Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai

Chương 65: Mong ước hai ngàn năm của nàng



Edit: Clover110

“Ngươi bình tĩnh lại một chút, đờ mờ.” Vu Hoan tát một phát lên mặt Diệp Lương Thần.

Diệp Lương Thần hoảng sợ là thật sự, nhưng ở chỗ sâu đáy mắt hắn lại là vô tận căm hận cùng oán độc.

Hắn hận nàng? Rồi lại sợ nàng?

Phát hiện ra điều này khiến Vu Hoan bật cười, tình huống này là như thế nào a!

“Uy, ngươi tại sao lại sợ ta? Ta lại không làm gì ngươi!”

Diệp Lương Thần vẫn cứ lui mãi vào trong góc, hắn cử động làm áo với quần đều nhiễm lên màu máu.

Vu Hoan lập tức lui lại một bước, cau mày nói: “Ly Hồn thạch ở đâu?”

Đối với nàng, mùi máu tươi giống như độc dược vậy.

Diệp Lương Thần kịch liệt lắc đầu, “Không biết, ta không biết, đừng hỏi ta…”

Vu Hoan cầm lấy Thiên Khuyết Kiếm, cảm giác được cỗ lương khí, nàng thong thả tiến lên nói, “Diệp Lương Thần, sự kiên nhẫn của ta là có hạn, Ly Hồn Thạch ở đâu?”

“Không biết… không biết…” Diệp Lương Thần lẩm bẩm lặp lại ba chữ này, ánh mắt trở nên ngây dại.

“…” Sợ đến ngốc rồi sao?

Mẹ nó, nàng vẫn chưa động đến hắn một chút nào a!

Nam nhân này không phải xưng là ác bá sao? Bộ dáng này còn được kêu là ác bá không??

Vu Hoan lục tung phòng của Diệp Lương Thần vẫn không tìm được đồ vật mình muốn.

Diệp Lương Thần trên giường vẫn duy trì tư thế ngồi kia, giống như Vu Hoan làm chuyện xấu gì với hắn không bằng.

Vu Hoan trợn trắng mắt, đẩy cửa phòng đi ra ngoài.

Hai người canh giữ ở bên ngoài cũng không thấy, toàn bộ Diệp gia là một mảnh hỗn loạn.

Phỏng chừng là tin tức thành Tuyết Phong bên kia được xác nhận, những người này đều hoảng sợ chạy trốn đi.

Dù sao hiện tại không có ai chú ý đến nàng, nàng nghênh ngang đi lại trong Diệp gia.

Trong lúc đi lại ấy, nàng còn gặp được mấy người nam nữ trẻ tuổi ăn mặc hoa lệ, phỏng chừng là thiếu gia với tiểu thư Diệp gia linh tinh. Chỉ là bọn họ vội vàng chạy ra khỏi phủ, căn bản không liếc Vu Hoan một mắt.

Vu Hoan khóe miệng trừu trừu, những oán khí đó nếu thật sự lan tràn đến đây, bọn họ có thể chạy thoát sao?

Vu Hoan đi loanh quoanh Diệp gia hết một vòng cũng chưa nhìn thấy địa phương nào có khả năng cất giữ Ly Hồn Thạch.

“Bên trái.” Hai chữ đột nhiên xuất hiện trong không khí, sau một giây liền biến mất.

Chứng minh Dung Chiêu còn đang tức giận.

Vu Hoan im lặng đỡ trán, hướng mắt về phía bên trái của mình, đó là kiến trúc thật bình thường…

Dung Chiêu chắc không phải vì tức giận mà hố nàng đi?!

Vu Hoan không rõ nhưng là lúc này nàng không có biện pháp nào khác, đành phải hướng đến kiến trúc kia mà đi.

Đây là một gác mái độc lập, cao hai tầng, nhìn qua không có gì đặc biệt.

Nhưng là lúc nàng vừa tiến lên hai bước, đầu liền bị một tấm chắn trong suốt chắn lại, sau vài giây choáng váng nàng hồi phục lại, “Trận pháp sao?” Là che dấu cái gì?

Vu Hoan có thể khẳng định, Ly Hồn Thạch ở bên trong trận pháp này.

Nhưng là đi vào bằng cách nào đây?

Nàng duỗi tay sờ sờ như là sờ vào vách tường lạnh lẽo, rất thoải mái.

Hẳn là chỉ có chức năng phòng ngự đi.

Đa số mọi người đều cho rằng trận pháp công kích lợi hại, trên thực tế, trận pháp phòng ngự không thua trập pháp công kích một chút nào.

Thậm chí muốn phá giải trận pháp, trận pháp phòng ngự còn khó phá giải hơn nhiều.

Nàng có thể chạm vào trận pháp, có nghĩa là nàng có thể sử dụng linh hồn chi lực..

Vu Hoan trong lòng vui mừng, lập tức vận dụng linh hồn chi lực trong cơ thể mình đánh lên trận pháp.

Ý tưởng là tốt nhưng Vu Hoan quên mất, trong tình huống nàng có thể chạm đến trận pháp đi chăng nữa, linh hồn chi lực của nàng cũng chỉ có thể duy trì trong một chút mà thôi, chỉ thích hợp với việc tốc chiến tốc thắng.

Thời gian lâu, linh hồn chi lực sẽ bị phân tán.

Mà cái trận pháp này rất lớn, linh hồn chi lực căn bản không thể khuếch tán rộng như vậy được…

“…” Nội tâm Vu Hoan đang rất bực bội.

“Tránh ra!” Phía sau chợt lạnh, thân thể không chịu khống chế của nàng lùi lại đằng sau.

Uy uy, không thể nhẹ tay một chút sao?

Lớn lên cao hơn người ta thì ghê gớm lắm sao? Liền có thể tùy tiện nắm cổ áo nàng vậy hả?

Vu Hoan phi thường khó chịu trừng mắt nhìn người đứng phía trước nàng, tức là vậy,nàng chỉ có thể hậm hực mà an tĩnh đợi phía sau.

Phương pháp phá trận lần này của Dung Chiêu không có khó hiểu như hai lần trước, hắn trực tiếp đặt tay trên màn trận pháp, Vu Hoan còn chưa thấy rõ cái gì, thân ảnh của Dung Chiêu bỗng dưng biến mất.

A? Vu Hoan kinh ngạc nhìn nhìn xung quanh, nhanh chóng mang theo Thiên Khuyết Kiếm tiến lên tìm Dung Chiêu.

Ngay lúc Vu Hoan đến gần trận pháp, đầu của Dung Chiêu đột ngột xuất hiện trong không khí.

Chỉ có cái đầu!!!

Vu Hoan sợ tới mức lui về phía sau vài bước, mẹ nó, chỉ một giây Dung Chiêu đã bị người ta chém đứt đầu??

Nhìn bộ dáng của Vu Hoan, Dung Chiêu thực đau đầu, hắn vươn cánh tay vẫy vẫy Vu Hoan, “Nhanh lên, trận pháp sắp khép lại rồi!”

Vu Hoan vỗ vỗ ngực thở phào, hù người ta sợ muốn chết.

“Không có tiền đồ!” Dung Chiêu hừ lạnh một tiếng, đầu với tay biến mất cùng một lúc.

Vu Hoan trợn trắng mắt, đột nhiên thấy một cái đầu xuất hiện ai mà không bị dọa

sợ a.

Bước vào trận pháp, Vu Hoan mới phát hiện, căn gác mái vừa nãy thấy chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi.

Cảnh vật thật sự là: một dòng suối róc rách chảy, hương hoa bay thoang thoảng, vài tiếng chim kêu ríu rít… ngạch, nàng cũng không biết phải tả như thế nào.

Tóm lại, kiến trúc nơi đây thật sự rất tao nhã, lịch sự, nhìn thấy đặc biệt thoải mái.

Dung Chiêu đi rất nhanh, Vu Hoan cơ hồ là phải chạy chậm đuổi theo hắn.

Nơi này có rất nhiều nhà, Dung Chiêu trực tiếp vòng qua những căn nhà đó, cuối cùng dừng lại trước một phiến cửa đá.

“Dung Chiêu, ngươi có thể cất giữ không gian không?” Vu Hoan túm tay áo Dung Chiêu, tầm mắt đặt ở những ngôi nhà phía xa kia.

Dung Chiêu sờ soạng trên cửa đá hồi lâu, “Răng rắc” một tiếng, cửa đá tự động mở ra, hắn nhanh chóng đi vào, trực tiếp lơ đi câu hỏi của Vu Hoan.

Vu Hoan bĩu bĩu môi, chạy nhanh theo.

Bên trong là cái thạch thất không lớn, Vu Hoan liếc mắt một cái liền thấy được hòn đá màu lam nhạt lơ lửng giữa thạch thất.

“Ly Hồn Thạch.” thần sắc Vu Hoan tràn đầy kích động, chạy chậm qua.

Dung Chiêu cau mày, theo bản năng muốn ngăn cản nàng. Nhưng Vu Hoan căn bản không để ý tới, nàng chỉ vẻ mặt vui sướng nhìn nó.

Vu Hoan lại không ngốc, loại địa phương như thế này, khẳng định có cơ quan, nàng mới không phải ngốc tử, trực tiếp cầm lấy.

Dung Chiêu không nói một tiếng nào tiến tới, nhìn hòn đá phía trước đang tản ra ánh sáng nhàn nhạt, “Đây là Ly Hồn thạch sao?”

“Ân, ngươi đừng thấy nó nhỏ mà khinh thường, nó rất hữu dụng nha.” Vu Hoan gật đầu, ánh mắt lóe sáng, vẻ vui sướng càng ngàycàng đậm.

“Ngươi khi nào thì biết được nó ở Diệp gia?” Hắn tin lời nói của Vu Hoan, từ Đại trưởng lão của Diệp gia biết được, nhưng mà thời gian thì…

“Có lẽ là hai ngàn năm trước…” Vu Hoan nhớ lại, “Lúc đó ta nhớ rõ có một lão nhân tên Diệp Khai mang theo nó, vốn dĩ lúc đó ta liền muốn cướp lấy nó, nhưng sau đó xảy ra vài chuyện khiến ta phải rời đi một khoảng thòi gian. Lúc ta trở về đã không tìm được Diệp Khai. Tại thời điểm đó, ta cũng không dùng được Ly Hồn thạch, mà ta lại có chuyện khác phải làm, cho nên không có đuổi theo hăn.”

Mơ ước đồ vật của người khác tận hai ngàn năm…

Đúng là chấp nhất a!

Dung Chiêu không biết Vu Hoan nói có bao nhiêu phần trăm thật, bao nhiêu phần trăm giả. Hắn chỉ có thể xác định một điều, lúc đó nàng không đoạt đi Ly Hồn thạch, tuyệt đối có chuyện gì phát sinh khiến nàng thay đổi ý định.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện