Bạo Quân Cường Sủng Công Chúa Mất Trí Nhớ

Chương 35



Lưu Tứ khàn khàn nói: “Đủ rồi.”

Mắt hắn đen như mực, sâu đến mức có thể đem người hít vào, Ngu Hạ từ trên người hắn nhích ra xa.

Nàng vẫn cảm thấy không quá thích ứng, giơ tay nhẹ nhàng sờ sờ cánh môi mình.

Thân hình thiếu nữ tinh tế, thoạt nhìn ôn hòa vô hại, búi tóc như mây. Ngu Hạ kỳ thật rất tò mò, nếu Lưu Tứ cũng thích nàng vậy hắn vì sao còn có phi tần khác?

Đối hắn mà nói chẳng lẽ có thể đồng thời thích rất nhiều người? Tựa như nàng thích ăn bánh hạnh nhân cũng thích ăn bánh hoa hồng.

Nàng không hỏi, chỉ là nhẹ giọng nói: “Chúng ta đến tột cùng quen nhau như thế nào?”

Lưu Tứ kéo nàng dựa vào ngực mình, để Ngu Hạ gối lên vai hắn, giơ tay đem trâm cài của nàng tháo xuống, búi tóc rớt xuống nhẹ nhàng tản ra, đầu nàng thoáng chốc nhẹ đi rất nhiều: “Nàng lúc ấy tham ngủ, thời tiết ấm áp liền chui vào bụi hoa ngủ, ta đi ngang qua nhặt được nàng.”

Ngu Hạ im miệng không nói một lát: “Sau đó đâu?”

Này kỳ thật là khởi đầu, nếu không có khởi đầu này về sau cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Lúc ấy Ngu Hạ tuổi còn nhỏ, Lưu Tứ cũng rất khó nói có phải thích nàng hay không, đại khái không phải thích, mà là yêu thương, là hướng về một loại tốt đẹp.

Hắn vẫn là càng yêu thích Ngu Hạ hiện giờ.

Lưu Tứ nói: “Sau lại trẫm cùng người khác luận võ bị thương, bị thương rất nghiêm trọng, là nàng băng bó thoa thuốc cho trẫm.”

Hắn nắm lấy bàn tay Ngu Hạ một, tay nàng mềm, hắn vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi Ngu Hạ chạm vào hắn, Lưu Tứ hôn hôn lòng bàn tay Ngu Hạ: “Nàng nói nàng thích trẫm, yên lặng chú ý trẫm thật lâu. Trẫm nói với nàng sẽ bảo vệ nàng cả đời.”

Ngu Hạ hoàn toàn không có đoạn ký ức này, nàng nhíu mày hồi tưởng lại, như thế nào đều nhớ không nổi. Chỉ sợ việc này đã xảy ra thật lâu, có nghĩ như thế nào cũng không có một tia manh mối.

Nàng một tay đỡ trán: “Ta……”

Lưu Tứ đè cổ tay nàng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng: “Ngốc công chúa, không cần nghĩ nữa.”

……

Sắc trời một chút một chút tối đi, Ngu Hạ thay váy ngủ tuyết trắng nằm trên giường, cả người nàng không còn sức lực, chỉ lười biếng ghé vào đùi Lưu Tứ.

Lưu Tứ trong tay cầm một quyển sách, Ngu Hạ tò mò ghé đầu nhỏ qua nhìn, văn tự rậm rạp, nàng toàn bộ đều xem không hiểu, loại văn tự này không phải văn tự thường sử dụng.

Dùng xong bữa tối Lưu Tứ liền trở về Tử Thần Điện, ban đêm hắn vẫn không tính ngủ ở chỗ Ngu Hạ. Ái muội tình nùng, Lưu Tứ cũng lo lắng lần thứ hai làm nàng bị thương.

Ngu Hạ tuy rằng dễ tin người, nhưng nàng không ngốc, nàng có thể nhìn ra toàn bộ trong cung chỉ có nàng cùng Hà Tuyết mới là người một chỗ. Hai người nói chuyện khẩu âm giống nhau như đúc, Hà Tuyết đối xử với nàng cũng ôn nhu hơn người khác.

Lúc ắm gội Ngu Hạ kêu Hà Tuyết hầu hạ mình, nàng cả người ướt dầm dề, trên tóc còn nhỏ nước, bọt nước theo gò má nàng xuống lăn xuống, Ngu Hạ nói: “ Không nhớ được những chuyện lúc trước ta cảm thấy thực mê mang.”

Hà Tuyết trầm mặc một lát, nhẹ nhàng xoa bả vai cho Ngu Hạ, thiếu nữ tuyết vai mảnh khảnh, người cũng đơn bạc, cùng hậu cung Lưu Tứ không hợp nhau.

Nàng đã không có cha mẹ huynh đệ bảo hộ, lại không có quá nhiều người hầu trung thực, tự thân lại phải thận trọng tâm cơ thâm trầm của nữ nhân hậu cung, trong hậu cung này chính là một quân cờ.

“Không biết chính mình là ai tự nhiên thống khổ,” Hà Tuyết cũng cứu không được Ngu Hạ, nàng cũng chỉ là một cung nữ nho nhỏ, Ngu Hạ là nàng nhìn lớn lên, nàng chỉ có thể đẩy Ngu Hạ sang hướng tốt hơn, tận lực làm cho Ngu Hạ sống tốt, “Bất quá công chúa trước mắt bình bình an an, cũng không cần phải nghĩ những cái lung tung rối loạn đó. Khi công chúa cùng bệ hạ thân cận phải chú ý đúng mực, đừng bởi vì bệ hạ thương người liền đánh mất lễ nghi.”

Hà Tuyết thật sự sợ ngày nào đó Ngu Hạ nói lời gì hoặc là làm gì không thỏa đáng sẽ bị Lưu Tứ giết chết.

Hiện giờ chỉ có thể khuyên Ngu Hạ phải thật cẩn thận, không thể tiếp tục đơn thuần vô tri.

Ngu Hạ từ trong nước bước ra, Hà Tuyết cầm khăn vải lau người cho nàng.

Thân thể nàng hoàn mỹ không tì vết, Hà Tuyết dù cho là nữ tử cũng cảm thấy Ngu Hạ đẹp đến kinh người, hơn nữa cũng không phải xinh đẹp có tính xâm lược, mà là thực nhu hòa thực thuần khiết. Hà Tuyết nói: “Công chúa sao không cùng bệ hạ sinh một hài tử?”

Hổ dữ không ăn thịt con, Ngu Hạ hiện giờ không có một nơi dựa vào, nếu có thể sinh hạ cho Lưu Tứ một tiểu hoàng tử hoặc một tiểu công chúa, chẳng sợ ngày sau Ngu Hạ bị lợi dụng xong rồi, lại không một tí giá trị, nói không chừng xem ở phân lượng hài tử Lưu Tứ cũng sẽ không muốn mạng nàng.

Ngu Hạ lau thân thể, Hà Tuyết nói: “Công chúa, có hài tử rồi ngài ở trong cung cũng không cô đơn.”

Cũng không biết, Lưu Tứ có thể cho phép Ngu Hạ sinh hạ hài tử hay không.

Nếu Lưu Tứ chỉ một hài tử cũng không cho Ngu Hạ, Hà Tuyết cảm thấy Ngu Hạ tương lai thật sự không có đường sống.

Ngu Hạ nghĩ nghĩ nói: “Ta cảm thấy còn sớm, bản thân ta còn không biết bộ dáng lúc trước của mình là gì làm sao dám muốn một hài tử.”

Việc của bản thân còn không xử lý tốt, hài tử còn đặc biệt đặc biệt xa xôi.

Ngu Hạ sờ sờ bụng nhỏ, khi nào nàng sẽ có tiểu bảo bảo của bệ hạ đây?

Trong điện ánh nến lập lòe, trong đầu nàng lại xuất hiện ký ức tàn khốc.

Trong cung điện tối tăm.

Nam nhân gông cùm xiềng xích vòng eo nàng, tay hắn to lớn phảng phất muốn đem eo nàng hung hăng bẻ gãy.

……

Sắc mặt nàng trắng bệch, cảm thấy trên người có chút lạnh muốn tìm một nơi dựa vào, lại không biết phải dựa vào đâu.

Bệ hạ hẳn là đang xử lý chính vụ, hoặc là ở chỗ phi tần khác, hắn không chỉ là phu quân nàng, còn là phu quân người khác, cũng là đế vương toàn bộ quốc gia, có ngàn ngàn vạn vạn con dân.

Nhưng nàng chỉ có hắn.

Ngu Hạ nhìn về phía Hà Tuyết: “Ta…… Ta cảm thấy sợ hãi, Hà Tuyết, ngươi có thể bồi ta ngủ hay không?”

Hà Tuyết thở dài: “Công chúa đã mười sáu tuổi, Nhị công chúa chúng ta lúc mười sáu tuổi đã sinh hạ một đôi long phượng thai, ngài không thể lại dính người, kêu cung nữ bồi ngài ngủ.”

Ngu Hạ nói: “Ta sợ gặp ác mộng.”

Hà Tuyết nhìn Ngu Hạ: “Công chúa cái gì cũng không nhớ sao có thể gặp ác mộng?”

Ngu Hạ ác mộng khó có thể mở miệng, nàng cũng không biết nói cụ thể, chỉ cảm thấy đoạn ác mộng đó làm trái tim nàng rất đau, đau đến hít thở không thông, nàng cảm thấy trong mộng thân thể của mình cũng rất đau đớn.

Nàng nói: “Ta cũng nói không rõ……”

Hà Tuyết biết được, Lưu Tứ chán ghét cung nữ cùng Ngu Hạ tiếp xúc quá sâu, nhưng nàng vẫn là yêu thương Ngu Hạ, Ngu Hạ sau khi tới Cảnh Quốc cả người ăn nhiều đau khổ như vậy, nếu để Quý Phi cùng Hoàng Hậu biết họ nhất định sẽ rất thương tâm.

Hà Tuyết cầm chăn đắp cho Ngu Hạ: “Nô tỳ bồi công chúa ngủ.”

Ngu Hạ thực mau liền ngủ say, Hà Tuyết theo Ngu Hạ nhiều năm như vậy cũng rõ ràng Ngu Hạ giấc ngủ rất sâu, sau khi người ngủ say nàng liền đứng dậy ra ngoài.

Tiểu công chúa trong chăn gấm lại lẩm bẩm một tiếng “Mẫu phi……”

Con ngươi Hà Tuyết cũng có chút ướt át: “Quý Phi nương nương vẫn luôn vướng bận ngài, sau khi ngài tới nơi này nương nương bệnh nặng một hồi.”

Bạch quý phi tính cách đanh đá, dám yêu dám hận, tuy rằng nàng sinh Ngu Hạ thân thể không tốt, nhưng bản nhân nàng thân thể thực tốt. Sau khi Ngu Hạ rời đi nàng liền sinh bệnh, nhiều năm như vậy cũng là lần đầu.

Hà Tuyết xê dịch góc chăn, lúc này mới ra bên ngoài gác đêm.

Trong Vĩnh Thọ cung lại là náo nhiệt một hồi.

Thái Hậu mặt ngoài tin phật, bình thường bà ở trong cung thanh tịnh, lần này Tề Thêu lại khóc lóc không ngừng.

Tề Thái Hậu sắc mặt lạnh xuống: “Bất quá chỉ quỳ một canh giờ, ngươi ủy khuất như vậy là muốn mệnh ngươi sao?”

Tề Thêu thấy Thái Hậu phiền chán mình khóc lóc liền lập tức dừng lại nước mắt, cầm khăn lau lau: “Cô cô, ta lần này… lần này hoàn toàn là bị người hãm hại, Hoàng Hậu nàng không phải nữ nhân nhu nhược, nàng…… Nàng làm ta ở trước mặt bệ hạ mất hết mặt mũi.”

Tề Thái Hậu cười lạnh nói: “Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì ngươi nói rõ một lần, đem nguyên lời ngươi nói thuật lại cho ai gia nghe.”

Tề Thêu thút tha thút thít đem nguyên bản sự tình một năm một mười nói cho Tề Thái Hậu, sau đó nàng nói: “Ta bất quá chỉ khuếch đại một ít việc đôi mắt Hoàng Hậu liền tức đỏ. Làm trò trước mặt bệ hạ như vậy nàng chính là cố ý giả đáng thương.”

Tề Thái Hậu biết, Ngu Hạ nhìn thấy Lưu Tứ liền đỏ mắt hẳn là không phải muốn hãm hại Tề Thêu, mà là bởi vì nàng sợ Lưu Tứ.

Lưu Tứ nhìn Tề gia không vừa mắt, mượn việc này chèn ép Tề Thêu một phen.

Tề Thêu bản thân nhiều tâm tư, bản thân nàng chính là tâm cơ thâm trầm thường xuyên dùng loại thủ đoạn này đi hãm hại người khác, đánh bậy đánh bạ lại bị Lưu Tứ trừng phạt một phen, làm nàng cho rằng Ngu Hạ thủ đoạn càng cao, dùng kế tương đồng tính kế mình.

Nghĩ đến đây, Tề Thái Hậu nói: “Hoàng đế xưa nay vô tình, hắn ở trước mặt ngươi ra vẻ yêu thích Hoàng Hậu, cũng không phải thật sự yêu thích, hắn nếu yêu thích lúc trước cũng sẽ không làm Hoàng Hậu thiếu chút nữa chết. Ngươi tới hậu cung trễ, rất nhiều việc không rõ ràng, Hoàng Hậu mặt ngoài đucợ hoàng đế sủng ái, trên thực tế là bị hoàng đế coi như cấm luyến, sống không bằng chết, ngươi thiếu tính kế nàng, bình thường biểu hiện một chút rộng lượng, bắt lấy cơ hội tạo hảo với hoàng đế.”

Tề Thêu sửng sốt một chút.

Nàng chính là không tin lời Thái Hậu nói.

Hoàng Hậu tiên tư dật mạo, tuy rằng Tề Thêu nhìn không quen Hoàng Hậu tâm cơ thâm trầm hãm hại nàng lại ngụy trang thành bộ dáng vô tội, nhưng nàng không thể không thừa nhận Hoàng Hậu là mỹ nhân khó có được.

Tề Thêu lại hồi tưởng tới gương mặt tuấn lãng lạnh nhạt của Lưu Tứ. Bộ dáng hắn thật sự như là không gần nữ sắc, cấm dục xa cách, càng là như vậy Tề Thêu càng dã tâm bừng bừng.

Nàng lau khô nước mắt: “Thái Hậu dạy phải, về sau ta sẽ hành sự càng thêm cẩn thận, tận lực không chọc bệ hạ phiền chán.”

Thấy Tề Thêu kính khéo léo cẩn nghe theo, Thái Hậu sắc mặt cũng hòa hoãn rất nhiều: “Được rồi, ngươi trở về đi.”

Tề Thêu lên tiếng: “Vâng.”

Trên đường trở về Tề Thêu cùng Tề Quý Phi vừa lúc đụng mặt, Tề Quý Phi cùng Tề Thêu cảm tình cũng không tốt, hôm nay nghe nói Tề Thêu ném hết mặt mũi Tề Quý Phi vô cùng cao hứng: “Ah, muội muội phải về sao? Sao không xuống kiệu tản bộ một chút? Cúc ở Ngự Hoa Viên vừa lúc nở a.”

Tề Thêu sắc mặt khó coi, nhưng Tề Quý Phi phân vị cao, trước mặt người ngoài nàng phải ra vẻ tôn kính tỷ tỷ, không để cung nữ chống đối Tề Quý Phi, chỉ lau lau nước mắt rời đi.

Tề Quý Phi phỉ nhổ một tiếng: “Dối trá.”

Nàng bỗng nhiên nhớ tới Hoàng Hậu yếu đuối mong manh thoạt nhìn muốn khóc, lần này Tề Thêu ở trước mặt Hoàng Hậu té lăn quay, Tề Quý Phi cảm thấy khoái chí: “Quả nhiên tiện nhân nên bại trong tay tiện nhân.”

Chờ tới khi trở về cung Tề Thêu mới nghiến răng nghiến lợi đem Tề Quý Phi cùng Ngu Hạ mắng một lần.

Lúc trước Tề Thêu nghĩ chỉ cần nàng vào cung Tề Quý Phi sẽ không thể sống sót, chỉ có Tề Quý Phi chết nàng mới là người duy trì Tề Gia.

Tề gia là đại gia tộc ở trong triều ăn sâu bén rễ, các Hoàng Hậu đều là từ trong Tề gia bước ra, mấy triều đại trước hoàng đế ngu ngốc, Tề gia cũng cầm giữ qua triều chính, sau khi Lưu Tứ đăng cơ Tề gia mới bị Lưu Tứ đả kích, thế lực giảm bớt không ít.

Nhưng huyết thống cùng hoàng đế vẫn còn đó, Thái Hậu dù sao cũng là mẹ đẻ Lưu Tứ, Tề Thêu nghĩ hai người sớm muộn gì cũng có thể hòa giải. Chỉ có Tề Quý Phi chết đi, phía trên không có tỷ tỷ áp chế nàng mới có thể bò càng cao.

Chỉ là không biết Thái Hậu có tính toán trừ bỏ Tề Quý Phi hay không, Tề Thêu cũng không dám ở trước mặt Thái Hậu toát ra ý niệm ác độc, cẩn thận suy nghĩ một phen, nàng tới hậu cung không lâu, Hoàng Hậu bên kia không thể ra tay —— nếu có thể duỗi tay tới chỗ Hoàng Hậu Tề Thêu nhất định phải huỷ hoại dung nhan tuyệt sắc kia, nàng cũng chỉ có thể trước xuống tay từ Tề Quý Phi.

Tinh tế suy nghĩ một phen, cung nữ dâng nước trà lên cho Tề Thêu, Tề Thêu tiếp nhận chén trà, không chút để ý nhấp một ngụm, bắt đầu tính toán dùng biện pháp gì tiêu diệt Tề Quý Phi.

Cung nữ nói: “Bệ hạ trong khoảng thời gian này không tới hậu cung, đều không có qua nương nương.”

Tề Thêu còn không được sủng hạnh.

Bất quá nàng đã không phải thân hoàn bích, Lưu Tứ nếu sủng hạnh nàng, nàng không có lạc hồng đây cũng là vấn đề. Đủ loại sự tình đè trong lòng, Tề Thêu càng thêm bực bội: “Bệ hạ chỗ nào?”

“Bệ hạ không thường tới hậu cung, bình thường cũng là đi chỗ Hoàng Hậu,” cung nữ biết được Tề Thêu cùng Hoàng Hậu kết thù, lập tức an ủi nói, “Nương nương đừng lo lắng, bệ hạ khẳng định sẽ đến cung chúng ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện