Bệnh Yêu

Chương 27: Kiểm điểm



Giang Nhẫn làm những điều này chỉ đơn giản vì muốn ‘cô ấy’ có thể nghe được.

***

Mạnh Thính không biết giải thích như thế nào, hồi lâu sau mới khẽ nói: “Tôi không sợ, anh sẽ có chuyện sao?”

Trong mắt anh lấp lánh ý cười, lười biếng lên tiếng: “Dĩ nhiên không rồi. Thằng đó là cái thá gì chứ. Được rồi, mau về lớp đi học sinh giỏi.”

Giang Nhẫn nói một cách chắc chắn với điệu bộ không thèm để ý, Mạnh Thính nghe vậy mới thở phào một hơi. Lúc này cô mới giật mình nhận ra mình ra ngoài đã quá lâu, thậm chí còn chưa xin phép nữa. Mạnh Thính ngây người trong chốc lát rồi gật gật đầu. Giang Nhẫn gọi xe đưa cô về trường.

Lúc xuống xe thì đã tan học rồi.

Bên trong sân trường Thất Trung ồn ào, Giang Nhẫn liếc nhìn cô, cũng không xuống xe. Nếu như lúc trước tiếng tăm của anh chỉ có chút kém mà thôi nhưng hiện giờ có thể dùng cụm từ ‘hết sức xấu xa’ để hình dung.

Nghe nói Trần Thước nằm trong bệnh viện đến giờ vẫn chưa tỉnh.

Mạnh Thính lại không giống, cô xinh đẹp như vậy, khi cười lên dường như toàn bộ tia nắng trên khắp thế gian đều như quấn quýt vây quanh cô.

Đã rất nhiều lần anh tình cờ gặp được cô ở trong đám người, cô tĩnh lặng đến thế nhưng xung quanh lại có vô số người ngắm nhìn.

Anh cũng nhìn cô, thế nhưng anh biết rõ thanh danh của chính bản thân mình, thậm chí anh không thể giống như những người khác cùng cô chào hỏi. Cô không phải hạng người như Thẩm Vũ Tình, càng không phải là Lư Nguyệt.

Cô không ưa anh.

Giang Nhẫn biết rất rõ, trong lòng anh có một cán cân, Mạnh Thính đến đây xem anh, chỉ là bởi vì sự áy náy và đồng cảm. Nếu như không phải vì anh đánh tên rác rưởi kia thì cho dù có ngồi ngây ngốc trong ngục giam, Mạnh Thính cũng sẽ không đến nhìn anh đâu. Nhưng mà mẹ nó, áy náy ư? Anh không thèm cái thứ đó.

Cô là hoa khôi đặc biệt nhất trường Thất Trung.

Chỉ cần ngắm nhìn cô, không cần phải nói thêm lời nào thì đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.

Lúc Mạnh Thính quay đầu lại, thiếu niên tóc đen đã đi vào trường cách vách.

Anh không chút để ý bước vào.

Bảo vệ liếc anh mấy lần, những người xung quanh cũng dồn dập nhìn qua. Tuy rằng ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng không ai dám bàn tán về anh, chờ anh đi khỏi rồi mới dám thì thầm to nhỏ: “Giang Nhẫn thật là trâu bò quá đi.”

Gặp phải loại chuyện như vậy mà còn bình tĩnh được như thế, quả thật là trâu bò quá mức rồi.

Năm đó học sinh không có nhiều can đảm như những tốp sau này, bọn họ nhát gan không dám yêu sớm, e dè cảnh sát, sợ hãi bị trường đuổi học. Đám người bên trường Lợi Tài tuy có hơi rối loạn nhưng bình thường cũng chỉ hút thuốc uống rượu, chửi thề vài câu mà thôi, nào có ai dám như Giang Nhẫn chứ, không nói hai lời liền đem người ta đánh cho gần chết.

Bởi vì chuyện lần này của Giang Nhẫn mà gây nên làn sóng lớn trong lòng các học sinh trường Lợi Tài.

Trần Thước bị anh đánh đến bất tỉnh nhân sự, nếu không có ai ngăn cản thì đoán chừng ngay cả mạng cũng mất luôn rồi. Vậy mà anh lại được thả nhanh như vậy, nhưng sẽ không đơn giản như thế mà coi như xong.

Số tiền bồi thường không phải là một con số nhỏ, người xung quanh ầm ĩ xôn xao.

Thậm chí những khu chung cư lân cận đều biết, trường Lợi Tài có học sinh hư hỏng cố ý đả thương người khác. Chuyện này đối với trường học ảnh hưởng không nhỏ, mỗi năm đều phải chiêu mộ các học sinh mới, nếu Giang Nhẫn còn tiếp tục ở đây thì việc tuyển dụng của bọn họ sẽ bị ảnh hưởng.

Chuyện lớn như vậy đã truyền đến thành phố B.

Chủ tịch Giang tức đến mức hai mắt tối sầm lại, bảo trường học phải nghiêm khắc dạy dỗ. Ông sẽ không can thiệp vào chuyện này.

Vì vậy có tin đồn rằng vào thứ Hai tới trường Lợi Tài dự định sẽ để Giang Nhẫn đọc bản kiểm điểm.

Không biết việc này làm sao truyền ra, ngày thứ Hai khi buổi chào cờ được tổ chức, rất nhiều người bên Thất Trung cũng biết.

“Ôi trời ơi, Giang Nhẫn đọc bản kiểm điểm trước toàn trường nha, không biết anh ta có tức điên lên mà đánh người hay không?”

“Tớ đoán chắc anh ta sẽ không đọc đâu. Dù sao cũng có rất nhiều người vây lại nhìn, với tính tình kia của Giang Nhẫn, anh ta chưa đem Trần Thước đánh chết là tốt lắm rồi, còn bắt anh ta đọc bản kiểm điểm nữa à?”

“Tớ nghe nói lúc Giang Nhẫn mới đến trường Lợi Tài cũng vì trốn học đánh nhau nên bị ghi lỗi, các thầy cô cũng không dám để anh ta viết kiểm điểm.”



Lớp học nháo nhào, có người đột nhiên nói: “Bài phát biểu bên trường Lợi Tài vào thứ Hai đều sử dụng micro.”

Micro rất lớn tiếng, trường Lợi Tài mở đại hội gì cũng đều dùng nó. Bởi vì các học sinh quá ầm ĩ nên âm thanh của micro được chỉnh rất to. Bên Thất Trung thì không cần thứ này, toàn dựa cả vào tiếng rống của thầy chủ nhiệm, dùng uy danh làm cho học sinh phải kính sợ, cũng may là học sinh trường Thất Trung rất ngoan rất nghe lời.

Giờ phút này nhớ đến việc sử dụng micro khiến cho tất cả mọi người cực kỳ hưng phấn!

Đáng nói chính là, chỉ cần đứng bên này thôi cũng có thể nghe được tình hình bên kia.

Mạnh Thính giương mắt lên, ngăn cách giữa hai ngôi trường chỉ có hai bức tường và một con hẻm. Cô ngước nhìn sang bên đó, chỉ có thể thấy bờ tường cao cao, từng đàn chim bay ngang qua.

Tính tình anh vừa thối vừa bá đạo không nói lý lẽ, liệu có thật sự ngoan ngoãn chịu đọc kiểm điểm?

***

Giang Nhẫn đương nhiên không có ý định đọc kiểm điểm.

Anh ở văn phòng nghe giáo viên nói chuyện, chủ nhiệm lớp bọn anh họ Lưu, là một lão già năm mươi tuổi.

Thầy Lưu nói luyên thuyên lải nhải một hồi, cái gì mà xin lỗi cho xong mọi chuyện, Giang Nhẫn thân là học sinh trường Lợi Tài, tốt xấu gì cũng phải xem xét đến danh dự của trường. Nếu như đánh nhau mà không thèm ăn năn hối cải thì danh dự của trường học sẽ bị ảnh hưởng.

Giang Nhẫn đứng đó, tay đút túi quần, lúc nhai kẹo cao su cơ mặt thỉnh thoảng chuyển động.

Tuy rằng anh không hề nói một câu, thái độ thờ ơ không thèm đếm xỉa đến, nhưng trong lòng thầy Lưu vẫn hốt hoảng.

“Để em đọc bản kiểm điểm chính là muốn em ngỏ lời xin lỗi với Trần Thước, em nghĩ mà xem em đánh người ta thành cái dạng gì rồi?”

Tiếng cười giễu cợt của Giang Nhẫn vang lên.

Thầy giáo Lưu không nhịn được: “Nói chuyện với thầy cô không được ăn, nhả ra!”

Anh thản nhiên nói: “Đang muốn hút thuốc, vẫn chưa cai được.”

Thầy giáo Lưu: “…” Thôi được rồi, dù sao so với việc hút thuốc vẫn tốt hơn nhiều.

Ông giảng giải rất lâu, cuối cùng nói với Giang Nhẫn: “Đây là… bản kiểm điểm mẫu, em dựa theo đó đọc là được rồi.”

Giang Nhẫn quét mắt qua.

Không biết là ai viết, quả thật đúng chuẩn của một bản kiểm điểm. Anh không đưa tay cầm lấy.

Hạ Tuấn Minh đúc đầu vào thăm dò: “Báo cáo thầy! Em muốn tìm Giang Nhẫn!”

Thầy Lưu: “Hạ Tuấn Minh! Đây là văn phòng, không thấy thầy đang dạy dỗ à?”

Hạ Tuấn Minh cười hề hề: “Anh Nhẫn, bọn Đàm tử lái xe đến rồi, tính hỏi anh có đi Tiểu Cảng Thành chơi không đấy?”

Giang Nhẫn ừ một tiếng, dường như không có ý định tiếp tục nghe thầy Lưu nhiều lời nữa.

Thầy Lưu tức giận đến sôi máu.

Thật là một đám học sinh mất dạy.

Thầy Lưu không ôm nhiều hi vọng nói: “Giang Nhẫn, em cân nhắc một chút đi, chuyện lớn đến như vậy, thanh danh của em sẽ càng thêm kém, không chỉ trường chúng ta mà ngay cả những học sinh trường cách vách còn biết đến em nữa đấy. Em chỉ là một học sinh mà thôi, không phải trùm băng đảng gì đó, các bạn đi trên đường đều sợ em không phải sao?”

Ông đã làm giáo viên mấy chục năm nay rồi, một khi thốt ra điều gì đều không nhịn được.

Giang Nhẫn đột nhiên quay lại.

Trong mắt thiếu niên đen như mực.

Thầy Lưu đột nhiên im lặng.

Sau đó Giang Nhẫn bước đến, thầy Lưu nhớ tới chuyện một giáo viên bị đánh trước đó, theo bản năng lui lại. Nhưng chỉ thấy Giang Nhẫn cầm tờ giấy trên mặt bàn kia lên.

***

Hạ Tuấn Minh cười sang sảng: “Anh Nhẫn, anh muốn đọc kiểm điểm thật à?”

Giang Nhẫn ừ một tiếng.

Hà Hàn cũng khó hiểu, lúc đầu đám người họ dự định sẽ ra ngoài chơi, thế nhưng anh Nhẫn đảo mắt cái liền thay đổi chủ ý, muốn lên bục đọc bản kiểm điểm, vì cái gì chứ?

Phương Đàm nghe Hạ Tuấn Minh thuật lại tình hình.

Cuối cùng Phương Đàm như suy tư điều gì nói: “Kể từ hôm đó Mạnh Thính không tìm đến nữa, có lẽ anh ấy đang không vui.”

Thời điểm anh ta nói hai chữ ‘không vui’, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Kể từ khi Giang Nhẫn trở về từ cục cảnh sát ngày hôm đó thì quả thực không vui. Bốn ngày vừa qua, thỉnh thoảng chơi bóng cũng không đi, lúc nào cũng gục trên mặt bàn mà ngủ.

Trong lòng của anh vẫn luôn để ý đến sự kiện kia.

Trạng thái dữ tợn điên cuồng vào lúc ấy, đều bị Mạnh Thính nhìn thấy. Lúc anh bị cảnh sát mang lên xe, cũng không quay đầu liếc nhìn cô. Thậm chí ngày đó trở về trường học, khóe miệng đang mỉm cười bỗng biến mất.

Giang Nhẫn lần đầu tiên nhận thức được, khoảng cách giữa anh và Mạnh Thính mỗi lúc một xa.

Giữa anh và cô cơ hồ là không có khả năng.

Anh không còn dám tùy tiện tìm đến cô, không còn cản đường cô về nhà nữa. Bởi tiếng tăm anh quá kém, Mạnh Thính lại không ưa gì anh, dĩ nhiên không thể nào chủ động tìm đến được.

Tất cả mọi người không nghĩ đến, Giang Nhẫn sẽ thật sự đọc bản kiểm điểm.

*huhu thương anh quá, khóc ròng 1 dòng sông

Sau khi hiệu trưởng phát biểu xong, anh bước lên bục.

Mái tóc đen của thiếu niên có hơi dài một chút, khuôn mặt vẫn như cũ vô lại và không chịu trói buộc.

Anh vừa bước lên, bên dưới đều yên lặng, sau đó anh uể oải cười một tiếng: “Tôi là Giang Nhẫn, lên đây để đọc kiểm điểm.”

Phía dưới đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt, còn có tiếng huýt sáo ầm ĩ.

Âm thanh từ micro truyền đến trường Thất Trung, tiếng nói của giáo viên đang làm công tác tổng kết đầu tuần bị lấn át.

Học sinh trường Thất Trung hưng phấn đến mặt đỏ tới mang tai!

Ôi mẹ nó! Giang Nhẫn thật sự đọc kiểm điểm đó nha!

Triệu Noãn Chanh trừng lớn mắt: “Có tin được không vậy, sao mà anh ta đột nhiên trở nên…” Nghe lời như vậy.

Mạnh Thính cũng có chút sững sờ, cô lắc đầu, tỏ ý mình cũng không biết.

Bởi vì Giang Nhẫn đánh Trần Thước, Thư Chí Đồng và Thư Dương hoàn toàn cởi bỏ khúc mắc. Dù sao người thật sự đánh trọng thương Trần Thước đã giải quyết tốt hậu quả, thương tích nhẹ do nhà họ Thư gây nên cũng không cần phải bồi thường nữa.

Thư Chí Đồng thở dài nói: “Thằng nhóc Trần Thước kia rốt cuộc đã chọc đến người nào vậy, ra tay thật hung ác. Mấy đứa học sinh này thật là, haizz…”

Bên kia âm thanh micro vang xa, giọng nói Giang Nhẫn thoải mái nhàn nhã: “Đánh người là không đúng, tôi gửi lời xin lỗi đến người nào đó. Hi vọng cậu ta sớm xuất viện.”

Hạ Tuấn Minh cười muốn phun ra, đến cả tên họ của người ta mà anh Nhẫn còn không thèm ghi nhớ nữa.

Giang Nhẫn nhìn tờ giấy, chậm rãi đọc: “Sau này tôi nhất định sẽ thương yêu bạn bè, sửa sai làm lại con người mới, hi vọng các bạn học có thể tha thứ cho tôi, tin tưởng tôi có thể thay đổi, không được học theo tôi. Lý do mà tôi đánh người là vì…”

Giang Nhẫn uể oải tiếp tục: “Tôi nhìn cậu ta không vừa mắt.”

Phía dưới trợn mắt há hốc mồm.

Cho đến khi anh chuyên tâm đọc xong, Hạ Tuấn Minh cầm đầu điên cuồng vỗ tay cổ vũ: “Tốt!”

Mọi người chỉ ngây ngốc vỗ tay theo.

Tiếng vỗ tay vang bên tai không dứt.

Các học sinh trường Thất Trung cách vách đang lắng tai nghe ngóng cũng sợ ngây người, lý do đánh người chỉ tùy tiện như vậy thôi sao?

Thật trâu bò!

Sắc mặt hiệu trưởng thay đổi liên tục, cuối cùng nói: “Được rồi, đi xuống đi.”

Giang Nhẫn không để ý đến ông ấy, anh cầm micro lên, đột nhiên cong cong môi: “Tôi sai rồi, các bạn học trường Thất Trung sát vách nếu nghe được thì cho tôi tràng vỗ tay nhé.”

Đúng là điên thật rồi!

Không biết người nào bên trường Thất Trung dẫn đầu, từng tiếng vỗ tay đứt quãng vang lên.

Triệu Noãn Chanh mặc dù không thích Giang Nhẫn, nhưng người này thật là ngông cuồng, không hề có một chút gì gọi là quy củ, trời sinh phản nghịch khiến người khác đau đầu. Triệu Noãn Chanh cũng tham gia náo nhiệt dùng sức vỗ tay: “Ôi trời ơi thật là cười chết mất ha ha ha ha, anh ta quả là lợi hại nha.”

Thầy chủ nhiệm trường Thất Trung mặt tái mét: “Các em ồn ào cái gì, tất cả yên lặng hết cho thầy, còn muốn danh hiệu tập thể tiên tiến nữa hay không? Lớp nào còn ồn ào nữa thầy sẽ lập tức trừ điểm hạnh kiểm!”

Nhưng mà chiêu này không có tác dụng, đã mất hiệu lực dưới sự sôi trào náo nhiệt của tất cả mọi người.

Không thể quản được tất cả các lớp được nữa.

Hà Hàn nghe được tiếng vỗ tay từ sát vách, cười không nhịn được: “Anh Nhẫn trâu bò thật!”

Âm thanh ‘chậc’ của Phương Đàm vang lên.

Giang Nhẫn làm những điều này chỉ đơn giản vì muốn ‘cô ấy’ có thể nghe được.

Đây là lần đầu tiên trường Thất Trung náo loạn đến thế, vừa ầm ĩ náo nhiệt, vừa bùi ngùi xúc động, thật hỗn loạn hết sức.

Anh nói anh sai rồi.

Nếu nghe được thì cho anh tràng vỗ tay.

Ở trước mặt mọi người nhận sai, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng.

Mạnh Thính đứng bên trong đám người, nhớ đến dáng vẻ anh nổi điên đánh người ngày đó, cô nhẹ nhàng cong cong môi, hòa cùng với tất cả mọi người, vỗ tay cho bản kiểm điểm của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện