Chất Tử Điện Hạ

Quyển 2 - Chương 25



“A ——” Tử Li cả kinh quát to một tiếng từ trên giường bật dậy, mồ hôi thấm đầy trên trán ban đêm phiếm nhiều điểm thủy quang mơ hồ.

Khẩn trương nhìn hoàn cảnh chung quanh, chỉ có một chút ánh trăng yếu ớt xuyên thấu qua cửa sổ rót vào, bóng cành trúc cao gầy loang lổ lay động trên đất. Này làm sao có bóng dáng Hoành Húc? Mới vừa rồi rõ ràng là một hồi ác mộng!

Thoáng nhẹ nhàng thở ra, Tử Li vỗ vỗ ót có chút đau nhứt, đã nhớ không rõ chuyện phát sinh sau khi say! Mình là như thế nào trở lại trong phòng?

Nội sam thấm ướt khó chịu dính sát làn da, yết hầu cũng khô khốc phát đau. Sờ soạng đi đến bên cạnh bàn rót cho mình một ly trà nhuận nhuận hầu. Vừa nghĩ tới cơn mộng không biết nên quy kết là mộng xuân hay là quy kết thành ác mộng vừa rồi, gương mặt Tử Li liền một trận nóng ran! Mọi người đều nói “Ngày có suy nghĩ đêm mới nằm mộng” , nhưng mình chưa từng nghĩ tới cùng với biến thái hoàng đế làm cái loại chuyện biến thái này, vì cái gì lại đột nhiên..hơn nữa trong mộng mình vẫn là tha thiết chờ mong như thế? Ác..

Tử Li ảo não đấm đấm sọ não, lại rót một ly trà, cảm giác vẫn là nhiệt đến khó chịu, đơn giản đứng lên mở ra cửa phòng đi ra ngoài.

Lúc này là giữa hè, nhưng nhiệt độ ban đêm so với ban ngày hiển nhiên mát mẻ hơn rất nhiều. Đình viện tích tụ nguyệt quang gợn như nước, bóng cây theo gió đêm hơi hơi nhộn nhạo lần lượt thay đổi. Đầu óc nguyên bản còn có chút choáng được gió phất qua một cái, nhất thời trở nên thanh tỉnh hẳn lên!

Tử Li lửng thững đi xuống bậc thang, dọc theo lối hẹp hướng đến lương đình cách đó không xa. Vừa mới chuyển qua sơn giả, bỗng nhiên phát giác trên mặt đất xẹt qua một đạo điểu ảnh, ngẩng đầu nhìn, quả thực thấy trên không đang xoay quanh một con điểu to giống như ưng, thật lâu không có ý muốn rời đi, tựa hồ là nuôi trong nhà. Đúng lúc này, chỉ thấy nó thẳng tắp lao xuống chui vào tầng tầng đình viện không có tung tích!

Ngày thứ hai, Tử Li vẫn là ở trên giường đến thái dương nhô lên cao, khi mở ra cửa phòng, sớm thấy có vài người hầu đang mang dụng cụ tẩy xuyến (vệ sinh hằng ngày) đứng ở cửa. Ngượng ngùng rửa mặt chải đầu xong, Tử Li mới phát hiện hai tiểu quỷ Tồn Công Tồn Thủ giống như so với mình còn thức trễ hơn, chạy đến cách vách gõ cửa phòng bọn họ, đợi cả buổi Tồn Công mới xuống giường mở cửa.

“Các ngươi cũng quá mê ngủ đi? Ta đều đã tỉnh dậy!”

Tồn Công ngáp dài nói: “Tối hôm qua Tồn Thủ uống rượu, vừa phun vừa nháo, thật vất vả mới ngủ được, bây giờ còn chưa tỉnh a!”

“Có lầm hay không! Tửu lượng như vậy cũng đòi uống.” Tử Li bày ra bộ dáng lão đại ca giáo huấn.

Tồn Công vừa nghe, nheo mắt suy nghĩ nói: “Cũng không biết tối hôm qua là ai gặp người liền hôn, hồ nháo thành như vậy hiện nay lại chạy tới giáo huấn Tồn Thủ nhà ta?”

“Ngươi, ngươi nói cái gì?” Tử Li trừng lớn ánh mắt xem xét Tồn Công cực độ bao che khuyết điểm người nhà nói, “Ai, ai gặp người liền hôn?”

“Còn có ai? Không phải là ngươi sao? Đem Mạc công tử người ta áp đến trên mặt đất thoa đầy mặt nước miếng! Làm hại Tồn Thủ cũng đi điên theo! Được rồi, không cần quấy rầy Tồn Thủ ngủ. Mạc công tử nói buổi chiều lại chạy đi, ta còn chưa ngủ đủ nha!” Nói xong đem cửa phòng đóng lại, lại chạy về trên giường.

Tử Li thần tình đỏ bừng, trước không cùng tiểu quỷ này so đo thái độ ác liệt với hắn, chỉ nghĩ đến tình cảnh tối hôm qua mình ôm Mạc Thương Cảnh cuồng hôn liền đầu tràn đầy huyết.

Thiên, thiên a! Vì cái gì mình lại có tật xấu sau khi uống rượu như vậy? Về sau, về sau không bao giờ … uống rượu nữa!

Buổi chiều ngồi ở trong xe ngựa, Tử Li vẫn trốn tránh không dám cùng Mạc Thương Cảnh có ánh mắt gì tiếp xúc! Tồn Thủ tựa lên gối ca hắn ngủ say sưa , Tồn Công cũng mơ màng ngủ. Thanh tỉnh chỉ còn Tử Li xấu hổ đối diện cùng Mạc Thương Cảnh.

“Tử Li huynh có gì không khoẻ hay không?” Mạc Thương Cảnh lại thật ra không có việc gì dò hỏi.

“Khụ khụ, không, ta tốt lắm! Làm phiền lo lắng !” Tử Li ngồi nghiêm chỉnh nhìn chằm chằm song sa(màn che cửa sổ) phiêu phiêu lắc lắc đáp.

Mạc Thương Cảnh cười cười, lúc sau lại trầm mặc !

Tử Li nghĩ nghĩ, cảm thấy được hành vi của mình thật sự rất không quân tử! Ăn xong đậu hủ của người lại vờ như không biết, nói như thế nào cũng phải tỏ vẻ xin lỗi một chút đi! Lấy khóe mắt trộm liếc Mạc Thương Cảnh một cái, phát hiện y đang tự tiếu phi tiếu nhìn mình, mặt nhịn không được nổi lên một rặng mây đỏ.

“Khụ khụ, cái kia, Thương Cảnh huynh, tối hôm qua thật sự là thất lễ !” Tử Li đành phải kiên trì chắp tay nói.

“Ha hả, không ngại!” Mạc Thương Cảnh tươi cười khoát tay nói.

Tử Li cũng xả miệng cười, vì đánh vỡ phần xấu hổ này, Tử Li bỗng nhiên chuyển hướng đề tài hỏi: “Đúng rồi, ta tối hôm qua giống như nhìn thấy có một con ưng bay vào trong phủ, có phải là Thương Cảnh huynh dưỡng không?”

Mạc Thương Cảnh nghe vậy thoáng ngừng một chút, lập tức tươi cười không thay đổi nói: “Đúng vậy, kia thật là chim ưng ta dưỡng.”

“Nga, trách không được! Lúc trước cũng đã được nghe nói loài chim bay như vậy, chính là vẫn chưa từng gặp qua, không biết hôm nào có thể hữu hạnh nhìn xem!” Tử Li rất là tò mò lại có chút tiếc hận nói.

“Kia dễ dàng, ta hiện tại gọi nó đến!” Nói xong, Mạc Thương Cảnh từ trong lòng ngực lấy ra một cái tiểu tiêu tử ngân chế (còi bạc) nhẹ nhàng thổi. Tiếp theo xốc lên màn tử, chẳng bao lâu chim ưng kia liền lượn tiến vào vững vàng dừng ở trên cánh tay y.

Chỉ thấy chim ưng kia toàn thân dài chừng ba mươi tới năm mươi thước. Thân trên màu xám, lông hắc nâu có văn đốm. Đỉnh đầu hắc nâu, sau cổ toàn một màu trắng; má, hầu màu trắng; lông cánh hắc nâu; đuôi đạm nâu, toàn bộ vùng hắc nâu đều có đốm. Hung (phần thân thể phía trước từ cổ đến bụng), phần bụng màu vàng nhũ dần dần kéo dài xuống màu nâu nhạt, dày một màu hắc nâu nhạt; mỏ màu lam xám, phần đỉnh biến thành đen, chân màu vàng. Tròng mắt nâu đen, sáp màng màu vàng.

Ánh mắt sắc bén, bộ dáng ngạo mạn đến cực điểm nhìn Tử Li.

“Hảo, thật khá a! Ta có thể sờ sờ không?”

“Có thể!” Mạc Thương Cảnh đưa cánh tay hướng ra.

Tử Li thật cẩn thận vươn bàn tay ra chạm lên trán nó, chim ưng giễu cợt nhìn chằm chằm tay Tử Li xem xét một trận, sau đó miễn cưỡng nhắm lại hai mắt trong suốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện