Bướm Trắng Trong Tay Hổ Giấy

Chương 9



Edit: tiểu MạcTử

Beta: Fany

♥♥♥


Yến Huyền Tiêu không thể tin được chính mình sẽ nghe được —giả bệnh? Thiết kế làm cho hắn ở rể?

Vậy ra ngay từ đầu tất cả đều là mưu kế của nàng? Mà hắn, cứ như vậy mà sập bẫy? Còn giống đứa ngốc bị xoay mòn như chong chóng!

Chết tiệt, nàng cứ như vậy đùa hắn! Chơi đùa như vậy là tốt lắm sao?

Giả bệnh, xung hỉ, ở rể, đùa bỡn hắn như vậy, chơi rất vui sao?

“Vì sao làm như vậy?” Bình tĩnh, Yến Huyền Tiêu áp chế lửa giận cuồng mạnh, lạnh giọng chất vấn

“Thiếp……” Ngu Điệp Hương cắn môi, nhìn bộ dáng này của hắn, nàng hoảng.

Nàng tình nguyện hắn đối với nàng rống, thà rằng hắn mắng nàng, cũng không cần hắn lạnh lùng nhìn nàng như vậy, hắn như vậy làm cho nàng cảm thấy thật đáng sợ, như là không thể vãn hồi.

Ngu Điệp Hương bất lực nhìn về phía Hoa Hỉ Nhi, nàng biết, nàng biết chính mình vì sao làm như vậy……

Hoa Hỉ Nhi khẽ thở dài, còn chưa mở miệng, Yến Huyền Tiêu liền lạnh giọng nói. “Hoa cô nương, đây là chuyện nhà của ta, không cần người ngoài xen mồm, thỉnh ngươi rời đi.”

Hắn nhìn về phía Hoa Hỉ Nhi, không quên chuyện nữ nhân này cũng có phần, mà hắn, cứ như vậy bị mấy người này thiết kế, đùa giỡn…Đáng chết!

Lòng tự trọng Cao ngạo làm cho hắn không thể dễ dàng tha thứ chuyện này, hơn nữa người lừa gật hắn là nàng, khiến hắn càng không thể chịu đựng được.

Lửa giận từ từ gia tăng, nếu không phải hắn liều mình kiềm chế, thì sớm xông lên trước bắt lấy nàng, căm giận hỏi nàng vì sao lại làm như vậy?

Nhưng lại cố kìm nén, sự cuồng nộ của mình, hăn sợ chính mình không kiềm chế được lửa giận, sẽ làm nàng bị thương.

Bị nói như vậy, Hoa Hỉ Nhi cũng không tiện mở miệng. Dù sao chuyện này quả thật là do các nàng bày ra, nàng ném cho Ngu Điệp Hương một ánh mắt, liền lôi kéo tiểu Thúy rời đi.

“Hiện tại, ngươi còn có cái gì để nói?” Yến Huyền Tiêu lạnh lùng nhíu mày, nhìn nữ nhân đáng giận trước mắt.

Đáng chết! Sai rõ ràng là nàng, mặt nàng vì cái gì mà trắng? Thân mình sợ hãi? Nhìn bộ dạng cứ như hắn khi dễ nàng không chừng!

Mà hắn, lại bởi vì nàng như vậy, ngực lại nổi lên một chút đau, đó là đau lòng, nhưng cũng là đau đớn khi bị lừa gạt.

“Thiếp……” Ngu Điệp Hương hồng hốc mắt, không biết nên giải thích như thế nào, trước thời điểm Hoa Hỉ Nhi rời đi, không tiếng, không động, muốn ám chỉ nàng thành thực nói ra hết thảy mọi chuyện.

Nhưng nàng phải nói như thế nào? Phải giải thích như thế nào? Mà hắn, muốn nàng nói ra sao mới có thể tha thứ cho nàng?” Mới không đối với nàng sinh khí? (Giận)

Nàng không biết, toàn bộ nàng đều hoảng……

“Nói! Ta kêu ngươi nói!” Thấy nàng ấp úng, Yến Huyền Tiêu rốt cuộc khống chế không được lửa giận, bàn tay to vung lên, bình hoa ở một bên bị hắn hất vỡ

Tiếng loảng xoảng nhẹ, mảnh nhỏ kịch liệt thanh âm làm cho Ngu Điệp Hương kinh suyễn một tiếng, run run nhìn hắn.

“Đây là bí mật của ngươi có phải hay không? Cái bí mật mà nàng không dám nói cho ta biết, chính là chuyện này đúng hay không?”

Đã sớm cảm thấy nàng có chuyện gạt hắn, hắn vẫn đang tìm hiểu, nhưng tin tức nàng mang thai làm cho hắn vui mừng không thôi, nhất thời quên đi chuyện này.

Hiện tại hồi tưởng lại, nghĩ đến bộ dáng chột dạ của nàng, hắn lập tức hiểu được, cái nàng giấu diếm hắn chính là chuyện này.

Cắn răng, Ngu Điệp Hương nhẹ nhàng gật đầu. “Thiếp, thiếp không có đùa giỡn chàng, thiếp không có…… Thiếp, thiếp chỉ là muốn tốt với chàng, thiếp không muốn đứng ở cửa sổ xa xôi nhìn chàng nữa, thiếp muốn chàng thuộc về thiếp, muốn chàng yêu thiếp, cho nên, cho nên thiếp mới……”

Nàng chính là thương hắn, muốn có được hắn, mới có thể nghĩ ra biện pháp này, biết rõ không tốt, nhưng nàng vẫn là làm.

Nàng không nhịn nổi được khát vọng trong lòng, ai bảo hắn quá mê người, mà trừ bỏ thiết kế hắn, nàng không còn phương pháp nào nha!

Dù sao trừ bỏ chuyện gặp mặt vào năm năm trước, còn lại bọn họ cũng không có gặp lại nhau, năm năm nay, luôn là nàng nhìn chăm chú hắn; Mà ánh mắt của hắn, chưa từng chuyển qua trên người nàng……

“Cứ như vậy? Cho nên ngươi lừa gạt mọi người?” Yến Huyền Tiêu cười lạnh, hắn không thể chấp nhận lời nói của nàng, càng không thể chịu đựng được cảm giác bị lừa này.

Nhìn dáng vẻ hắn lạnh như băng, Ngu Điệp Hương nóng nảy, rốt cuộc nhịn không được trong hốc mắt đổ lệ, một giọt một giọt ngã nhào. “Không cần như vậy…… Chàng như vậy thiếp sợ……” Nàng muốn tới gần hắn, muốn bắt trụ tay hắn, muốn cầu hắn không cần tức giận.

Nhưng Yến Huyền Tiêu lại lùi ra sau, ngay cả chạm vào cũng không cho nàng chạm vào.

“Đủ, đừng dùng tới nước mắt của ngươi đánh lừa ta một lần nữa!” Yến Huyền Tiêu chịu không nổi gào thét, con ngươi đen phẫn nộ lại phức tạp nhìn nàng.

Rõ ràng phẫn nộ, lại không thể chịu đựng được nước mắt của nàng, nước mắt nàng làm cho hắn mềm lòng, sẽ làm tâm của hắn càng đau.

Chết tiệt! Hắn mới không bởi vì nước mắt của nàng mà nguôi giận, chính là thủ đoạn của nàng mà thôi, hắn sẽ không mắc mưu, tuyệt đối không!

Rống giận của hắn làm cho nàng không lên tiếng, vội vàng lau sạch lệ trên mặt. “Hảo, thiếp không khóc, chàng không cần tức giận được không……”

Nàng lấy lòng hắn, bộ dạng dáng thương ủy khuất cuả nàng, làm cho hắn nắm chặt hai đấm, ngực không ngừng co rút đau đớn.

Nếu nhìn tiếp, hắn sợ quyết tâm của chính mình sẽ mềm đi, sẽ tha thứ cho nàng. Lòng tự trong bị gạt, làm cho hắn không thể dễ dàng tha thứ cho nàng.

“Ta tạm thời sẽ không nghĩ tới nhìn đến ngươi” Thở sâu, hắn bỏ lại những lời này, liền quay đầu cũng không quay lại, và rời đi.

“Không cần……” Ngu Điệp Hương ôm môi, thống khổ khóc, “Tiêu…… Không cần như vậy……” Nàng đuổi theo, nhưng bóng dáng lạnh lùng của hắn lại làm cho nàng dừng lại cước bộ. Hắn không xem nàng, không để ý tới nàng…… Lắc lắc đầu, nàng không thể chấp nhận liền khóc rống.

Nhưng là lần này, hắn không hề để ý nước mắt đau lòng của nàng, không hề ôm lấy nàng, không hề dỗ nàng…… Chuyện lần này, làm cho lòng của nàng càng đau, chỉ có thể không ngừng kêu tên của hắn

“Ô…… Thực xin lỗi…… Tiêu…… Thực xin lỗi……”



“Thiếu chủ, đây là ngọ thiện của thiếu phu nhân đưa tới.” Nói xong, người vừa tới chạy nhanh, buông giỏ trúc trên tay, liền nhanh chân rời khỏi. Một tháng trước, thiếu chủ mặt bình tĩnh trở về tiêu cục, đem đồ trong phòng đập phá toàn bộ, sau đó hé ra khuôn mặt lạnh, không bao giờ nở nụ cười nữa.

Hơn nữa, thường thường động bất động, liền phát giận, như là mãnh hổ táo bạo, ai chọc hắn cũng không hay ho, người trong tiêu cục không có người nào là không bị mắng quá, mọi người sợ tới mức không ai dám tiếp cận hắn.

Ngay từ đầu không biết nguyên nhân, sau lại thấy thiếu phu nhân hé ra khuôn mặt trắng bệch muốn gặp thiếu chủ, nhưng thiếu chủ như thế nào cũng không gặp. Thế mới biết, vợ chồng son cãi nhau, mà xem lại bộ dáng hung mãnh của thiếu chủ, thì họ liền thở dài, lần đầu tiên mới thấy thiếu chủ hỏa đại như vậy.

Hơn một tháng, thiếu phu nhân mỗi ngày đều chạy tới cửa, còn thiếu chủ không gặp chính là không gặp, hại bọn họ mỗi ngày đều bất đắc dĩ phải hướng tới mặt thiếu phu nhân giơ lên chút cười, sau đó mới dám nhắn lại lời của thiếu chủ.

Sau đó, thiếu phu nhân nhìn nhu nhược giơ lên một chút cười, lắc đầu nói không quan hệ, liền ly khai.

Ô…… Thiếu chủ nhà hắn nhìn không cảm thấy đau lòng, còn bọn họ nhìn tới đều cực kỳ đau lòng.

Nhưng là, không ai dám đi khuyên thiếu chủ, vì bọn họ còn muốn giữ cái mạng nhỏ!

Trừng mắt nhìn giỏ trúc, Yến Huyền Tiêu mím môi, tay giơ cao muốn ném đi giỏ trúc, nhưng tay cứ dừng lại giữa không trung, ném cũng không nỡ ném.

“Đáng chết!” Hắn tức giận đến thấp rủa, quyền đầu hướng tới bàn gỗ lim kế bên, phanh một tiếng, bàn gỗ cứng rắn lập tức bị cắt thành một nửa.

“Xú tiểu tử, nghe nói ngươi lại không muốn ra ngoài nhìn Điệp nhi!”

Yến phu nhân đi vào cửa, còn chưa có đi vào, chợt nghe đến thanh âm bàn vỡ vụn. Nàng lắc đầu, nhịn không được mắng chửi người. “Ngươi tiểu tử này, muốn làm loạn tới bao lâu? Đều hơn một tháng, làm loạn còn chưa đủ sao?”

“Nương, đây là chuyện của chúng con, không cần ngươi lo.” Yến Huyền Tiêu chịu không nổi, đối với mẫu thân rống to, hắn đã thực phiền, không cần người bên ngoài đến khuyên bảo.

“Cái gì không cần lo?” Yến phu nhân tức giận trừng mắt con, “Ta mỗi ngày nhìn đến vợ ngươi mang thai tới cửa, lại thất vọng ôm thai trở về, ngươi làm trượng phu không đau lòng, ta –kẻ làm bà bà này đau lòng không được sao?”

Nghe được lời nói của mẫu thân, tâm Yến Huyền Tiêu biến trở nên căng thẳng, đau kịch liệt tới nhắm mắt lại.

Hắn từng xa xa xem qua nàng, rõ ràng mới qua một tháng, nhưng bụng của nàng trở nên thật lớn, người lại càng gầy, sắc mặt tái nhợt, cũng không giống như trước khi, sắc mặt hồng nhuận.

Nàng tuyệt không giống cái phụ nữ có thai, nhìn bộ dáng nàng chậm rãi đi trên đường, hắn sợ nàng sẽ đi không nổi thiếu chút sẽ xông lên trước đỡ lấy nàng.

Nhưng là hắn nhịn xuống, hắn còn chưa nguôi giận, còn chưa muốn tha thứ cho nàng.

Sau khi nhịn xuống xúc động muốn tiến lên, hắn lại hối hận, hơn một tháng, không ôm đến nàng, nhìn không được tươi cười của nàng, nghe không được thanh âm của nàng, hắn hảo tịch mịch.

Hắn rất nhớ nàng, rất nhớ, rất nhớ….

Nhưng là lòng tự tôn làm cho hắn không thể cúi thấp đầu, không thể tha thứ cho sự lừa gạt của nàng.

Nhìn đến bộ dáng thống khổ của con, Yến phu nhân nhịn không được lắc đầu.

“Thật là, luyến tiếc phải đi gặp người ta sao? Chịu đựng như vậy, ngươi thống khổ, Điệp Hương cũng thống khổ?”

“Nương, ngươi không hiểu.” Hắn chính là không thể tha thứ cho lừa gạt.

“Ta làm sao không hiểu?” Hai tay chống nạnh, Yến phu nhân cũng phát hỏa. “Mọi chuyện của ngươi cùng Điệp Hương, ta nghe qua nàng ta nói, việc làm của nàng ta không tốt thế nào đi nữa, ngươi cẩn thận ngẫm lại, cũng không có gì gọi là không tốt! Bộ dáng Điệp Hương xinh đẹp, lại thông minh, lại là người quản lý việc làm ăn của Ngu gia, con dâu khôn khéo như vậy, nhà nào mà không muốn?

“Nương, trọng điểm không phải là việc này!” Yến Huyền Tiêu chịu không nổi trừng mắt mẫu thân.

“Bằng không trọng điểm là cái gì?” Yến phu nhân nhất kiểm tức giận nói “Đó là Điệp Hương không hiểu võ công, đành phải sử dụng kế, ngẫm lại người mấy năm trước, nếu không phải ta đem cha ngươi đánh bất tỉnh, bá vương cứng rắn thượng cung, nào có ngươi thằng nhóc này chào đời?” (Trùi ạ, biết rồi nha, hắc hắc =)) )

“Nương, nàng không nên dối gạt ta, hơn nữa, cho dù xung hỉ, còn muốn ta ở rể? Nàng biết rõ đây là một loại vũ nhục đối nam nhân……”

“Chuyện này ta cũng nghe Điệp Hương nói qua, nàng là vì hai lão Ngu gia, Ngu gia chỉ có một cái nữ nhi là nàng, bà thông gia vì nàng, chính là không chịu tái sinh (sinh nữa), chỉ sợ tạo áp lực cho nàng, ngươi cũng biết nàng từ nhỏ thể lực yếu ớt, làm cho thân gia gánh chịu không ít khổ tâm, cho nên nàng mới muốn ngươi ở rể, cũng như muốn lưu lại giúp cho Ngu gia”

Loại tâm tình này, Yến phu nhân có thể thông cảm, dù sao hai nhà cũng gần nhau, muốn gặp con dâu, mỗi ngày đều có thể nhìn được, còn việc ở rể, nàng cùng lão nhân đều không sao cả.

Chỉ có cái xú tiểu tử nhà nàng thật sự để ý chuyện này!

Nghe xong lời nói của mẫu thân, Yến Huyền Tiêu trầm mặc, hắn chưa từng nghĩ tới chính là vì nguyên nhân này, mà nàng cũng chưa từng nói qua với hắn.

Không! Nàng không phải không nói với hắn, mà là do hắn không muốn nghe.

Ngay cả nàng đến trước cửa, cũng không gặp mặt, làm cho nàng không thể nào giải thích.

Gặp được bộ dáng của con mình chăm chú nghe, Yến phu nhân còn nói thêm: “Ai, Điệp Hương mang thai đã bảy tháng, người lại gầy như vậy, ta thật lo lắng đến lúc đó sẽ khó sinh.”

“Khó sinh?” Yến Huyền Tiêu chấn động, nhìn về phía mẫu thân.

“Đúng đó! Nếu đúng là khó sinh, Điệp Hương gầy yếu như vậy, không biết có thể chống đỡ hay không? Nếu chống đỡ không được, từ nay về sau, cho dù ngươi muốn gặp cũng không thấy được!”

Muốn gặp cũng không thấy được…… Không!

Đứng lên, Yến Huyền Tiêu nhanh chóng phóng đi.

Hắn muốn gặp nàng, tuy rằng vẫn giận nàng, nhưng là, hắn rất nhớ nàng……

Hắn không nghĩ sẽ không còn được thấy nàng nữa……

Miễn cưỡng giơ lên cười, Ngu Điệp Hương đưa tay cầm giò trúc đưa về phía trước. “Lão Lôi, phiền toái ông đem cái này đưa cho chàng.”

“Nga, hảo.” Lão Lôi xấu hổ gãi đầu, thân thủ tiếp nhận giỏ trúc.

“Phiền toái ngươi.” Ngu Điệp Hương mỉm cười, xoay người đi ra tiêu cục, mới đi hai bước, phía sau liền truyền đến một tiếng khẽ kêu.

“Đứng lại!

Nàng dừng lại cước bộ, xoay người nhìn về phía người tới. “Ngọc nhi, có việc sao?” Nàng hỏi, đồng thời thở dài ở trong lòng.

Mỗi một lần đi vào tiêu cục, sẽ gặp Dương Mai Ngọc, cái này sẽ không sao đi, nhưng chính là Dương Mai Ngọc vừa mở miệng luôn thốt ra những lời nói khó nghe, làm cho nàng thật sự mệt mỏi, vô tâm ứng phó.

“Ngươi nữ nhân này, sư huynh cũng không muốn gặp ngươi, ngươi còn mỗi ngày đến tiêu cục làm gì?” Dương Mai Ngọc trừng mắt Ngu Điệp Hương, trong mắt tràn đầy địch ý.

“Ta đã nói rồi, đây là chuyện của ta cùng Tiêu, không liên quan tới ngươi” Không nghĩ sẽ để ý nàng nữa, Ngu Điệp Hương xoay người muốn rời đi.

“Đứng lại, ta nói còn chưa nói xxong.” Thấy thái độ nàng lạnh nhạt, Dương Mai Ngọc càng giận. “Nói cho ngươi, ngươi về sau không cần đến tìm sư huynh nữa, hắn cũng sẽ không tái kiến ngươi, bởi vì ta sẽ gả cho hắn.”

Ngu Điệp Hương ngẩn ra, nhíu mày lại. “Ngươi đây là ý tứ gì?” Nàng hỏi, đầu ngón tay bấu chặt lại với nhau

“Nhạ, đây là sư huynh muốn ta giao cho của ngươi.” Dương Mai Ngọc xuất ra tấm giấy, bộ dáng tươi cười đắc ý.

Hừ! Nàng nhất định phải cưỡng chế nữ nhân này di dời đi. Sư huynh là của nàng, nàng mới không được này tiện nữ nhân cướp hắn đi!

Trừng mắt nhìn tờ giấy kia, Ngu Điệp Hương sắc mặt càng trắng, “Không, ta không tin……” Hắn sẽ không hưu nàng, hắn sẽ không……

“Ta muốn đi hỏi chàng.” Bước đi của nàng lập tức hướng tới tiêu cục.

“Sư huynh không nghĩ muốn gặp ngươi.” Dương Mai Ngọc ngăn cản nàng, tay cầm hưu thư quăng cho nàng “Ngươi nữ nhân này, không cần mặt dày quấn lấy sư huynh ta, về sau, hắn có ta, không cần ngươi!”

“Tránh ra!” Mặt bình tĩnh, Ngu Điệp Hương không để ý tới Dương Mai Ngọc, vòng một vòng qua người nàng, hướng tới tiêu cục đi.

“Ngươi nữ nhân này thực phiền nha, đã nói sư huynh không muốn gặp ngươi.” Dương Mai Ngọc gào thét, thân thủ dùng sức hướng Ngu Điệp Hương đẩy.

“A!” Đột nhiên bị đẩy làm cho chân Ngu Điệp Hương mất trọng tâm, cả người lao ra đường. Lúc này một bên truyền đến tiếng hí thanh của con ngựa cùng người qua đường rống to —

“Tránh mau a, con ngựa này nổi điên rồi!”

Ngu Điệp Hương cả kinh, vừa quay đầu, một con ngựa điên cuồng hướng tới nàng mà đi. Nàng trợn to mắt, bụng nặng làm cho nàng không thể né tránh. Người qua đường thét chói tai, mà nàng chỉ cảm thấy một trận đau đớn hướng tới nàng, mắt nhắm lại, thân mình tung bay trên không trung…

“Không! Điệp nhi –”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện