Ảnh Đế Yêu Thầm

Chương 40



Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An ăn bữa sáng rồi đi quầy tiếp tân thuê xe đạp.

Tiếp bọn họ vẫn là vị đại thẩm ngày hôm qua phụ trách đăng ký, đại thẩm cũng khắc sâu ấn tượng với hai người trẻ tuổi có bộ dạng xuất sắc này, nhìn hai người đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang, cho rằng bọn họ sợ đen, nhiệt tình lấy kem chống nắng đẩy mạnh tiêu thụ: "Soái ca sợ đen à? Chúng tôi có kem chống nắng, giảm giá 20% cho hai người!"

"Không cần, cảm ơn đại thẩm." Chiêm Ngọc cười uyển chuyển từ chối bà nhiệt tình đẩy mạnh tiêu thụ.

Cậu và Thẩm Tùng An võ trang hạng nặng không phải cho đỡ đen mà là sợ fans nhận ra rồi bị vây xem, vừa rồi trên đường đụng vài người liên tục nhìn họ. Cũng may chú Chung chọn Nông Gia Nhạc năm nay mới mở, khách lui tới cũng chưa nhiều, tránh không ít phiền toái.

Nghe Chiêm Ngọc nói không cần, đại thẩm có chút tiếc đặt kem chống nắng về, viết đơn cho họ để họ đi lều bên cạnh tìm quản lý lấy xe.

Quản lý viên đối chiếu biên lai thuê xe, chỉ chỉ lều xe đạp, hỏi: "Có 1 người, 2 người, 3 người, hai người muốn loại nào?"

Thẩm Tùng An chỉ chỉ xe đạp hai người gần mình nhất nói: "Hai người."

"Hat? Muốn hai người sao?"

Chiêm Ngọc kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Tùng An, này cùng suy nghĩ của cậu không giống, cậu còn nghĩ đợi chút nữa có thể cùng Thẩm Tùng An đua xem ai nhanh hơn, không nghĩ tới đối phương muốn xe đạp hai người.

"Ừ." Thẩm Tùng An gật đầu, "Ngày hôm qua anh có tra lộ trình, có chút xa, thuê xe hai người nếu em mệt anh có thể đưa em."

Nguyên lai vì mình suy xét sao?

Thẩm Tùng An nói làm Chiêm Ngọc giật mình, có loại cảm giác được chiếu cố, tâm tư muốn thi đấu tán không còn một mảnh.

Cậu gật đầu cười với Thẩm Tùng An: "Được, nếu anh mệt mỏi, em cũng có thể đưa anh."

Đôi mắt lộ ra của Thẩm Tùng An cong một chút: "Được."

"Soái ca, nếu sợ mệt, nơi này của chúng tôi còn có xe điện." Quản lý ở cạnh nhắc nhở, "Nhưng tiền thuê đắt một chút, bất quá cũng có lời."

Thẩm Tùng An: "...... Cảm ơn, không cần."

"Được rồi." Quản lý cũng không miễn cưỡng, đưa chìa khoá cho hai người lại đưa bản đồ quanh Nông Gia Nhạc.

Thẩm Tùng An cảm ơn quản lý, đặt ba lô của Chiêm Ngọc vào giỏ xe, chân dài sải bước lên xe, nghiêng đầu nói với Chiêm Ngọc: "Đi lên đi."

Ánh mắt Chiêm Ngọc dừng trên đôi chân dài chống đất của anh, nghĩ thầm: Thẩm ca không hổ thân cao 1m9, chân dài 1m8, chân nghịch thiên.

"Làm sao vậy?" Thẩm Tùng An hỏi.

"Không có gì." Chiêm Ngọc thu ánh mắt, cũng sải bước lên xe, thanh âm hưng phấn, "Xuất phát!"

"Ừ." Thẩm Tùng An dẫm lên đạp chân, xe tiến lên trước.

Núi Canaan có hồ nước thiên nhiên lớn, nước xanh lam trong suốt, mặt hồ bình như gương, lúc sáng sớm và hoàng hôn, phong cảnh bốn phía tạo ảnh ngược lên mặt hồ nhìn thập phần mỹ lệ.

Thẩm Tùng An Chiêm Ngọc thức dậy sớm vì có thể bắt gặp cảnh ánh mặt trời sáng sớm chiếu xuống hồ nước.

Núi lên sườn núi, Chiêm Ngọc nhìn bóng dáng Thẩm Tùng An, nhớ tới anh nói mình mệt mỏi có thể đưa mình, có ý xấu mà trộm lười biếng đặt chân lên thành xe để một mình Thẩm Tùng An đạp lên dốc.

Thể lực của Thẩm Tùng An tốt, một người cũng ổn định vững chắc lên sườn núi, qua sườn núi xe lao xuống.

Gió núi thổi qua đầu hai người, mũ treo bên hông cũng lung lay.

"Vững tay." Thẩm Tùng An nhắc nhở.

Chiêm Ngọc đáp bằng việc mở tay ra, nhắm mắt lại hô to một tiếng: "A!!!"

Thẩm Tùng An cúi đầu nhìn chân cậu đạp lên thành xe, không tiếng động cười một cái.

Tới bên hồ còn không đến 9 giờ, hai người đi dạo dọc theo hồ hơn nửa tiếng, chụp ảnh không ít góc độ mới rời đi.

Trên đường về, Chiêm Ngọc xung phong nhận việc ngồi phía trước nói muốn chở Thẩm Tùng An, Thẩm Tùng An thấy cậu bày biểu tình "Em có thể em không thành vấn đề", cũng không nói gì, ngồi ở sau.

Nhưng chỉ lên một sườn núi, Chiêm Ngọc liền thấy mình vẫn thích hợp ngồi sau lười biếng, nhân lúc nghỉ trên đường đổi lại.

Buổi chiều, hai người hoạt động ở Nông Gia Nhạc.

Bắn tên Mông Cổ xong, Chiêm Ngọc lại lôi kéo Thẩm Tùng An đi câu cá, câu cá đến buổi tối thì tự nướng BBQ ăn.

Hoạt động ngày đầu của hai người viên mãn, chờ lúc về phòng đã 10 giờ tối.

Chiêm Ngọc lâu rồi không có chơi như vậy, hôm nay chơi tận hứng, lúc về phòng lại có chút mệt.

Cậu cầm áo tắm và đồ rửa mặt nói với Thẩm Tùng An mình đi ngâm nước nóng.

Thẩm Tùng An cũng cầm quần áo định đi tắm, nghe cậu nói như vậy, sửa lại chủ ý: "Anh đi cùng em."

"Anh không phải ngâm nước nóng choáng đầu sao?" Chiêm Ngọc nhớ tới phản ứng dị thường của anh ngày hôm qua ở ao nước nóng.

Thẩm Tùng An nói đương nhiên: "Quen ngâm thì không choáng, chờ anh một chút."

Anh nói xong tới tủ quần áo lấy áo tắm mới, Chiêm Ngọc không phản bác được lý do anh lấy, đứng ở cửa chờ anh ra.

Có kinh nghiệm tối hôm trước, hôm nay Thẩm Tùng An ngâm nước nóng bình tĩnh hơn rất nhiều, Chiêm Ngọc hỏi anh còn muốn gõ mát xa không anh cũng có thể mặt không đổi sắc gật đầu nói "Có thể", cực kỳ chủ động dựa vào cạnh ao.

Hai người ngâm nước nóng thú vị hơn so với một mình, hôm nay Chiêm Ngọc ngâm nước nóng nhiều hơn hôm qua không ít, từ ao nước nóng ra cả người đều nhẹ nhàng.

Ngâm nước nóng rồi về, hai người lại nghiên cứu ngày mai muốn đi chơi cái gì, sau khi xác định mới từng người về phòng ngủ.

Hai người ở Nông Gia Nhạc chơi ba ngày, lên xe về nhà chưa bao lâu Chiêm Ngọc liền dựa vào lưng ghế ngủ.

Cậu nghiêng đầu, mặt hướng ngoài cửa sổ, Thẩm Tùng An nghiêng đầu qua chỉ có thể nhìn tai trắng nõn với đường cong lưu sướng của cằm.

Thẩm Tùng An thu tầm mắt, lái xe chậm lại, tắt nhạc đi, bên trong xe trong phút chốc lâm vào an tĩnh.

............

Chiêm Ngọc trở mình, đôi mắt còn chưa mở hết mà ngáp một cái nho nhỏ, khóe mắt hồng nghiêng đầu hỏi Thẩm Tùng An: "Thẩm ca, chúng ta đến nơi nào?"

"Về đến nhà."

Thẩm Tùng An vừa nói xong, Chiêm Ngọc liền thấy cửa khắc hoa nhà Thẩm Tùng An xuất hiện trước mắt.

Xe ngừng ở hậu viện, Chiêm Ngọc hết sức đẩy cửa xuống xe, mới đột nhiên phản ứng lại, tựa hồ vừa rồi Thẩm Tùng An đáp "Về đến nhà" mà không phải "Đến nhà anh".

Hai câu này tuy chỉ kém một chữ nhưng ý tứ lại hoàn toàn bất đồng.

Vừa rồi cậu ngủ đến có chút mơ hồ, hoàn toàn không chú ý tới vấn đề này, lúc này đầu óc thanh tỉnh liền thấy bất đồng.

...... Về đến nhà?

...... Về đến nhà.

Đây là xem đối phương trở thành người một nhà, thậm chí người trong nhà mới trả lời vậy.

Chiêm Ngọc nhớ tới hai ngày này cùng Thẩm Tùng An, lúc đạp xe kia thì không nghĩ gì, lúc này lại thấy mãnh liệt!

Thẩm ca chẳng lẽ anh......

"Tiểu Ngọc?"

Âm thanh Thẩm Tùng An vang lên trên đỉnh đầu, đánh gãy ý nghĩ của Chiêm Ngọc.

Chiêm Ngọc lấy lại tinh thần phát hiện mình chỉ lo suy tư, thế nhưng quên xuống xe, vẫn luôn duy trì tư thế đẩy cửa xe.

Thẩm Tùng An đứng trước cửa, khom lưng nhìn cậu, hỏi: "Làm sao vậy? Không thoải mái hả?"

Đối diện đôi mắt ngăm đen thâm thuý của anh, Chiêm Ngọc dễ như trở bàn tay thấy được quan tâm bên trong.

Mắt Thẩm Tùng An rất đẹp, hình dáng đường cong mỗi một chỗ đều gãi đúng chỗ ngứa, một đôi mắt như vậy lúc nhìn chuyên chú một người, tràn ngập ôn nhu cùng thâm tình.

Thẩm Tùng An vô luận thân cao hay bộ dạng đều được trời ưu ái, nhưng Chiêm Ngọc vẫn luôn cảm thấy trên người anh hấp dẫn nhất chính là đôi mắt.

Hai người lần đầu gặp, cậu đã bị đôi mắt Thẩm Tùng An hấp dẫn lực chú ý.

Hiện giờ, cậu lại một lần nữa thất thần vì đôi mắt này, tay như bị ám duỗi tay sờ hình dáng đôi mắt của đối phương.

Lông mi Thẩm Tùng An giật mình, không né tránh.

Cách đó không xa, chú Ngư tránh ở vườn hoa, nhìn hai người bọn họ, cảm thán nói: "Thiếu gia cùng thiếu nãi nãi tình cảm thật tốt."

Dì Bảo bên cạnh cũng gật đầu, thập phần tán đồng: "Ai nói không phải."

Chiều nay trường Chiêm Ngọc tổ chức diễn tập tiệc đầy năm, nhìn thời gian không sai biệt lắm đưa ra ý tạm biệt.

Thẩm Tùng An đưa cậu qua.

Từ Lộc Nhung loan tới trường học cũng không gần, đi một chuyến xem diễn tập kỳ thật cũng không có tất yếu, mà anh đề nghị cũng gia tăng suy đoán vừa rồi của Chiêm Ngọc.

Rất nhiều lần Chiêm Ngọc đều muốn hỏi, nhưng lời nói tới bên miệng lại không biết mở miệng thế nào, chỉ có thể nuốt trở vào, gật đầu nói được.

Z đại cũng đã thành lập trăm năm, tiệc tối đầy năm tự nhiên cũng làm thập phần long trọng, trước lần chính thức mở tiệc tối sẽ có hai lần diễn tập, hôm nay là lần đầu.

Đồng học hợp tấu với Chiêm Ngọc hôm nay có việc không thể tới, chỉ còn tiết mục độc tấu áp trục của Chiêm Ngọc, không cần phải gấp gáp qua.

Cậu với Thẩm Tùng An đến hiện trường diễn tập, ở đây cũng không quá nhiều người, đại bộ phận đều là sinh viên phụ trách tiệc tối.

Hai người vừa xuất hiện, sinh viên trên đài đang biểu diễn không phòng ngừa liền chệch hướng, lời ca tiếp theo cũng biến thành một câu: "CP Cháo bát bảo!!"

Một tiếng "CP Cháo bát bảo" thông qua microphone vang vọng toàn bộ hiện trường, người ở đây đồng thời nhìn về phía Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An.

Chiêm Ngọc không phòng ngừa bị hoảng sợ, dưới chân vấp.

Thẩm Tùng An nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cậu, thấp giọng nhắc nhở: "Cẩn thận."

Chiêm Ngọc theo phản xạ chống lên tay anh để đứng vững, còn không kịp mở miệng nói lời cảm ơn, liền nghe một người khác nói: "Dắt tay dắt tay!!"

Chiêm Ngọc: "......"

Thẩm Tùng An: "......"

Người ở đây tuy không nhiều lắm, nhưng hai phần ba đều là fans của hai người bọn họ.

Chiêm Ngọc ở trường trừ bỏ nổi tiếng do đàn còn có tiếng tính tốt, thích cậu đều bỏ diễn tiến lên hỏi xin chữ ký của cậu, lá gan lớn một chút còn trực tiếp muốn WeChat.

Thẩm Tùng An đứng một bên ký tên cho fans của mình, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Chiêm Ngọc bên kia, thấy trong đó có một nữ sinh cầm di động muốn quét mã QR thêm WeChat của Chiêm Ngọc, không khỏi nhíu nhẹ lông mày một chút.

Cũng may Chiêm Ngọc rất nhanh đã uyển chuyển từ chối đối phương làm anh yên lòng, nào biết giây tiếp theo đối phương lại cầm phong thư màu lam nhạt, trực tiếp nhét vào tay Chiêm Ngọc, sau đó xoay người chạy ra.

Chiêm Ngọc bất đắc dĩ, chỉ có thể nhận lấy.

"Thẩm ca?"

Một thanh âm chần chờ lôi lực chú ý của Thẩm Tùng An lại, anh thu tầm mắt, cúi đầu ký nốt tấm đang dang dở, sau đó đưa cho nữ sinh trước mặt.

Nữ sinh vui mừng nhận lấy, cảm kích: "Cảm ơn Thẩm ca! Anh thật quá sủng fans!"

Những fans được ký tên tán đồng gật đầu: "Cảm ơn Thẩm ca."

"Không cần khách khí." Thẩm Tùng An nói nhàn nhạt, ánh mắt đảo qua tấm card trên tay các cô, như vô tình hỏi, "Tấm card rất đẹp, còn không?"

"Có ạ!" Một nữ sinh trong đó lấy từ trong ba lô ra mấy tấm card, "Thẩm ca anh muốn không? Đều cho anh!"

Thẩm Tùng An nhìn card hồng nhạt trên tay cô, trầm mặc một chút, từ trong đó rút ra một tấm nói: "Cảm ơn, một tấm là được rồi."

Đồng học vừa làm lỗi diễn tập lần nữa, chờ cô kết thúc đến phiên Chiêm Ngọc.

Chiêm Ngọc giao ba lô cho Thẩm Tùng An, cầm đàn violon chuẩn bị, Thẩm Tùng An ngồi xuống vị trí thứu ba, kiên nhẫn chờ đợi cậu diễn tập.

Chiêm Ngọc từ nhỏ đến lớn từng vô số lần đứng trên sân khấu, lúc này diễn tập rất dễ hoàn thành.

Sau khi chấm dứt, cậu chào hỏi những người khác liền cùng Thẩm Tùng An rời đi.

Hai người ăn cơm chiều bên ngoài, Trương Kỳ đến đón Thẩm Tùng An, Chiêm Ngọc tự mình lái xe về.

Ở bên ngoài ba ngày, Chiêm Ngọc về đến nhà liền được mẹ nhiệt liệt hoan nghênh, lôi kéo cậu hỏi Nông Gia Nhạc chơi được không, chơi có mệt không.

Chiêm Ngọc tỏ vẻ cũng không tệ lắm, nơi dừng chân cùng đồ ăn đều tương đối vừa lòng, cảnh sắc bốn phía cũng thật xinh đẹp, kiến nghị mẹ và ba lúc nào đó tìm thời gian qua chơi một chút.

Nhan Lạp cười đồng ý, thúc giục cậu lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi, chơi mấy ngày khẳng định mệt mỏi.

Chiêm Ngọc nói ngủ ngon với bà rồi lên lầu.

Về tới phòng, Chiêm Ngọc bỏ ba lô, kéo khoá mở ra muốn sửa sang đồ bên trong, vừa mở ra lại phát hiện không thích hợp.

Lá thự cậu tiện tay nhét vào hôm nay không còn, thay thế là một tấm card tinh mỹ màu hồng phấn.

Tấm card hồng nhạt này cậu cũng từng thấy, một vị học muội buổi chiều tìm cậu ký tên cũng có tấm card giống vậy, nhưng cậu nhớ rõ cái mình nhét vào không phải cái này, mà là một cái khác học muội khác đưa.

Cậu cầm tấm card, nghi hoặc mở ra, xem nội dung xong, cả người đều choáng váng.

Chỉ thấy trong tấm card viết một đoạn chữ ngắn phiêu dật:

【 Thẩm Tùng An, 30 tuổi, người Yến Thành, thân cao 1m9, thể trọng 80 kg, chòm Xạ Thủ, nhóm máu O, nghề nghiệp diễn viên, trước mắt độc thân không kinh nghiệm yêu đương. Tiểu Ngọc lão sư xin suy xét một chút. —— Thẩm Tùng An 】

Bên phải tên Thẩm Tùng An, còn vẽ hai trái tim nho nhỏ.

"Thẩm ca, anh có thể vẽ hai trái tim cạnh chữ ký không?"

"À ờ......Ý là yêu bạn."

Lời xin chữ ký Thẩm Tùng An cho mẹ lúc trước bỗng vang lên bên tai, Chiêm Ngọc nhìn chằm chằm hai trái tim nho nhỏ, đầu óc trống rỗng.

Trên mặt nóng như lửa đốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện