Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai

Chương 55: Nuôi một tiểu loli làm sủng vật



Edit: Clover110

Thần khí trên tay Phong Khuynh Dao xuất hiện như thế nào nàng vẫn không nghĩ ra, nếu là vì lí do đó, có lẽ còn có thể giải thích được một hai, có lẽ Thần khí này vẫn luôn ở tại Phong gia…

Nhưng mà Phong Khuynh Dao đã phạm vào khế ước…

“Ngươi đã biết cái gì?” Vu Hoan quay sang hỏi Linh La.

Cuối cùng cũng thấy mình có chút tác dụng, Linh La tức khắc mi mắt cong cong cười rộ lên.

Nhưng khi nàng chuẩn bị mở miệng, nàng lại sực nhớ, mình chỉ biết đến thời Phong gia với Lục gia cường thịnh mà thôi. Mấy chuyện khác, nàng không hề biết a…

Ngô… nàng là không biết nhiều chuyện về Phong gia, nhưng chuyện về Lục gia nàng biết nha!

Linh La chỉ vào bên trong gác mái hoang vu ở phía sau bọn họ “Đó chính là Lục gia, tổ tiên Lục gia lúc trước không biết tìm được đao Kinh Tà ở đâu. Nhưng đao Kinh Tà lại cự tuyệt cùng người Lục gia khế ước, một đời lại một đời truyền xuống, chưa có đời con cháu nào của Lục gia có thể khế ước nó. Vì thế có người nảy sinh tham lam, ta nhớ rõ tên người đó… hình như tên là… Lục Minh, đúng, chính là Lục Minh.”

“Hắn là thiên tài nổi danh nhất của Lục gia, nhưng là vẫn không nhận được khế ước từ đao Kim Tà. Không biết hắn nghe ai nói về ma khí tà thuật, liền muốn luyện hóa Thần Khí đao Kinh Tà thành ma khí.”

“Lúc ta nhìn thấy đao Kinh Tà, Lục Minh đều đã chuẩn bị sẵn sàng luyện hóa nó, chỉ kém một bước cuối cùng. Những người bên cạnh hắn đều rất lợi hại. Vậy nên, ta quyết định phong kín không gian đó.”

Linh La nói xong liền trưng một bộ cầu khích lệ.

Vu Hoan đen mặt, nói toàn những thứ vô nghĩa! Trọng điểm chưa đả động một chút nào!

Lục Minh làm cách nào đoạt được đến đao Kinh Tà?

Sao Lục Minh lại biết được phương pháp luyện hóa đao Kinh Tà? Với lại sao hắn có thể kêu gọi được nhiều người như thế?

Thật nhiều người trên đại lục này biến mất, không lẽ không có người hoài nghi sao?

Lục Gia là một đại gia tộc, lúc đó Lục Minh còn chưa phải là gia chủ đúng không? Hắn làm ra những việc như vậy, người Lục gia không ngăn cản sao?

Việc này có liên quan đến việc Tây Lăng đế quốc bị hủy diệt không?

Aiiii, thật mệt tâm nha.

“Có.” Trước mắt Vu Hoan hiện lên vài chữ to màu đen, một lúc sau, lại hiện lên hàng chữ mới “Đao Kinh Tà nói.”

Vu Hoan quay đầu nhìn đao Kinh Tà đang dựa sát vào Thiên Khuyết Kiếm. Đương sự không phải đang ở chỗ này sao? Nàng cần gì cái tên bị nhốt hơn ngàn năm kia?

Không đúng, chuyện này không có liên hệ với Ly hồn thạch, đao Kinh Tà cũng đã lấy được, những chuyện khác không liên quan đến nàng!

Vu Hoan suy nghĩ như vậy liền ôm Thiên Khuyết Kiếm vào trong ngực, đi về phía trước.

Đao Kinh Tà mất chỗ dựa, rơi xuống đất kêu “Bang” một tiếng, bụi phủ đầy thân.

Uy uy, dù gì nó cũng là Thần Khí, tôn trọng nó một xíu đi được không a!

Linh La tốt tính nhặt đao Kinh Tà lên, vác lên vai, tung tăng chạy ở phía sau Vu Hoan.

Một tiểu loli xiêm y đỏ hồng vác một thanh đại đao, cái hình ảnh này, thật khiến Diêm Tố không dám nhìn, che lại hai mắt lắc lắc đầu.

“Ngươi nói đi liền đi a? Aii, chúng ta đi đâu? Ngươi không cần đao Kinh Tà sao? Ta có thể lấy nó làm tín vật đính ước với mỹ nhân khác không?”

Thân hình Vu Hoan chợt dừng lại, xoay người, đoạt lấy đao Kinh Tà, trừng mắt nhìn Linh La “Ở đó mà nói lung tung liền đưa ngươi đi làm tức phụ cho Diêm Tố!”

“…” Linh La che lại miệng, Diêm Tố là ai nha? Soái không? Thật muốn thấy mặt aaa!!!

Nhưng mà nếu đi làm tức phụ người khác, người ta liền không thể nói chuyện yêu đương cùng mỹ nhân, không muốn không muốn.

Vẻ mặt Diêm Tố hoảng sợ, vội vàng cách xa Vu Hoan với Linh La. Hắn mới không cần lấy một tiểu loli cả thân đỏ như tẩm từ trong huyết đi ra làm tức phụ của mình a.

Trở lại địa phương có người, Vu Hoan mới thở phào nhẹ nhõm, quét mắt nhìn hai cái đuôi phía sau, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ làm sao bỏ lại hai người bọn họ.

Diêm Tố thì đơn giản, dù sao cũng là một con quỷ, người khác không thể nhìn thấy hắn.

Nhưng mà tiểu loli này thì khó khăn, toàn thân từ đầu đến chân trừ bỏ làn da cùng lông mày, toàn bộ tất cả đều là màu đỏ.

Này nếu bỏ lại trong đám người, chắc chắn bị người ta điên cuồng tranh giành!

Vì cái gì ư?

Ngươi thấy qua nhân loại có ngoại hình như vậy bao giờ chưa?

Đờ mờ! Chỉ có thú tộc mới có ngoại hình như vậy thôi a.

Một tiểu loli bị nhận thành thú hình người, đó không phải trực tiếp khơi mào tranh đấu sao?

Nàng không muốn mình bị bắn một thân đầy máu nha.

“Tiểu Hoan Hoan, ngươi đang nhìn gì thế? Nhìn chằm chằm cái lều bên kia đến 15 phút rồi, ta đâu có thấy bên trong có mỹ nhân a?” Linh La khiêng đao Kinh Tà, đi vòng quanh Vu Hoan vài vòng, vẻ mặt ngây thơ cùng vô tội.

Tiểu Hoan Hoan là cái quỷ gì?!!

Vì sao cái tên này nghe quen quen như vậy?

Đừng đặt mấy cái nhũ danh bậy bạ cho nàng uy uy!!!

“Gọi ta Vu Hoan!”’ Tiểu Hoan Hoan, nghe thật ghê tởm.

“Không được, Tiểu Hoan Hoan nghe có vẻ thân thiết hơn, chứng minh quan hệ chúng ta thân thiết.” Linh La không chút suy nghĩ, nhanh chóng cự tuyệt Vu Hoan, còn lý lẽ hùng hồn thuyết phục nàng.

Vu Hoan: “…” Ai muốn thân thiết với một tiểu loli chứ?

Vu Hoan đỡ trán, tiểu loli này là quyết tâm đi theo nàng đây, phỏng chừng thoát khỏi tiểu loli này, tỷ lệ thành công là rất thấp.

Thôi, xem như dưỡng một con sủng vật đi.

Vu Hoan đè lại Linh La đang không ngừng quay vòng vòng, vò vò một nhúm tóc màu đỏ nói “Biến tóc thành màu đen, đôi mắt cũng biến thành màu đen, biết không?”

Con ngươi hồng như đá quý của Linh La tràn đầy sự khó hiểu, túm làn váy màu đỏ của mình xoay xoay “Tại sao? Ta như vậy không đẹp sao?”

Vu Hoan xấu hổ, ngươi mà nhìn thấy một người một thân đều màu hồng, ngươi đầu tiên nghĩ đến là cái gì?

Tuyệt đối là linh thú a.

“Khó coi, quá xấu!” Vu Hoan ra vẻ nghiêm túc gật gật đầu.

“Thật sao?” Linh La cúi cúi đầu xem làn váy của mình, tựa hồ như đang suy nghĩ rối rắm, một hồi mới ngẩng đầu lên hỏi “Còn như thế này thì sao?”

Thân thể mảnh khảnh nhanh chóng thu nhỏ lại, vừa rồi là một đại thiếu nữ, chớp mắt liền biến thành một tiểu loli 5, 6 tuổi.

Quả thật là đủ rồi!

Vu Hoan không biết sử dụng cách biểu đạt ngôn ngữ nào để Linh La hiểu, vì vậy, nàng đơn giản im lặng, lấy áo khoác màu tím trên người mình xuống, choàng kín Linh La lại.

“Không muốn chết thì đừng lấy xuống nó!” Thấy Linh La muốn xả áo khoác ra, Vu Hoan uy hiếp nói.

Tay Linh La dừng lại một chút, ủy khuất lấy áo choàng bao bản thân lại kĩ càng, xiêm y tự động điều chỉnh vừa khít với thân thể nàng, bộ phận dư thừa liền biến thành mũ…

Đúng là xiêm y tiện lợi nha…

Vu Hoan đau lòng muốn chết, tiểu nhân trong đáy lòng tát lấy tát để, ai kêu tay ngươi tiện!!

Mà Dung Chiêu thấy hết mọi chuyện, cũng hung hăng trừu trừu khóe miệng. Các ngươi cứ tự nhiên đổi xiêm y tới, đổi xiêm y đi, có nghĩ đến cảm nhận của chủ nhân xiêm y không?

Người vui vẻ nhất lại là Linh La, nàng cười tươi nói “Tiểu Hoan Hoan, quần áo này cao cấp quá a, thật xinh đẹp, ta thật thích, cám ơn ngươi.”

Phần váy từ eo trở xuống phân thành bốn tầng, cùng rủ xuống. Nhan sắc không đậm lắm, làn váy màu đỏ cuối cùng như ẩn như hiện, trông rất đẹp.

Vu Hoan hít một hơi thật sâu, thôi, dù sao cũng không phải áo của nàng.

An ủi bản thân một phen xong, Vu Hoan liền không cảm thấy đau lòng nữa.

Từ địa phường tương đối ít người, nàng mang theo Linh La về tới Chủ thành trong Phong Tuyết thành.

Ngay khi Vu Hoan tiến vào Chủ thành, Diêm Tố liền chạy đi đâu không rõ, Vu Hoan cũng lười tìm hắn. Dù sao nói về khoản trốn với chạy thì không ai bằng hắn.

Trên người Vu Hoan chỉ có làn váy xanh biếc, gió lạnh thổi từ ống tay áo thổi thẳng vào bên trong thân thể nàng.

“Dung Chiêu, đưa tiền.” Lạnh quá, nàng cần mua quần áo a.

Mấy cái linh thạch bỗng dưng xuất hiện trước mặt Vu Hoan, Vu Hoan nhanh chóng chộp lấy, chạy về phía tiệm quần áo cách đó không xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện