Bạo Quân Cường Sủng Công Chúa Mất Trí Nhớ

Chương 32



Lưu Tứ nhéo nhéo tay tiểu cô nương, ngón tay nàng tinh tế mềm mại, đầu ngón tay hơi hơi phiếm hồng, Lưu Tứ sức lực khá lớn, hắn bất quá chỉ nhéo nhéo Ngu Hạ liền đem nàng nhéo tỉnh.

Ngu Hạ dụi dụi mắt liền thấy được gương mặt tuấn lãng của Lưu Tứ.

Nam nhân vẫn lãnh đạm như cũ, phảng phất đối với ai cũng vậy, dường như không có nhiệt độ. Nhưng Ngu Hạ lại không sợ.

Ai sẽ sợ phu quân mình đâu? Nữ hài tử đều sẽ ôm một chút ảo tưởng với trượng phu mình, cho dù Lưu Tứ thoạt nhìn thực lạnh, dừng ở trong mắt Ngu Hạ nàng cũng cảm thấy Lưu Tứ lạnh lẽo một chút càng thêm mê người.

Ngu Hạ ôm lấy eo Lưu Tứ, đem mặt chôn trong ngực hắn: “Ta đang ngủ, bệ hạ quấy rầy mộng đẹp người ta, thật đáng ghét……”

Lưu Tứ vuốt ve phần lưng mảnh khảnh của nàng, tuy rằng Ngu Hạ thực nhẹ nhưng thịt đều có, sờ lên thập phần thoải mái.

Hắn thấp giọng nói: “Nếu ghét vì sao còn chui vào lòng trẫm?”

Ngu Hạ nói không nên lời, suy nghĩ một lát nàng mới nói: “Ta đây rời đi ngay——”

Nói xong nàng liền muốn đứng lên, Lưu Tứ nắm chặt eo nàng, đem nàng đè xuống: “Ngốc công chúa, nằm im đừng cử động.”

Ngu Hạ ghé vào ngực nam nhân, đôi mắt nhẹ nhàng khép lại.

Lưu Tứ hỏi nàng hôm nay ăn cái gì, ngủ bao lâu, toàn là mấy câu hỏi quan tâm nàng.

Ai đối tốt với nàng nàng đều biết, Ngu Hạ nhỏ giọng nói hôm nay mình ăn điểm tâm, nàng nhẹ nhàng cắn cắn cánh môi phấn nộn, thanh âm so bánh gạo nếp còn mềm mại hơn: “Trong cung làm bánh hoa hồng ăn rất ngon, ta ăn một khối, bánh phục linh cũng ăn ngon……”

Nàng đếm đếm, nghĩ đến cái gì liền cảm thấy cái đó ăn ngon, nói nhiều liền khát nước, cầm chung trà bên cạnh cúi đầu nhấp một ngụm.

Là trà lục tuyết tiến cống, nước trà thanh triệt, vừa vào miệng liền lưu lại mùi hương, Ngu Hạ uống lên hai ngụm liền đem chung trà đặt sang một bên, tiếp tục nói: “Chỉ là cảm thấy nhàm chán, cũng không có việc gì làm, chỉ có thể nằm trong chốc lát, ăn chút gì, cùng Hà Tuyết trò chuyện.”

Ánh mắt Lưu Tứ lạnh vài phần: “Nàng ấy nói gì với nàng?”

“Cái gì đều không có nói,” Ngu Hạ nói, “Đều là ta nói, nàng vẫn luôn ân ân a a gật đầu ứng phó ta.”

Lưu Tứ giơ tay sờ sờ đầu nàng: “Thân thể nàng ốm yếu, lại không có gì kinh nghiệm, việc hậu cung cũng không thể giao cho nàng chưởng quản. Thanh nhàn một ít cũng tốt, làm nhiều sẽ làm nàng đau đầu.”

Ngu Hạ gật gật đầu.

Nàng rất thân cận người, đè ở trên người Lưu Tứ, cách hắn rất gần.

Lưu Tứ cũng không quen bị nữ nhân dựa gần như vậy, nhưng Ngu Hạ bất đồng, nàng là người hắn yêu.

Ngu Hạ cũng không biết kề sát Lưu Tứ sẽ có hậu quả gì, nàng chính là thích cùng hắn nói chuyện, cái miệng nhỏ nói không ngừng, cố tình thanh âm lại ngọt ngào nhu hòa, như chảy là suối ngọt chảy vào tim người khác, cũng không làm người cảm thấy phiền chán.

Ngược lại thích.

Ngu Hạ nói: “Bệ hạ, chúng ta làm sao quen nhau? Vì sao mẫu phi ta muốn gả ta xa như vậy, gả cho chàng tới hòa thân?”

Lưu Tứ ánh mắt nặng nề, khóe môi cong lên: “Bởi vì nàng biết, trẫm đối với nàng tốt nhất, Ngọc Chân, trẫm là người yêu nàng nhất trên đời này.”

Ngu Hạ đột nhiên được thổ lộ, mặt đỏ lên, tay nhỏ nhẹ nhàng bắt lấy vạt áo Lưu Tứ: “Ta cũng…… Ta cũng……”

Liên tiếp nói hai lần “Ta cũng” nàng cũng không nói ra được “Ta cũng” cái gì.

Tiểu cô nương vẫn là da mặt mỏng, chọc người đau lòng, hai má nhiễm một tầng đỏ ửng, đã hồng tới cổ rồi, nàng nhẹ giọng nói: “Dù sao…… Bệ hạ hiểu được thì tốt rồi.”

Lưu Tứ đem đầu nàng ấn lên vai mình: “Trẫm tất nhiên hiểu được. Ngốc công chúa, nàng còn muốn biết cái gì?”

Ngu Hạ nói: “Ta cái gì cụng nhớ không nổi.”

Liều mạng hồi tưởng, chính là cái gì đều nhớ không nổi. Trong mắt Ngu Hạ hiện lên một tia mê mang: “Đã quên quá khứ của ta cùng chàng, ta luôn cảm thấy thực có lỗi với chàng.”

“Đã quên quá khứ của ta cùng chàng, ta luôn cảm thấy thực có lỗi với chàng.” Những lời này nếu có thể sớm từ trong miệng nàng nói ra thì tốt rồi.

Lưu Tứ nhớ nàng, nhớ vô số ngày đêm, đối hắn mà nói trên đời này tốt đẹp nhất chính là Ngu Hạ, nàng là tất cả để hắn tiếp tục cuộc sống này. Nhưng khi hai người lại lần nữa gặp lại nàng đã đem hắn quên không còn một mảnh.

Nàng là tiểu cô nương hắn thích nhất, ở trong mắt nàng hắn cái gì đều không phải. Khả năng chỉ là bèo nước gặp nhau. Nếu hắn không đem nàng đoạt tới tay khả năng đời này nàng sẽ không bao giờ nhớ đến hắn.

Lưu Tứ sờ sờ mặt Ngu Hạ, không hiểu được là nói cho nàng nghe hay là nói cho bản thân nghe: “Trẫm lúc ấy vẫn là Vương gia, hai bàn tay trắng đi tới Lan Quốc, nàng là công chúa ngây thơ, cùng các công chúa khác bất đồng. Mấy công chúa khác đều thực thông minh, chỉ có nàng đặc biệt đặc biệt ngốc.”

Ngu Hạ nghe Lưu Tứ nói mình ngốc, theo bản năng phản bác: “Mới không có, ta mới không ngu ngốc.”

“Đồ ngốc vĩnh viễn không biết mình là đồ ngốc,” Lưu Tứ hôn hôn trán nàng.

“Nếu ta ngốc như vậy chàng vì sao không đi chọn một công chúa thông minh?” Ngu Hạ há mồm cắn lên mu bàn tay hắn, trong lòng bất mãn cắn thật mạnh.

Vừa hung dữ vừa mềm mại, thực dễ muốn khi dễ nàng.

Lưu Tứ nâng cằm nàng: “Nhả ra.”

Ngu Hạ mới không nhả ra.

Trong mắt Lưu Tứ nhiễm vài phần ý cười: “Lại không nhả ra tiểu ngốc nàng sẽ hối hận.”

Ngu Hạ không nghe hắn.

Cằm bị hắn nhẹ nhàng bẻ ra, vòng eo bị hắn đè lại, sau đó Ngu Hạ bị ấn ngã xuống giường.

Cái hôn thập phần hung hãn, mang theo ý vị chiếm hữu.

Cánh môi nàng mềm mại ướt át, biểu tình nàng ngây thơ hồn nhiên không một ai không thích.

Này không nên thuộc về Lưu Tứ. Nhưng Lưu Tứ muốn.

Ngu Hạ mở to hai mắt, trong đầu lại hiện lên một ít hình ảnh linh tinh.

Bàn tay to nam nhân xé rách quần áo nàng, đau đớn cùng vũ nhục, cái loại cảm giác thẹn lại bất lực thâm nhập tới xương cốt, cái này làm cho Ngu Hạ toàn thân lập tức lạnh lên.

Tại sao lại như vậy? Nàng có chút khó hiểu.

Trên người nam nhân có mùi đàn hương dễ ngửi, hơi thở này vốn dĩ làm nàng thực thích nhưng giờ khắc này ngửi mùi hương làm Ngu Hạ lại có chút phản cảm.

Trong đầu hiện lên đoạn ngắn, những cái đó toàn là hình ảnh không tốt đẹp gì, dường như là Lưu Tứ mang đến.

Sắc mặt Ngu Hạ càng thêm tái nhợt, nàng đẩy Lưu Tứ.

Hắn dừng lại động tác.

Tiểu cô nương dưới thân lại lộ ra biểu tình ngày đó, nàng giống như là bài xích cùng hắn tiếp xúc thân mật.

Lưu Tứ xoa xoa chóp mũi Ngu Hạ, tận lực làm ngữ khí bản thân không quá nguội lạnh.

Hắn vốn dĩ chính là người có ý chí sắt đá, để hắn giết người có thể, nhưng kêu hắn dễ ngọt nàng thật sự quá khó khăn.

“Không muốn sinh cho trẫm tiểu công chúa xinh đẹp giống nàng sao?” Thanh âm Lưu Tứ có chút khàn khàn, “Có lẽ đối đãi nữ nhi so ra kém nàng, bởi vì trẫm thích nàng nhất. Nhưng trẫm sẽ không bạc đãi nữ nhi chúng ta, trẫm sẽ để nàng trở thành tiểu công chúa hạnh phúc nhất, để nàng bình an lớn lên.”

Ngu Hạ ngây ngốc mềm mại như bông, thực đáng yêu, Lưu Tứ lại sẽ không đem nữ nhi dưỡng giống nàng.

Phải thông minh hơn nàng, có lòng cảnh giác cao. Sẽ không giống nàng đến rắn độc cũng dám cứu, cuối cùng còn bị rắn độc cuốn lấy không bỏ.

cánh môi Ngu Hạ ướt át, mang theo một tầng đầm nước, đỏ bừng như cánh hoa hồng, trong mắt tràn đầy mê mang.

Nàng nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, có phải chàng giấu ta cái gì?”

Lưu Tứ xoa xoa cánh môi nàng: “Quả thật là đụng phải đầu, hiện giờ lời trẫm nói cũng không tin sao? Ngọc Chân, lúc trước nàng tín nhiệm trẫm nhất.”

Ngu Hạ ngồi dậy, nàng tránh qua một bên: “Ta cảm thấy…… Chàng khi dễ ta……”

Lưu Tứ xoa xoa đầu nàng: “yêu nàng còn không kịp.”

Ngu Hạ nghe hắn nói lời này cánh môi lại cong lên, đem mặt chôn trong ngực hắn: “Hừ…… Ai tin chàng……”

Lưu Tứ đem nàng ôm trong ngực, ánh mắt một chút một chút tối sầm xuống.

Ngu Hạ không biết sắc mặt Lưu Tứ có bao nhiêu âm trầm, nàng đang liều mạng nhớ lại, nghĩ đến đầu đau, càng muốn nhớ lại càng cảm thấy đau đầu, đột nhiên nàng trong đầu hiện lên một cái tên.

Nàng nói: “Ta kêu là Ngọc Chân, Ngu Hạ là ai nha? Vì sao cảm giác tên này quen thuộc như vậy? Là tỷ tỷ ta sao?”

“Không phải,” Lưu Tứ hôn lên trán nàng, “Không cần nghĩ nhiều, đối thân thể không tốt. Ngọc Chân là phong hào của nàng, Ngu Hạ là tên của nàng, đều là nàng.”

Ngu Hạ tạm thời cũng nghĩ không ra cái gì.

Buổi tối Lưu Tứ cũng không có ngủ lại Phượng Nghi Cung, hắn trở về Tử Thần Điện.

Lưu Tứ dù sao cũng là nam nhân trẻ tuổi, khoảng thời gian trước lại mới nếm thử tư vị của Ngu Hạ.

Hắn không chạm vào cung phi giai lệ cũng không phải bởi vì Lưu Tứ trời sinh ở phương diện này lãnh đạm.

Hắn là một nam nhân khỏe mạnh bình thường, thời điểm tuổi trẻ sao có thể sẽ không có một chút nhu cầu sinh lý.

Hắn không chạm vào những phi tần khác là bởi vì hắn đối với các nàng không có hứng thú, trừ bỏ Ngu Hạ Lưu Tứ ai cũng đều không thích. Thân thể là của hắn, hắn không muốn chạm vào ai thì không ai có thể buộc hắn.

Lưu Tứ trong xương cốt rất tàn bạo, không chỉ có tàn bạo mà còn ích kỷ, hắn cảm thấy không ai có thể xứng để hắn thích, ngoại trừ Ngu Hạ.

Hiện tại cùng Ngu Hạ ngủ chung hắn sẽ luôn hồi tưởng lại sự tình buổi tối hôm đó. Nếu chưa nếm qua tư vị của nàng hắn sẽ không có mất khống chế như vậy, chỉ có nếm qua mới cảm nhận được nàng mê người tới mức nào. Làm cho hắn muốn ngừng mà không ngừng được.

Đối Lưu Tứ mà nói, Ngu Hạ chính là một viên đường bọc anh túc.

Tuy rằng nàng ngây ngốc, đối người xa lạ không có tâm đề phòng, ngây thơ đến làm người đau lòng, lại so với nữ nhân tâm cơ cũng chỉ có nàng mới có thể dụ hoặc Lưu Tứ.

Hắn nghĩ lại muốn nàng.

Trở về Tử Thần Điện, Lưu Tứ nói: “Gọi Tôn Thường tới.”

Lý Đại Cát lên tiếng, chạy nhanh kêu tiểu thái giám đi thỉnh Tôn thái y lại đây.

Tôn Thường nghe nói Nguyên Hi Đế lại kêu hắn qua liền bị dọa đến hồn phi phách tán. Hắn chỉ sợ có mệnh qua đi mất mạng trở về, dọc theo đường đi còn hướng tiểu thái giám hỏi thăm tình huống Lưu Tứ.

Tiểu thái giám biết cái rắm, cũng nói không ra nguyên cớ gì, chỉ nói câu hôm nay không ai chọc bệ hạ nổi giận, bệ hạ thoạt nhìn tâm tình không tồi.

Không ai có thể cụ thể đoán ra tâm tình Lưu Tứ, Lý Đại Cát cũng không ngoại lệ, Lưu Tứ hỉ nộ vô thường, khả năng giờ khắc này còn cùng ngươi nói chuyện, ngay sau đó liền muốn giết ngươi.

Tôn Thường run rẩy đi vào, quỳ xuống hành lễ.

Lưu Tứ ngồi ở trên bảo tọa, án thư trước mặt bày một ít công văn, hắn mặc long bào màu đen, chỉ quét mắt nhìn Tôn Thường một cái, kêu hắn đứng lên: “Hôm nay Hoàng Hậu nhớ ra tên nàng.”

Tôn Thường toát mồ hôi lạnh: “Vi thần lúc ấy nói, Hoàng Hậu nương nương đại khái nghĩ không ra, nhưng nếu chịu kích thích khả năng sẽ nhớ tới một chút sự tình……”

“Đúng không?”

Thiên tử phía trên ngữ khí lạnh lẽo, tim Tôn Thường muốn rớt ra ngoài, lập tức quỳ xuống.

Lưu Tứ nói: “Trẫm đã nghĩ cẩn thận, không muốn để nàng thành ngốc tử, trẫm muốn nàng về sau vẫn giống hiện tại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện