Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai

Chương 69: Đau đầu quá không nghĩ được ra cái tiêu đề a



Edit: Clover110

Ngoài thành.

Một tiểu hài tử thân hồng trang khiêng một phen đại đao uy phong lẫm lẫm, ngăn chặn một cẩm y công tử.

Không phải Linh La còn là ai.

“Mỹ nhân, mỹ nhân, ngươi thật đẹp mắt, là mỹ nhân đẹp nhất ta từng thấy.”

Cẩm y công tử kia có chút không kiên nhẫn nhưng vẫn là đón nhận ánh mắt nóng cháy kia.

“Tiểu muội muội sao lại ở nơi này một mình? Người thân của ngươi đâu?” Cẩm y công tử đè lại sự không kiên nhẫn của bản thân, hắn cố gắng nói chuyện thật nhẹ nhàng với Linh La.

Linh La nghiêng nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt to ngập nước tràn đầy trái tim bay bay.

“Ta đi theo mỹ nhân nha, ta không đi theo người thân.”

Cẩm y công tử kia vui vẻ dụ hống nói: “Tiểu muội muội sao lại khiêng một cây đại đao chạy lung tung vậy? Hay là để ca ca cầm giúp ngươi?”

“Không được, cái này không thể cho mỹ nhân được.” Linh La lắc đầu, đây là của Tiểu Hoan Hoan, nếu nàng đưa cho người khác làm vật tín ước, nhất định Tiểu Hoan Hoan sẽ đánh chết nàng.

“Tại sao? Ca ca chỉ là muốn cầm giúp ngươi mà thôi.” Cẩm y công tử tiếp tục dụ dỗ.

Hắn phát hiện cái tiểu nha đầu này đi theo bản thân, đã vậy trên vai khiêng một thanh còn lớn hơn thân hình nàng.

Ban đầu hắn chỉ tò mò, một tiểu nha đầu lại khiêng một thanh đại đao chạy loạn nơi nơi.

Sau đó hắn lại phát hiện ra thanh đại đao kia phát ra hơi thở thật đặc biệt, không giống như đao bình thường.

Hắn còn chưa có mở miệng, tiểu nha đầu khiêng đao liền lên tiếng, há mồm ngậm miệng đều là mỹ nhân. Thứ tốt đưa đến tận cửa như vậy, hắn lẽ nào lại không lấy?

“Đây là của người khác, mỹ nhân cũng thích nó sao?” Vẻ mặt Linh La đơn thuần, giống như giây tiếp theo sẽ đưa thanh đao trên vai cho hắn vậy.

“Ân, ta thích, nó rất đẹp.” Cẩm y công tử gật gật đầu.

Vẻ mặt Linh La thất vọng, “Nhưng mà cái này là của người khác, ta chỉ là giúp nàng giữ nó thôi.”

“…”

Còn tưởng rằng hài tử năm sáu tuổi trước mắt này dễ lừa, ai biết kết quả lại như vậy. Cẩm y công tử lập tức đen mặt, duỗi tay túm cổ áo Linh La, xách nàng lên.

“Ngoan ngoãn giao thanh đao cho ta, ta còn có thể lưu ngươi một mạng, hiện tại chỉ có thể trách ngươi mệnh không tốt.”

Cẩm y công tử giơ tay muốn bổ xuống đỉnh đầu Linh La, con ngươi đơn thuần của Linh La cực nhanh hiện lên một mạt hàn quang, tay cầm đao Kinh Tà càng chặt.

“Uy, một đại nam nhân lại đi khi dễ một tiểu hài tử, có xấu hổ hay không?”

Thanh âm mắng này dọa cẩm y công tử nhảy dựng, phản xạ có điều kiện nhìn về nơi phát ra.

Hai đạo thân ảnh từ trong thành đi ra, đi ở phía trước là một thiếu niên, vẻ mặt phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, đi phía sau là một vị công tử trẻ tuổi, hắn mạc danh nghĩ đến bốn từ “Công tử như ngọc.”

Dùng bốn từ này để hình dung vị công tử trẻ tuổi kia, rất là thích hợp.

“Buông ra, buông ra.” Thiến niên chạy chậm qua, trực tiếp giành lấy Linh La từ trên tay cẩm y công tử, “Ngươi không sao chứ? Di, là ngươi…”

Linh La liếc mắt nhìn hắn một cái, dư quang nhìn đến bóng người đang đi về phía này, biểu hiện của nàng rất là bình thường, không hè có một chút hoa si nào.

“Xen vào việc của người khác.” Linh La hừ lạnh tránh khỏi tay của thiếu niên.

Thiếu niên kia tức khắc nổi giận, “Ngươi cái tiểu thí hài này sao lại không biết đạo lí gì vậy, ta là đang cứu ngươi nha.”

“Ai cần ngươi cứu, loại cặn bã này, ta còn cần ngươi cứu sao?” Từ miệng Linh La phát ra toàn thanh lâm loli nhưng vẻ mặt lại tràn đầy khinh thường.

Cẩm y công tử: “…” Vừa nãy còn há mồm ngậm miệng một lần lại một lần gọi mỹ nhân, nháy mắt liền biến thành cặn bã?

“Ngươi… tuổi còn nhỏ như vậy mà đã nhanh mồm dẻo miệng, không biết tốt xấu!” Thiếu niên tức giận không nhẹ, nếu biết là cái hùng hài tử này, hắn sẽ không dư hơi đi xen vào việc của người khác.

Linh La lại trừng mắt nhìn thiếu niên kia một lần, con ngươi bỗng dưng sáng ngời, kéo đao Kinh Tà chạy về hướng cửa thành.

Nam tử đang đi về hướng bên này sửng sốt, nhìn tiểu thân thể lửa đỏ đang chạy về phía mình, đáy lòng hắn không khỏi sinh ra vài phần thương tiếc.

Ai biết, Linh La lại chạy ngang qua hắn…

“Loli đáng chết, ngươi cấp lão tử lại đây.” Thanh âm vang dội như muốn nổ tung khu đất xung quanh.

Nam tử quay đầu nhìn lại, hắn liền thấy nữ tử đã từng gặp qua ở tiệm quần áo đang nắm lỗ tai hài tử hồng y, một phen đoạt lấy đao Kinh Tà, không khí chớp mắt dao động, đã không thấy đao Kinh Tà đâu.

“Ta không phải đã dặn ngươi chờ ở khách điếm sao? Ngươi chạy loạn cái gì? Hiện tại bên ngoài loạn như vậy, điểm chỉ số thông minh của ngươi như vậy bị người bán còn giúp người ta đếm tiền a.”

Vu Hoan trước nay có giận là phát, hiển nhiên lúc này nàng thật tức giận, tốc độ nói chuyện rất nhanh.

Linh La bị rống đến sửng sốt cả người, chỉ số thông minh của nàng không có vấn đề gì a…

Dung Chiêu che mắt bất đắc dĩ, nói chuyện không thể từ từ nói sao?

Rõ ràng là lo lắng cho người ta, một hai phải châm biếm người ta trước rồi mới nói sao.

“Vị cô nương này, nàng vẫn là một cái hài tử mà thôi, ngươi làm vậy…” Thanh âm của nam tử ôn nhuận kia lại vang lên.

“Không phải hài tử nhà ngươi, ta làm vậy thì sao?” Vu Hoan phi thường bực bội rống lại hắn.

Như thế nào một người qua đường tùy tiện mà nàng cũng đáp lời lại vậy?

Nam tử nhớ đến hành vi đưa hài tử của cô nương này lúc trước, lập tức nghẹn lời.

“Chạy, Tiểu Hoan Hoan.” Linh La đột nhiên túm Vu Hoan, tay nhỏ chỉ một phương hướng khác.

“Chạy thì chạy đi, ngươi còn muốn ta chạy theo ngươi sao?” Vu Hoan liếc mắt bên kia một cái, tức khắc đen mặt, rống to.

Mẹ nó lại là nam nhân!

“Không phải, nam nhân đó vừa nãy muốn cướp đao Kinh Tà a.”

Vu Hoan: “…” Mẹ nó ai kêu ngươi biến thành tiểu hài tử làm gì, khiêng một thanh đại đao tỉ lệ ngang dọc đều không phù hợp ngươi chạy lăng quăng làm chi?

Còn kêu nàng hùa theo đi báo thù cho nàng, cho rằng nàng cũng ngu ngốc như nàng ta sao?

Linh La thấy Vu Hoan không dao động, lập tức thất vọng, nhìn bóng dáng dần biến mất kia, rất là uể oải.

Vu Hoan nhìn lướt qua hai người còn lại, cau mày, không nói tiếng nào, vòng qua bọn họ đi về phía ngoài thành.

Dung Chiêu tự nhiên là trầm mặc đi theo, cơ hồ mọi người đều xem nhẹ sự tồn tại của hắn.

Nam tử ôn nhuận kia chỉ nhìn thoáng qua Dung Chiêu, liền cảm thấy khó thở.

Người nam nhân này…

“Tiểu Hoan Hoan, ngươi từ từ a!”

Chờ cái rắm, chân ngắn còn trách ai?

“Người nam nhân phía sau hình như đã gặp qua ở tiệm quần áo, ngươi ôm người ta gọi người ta là mỹ nhân, sao giờ gặp lại lại không mê trai nữa?”

Tiểu loli đáng chết này dường như định nghĩa mỹ nhân chỉ ở lần gặp mặt đầu tiên a.

Thanh âm Vu Hoan không lớn nhưng vẫn truyền đến trong tai nam tử ôn nhuận ban nãy, vẻ ôn nhuận trên mặt hắn giờ có chút run rẩy, hắn còn đứng ở chỗ này nha!

“Nga, không có hứng thú.” Linh La thật bình tĩnh trả lời.

Quả nhiên là vậy, tử loli này chỉ có hứng thú với mỹ nhân gặp mặt lần đầu.

Gặp lại lần hai, dù có đẹp, nàng đều không thèm nhìn, mẹ nó tử loli này cũng là một cái kì ba a.

Trong đầu Vu Hoan hiện lên thân ảnh Diêm Tố, nàng giống như quên mất cái thứ này.

Bất quá không có hắn ở đây cũng tốt, cái quỷ thích khóc kia, nàng một chút đều không muốn thấy.

“Tiểu Hoan Hoan, chúng ta đi đâu? Trở về thành Phong Tuyết sao?” Linh La có vẻ thật cao hứng.

Vu Hoan hoàn toàn không biết nàng đang cao hứng cái quỷ gì: “Trở về tìm chết sao? Chúng ta đi về phía nam, ngươi thích thì đi theo, không thích thì thôi.”

“A? Đi phía Nam làm cái gì?” Chuyện ở thành Phong Tuyết còn chưa giải quyết xong đúng không? Liền mặc kệ vậy sao?

“Ngươi không mở miệng không ai nói ngươi câm.” Từ thành Từ An đến Tù Linh Cốc vừa đi vừa nghỉ cũng tốn hao hao ba tháng a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện