong thời gian ngắn ngủn này, sao thực lực của ngươi sẽ đề cao nhiều như vậy!”

Bản bí thuật song tu trân quý của Mặc Hàn cô cho rằng tôi sẽ nói cho cô sao?

Lăng Tuyền Ki không biết là cố kỵ Mặc Hàn, hay là cố kỵ Vô Cực Ngọc Giản trên tay tôi, lại vẫn luôn bất phân thắng bại với tôi.

Tôi nhìn ra được thực lực của nàng không chỉ có vậy, nhưng lại cảm giác nàng bị cái gì đó hạn chế, lúc ra chiêu có chút bó tay bó chân.

Nàng cũng chú ý tới chuyện này, quay người lui trở lại cạnh nhuyễn kiệu, vung kiếm chỉ vào tôi ra lệnh một tiếng: “Giết nàng!”

“Các ngươi dám!” Tôi giận mắng, màu của ấn ký giữa mày càng thêm đậm, những ma quỷ đó nhìn thấy ấn ký này, không một ai dám lên trước, Lăng Tuyền Ki tức giận đến nghiến răng.

“Đồ vô dụng!” Nàng nhấc chân đá bay một con quỷ cách nàng gần nhất, thấy chiêu thức bình thường không gây tổn thương cho tôi, giơ tay lên lấy ra một ngọn lửa rực rỡ ở trên tay, ném về phía tôi.

Tôi cảm ứng được hơi thở của ngọn lửa kia, là Hồng Liên Hỏa như Hồng Quỷ am hiểu, thực lực của tôi xa không bằng đến mức có thể dùng trường kiếm chắn lửa, đang muốn trốn vào mặc ngọc tránh một chút, đột nhiên một đạo âm phong mạnh mẽ quát lên ở bên người tôi, thổi tất cả những ngọn lửa đó về tới trên người Lăng Tuyền Ki.

Lăng Tuyền Ki vung tay áo dập tắt Hồng Liên Hỏa của nàng, lửa xanh lại bắn theo tới, cô ta trốn tránh mấy cái, bóng dáng cao dài của Mặc Hàn xuất hiện ở trước mặt tôi.

Hắn nghiêng đầu đưa cho tôi một ánh mắt an tâm, nhìn về phía Lăng Tuyền Ki đang chật vật tránh lửa, lạnh lùng nói: “Không nhớ lâu?”

“Mặc Hàn…” Lăng Tuyền Ki kinh ngạc, “Ta không có…”

Mặc Hàn lười nghe nàng ta giảo biện, không chờ nàng ta nói xong, giơ tay ném qua một ngọn lửa xanh, Lăng Tuyền Ki trốn tránh không kịp, bị lửa xanh cắn nuốt, thống khổ lăn lộn trên mặt đất xin khoan dung.

Tôi không ngừng kiến thức qua lợi hại lửa xanh của Mặc Hàn một lần nữa, đốm lửa trên người Lăng Tuyền Ki này, tuy thiêu lợi hại, nhưng lấy tu vi của cô ta, cũng không thể tổn thương đến tính mạng, như Mặc Hàn cố ý để nàng sống sót, lại muốn dạy dỗ nàng ta vậy.

Không biết khi nào thì nhìn thấy bộ dáng Mặc Uyên chạy tới, vẻ mặt sốt ruột.

Thấy tôi ở đây, không cần hỏi, hắn cũng có thể đoán được mọi chuyện, nắm quạt xếp bực bội đứng ở trước mặt Lăng Tuyền Ki, vẻ mặt hận sắt không thành thép: “Mới vừa bỏ lệnh cấm cho ngươi đã đi ra gây chuyện cho ta! Thân da này không muốn, có phải ngay cả tu vi cũng đều không muốn hay không!”

Lăng Tuyền Ki thống khổ giãy giụa, dùng hết toàn lực nắm vạt áo của Mặc Uyên: “Cứu ta… Mặc Uyên…”

Mặc Uyên hừ lạnh một tiếng, không lên tiếng.

Giọng của Lăng Tuyền Ki chợt khóc nức nở: “Cứu ta… Ta không thể chết được… Ngươi đáp ứng phụ thân ta rồi… A ——”

Trong nháy mắt ngọn lửa trên người nàng tăng lớn rất nhiều, lại chậm rãi nhỏ dần.

Mặc Uyên bực bội nhìn nàng, cuối cùng vẫn thở dài, nhìn về phía Mặc Hàn: “Ca.”

Mặc Hàn không lên tiếng.

Mặc Uyên xoay người nhìn về phía Lăng Tuyền Ki ngã trên mặt đất, tay phải ném quạt xếp sang tay trái, tay phải kết ấn tụ lên một đoàn quỷ khí, vỗ vào trên người Lăng Tuyền Ki, xua tan lửa xanh trên người nàng.

Lăng Tuyền Ki lại huyết nhục mơ hồ lần nữa.

Mặc Hàn duỗi tay che mắt tôi: “Đừng nhìn.”

Tuy tôi không nhìn thấy, nhưng vẫn có thể từ trên âm khí dao động nhận thấy được, Mặc Uyên dùng pháp lực đưa Lăng Tuyền Ki về nhuyễn kiệu, phân phó người đưa nàng về Minh Cung.

Một vòng xung quanh này bởi vì uy áp của Mặc Hàn, đã hình thành một mảnh kết giới, trừ chúng tôi ra, ai cũng đều không nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ có thể thấy nhuyễn kiệu của minh hậu rời đi.

Mặc Uyên mệt lòng đi đến bên người chúng tôi, nói với Mặc Hàn: “Ca, ngươi xuống tay có thể nhẹ một chút hay không?”

“Nhẹ chút nàng sẽ không nhớ lâu.” Mặc Hàn lạnh lùng nói.

“Nàng không phải là loại nữ nhân sẽ nhớ lâu này!” Mặc Uyên tức đến nghiến răng.

Loại đồng đội heo này, sao Mặc Uyên có thể nhịn đến bây giờ?

Ánh mắt hắn dừng ở trên người tôi, giọng không tốt nói: “Ngươi có thể đi đổi khuôn mặt hay không?”

Tôi vừa nghe không vui: “Dựa vào cái gì!”

“Ngươi thay đổi mặt…”

Mặc Uyên còn chưa nói xong, Mặc Hàn đã không vui chặn ngang hắn: “Mộ Nhi tuyệt đối sẽ không vì nữ nhân kia đi đổi mặt của mình!”

Mặc Uyên nhìn anh trai hắn một cái, muốn nói cái gì đó nhưng là từ bỏ, xoay người rời đi.

Tôi lại cảm thấy kì quái.

Hắn rời đi, kết giới Mặc Hàn chế tạo ra biến mất, trên Quỷ Thị lại bay lướt quỷ núi quỷ biển lần nữa.

Ninh Ninh ôm Tiểu Tiểu lại đây, thấy Mặc Hàn ở đây là biết tôi không có việc gì.

Tiểu Duy và Văn Thất đều kích động gặp qua Mặc Hàn.

“Mặc Hàn đại nhân, Tiểu Duy có chuyện bẩm báo!” Tiểu Duy ý bảo Mặc Hàn nhìn Văn Thất và Ninh Ninh.

Mặc Hàn dẫ theo tôi lập tức đi vào cửa hàng của Tiểu Duy, Tiểu Duy đi theo vào, trở tay thiết hạ một kết giới, chặn Văn Thất, Ninh Ninh và Tiểu Tiểu trong lòng Ninh Ninh ở bên ngoài.

“Nói.” Mặc Hàn nắm tay tôi nhàn nhạt nói với Tiểu Duy.

“Thuộc hạ thám thính được, phong ấn ở tử địa Minh Giới thường xuyên buông lỏng, mấy con quỷ lắc lư ở gần đấy nói, thấy được bóng dáng của Phượng Hoàng.” Sắc mặt của Tiểu Duy nghiêm túc báo cáo.
                              
Mặc Hàn nghe xong nhìn nàng ta: “Chỉ như vậy?”

“Còn có một viên Lưu ảnh Châu, ghi lại hư ảnh ngay lúc đó, thuộc hạ đã chuyển cho phu nhân đại nhân.” Tiểu Duy nói xong nhìn về phía tôi.

Tôi vội vàng móc túi, lại phát hiện bên trong rỗng tuếch, lật cả hai túi áo khoác cũng không tìm được, đoán chừng là vừa rồi đánh nhau với Lăng Tuyền Ki quá nhập thần, không biết rơi chỗ nào rồi.

Tôi khóc không ra nước mắt nhìn về phía Mặc Hàn.

Mặc Hàn thấy tôi như vậy, đã hiểu được, trấn an nói: “Không có việc gì.”

Hắn lại nhìn về phía Tiểu Duy, “Bổn tọa nhớ kỹ.”

Hắn đây là đang chống đỡ vì tôi, bớt bởi vì tôi đánh mất cái Lưu ảnh Châu gì kia, mà làm Tiểu Duy cảm thấy công lao của nàng ta cũng bị tôi làm thành không có.

Tay của hắn chỉ vào Tiểu Duy, bỗng nhiên trong tay Tiểu Duy có thêm thứ gì đó, nàng ta kinh ngạc cầm lấy kí hiệu nhỏ màu đỏ có thêmở trong tay, trên mặt vừa kích động vừa sướng: “Tầm Hồn Phiên… Cảm ơn Mặc Hàn đại nhân! Cảm ơn đại nhân!”

Mặc Hàn dẫn theo tôi đi ra ngoài, Ninh Ninh và Văn Thất tự giác đi theo phía sau tôi, kéo ra một đoạn khoảng cách dài với chúng tôi, còn thay tôi ôm Tiểu Tiểu, không cho nàng xông tới làm bóng đèn.

Nhớ tới bộ dáng vui vẻ kia của Tiểu Duy, tôi có chút tò mò, hỏi Mặc Hàn: “Tầm Hồn Phiên là cái gì? Tìm kiếm hồn phách sao?”

Mặc Hàn gật đầu: “Không chỉ có thể tìm kiếm hồn phách trên đời, còn có thể tìm kiếm hồn phách chuyển thế.”

Tôi nhớ rõ lúc lần đầu tiên ở phố âm gặp Tiểu Duy, Tiểu Duy nói, thân da kia của nàng vẫn không đổi, thay đổi, người kia sẽ không nhận ra.

Nghĩ đến, nàng hẳn là đang đợi ai đó.

Hiện tại có Tầm Hồn Phiên, nàng có thể đi tìm người nọ.

Trở lại thế giới bình thường, Văn Thất đi tìm dì Phương, sau khi Mặc Hàn thi pháp để Tiểu Tiểu ngủ, tôi để Ninh Ninh về nhà nàng ngây ngốc, mà tôi, lại bị Mặc Hàn kéo trở về mặc ngọc.

Lại là một ban đêm đổ mồ hôi đầm đìa…

Ngày hôm sau, lúc ăn sáng nhà Ninh Ninh, Lam Cảnh Nhuận đã chạy tới.

Ninh Ninh đã cho hắn tin tức tôi trở về, hắn có chút xấu hổ nói với tôi: “Xin lỗi, Tử Đồng, gặp phải ác quỷ khó chơi, mãi cho đến hôm qua mới giải quyết xong, nên tới chậm.”

“Không có việc gì, tôi ở chỗ này cũng là trốn học đi chơi.” Sau khi tôi lấy được danh ngạch bảo nghiên, loại công việc đi học điểm danh này, lão sư lại mắt nhắm mắt mở.

Về phần Ninh Ninh, đây là một cô nương tùy thời chuẩn bị bệnh án chứng minh giải phẫu tâm điện bắc cầu và đơn nghỉ—— tuy tình trạng thân thể của nàng tốt đến rối tinh rối mù.

So với tính mạng, tất cả giờ học chuyên cần cũng đều là mây bay.

Hôm nay kế hoạch của tôi và Ninh Ninh vốn là đi leo núi, hiện tại Lam Cảnh Nhuận tới, nên dẫn theo hắn đi chơi, vừa lúc còn co thêm cu li.

Lam Cảnh Nhuận tò mò Tiểu Tiểu đã lâu, cuối cùng cảm thấy nếu minh vương đều ở đây, thì chuyện kỳ quái, cũng không có gì kỳ quái.

Đoàn người mua đồ ăn vặt và nước, leo núi Phượng Tê gần đó.

Hôm nay trời trong nắng ấm, gió nhẹ từ từ, cũng không phải quá nóng, thật là một ngày lành để leo núi, ngay cả Tiểu Tiểu cũng đều hưng phấn bay tới bay lui.

Lúc leo đến đỉnh núi, Ninh Ninh đã thở hồng hộc, Lam Cảnh Nhuận là luyện qua, ngược lại không phải có vẻ rất mệt, tôi kinh ngạc nhất chính là chính mình, lại ngay cả hô hấp cũng chưa loạn.

Xem ra, song tu với minh vương đại nhân, không chỉ có tăng linh lực lên, ngay cả thể lực đều có tính chất tăng vọt.

Phải biết rằng, trước kia tôi cũng kiểm tra thể dục tám trăm mét, người sao gần nói đều không thể đạt tiêu chuẩn.

Ninh Ninh nghỉ ngơi, tôi và Lam Cảnh Nhuận bắt đầu chuẩn bị ăn chơi gì đó, nói chuẩn bị, kỳ thật cũng không có gì, chỉ là đặt một cái khăn trải bàn, sau đó lấy đồ ăn vặt và nước ra.

Đương nhiên, ở dưới yêu cầu mãnh liệt của Tiểu Tiểu, tôi đều chồng chất đồ ăn vặt đến bên người nàng, xếp thành một tòa núi nhỏ.

Mà gà con lại ở trên núi đồ ăn vặt làm trò nàng là nữ vương.

Ba người từng người hàn huyên một lát mấy ngày nay trải qua, đêm đó, sau khi Mặc Hàn nói qua tình huống của tôi cho Ninh Ninh, Ninh Ninh đã nói cho Lam Cảnh Nhuận.

Lam Cảnh Nhuận biết tôi không có việc gì, lại nhận được điện thoại sư phụ của hắn, nói là có người một nhà gặp quỷ, muốn hắn đi xử lý nên hắn phải đi. Vẫn luôn vội đến hôm qua mới kết thúc, lại ngựa không ngừng vó mà chạy trở về.

Tôi có chút xấu hổ: “Học trưởng, tôi không có việc gì, làm anh lo lắng, xin lỗi.”

Ninh Ninh phụ họa nói: “Đúng vậy, đây chính là cô gái minh vương đại nhân che chở, có thể có chuyện gì được!”

Ánh mắt Lam Cảnh Nhuận như ảm đạm một chút, cũng chưa nói cái gì.

Hàn huyên trong chốc lát, Lam Cảnh Nhuận đột nhiên nhìn về một phía đến xuất thần, tôi theo ánh mắt hắn nhìn lại, nơi đó đứng một người đang vẽ thực vật.

“Hình như là anh trai của tôi, tôi đi xem.” Lam Cảnh Nhuận đứng dậy, đi đến bên cạnh người con trai kia, hai người nói chuyện với nhau trong chốc lát, Lam Cảnh Nhuận dẫn theo người con trai kia lại đây.

“Giới thiệu một chút, anh trai tôi, Lam Thiên Hữu.” Lam Cảnh Nhuận cười giới thiệu giúp chúng tôi.

Hắn thoạt nhìn hơn Lam Cảnh Nhuận mấy tuổi, mặc quần áo thoải máu màu trắng, bàn vẽ kẹp cánh tay, một tay khác còn nắm mấy bút vẽ.

Chúng tôi chào hỏi lẫn nhau, dịch chút chỗ cho Lam Thiên Hữu để hắn ngồi xuống.

Trong nháy mắt liếc quá gò má của hắn, tôi bỗng nhiên cảm thấy hắn có chút quen mắt. Đồng thời, không biết có phải tôi ảo giác hay không, tôi lại cảm thấy ánh mắt Lam Thiên Hữu nhìn tôi, mang theo một tia kỳ quái tìm tòi nghiên cứu.

“Tử Đồng? Mạo muội hỏi một chút, là bởi vì đôi mắt của em màu tím, cho nên gọi là Tử Đồng sao? Chỉ là tôi thấy đôi mắt như hai viên đá quý.” Lam Thiên Hữu cười hỏi tôi còn khen tặng một câu.

Hắn cho người ta một loại cảm giác ôn tồn lễ độ, hình như Ninh Ninh có ấn tượng với hắn không tồi, nói hết chuyện buổi tối ngày đó tôi bị bám vào người thì xuất hiện mắt tím.

Lam Thiên Hữu hiện ra vẻ xin lỗi: “thật xin lỗi… Tôi không phải cố ý muốn cho em nhớ tới những trải qua không vui đó…”

“Không có gì, dù sao cũng đã qua, tôi cũng không có việc gì.” Tôi lại không làm ra vẻ như vậy, luôn bắt lấy chuyện quá khứ không bỏ.

Lam Thiên Hữu cười ôn hòa.

Hắn là một người rất hay nói, trên cơ bản hỏi cái gì, hắn đều sẽ nói.

Từ trong nói chuyện với hắn, tôi và Ninh Ninh biết được, thì ra trong nhà Lam Cảnh Nhuận vẫn là có công ty gia tộc, hiện tại Lam Thiên Hữu chính là người phụ trách công ty gia tộc, tục xưng tổng giám đốc Lam thị, hoặc là đệ nhất kim cương vương lão ngũ thành phố Trạch Vân.

—— Đương nhiên, tuổi tác của hắn chưa đến ba mươi, cũng không có đạt tới cấp bậc vương lão ngũ.

Chúng tôi nơi này có Ninh Ninh lảm nhảm, hơn nữa em trai hắn Lam Cảnh Nhuận cũng không sợ tẻ ngắt. Tôi phụ trách ngẫu nhiên ứng đối hai tiếng, thường cho Tiểu Tiểu ăn hai miếng đồ ăn vặt, sau đó nghe bọn họ nói chuyện phiếm.

Ninh Ninh là người thấy sắc quên bạn, nói chuyện với Lam Thiên Hữu hoàn toàn đã quên tôi, ngược lại là Lam Thiên Hữu, thấy tôi ngẫu nhiên đáp lời, còn vẫn luôn muốn nói chuyện phiếm với tôi.

Tia tìm tòi nghiên cứu trong mắt hắn kia, hình như cũng càng sâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện