Bác Sĩ Tâm Lý Tô Duy

Chương 33



“Mấy hôm trước tôi đưa cậu ấy một quyển sổ, bảo cậu ghi lại những gì xuất hiện trong mơ. Hôm nay cậu ấy nói với tôi, cả đêm qua đều mơ thấy bị quái thú rượt đuổi. Tôi hỏi cậu ấy quái thú kia có hình dạng như nào, cậu ấy nói không biết, căn bản không dám quay đầu lại nhìn. Tôi nói cho cậu ấy biết, nếu như còn mơ thấy giấc mơ này, nhất định phải quay đầu lại nhìn, xem rốt cuộc cái gì truy đuổi cậu, bởi vì đó là nguyên nhân khiến cậu cảm thấy áy náy, bất an.”

Lộ Tiêu cầm cuốn sổ ghi chép của Tô Duy, chậm rãi lật sang trang.

“Lúc đầu cậu ấy còn có thể mơ tới một số tình tiết đơn giản, thí dụ như ngồi bên biển bị trúng gió, đi dự lễ tang người khác. Sau đó giấc mơ càng ngày càng phức tạp, không thể chắp nối lại thành một câu chuyện. Cho tới một ngày, cậu ấy nói với tôi, giấc mơ của cậu không có bất cứ tình tiết hay nhân vật nào, chỉ có những đường cong phức tạp đi kèm là những âm thanh đáng sợ. Rồi sau đó, giấc mơ trở nên phức tạp đến nỗi cậu không thể nhớ được.

“Giấc mơ của cậu ấy trở nên phức tạp, tôi nghĩ là do cậu ấy đọc qua rất nhiều sách phân tích giấc mộng. Từ lần tôi phân tích ý nghĩa giấc mơ giúp, cậu ấy dần say mê “Phân tích giấc mộng” của Sigmund Freud, ba ngày đã đọc xong —— cậu ấy thực sự là một thiên tài. Cảnh trong mơ là phương thức để tiềm thức nhắn gửi thông tin, nhưng nó phải trải qua vài lớp ngụy trang, không dễ dàng có thể phát hiện. Cho nên khi hiểu rõ “Sói” có nghĩa là công kích, tiềm thức sẽ không còn dùng hình ảnh “sói” để nhắn gửi nữa mà đổi sang một biểu tượng khác chưa được tháo bỏ.

Lộ Tiêu đọc tới đây, vô thức nở nụ cười, nhẹ giọng đọc câu phía sau lên: “Tôi nghĩ, ban đầu cậu ấy giống như một tờ giấy trắng, bất luận cái gì vẽ lên cũng có thể rõ ràng. Đáng tiếc cậu nhuộm màu quá nhanh, để rồi bây giờ một chữ thường viết lên thôi cũng khó nhìn thấu.”

Đọc xong dòng này, Lộ Tiêu thất thần trong chốc lát —— Một bức tranh vẫn luôn còn mặt trắng ở phía sau, nhưng rồi nó sạch sẽ được bao lâu ? Các sắc khác rất nhanh sẽ vấy lên tờ giấy. Liệu có cách nào giúp cho tờ giấy trắng tinh trở lại không ?

Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Lô Tiêu giật mình run người một cái. Cậu cất cuốn sổ của Tô Duy lên giá sách như cũ, ra khỏi thư phòng đi mở cửa.

Vào nhà, Tô Duy một thân đầy mùi rượu.

Lộ Tiêu đỡ lấy anh, khẽ nhíu mày: “Anh uống rất nhiều rượu ?”

Tô Duy ánh mắt mơ màng nhìn cậu một hồi, không nói lời nào hướng vào buồng trong.

Lộ Tiêu vì anh rót một cốc nước nóng, ai ngờ Tô Duy được một tấc lại muốn tiến một thước đẩy tay cậu ra: “Tôi muốn uống sữa.”

Lộ Tiêu đi tới phòng bếp mở tủ lạnh, trong tủ thật sự có sữa, cậu liền rót một cốc bưng ra. Tô Duy vẫn chưa bằng lòng, nhãn thần mơ màng, nốt ruồi bên khóe mắt nhuốm vài phần điềm đạm đáng yêu: “Tôi muốn sữa nóng.”

Lộ Tiêu nhíu mày nhìn anh một hồi, một lần nữa trở về phòng bếp, cho cốc sữa vào lò vi sóng.

Cậu đứng cạnh lò vi sóng đợi sữa nóng. Tô Duy đi tới sau lưng, hai tay đặt bên hông, vùi mặt vào hốc cổ cậu: “Đại Hoàng..”

Ngày trước ở cùng Đại Hoàng, Tô Duy không thích cái tên này chút nào, thật giống tên một con chó, vậy nên thường hay gọi cậu là Lộ Tiêu. Thế nhưng đến lúc Đại Hoàng chân chính trở thành Lộ Tiêu, anh một lần nữa kêu biệt danh của cậu.

Lộ Tiêu lạnh lùng nói: “Tôi không phải hắn.”

Tô Duy thở dài, mùi rượu nhàn nhạt phả lên mặt Lộ Tiêu, khiến cậu nhíu mày càng chặt.

“Em thả em ấy ra vài ngày có được không ?” Tô Duy thấp giọng khẩn cầu.

Lộ Tiêu trầm mặc thật lâu mới lên tiếng: “Anh uống say.”

Tô Duy thấp giọng cười hai tiếng, khẽ than dài: “Đúng vậy a… anh uống say..”

Một người say rượu bình thường sẽ không tự nhận mình say, Tô Duy lại dễ dàng thừa nhận thế này. Rốt cuộc có say hay không, chính anh cũng không biết.

“Đinh.” Lò vi sóng vang lên một tiếng, ngọn đèn màu cam dần tắt.

Lộ Tiêu muốn đến mở lò vi sóng ra, vòng tay Tô Duy bên hông lại níu cậu thật chặt, không cho cậu động.

Lộ Tiêu rất bình tĩnh: “Không phải anh muốn uống sữa sao ?”

Tô Duy buồn bực nói: “Anh nghĩ muốn em.”

Vẻ mặt Lộ Tiêu không kinh ngạc một chút nào, rất nhanh chấp nhận lời đề nghị của anh: “Vậy được thôi.”

Tô Duy mê man nhìn cậu.

Lộ Tiêu lấy ra sữa nóng đưa cho anh, nhìn anh uống xong cốc sữa sau đó hỏi: “Tôi phải làm gì ? Đầu tiên là tắm ?”

Tô Duy dùng ánh mắt mờ mịt thất thần nhìn cậu, tựa như lời mời ban nãy do người khác nói ra. Một lát sau, Lộ Tiêu đang muốn đổi ý, anh chậm chạp gật đầu: “Vậy cùng tắm đi.”

Đến khi vào phòng tắm, Tô Duy vừa cởi khuy áo đầu tiên ra, Lộ Tiêu đè tay anh xuống: “Anh ra ngoài trước đi —— tôi vẫn chưa thể thích ứng.”

Tô Duy thoạt nhìn không giống người say rượu, ngoài trừ gương mặt so với bình thường hồng hơn một chút, cũng không còn gì bất đồng. Anh đưa tay sờ sờ bên mặt Lộ Tiêu, lại vuốt vuốt tóc cậu, cuối cùng hôn lên trán, quả nhiên lui ra ngoài.

Lộ Tiêu ngơ ngác trong phòng tắm hơn một giờ mới bước ra, Tô Duy lúc này mặc áo sơ mi quần tây ngủ trên ghế sô pha —— Anh ngủ rất say, thậm chí Lộ Tiêu đem anh trở về giường, giúp anh thay quần áo cũng không có tỉnh lại.

Lộ Tiêu cũng cởi dép nằm lên giường, tiến vào lồng ngực Tô Duy.

Tô Duy hơi gầy, tay chân lạnh lẽo. Lộ Tiêu nắm tay anh, thế nào cũng không nghĩ ra bàn tay lạnh lẽo này sưởi ấm trái tim cậu như thế nào ?

—— Có lẽ cậu không biết, chính Đại Hoàng ấm áp đã làm tan chảy trái tim Tô Duy.

Lúc Tô Duy tỉnh lại đã là nửa đêm, bởi vì say rượu nên đầu đau nhức, mở mắt mơ màng thật lâu mới rõ vị trí hoàn cảnh của mình. Lộ Tiêu nằm trong lồng ngực anh, hai tay siết thành nắm đấm ôm trước ngực, lại một tư thế phòng bị.

Tô Duy nhẹ nhàng tách nắm tay của cậu ra, bàn tay Lộ Tiêu trống rỗng, lại muốn co lại nắm chặt thứ gì đó. Tô Duy đem ngón tay của mình nhét vào lòng bàn tay cậu. Lộ Tiêu nắm lấy tay Tô Duy, dần dần trầm tĩnh lại tiếp tục ngủ say.

Tô Duy ôm cậu, lần thứ hai nằm xuống ngủ.

Sớm hôm sau, Tô Duy ở phòng bếp làm điểm tâm, Lộ Tiêu chậm rãi đi đến.

Tô Duy đưa cho cậu cốc sữa đậu nành bốn mùa. Đây là Đại Hoàng dạy anh, đem đậu đỏ, đậu đen, đậu nành, đậu tương xay ra, lại thêm một chút mật ong, hương vị nồng ngọt vô cùng phong phú.

Lộ Tiêu nhận lấy cốc sữa đậu, ngẩn người một hồi: “Sao anh biết làm cái này ?” Dừng một lúc, tự hỏi lại tự trả lời: “Đúng rồi.. là hắn dạy cho anh..”

Qua hai giây, cậu lắc đầu lẩm bẩm: “Hắn cư nhiên nhớ rõ cái này..”

Tô Duy quan sát nét mặt cậu, chính là suy tư như vậy, anh có hỏi cũng không muốn trả lời, hoặc là lạnh lùng ném ra vài câu có lực đả thương: “Liên quan gì tới anh.” Thế nhưng Lộ Tiêu đột nhiên chủ động lên tiếng: “Cái này ngày trước cha làm cho tôi uống.”

“Cha của em..” Tô Duy như suy nghĩ gì đó khẽ gật đầu: “Có thể kể cho tôi về ông ấy được không ? Tôi chưa từng nghe em nói..”

Lộ Tiêu chần chừ một lúc, chậm rãi lắc đầu: “Cũng không có gì để nói.” Giống như sợ Tô Duy suy nghĩ nhiều, cậu không chút tình cảm bổ sung một câu: “Ông ấy mất sớm, tôi đều đã quên..”

Nếu thật đã quên, vì sao Lộ Tiêu hay cả Đại Hoàng vẫn nhớ tới món sữa này ? Nhưng Tô Duy cũng không hỏi câu này, bởi vì biết cậu sẽ không trả lời. Anh hỏi: “Em vào phòng bếp là muốn nói gì với tôi ?”

Lộ Tiêu nói: “Tôi muốn đi xem cô ta.”

“Cô ta ?” Tô Duy có chút mờ mịt.

Lộ Tiêu trầm giọng hỏi: “Cô ta chôn ở đâu ? Tôi muốn tới tảo mộ.”

Xe hướng tới vùng ngoại ô. Sắc mặt Lộ Tiêu trầm xuống: “Là ai an táng cho cô ta ở đây ?”

Tô Duy có chút sửng sốt: “Cô ấy cũng không có người thân, hình như do một người bạn học quyết định, bởi vì biết cha em an táng ở nơi nào.”

Qua thật lâu, Lộ Tiêu cắn răng nghiến lợi nói mấy chữ: “Mẹ tôi cũng an táng ở đây.”

Từ giọng nói của cậu, Tô Duy nghe ra hận ý. Trước đó, Lộ Tiêu vốn ít biểu tình, giọng nói cũng đều đều trầm lặng, hoàn toàn không thể đoán ra tâm tư. Tô Duy biết, Lộ Tiêu cho rằng Lư Tương là người thứ ba chia rẽ cha mẹ cậu, cho nên khi biết cô an táng bên cạnh mộ cha mẹ cậu mới tức giận như vậy.

Nhưng mà, với việc Lư Tương là người thứ ba, anh vẫn còn nghi hoặc điều này. Bởi vì khi mẹ mất cậu ấy mới hai tuổi, làm sao có thể nhớ rõ ràng mọi chuyện như vậy được ? Chắc phải do một người khác nói cho cậu ấy biết. Hiển nhiên cha cậu trước mặt con sẽ không chửi bới vợ mới cưới của mình —— Như vậy, Lộ Tiêu phải bị ai đó chia rẽ cậu và mẹ kế. Thế nhưng qua lời Nhậm Tiểu Thiên, hàng xóm cũ Lộ Tiêu nói, Lư Tương có hành vi ngược đãi cậu, thậm chí còn khắc hình quỷ ngộ tâm xuống xương cụt cậu, lẽ nào cô ta thực sự là một người mẹ kế ác độc ? Nếu đã như vậy vì sao lại nhảy lầu tự sát, vì sao lại mắc chứng tâm thần phân liệt ?

Với tất cả những điều trên, Tô Duy có một đối tượng để hoài nghi, thế nhưng không có chứng cứ, cũng như không có chút manh mối nào.

Xe tiến vào mộ viên.

Tô Duy từ cốp sau lấy ra một bó hoa bách hợp đưa cho Lộ Tiêu: “Nếu biết trước cha mẹ em cùng an táng ở nơi này, tôi đã chuẩn bị hai bó hoa.”

Lộ Tiêu lạnh lùng nói: “Một bó là đủ.”

Cậu dẫn Tô Duy đi vào mộ viên, theo lối quen tới trước một bia mộ.

Trên mộ khắc tên ‘Lộ Lạc’. Tô Duy nhìn bức ảnh người đàn ông trên bia mộ, nhịn không được quay sang nhìn Lộ Tiêu. Hai cha con giống nhau đến 8 phần.

Lộ Tiêu đặt bó bách hợp trước mộ ‘Lộ Lạc’, yên lặng đứng chừng năm phút.

Sau đó cậu đi tới bên mộ mẹ mình.

Bên mộ mẹ đẻ cậu có trồng cây ở bên cạnh, Lộ Tiêu đứng ước chừng một phút, sau đó nói: “Đi thôi.”

Tô Duy có chút giật mình: “Em không tới nhìn.. Lư Tương sao ?”

Lộ Tiêu lạnh lùng nói: “Tôi không muốn nhìn cô ta, đi thôi.”

Lộ Tiêu hờ hững ngồi trong xe, ánh mắt trống rỗng, dây an toàn cũng không thắt.

Tô Duy nghiêng người giúp cậu thắt dây an toàn, vì động tác như vậy, mặt hai người đối diện nhau, cự ly rất gần. Tô Duy thắt được dây an toàn rồi cũng không lập tức ngồi thẳng, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn Lộ Tiêu, không nhanh không chậm tới gần. Đến khi chóp mũi anh chạm lên chóp mũi Lộ Tiêu, hai mắt cậu nhắm lại, yên lặng chờ anh đến gần.

Tô Duy cũng không hôn lên.

Một lúc sau, xe bắt đầu khởi động.

Tô Duy một bên nắm tay lái, một bên nắm chặt tay Lộ Tiêu, cả khi bàn tay ướt mồ hôi cũng không buông ra.

Anh nói: “Trước đây tôi cũng từng nhảy lầu.”

“Cũng ?” Lộ Tiêu có chút nghi hoặc.

“Là Đại Hoàng giúp tôi nhớ lại, trước khi nhảy xuống tôi đã nghĩ gì. Em có thuật đọc tâm, không ngại phân tích cho tôi nghe chứ, trước khi nhảy lầu Lư Tương đã nghĩ gì ?”

“Lư Tương ? Nhảy lầu ?” Lộ Tiêu nhíu mày.

Tô Duy dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía cậu.

Lộ Tiêu không dám tin hỏi: “Anh nói là, bà ấy nhảy lầu.. Bà ấy là nhảy lầu mà chết ?”

Tô Duy so với cậu còn kinh ngạc hơn: “Em không biết ?”

Qua vài giây, Lộ Tiêu đột nhiên “ha” một tiếng, cả người như bị ai rút hết khí lực xụi lơ trên ghế dựa: “Bà ấy nhảy lầu ? Chứ không phải vì độc của thuốc diệt chuột mới chết sao ?”

Tô Duy trầm ngâm không nói gì.

Lộ Tiêu đột nhiên tự giễu nở nụ cười, vừa cười vừa khẽ lắc đầu: “Bà ấy cư nhiên.. tự nhảy lầu sao…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện