Ảnh Đế Yêu Thầm

Chương 32



Chiêm Ngọc ôn nhu, khóe mắt mang ý cười toạ độ cung nhu hoà dưới ánh đèn mềm đến không tưởng làm hô hấp Thẩm Tùng An cứng lại.

Rõ ràng ở đây có ba người nhưng trong xe lại im ắng, tựa hồ chỉ có Thẩm Tùng An nghe được tiếng tim đập kịch liệt.

Thịch thịch thịch thình thịch, như thỏ con xao động.

Gió đêm từ cửa xe ùa vào, gió cuối mùa thu lạnh lẽo lướt qua mặt và tay Thẩm Tùng An, say đắm đáy mắt anh cuối cùng tan đi, tình yêu lại càng lúc càng rõ.

Anh há miệng thở dốc nói: "Anh......"

"Ách xì ——"

Thanh âm bất ngờ đánh gãy lời anh. Trương Kỳ đánh một cái hắt xì kinh thiên động địa, vang vọng toàn xe.

Thẩm Tùng An: "......"

Trương Kỳ che mũi cùng miệng, đáng tiếc đã quá muộn, không khí đều bị hắt xì phá hủy.

Cậu ta nhìn kính chiếu hậu thấy ánh mắt tử vong của Thẩm Tùng An, tâm tự sát đều có.

"Thẩm...... Thẩm ca, Tiểu Ngọc lão sư." Cậu ta căng da đầu mở miệng, trước khi chết vì mình giải thích lần cuối, "Thực xin lỗi, mới vừa...... Vừa rồi mũi đột nhiên thực ngứa, thật sự không nhịn xuống......"

"Không sao đâu."

Chiêm Ngọc tuy cũng bị hắt xì không tầm thường này làm hoảng sợ nhưng cũng không để trong lòng, thấy cậu ta che miệng như lo lắng bị đánh, còn tri kỷ lấy hai tờ khăn giấy đưa qua.

Trương Kỳ không dám duỗi tay nhận lấy mà trộm liếc Thẩm Tùng An một cái.

Tầm mắt đặt trên người Trương Kỳ của Thẩm Tùng An đã thu, anh nhìn nút tay áo.

Anh thu tầm mắt, áp lực vô hình quang Trương Kỳ cũng tiêu tán.

Trương Kỳ sống sót sau tai nạn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, duỗi tay nhận khăn giấy trong tay Chiêm Ngọc, giọng chân thành nói: "Cảm ơn Chiêm Ngọc lão sư. Nút tay cậu chọn cho Thẩm ca thật đẹp mắt, cùng khí chất trầm ổn nội liễm của Thẩm ca rất hợp, cậu thực có ánh mắt."

Lời cậu ta khen cả Thẩm Tùng An lẫn Chiêm Ngọc, không thể không nói, dục cầu sinh thật sự rất mạnh.

Chiêm Ngọc nói: "Tôi dựa theo cảm giác mua, không biết Thẩm ca có......"

"Thích."

Thẩm Tùng An cắt đứt tiếng cậu nói, động tác mềm nhẹ đặt lại hộp rồi đóng lại, ngẩng đầu nhìn đôi mắt cậu, nghiêm túc: "Thực thích."

Thích đến độ anh không biết làm thế nào.

Ở trong mắt rất nhiều người, anh biểu hiện thành thục ổn trọng, thân sĩ có lễ.

Không có người biết, anh như thiếu niên 17 biết yêu lần đầu, anh ngây ngô lại vô tri, anh từng cho rằng không có cơ hội tiếp cận thanh niên trước mặt.

Nhưng anh vui vẻ chịu đựng.

"Vậy là tốt rồi." Chiêm Ngọc nghe anh nói thích, trên mặt lộ nụ cười vui vẻ, "Còn khăn tay, anh cầm đi xem như lễ thượng vãng lai."

"Anh không ngại, em không cần để trong lòng." Thẩm Tùng An nói. Khăn tay này, chỉ cần Chiêm Ngọc thích, lấy toàn bộ anh cũng không thèm để ý.

"Khó mà làm được." Chiêm Ngọc lắc đầu, cậu suy xét đến Thẩm Tùng An vừa rồi uống không ít rượu, không có ở lại, "Thời gian không sớm, Thẩm ca sớm một chút về nghỉ ngơi đi."

"Anh tiễn em."

Thẩm Tùng An nói rồi thả túi, duỗi tay mở cửa xe.

Chiêm Ngọc thấy anh muốn xuống xe, vội vàng nói: "Không cần phiền toái, đến cửa nhà......"

Lúc cậu nói chuyện, Thẩm Tùng An đã xuống xe, vòng qua như muốn mở cửa xe.

Chiêm Ngọc thấy hành động này vội vàng đẩy cửa xuống xe.

Thẩm Tùng An đứng trước mặt cậu, thần sắc ôn nhu nói: "Vào đi, ngày mai thấy."

Hai người hẹn ngày mai lên núi xem bạch quả, Chiêm Ngọc đi đến nhà Thẩm Tùng An ở Lộc Nhung loan.

Chiêm Ngọc cười nói: "Dạ, anh cũng sớm trở về đi, ngày mai......"

Hai người nói chuyện, cửa khắc hoa đột nhiên mở ra, bọn họ quay đầu nhìn lại, thấy Nhan Lạp từ trong viện ra, sau còn dì Thư theo.

Nhan Lạp đi tới, kỳ quái: "Thật xa thấy các con, đứng ở cửa làm gì đấy?"

Thẩm Tùng An chào bà cũng gật đầu với dì Thư.

"Mẹ, sao mẹ ra đây?" Chiêm Ngọc hỏi.

"Thái thái ra đón cậu, đã ra hai lần, nhắc mãi cậu sao chưa về." Dì Thư ở một bên cười nói.

Đón mình?

Chiêm Ngọc có chút nghi hoặc, mình lại không phải đứa nhỏ, với lại cũng đã nhắn tin bảo mẹ mình về muộn, mẹ cũng trả lời rồi, sao còn cố tình chạy ra hai lần......

Linh quang chợt lóe, nhìn thoáng qua Thẩm Tùng An, bừng tỉnh đại ngộ.

Này nơi nào là đón mình? Ra đón idol đó.

Chiêm Ngọc có chút buồn cười, thấy mẹ đại nhân làm phấn chân ái nỗ lực mỗi ngày.

Cậu cách Thẩm Tùng An gần, duỗi tay lặng lẽ kéo vạt áo áo khoác Thẩm Tùng An, lúc đối phương nhìn qua động tác nhanh chóng chớp mắt trái.

Thẩm Tùng An phản ứng nhanh, nháy mắt rõ ý cậu.

Anh tiến lên giải thích với Nhan Lạp nguyên nhân về muộn, vấn đề đều ôm trên người mình, nói vì mình uống nhiều rượu, mới bảo trợ lý đi chậm.

"Không sao đâu, dì nghe Tiểu Ngọc nói hôm nay có liên hoan chúc mừng con đóng máy, khẳng định không ít người kính rượu, dì hiểu mà." Nhan Lạp biểu hiện thiện giải nhân ý, giọng quan tâm hỏi, "Uống canh giải rượu chưa?"

Lời này hỏi có chút dư thừa, bọn họ tan cuộc liền trực tiếp về, canh giải rượu uống lúc nào được.

Thẩm Tùng An lại từ lời này nghe ra một chút ý ngoài lời, anh dừng một chút nói: "Còn không ạ."

"Ai nha." Nhan Lạp lập tức bày mặt hớn hở, "Dì sợ Tiểu Ngọc cũng uống nhiều rượu, bảo dì Thư ngao canh giải rượu, com nếu không chê, uống một chén lại về?"

Chiêm Ngọc thu được ánh mắt bà, phối hợp nói với Thẩm Tùng An: "Thẩm ca, nếu không anh uống một chén lại về, sẽ không mất quá nhiều thời gian."

Kỳ thật dù Chiêm Ngọc không hát đệm, Thẩm Tùng An cũng sẽ không cự tuyệt Nhan Lạp mời.

Trong lòng Thẩm Tùng An ấy hai tiểu nhân lại tấu nhạc khúc Vạn Lý Trường Thành vui sướng, lách cách lang cang, thật náo nhiệt, nhưng trên mặt anh lại không lộ chút dấu vết, hơi cúi người nói: "Vậy quấy rầy ạ."

Bọn họ dăm ba câu liền quyết định, Trương Kỳ chờ trong xe đều kinh ngạc.

Hôm nay Thẩm Tùng An lên xe mang theo mùi dày đặc rượu, cậu ta thấy kỳ quái, ngày thường ở bên ngoài Thẩm ca đều uống rất ít hôm nay sao thái độ lại khác thường uống nhiều như vậy?

Sau nhìn đương sự nương cảm giác say cùng buồn ngủ dựa vào vai Chiêm Ngọc, cậu ta mới bừng tỉnh.

Làm trợ lý của Thẩm Tùng An, cậu ta biết Thẩm Tùng An mặc kệ lúc trên xe nhắm mắt dưỡng thần hay ngủ đều sẽ chú ý dáng vẻ, chỉ biết ổn định vững chắc tựa lưng vào ghế ngồi, thân thể sẽ không ngã trái ngã phải, càng sẽ không mới bao lâu khi lên xe liền dựa vào vai người bên cạnh.

Đêm nay anh không cự tuyệt kính rượu vì có thể dựa vào Chiêm Ngọc trong chốc lát.

Nghĩ thông suốt, Trương Kỳ kinh ngạc lại có chút cảm thán.

Thẩm Tùng An là người nào? Không nói tới gia thế hùng hậu ít người biết kia của anh, chính anh ở trong giới giải trí cũng có địa vị có tầm ảnh hưởng, chỉ cần anh mở miệng, bao người đối anh xua như xua vịt.

Nhưng cố tình, trước mặt người mình thích anh lại cẩn thận chế tạo một cơ hội thân cận.

Tình yêu, thật làm người trọc đầu.

Trương Kỳ thở dài, lúc Chiêm Ngọc lại đây gọi cậu vào ngồi một lát liền uyển chuyển từ chối đối phương, lựa chọn an tĩnh trong xe chờ đợi.

Thẩm Tùng An cùng bọn Nhan Lạp vào Chiêm gia.

Vào nhà, Nhan Lạp mời Thẩm Tùng An ngồi xuống sô pha, dì Thư đi phòng bếp múc canh giải rượu.

Chiêm Ngọc ngồi xuống cạnh Thẩm Tùng An, nhìn một vòng không thấy ba liền dò hỏi: "Ba ba đâu ạ?"

"Tăng ca trên lầu ấy." Nhan Lạp nói.

Chiêm Ngọc biết công ty trong nhà đang chế tác người máy trí năng quét rác, hai ngày này ba đều tăng ca xử lý chuyện này, ba còn nói chờ khi người máy thí nghiệm xong sẽ mang về nhà dùng chút.

Thẩm Tùng An nghe Chiêm Hồng Viễn tăng ca, cũng thôi tâm tư lên lầu chào hỏi.

Dì Thư dì bưng cạnh giải rượu lại đây, còn bưng thêm hai bát đá bào sữa dừa, một cho Chiêm Ngọc, một cho Thẩm Tùng An.

Thẩm Tùng An cảm ơn bà, bưng canh giải rượu lên uống.

Tuy lúc liên hoan anh uống không ít nhưng kỳ thật cũng không say, sở dĩ lúc lên xe bày bộ dạng say chuếnh choáng không tỉnh cũng vì chút tâm tư bí ẩn.

Nhan Lạp mời cùng Chiêm Ngọc đưa khăn tay, nút tay áo, đều làm anh bất ngờ kinh hỉ.

Anh nhìn thoáng qua Chiêm Ngọc.

Chiêm Ngọc đang cầm muỗng nhỏ bỏ một muỗng đá bào sữa dừa vào trong miệng, như nhận ra ánh mắt anh nên nghiêng đầu nhìn lại đây.

Trong miệng Chiêm Ngọc còn ngậm muỗng bạc, mắt đen lúng liếng mở to nhìn Thẩm Tùng An, trong ánh mắt mang theo dò hỏi.

Thẩm Tùng An cười lắc đầu, ánh mắt vì động tác nuốt của cậu mà hầu kết tạm dừng một chút, sau lại như không có việc gì dời đi.

Uống canh giải rượu xong, Thẩm Tùng An mới buông chén, Nhan Lạp liền hỏi: "Thoải mái sao? Đau đầu không?"

"Tốt hơn rồi an, cảm ơn dì Nhan." Thẩm Tùng An nói.

"Khách khí, khách khí." Nhan Lạp cười xua tay, hỏi phim anh quay bao giờ chiếu, bà rất chờ mong.

Bà đang nói đến phim Thẩm Tùng An quay đầu năm, trước mắt còn chưa tuyên bố ngày chiếu.

Thẩm Tùng An nói: "Tháng 1 sang năm ạ."

Thời gian công chiếu còn chưa công bố, tin cũng không truyền ra ngoài, bất quá Thẩm Tùng An không xem người nhà Chiêm Ngọc là người ngoài, anh cũng không dấu diếm.

Anh biết lúc chiếu, Nhan Lạp khẳng định sẽ đi xem liền nói: "Lúc nào cháu đứa vé cho dì."

Idol đưa vé cho fan, này quả thực là vinh hạnh. Nhan Lạp cười đến đôi mắt đều nheo lại, ngoài miệng lại nói: "Thật ngượng."

Thẩm Tùng An nói: "Hẳn nên thế dì đừng khách khí."

"Vậy dì cảm ơn con."

Nhan Lạp cũng chỉ khách sáo chút mà thôi, anh nói vậy làm bà mĩ mãn tiếp nhận, đồng thời không quên lễ thượng vãng lai, hỏi Thẩm Tùng An: "Đúng rồi, dì nghe Tiểu Ngọc nói hiện tại con học đàn violon, vừa lúc sang năm Tiểu Ngọc có tuần diễn, nếu không vội con cũng đi xem?"

"Có thể chứ?" Thẩm Tùng An hơi chần chờ hỏi.

"Đương nhiên có thể." Nhan Lạp nói, giọng tràn đầy tự hào, "Là VVVVVIP đó! Cùng đi đi!"

Đáy mắt Thẩm Tùng An xẹt qua một tia ý cười, nhìn Chiêm Ngọc một cái, giọng ôn hòa: "Từ chối thì bất kính."

Chiêm Ngọc ở bên cạnh nghe hai người nói, nghĩ đến lúc trước mẹ nói không biết Thẩm Tùng An có nghe đàn violon để cậu đưa vé khách quý, nghĩ thầm bà cũng coi như là điển phạm của giới truy tinh thành công.

Thời gian cũng không còn sớm, Thẩm Tùng An không ở Chiêm gia lâu lắm, hai mươi phút sau rời Chiêm gia.

Trên đường về, anh vẫn luôn vuốt ve nút áo Chiêm Ngọc đưa.

Trong xe không bật đèn, Trương Kỳ từ kính chiếu hậu nhìn anh vẫn luôn cúi đầu.

Tuy không thấy rõ biểu tình, nhưng cũng có thể cảm giác được ôn nhu quanh quẩn không tan.

Thẩm Tùng An về nhà đã 0 giờ 3 phút rạng sáng.

Thời gian này chú đã ngủ rồi, Thẩm Tùng An có chút đáng tiếc nhìn cửa phòng, cầm quà Chiêm Ngọc cho lên lầu.

Anh gửi tin báo bình an cho Chiêm Ngọc, hai người chúc nhau ngủ ngon, anh cầm quần áo sạch sẽ đi tắm rửa.

Trên người có mùi rượu làm anh không khoẻ.

Tắm rửa xong, anh không vội ngủ mà dựa vào đầu giường, cầm nút áo và khăn tay Chiêm Ngọc đưa.

Nhìn nhìn, anh lại thấy không quá thỏa mãn.

Suy nghĩ một chút, anh cầm đồ xuống giường, đến phòng giữ quần áo.

Áo sơmi, áo gilê, cà vạt, áo vest, anh mặc từng cái, động tác trang trọng.

Mặc quần áo xong, anh chọn khăn từ ba cái khăn Chiêm Ngọc đưa, xếp thành kiểu đặt trong túi áo trước ngực, sau đó từ hộp đen tinh xảo lấy nút áo màu lâm, cẩn thận mang lên.

Làm tốt hết thảy, anh nghiêng đầu nhìn toàn thân qua gương, nhìn vest đen, cánh tay chỉnh sửa cổ áo tạm dừng.

......Mặc như kết hôn vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện