Chính Là Không Ly Hôn

Chương 56-1: Phần 1



Hệ thống thông qua tính toán, đem kết quả phân tổ chiếu ở trên màn hình lớn, nhìn tên của Yến Thù Thanh và Hàn Minh song song nhau, thái dương Cận Hằng nhảy một cái, một đôi mắt trong giây lát chìm xuống.

"Huấn luyện tự do vật lộn hiện tại bắt đầu, hiện tại đứng ở trước mặt các cậu không còn là đồng đội của các cậu, mà là kẻ thù, trong vòng hai tiếng các cậu phải nghĩ hết tất cả biện pháp đánh bại đối thủ, nếu như thua thì phải tiếp tục ở lại huấn luyện, buổi trưa hôm nay không có cơm ăn, nghe rõ chưa!"

"Rõ!" Huấn luyện viên ra lệnh một tiếng, trong nháy mắt tất cả mọi người khí thế hừng hực, ánh mắt chứa đựng tham vọng nhìn đối thủ của mình.

Cách đó không xa mùi vị thức ăn truyền tới, không ngừng kích thích miệng cùng dạ dày của mọi người, từ sáng sớm rời giường cho tới bây giờ, mười hai người đều chưa ăn sáng, lại trải qua mười km chạy việt dã vừa nãy, vào lúc này đã sớm đói bụng cồn cào, ngửi được mùi thơm của thức ăn, tất cả đều không khống chế được nuốt nước miếng một cái, ai cũng không muốn thua để bị đói bụng.

Yến Thù Thanh vốn là muốn uống sữa, kết quả tất cả đều cống hiến vào quần áo Hàn Minh, vào lúc này dùng sức khịt khịt mũi, không nhịn được liếm môi một cái, ngày hôm nay bữa trưa nhất định có sườn xào chua ngọt, thật đói a...

Nghĩ tới đây, anh không nhịn được thấp thỏm liếc mắt nhìn Cận Hằng phía xa xa.

Trong nháy mắt vừa mới nhìn đến danh sách phân tổ, anh liền biết hỏng rồi, vốn định xin huấn luyện viên đổi tổ, mà bây giờ ngửi thấy được mùi vị thức ăn anh liền do dự, cái tên này từ sáng sớm đến bây giờ cũng chưa từng ăn cơm, lại vì anh mà tức giận, vào lúc này phỏng chừng dạ dày so với anh cũng không tốt hơn chỗ nào, nếu như hai người họ cùng chung một tổ, bất luận là ai nhân nhượng, cuối cùng cũng có người phải đói bụng

Nhớ đến cái này, Yến Thù Thanh dời ánh mắt đến trên người Hàn Minh bên cạnh, nhếch miệng lên một vệt nụ cười xấu xa, ánh mắt cũng theo đó sáng lên, giống như đang nhìn món thịt sườn xào chua ngọt.

Cái ánh mắt này vừa vặn rơi vào trong mắt Cận Hằng, làm cho hắn không khỏi hít sâu một hơi, gắt gao siết chặt nắm đấm, mới khắc chế kích động xông lên đánh mông Yến Thù Thanh, cái tên kia suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, cũng không thèm để ý đến hắn.

Ánh mắt Cận Hằng lạnh như băng gắt gao rơi vào trên người Yến Thù Thanh, lúc này đột nhiên một bóng người tiến lên, vừa vặn che đi tầm mắt của hắn, định thần nhìn lại chính là Hàn Minh.

Hàn Minh đối diện tầm mắt của Yến Thù Thanh, không nhịn được cười nhẹ một tiếng, "Thư Yến, cậu nhìn tôi như vậy khiến tôi cảm giác mình đã biến thành một miếng thịt nằm trên thớt."

Bị chọc thủng tâm tư, Yến Thù Thanh bình thản nhíu mày, "Bởi vì đánh bại anh, tôi có thể ăn cơm."

Nói xong anh nắm chặt nắm đấm, bày ra tư thế công kích, Hàn Minh híp mắt một cái, sau đó cũng cười, "Có thể đánh bại tôi hay không, phải thử mới biết."

Nói xong lời này, huấn luyện viên ra lệnh, thiết bị truyền tin trên cổ tay mỗi người trong nháy mắt vang lên một tiếng "tích", toát ra sắc đỏ chói mắt, tất cả mọi người hét lớn một tiếng, đều hướng về đối thủ nhào tới, trong lúc nhất thời, bên trong sân huấn luyện to lớn, âm thanh vật lộn tiếng gào thét không ngừng truyền đến.

Yến Thù Thanh chưa bao giờ sợ hãi đơn đả độc đấu, từ lúc học ở trường quân đội, mỗi lần tham gia huấn luyện anh vẫn luôn đạt điểm tối đa, bàn luận sự chịu đựng có lẽ anh chẳng hề ưu tú, thế nhưng thân hình của anh linh hoạt, động tác nhanh nhẹn, lại giống như sợi mì trần qua nước lạnh, trong lúc đối thủ lơ đãng cho đối thủ một đòn trí mạng, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Trong lúc Hàn Minh đột nhiên xuất thủ, anh nhanh chóng nhảy một cái, tránh thoát một đòn, còn không đợi người xung quanh nhìn rõ ràng xảy ra chuyện gì, anh đã xuất hiện ở sau lưng Hàn Minh, một chưởng bổ xuống, Hàn Minh nhân thể né tránh, ai biết Yến Thù Thanh đột nhiên quét ngang một cái, khiến Hàn Minh không hề phòng bị đột nhiên ngã xuống đất.

Trong nháy mắt ngã xuống đất, Hàn Minh ngẩn người một chút, Yến Thù Thanh cười hướng gã nhướng mày lên, lộ ra thần sắc gần như khiêu khích.

Theo dõi con mắt màu xanh lục của Yến Thù Thanh, đôi mắt của Hàn Minh sâu hơn mấy phần, nhảy dựng lên một cái.

Yến Thù Thanh không nói hai lời, giơ chân muốn đá một cước vào mặt Hàn Minh, ai biết Hàn Minh lần này so với lần trước nhanh hơn rất nhiều, khom lưng một cái tránh thoát một đòn, đùi phải quét qua, suýt nữa ngáng chân Yến Thù Thanh khiến anh ngã xuống đất, may mà anh đầy đủ linh hoạt, nhảy lên một cái mới miễn cưỡng tránh thoát tập kích.

Tốc độ của Yến Thù Thanh thực sự quá nhanh, trong nháy mắt nhảy lên, người xung quanh chỉ có thể nhìn thấy một đạo bóng trắng, ngay cả hình dáng đều không bắt giữ được, thế nhưng lại không để ý đến tốc độ của Hàn Minh còn nhanh hơn anh, trong nháy mắt đôi mắt sắc bén của gã khóa ở trên người Yến Thù Thanh, đột nhiên ra tay, đem Yến Thù Thanh mới vừa nhảy đến giữa không trung đột nhiên kéo xuống, sau đó nắm lấy cơ hội trong lúc Yến Thù Thanh rơi xuống đạp một cước vào đùi phải của anh.

Yến Thù Thanh không giữ được thăng bằng, mắt thấy sắp ngã xuống đất, Hàn Minh đột nhiên đưa tay từ phía sau lưng ôm lấy eo của anh, trong lúc anh sắp rơi xuống Hàn Minh nhanh chóng đỡ anh dậy.

Xúc cảm bên hông vừa quỷ dị vừa xa lạ, khiến da đầu Yến Thù Thanh tê rần, lúc này Hàn Minh lại lễ phép thu tay về.

Ánh mắt của gã vô cùng bằng phẳng, điều này làm cho Yến Thù Thanh cảm thấy thần kinh của mình quá nhạy cảm, đè xuống tâm lý quái lạ, anh nghiêm túc nhìn Hàn Minh, trong mắt lộ ra biểu tình nghiêm nghị, căn bản không muốn nhiều lời, nhanh nhẹn đấm một quyền về phía gương mặt đang cười của Hàn Minh.

Hàn Minh thu lại nụ cười, thấy chiêu hủy chiêu, lúc này Yến Thù Thanh mới phát hiện đấu pháp của cái tên này tương tự Cận Hằng, cũng giống như mãnh thú, tốc độ vừa nhanh vừa độc, tuyệt không dễ dàng công kích, mà vừa ra tay đều là sát chiêu đưa vào chỗ chết.

Yến Thù Thanh đối diện Cận Hằng đều không sợ, càng không cần phải nói đối phó một Hàn Minh, trong giây lát Hàn Minh một quyền kéo tới, anh nhấc chân đột nhiên chặn lại, ôm lấy cánh tay Hàn Minh dùng sức một cái, đang chuẩn bị giữ cổ của Hàn Minh vật gã xuống đất, trong dạ dày đột nhiên sôi trào, cảm giác buồn nôn lại tới.

Động tác Yến Thù Thanh đột nhiên dừng lại, Hàn Minh nắm lấy cơ hội, từ phía sau lưng trở tay chụp tới, ôm lấy phía sau lưng Yến Thù Thanh vật người xuống mặt đất.

Trong giây lát rơi xuống đất, trong con ngươi của Yến Thù Thanh tinh quang lóe lên, nhấc chân một chút kềm chặt cổ Hàn Minh, trong con ngươi của Hàn Minh chợt lóe một vệt kinh ngạc, gã không hề phòng bị bị kéo ngã xuống đất, lập tức nằm nhoài trên người Yến Thù Thanh.

Yến Thù Thanh nhẫn nhịn đau đớn trong dạ dày, một đấm nện vào huyệt thái dương của Hàn Minh, vươn mình muốn cưỡi ở trên cổ của gã, thế nhưng Hàn Minh như là một ngọn núi áp ở trên người anh, một cái tay bóp lấy cánh tay của anh trói trên đỉnh đầu, làm cho anh nhất thời căn bản khiến không có sức lực chống trả.

Trong bầu không khí sốt ruột, một âm thanh băng lãnh đột nhiên vang lên, "Trưởng quan, tôi muốn đổi tổ."

Tất cả mọi người trong nháy mắt ngẩng đầu lên, sau đó còn không chờ mọi người phản ứng lại, một cánh tay tinh tráng như sắt đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, tóm chặt quần áo Hàn Minh, đem gã kéo dậy, "Tôi đánh với cậu."

Đối diện đôi mắt lạnh như băng sương của Cận Hằng, trong lòng Yến Thù Thanh lộp bộp một tiếng, nói thầm một tiếng không ổn, giờ khắc này ánh mắt của mọi người đều dừng ở trên người ba người bọn họ, Yến Thù Thanh liếm đôi môi khô khốc, theo bản năng kéo Cận Hằng một cái, cố ý cao giọng cười nói, "Đoan Trạch, anh đây là làm gì, cảm thấy tôi không đánh lại Hàn Minh à? Anh đi sang một bên đi, một mình tôi có thể làm được."

Lời này nói là cho tất cả mọi người nghe, nhưng ngón tay của anh đặt ở trên cánh tay Cận Hằng theo bản năng nắm chặt, theo dõi đôi mắt gần như sắp trở về màu đen nguyên bản, không dễ phát giác lắc lắc đầu.

Cận Hằng xem hiểu thần sắc của Yến Thù Thanh, lại căn bản không để ý đến anh, vẫy cánh tay một cái, vẫn cứ dùng ánh mắt âm lạnh nhìn chằm chằm vào Hàn Minh phía đối diện.

Lúc này huấn luyện viên phục hồi tinh thần lại, lập tức trầm mặt, "Đoan Trạch, nhanh chóng về chỗ! Cậu coi nơi này là chỗ nào, cậu muốn thế nào thì được thế đó!"

"Trưởng quan, tôi vừa nãy đã nói rất rõ ràng, tôi không muốn thế nào, chỉ là muốn đổi tổ mà thôi."

"Hệ thống đã ghi vào tất cả điểm mọi người, không thể để cho cậu làm bừa, nhanh chóng về chỗ, hiện tại, lập tức!"

Vừa dứt lời, bên cạnh có một vị huấn luyện viên quân hàm cao hơn giơ tay ngắt lời, ngẩng đầu hứng thú nhìn Cận Hằng liếc mắt một cái, "Cậu muốn đổi tổ không phải là không thể, thế nhưng phải cho tôi một lý do, bằng không người khác còn chưa phân ra thắng bại liền bị cậu thò một chân vào, cuối cùng điểm tính luỹ tính cho ai?"

Cận Hằng nhếch miệng, ánh mắt lóe lên một vệt châm biếm, xem thường nói, "Nghe nói Hàn Minh là thành viên đứng đầu trong nhóm sát hạch cuối cùng, tôi muốn lãnh giáo một chút, xin hỏi trưởng quan lý do này đã đầy đủ chưa?"

Lời này vừa nói, mọi người xung quanh trở nên sôi trào, ngay cả huấn luyện viên cũng nhíu lông mày.

Nếu như nhớ không lầm, Đoan Trạch là người đứng đầu trong nhóm thành viên đầu tiên, nếu như cùng Hàn Minh đánh nhau, chỉ sợ sẽ là sư tử đấu lão hổ... Ngẫm lại cũng vô cùng thú vị.

Rất hiển nhiên người xung quanh cũng vui vẻ với xem náo nhiệt, tất cả mọi người muốn tận mắt chứng kiến một chút hai người đứng đầu đại danh đỉnh đỉnh, đến cùng ai càng hơn một bậc.

Lúc này Hàn Minh vẫn luôn trầm mặc, đột nhiên mở miệng, "Đồng ý, tôi cũng muốn mở mang kiến thức một chút thân thủ của Đoan Trạch huynh đệ, bây giờ cơ hội hiếm có, cũng tiết kiệm cho chúng ta ngày sau lén lút luận bàn."

Nói xong gã quay đầu hướng về phía Cận Hằng cười cười, một đôi mắt hẹp dài híp lại, thế nhưng Cận Hằng ngay cả cái nhìn thẳng cũng không thèm nhìn.

Vừa nghe lời này, huấn luyện viên nhếch lên khóe miệng, "Được, người trong cuộc không có ý kiến, tôi cũng không phản đối, mà tôi cũng không ngại nói trước, nếu cậu chủ động ứng chiến, phải tự thân gánh chịu nguy hiểm, nếu như cậu thua, điểm tích luỹ phải nhường hết cho đối thủ, mỗi ngày trước khi huấn luyện đều phải tiếp nhận trừng phạt, cậu đã nghĩ kỹ chưa."

Cận Hằng thoáng nhướn mi, không nói gì, giống như là chấp nhận điều kiện.

Yến Thù Thanh đứng bên cạnh vào lúc này đầu vang lên ong ong, thừa dịp xung quanh không có ai chú ý tiến lên kéo tay áo của Cận Hằng, "Người này tốc độ cực kỳ nhanh, anh cẩn trọng một chút."

Thanh âm của anh rất thấp, nếu như không tới gần căn bản nghe không rõ, Cận Hằng giật lại tay áo của mình, nghiến răng nghiến lợi nói, "Em đừng nói chuyện với anh, đợi anh đấu xong sẽ trừng trị em."

Tình cảnh này bị Hàn Minh nhìn ở trong mắt, trong con ngươi chợt loé lên một vệt thâm ý, lúc này thiết bị truyền tin được thiết lập lại từ đầu, vang lên một tiếng "tích", đại chiến chính thức bùng nổ.

Hai người đứng đối diện nhau, Cận Hằng như một gốc cây tùng bách thẳng tắp đứng tại chỗ, một đôi mắt âm lệ tràn ngập màu đỏ tươi nguy hiểm, Hàn Minh nhìn chằm chằm hắn, một giây sau tựa như tia chớp nhanh chóng kéo tới.

Quả đấm của gã bén nhọn đâm sau lưng, nhanh đến mức khiến người ta không nhìn thấy bóng dáng, cơ hồ ở giây tiếp theo sẽ đánh ở trên người Cận Hằng, Cận Hằng đột nhiên quay đầu, cú đẫm mãnh liệt kéo theo gió cuốn lên tóc bên mang tai của hắn, hắn uốn cong thân thể, như một lưỡi dao ra khỏi vỏ, một cước đá vào trên người Hàn Minh

Hàn Minh không nghĩ tới động tác của Cận Hằng có thể nhanh như vậy, lập tức bị đánh trúng rút lui vài bước, vung quyền lần thứ hai nhào lên, nếu như vừa nãy trong lúc đánh nhau với Yến Thù Thanh gã còn hạ thủ lưu tình, giờ khắc này cũng đã không kiêng dè gì, động tác của gã tàn nhẫn độc ác, chiêu nào chiêu nấy nhắm ngay chỗ yếu Cận Hằng, nếu như không cẩn thận bị gã đánh trúng, e sợ sẽ lập tức không bò dậy nổi.

Thế nhưng mặc dù tốc độ của Hàn Minh có nhanh hơn nữa, mỗi lần chặn đánh Cận Hằng, đều có thể bị hắn xảo diệu né tránh, giờ khắc này ánh mắt của hắn lạnh như băng híp lại, con ngươi màu xanh lam phối hợp tia máu màu đỏ, khiến cả người hắn giống như được luyện trong máu địa ngục, chỉ là nhìn một chút cũng có thể khiến người ta sợ hãi.

Người xung quanh chăm chú nhìn vào hai người đánh nhau trong sân, không ngừng mà kinh ngạc hét lên, không hổ là người thứ nhất được chọn ra từ các tổ nhỏ, động tác của hai người nhanh đến mức mọi người cũng không nhìn thấy bóng dáng

Yến Thù Thanh tự mình lĩnh giáo qua chiêu số Hàn Minh, giờ khắc này nhìn Cận Hằng vẫn luôn bị đuổi đánh, không làm sao giáng trả, trong lòng cũng không khỏi vì hắn đổ mồ hôi lạnh, đúng lúc này, Hàn Minh bắt được mấu chốt phòng thủ của Cận Hằng, đột nhiên nhảy đến sau lưng hắn, một quyền đánh về phía sau lưng hắn.

Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, bằng cường độ của cú đấm này, nếu như đánh trúng, đầu Cận Hằng nhất định sẽ vỡ toang tại chỗ.

Ai biết một giây sau, khoé miệng Cận Hằng đột nhiên câu ra một vệt cười lạnh không dễ phát giác, giống như là đã sớm ngờ tới, trong lúc Hàn Minh xuất thủ, vươn mình nắm lấy cánh tay của gã, chân trước tiến lên, tay phải mạnh mẽ uốn một cái, chỉ nghe xương cốt kêu "Răng rắc" một tiếng, cánh tay Hàn Minh ôm chầm Yến Thù Thanh lúc nãy trực tiếp trật khớp.

Hàn Minh rên lên một tiếng, lùi lại mấy bước, lúc này Cận Hằng vẫn không chủ động xuất kích đột nhiên như một con thú hoang, bắt được con mồi, nhảy lên một cái, thân thể trên không trung chuyển thành một cơn lốc xoáy, một cước đá thẳng vào ngực Hàn Minh.

Một tiếng "ầm" vang lên, Hàn Minh bị đánh trúng tàn nhẫn mà té xuống đất, một cước thực sự quá ác, ngực gã đau đớn một hồi, nhất thời dĩ nhiên không có cách nào đứng dậy, mà Cận Hằng lúc này đã nhào lên, nắm lấy cổ tay Hàn Minh, đập thẳng một quyền về phía đầu gã.

Trong nháy mắt Hàn Minh mất đi năng lực phản kháng, co quắp nằm trên mặt đất, che ngực ói ra máu.

Màu đỏ chói mắt rơi trên mặt đất, ánh mắt của gã lóe lên một vệt âm lãnh, cười tằng hắng một cái, "Tôi thua."

Lời này vừa nói, Cận Hằng chưa kịp hạ xuống quyền thứ hai, thiết bị truyền tin tự động tính giờ đóng lại, lúc này người xung quanh mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại, hiện trường trong nháy mắt như ong vỡ tổ, tiếng khen, tiếng vỗ tay vang lên liên tiếp.

Huấn luyện viên nhìn Cận Hằng liếc mắt một cái, ánh mắt lóe lên thoả mãn cùng tán thưởng, bàn luận về biểu hiện trong đợt sát hạch, ông vẫn cho là năng lực của Đoan Trạch cùng Hàn Minh không phân cao thấp, hoàn toàn không nghĩ tới trải qua nhiều sát hạch tàn khốc như thế, hắn vẫn chưa bộc lộ hết tài năng.

"Rất tốt, ngày hôm nay cậu thắng rồi, tất cả điểm của Hàn Minh thuộc về cậu."

Nói xong huấn luyện viên quay đầu lại chỉ vào Hàn Minh, "Buổi trưa cậu không được ăn cơm trưa, đi với tôi đến phòng y tế kiểm tra thân thể một chút không có vấn đề lớn lại trở về huấn luyện, những người khác tiếp tục, các cậu còn có nửa giờ để quyết định cơm trưa đến tột cùng thuộc về ai."

Nói xong lời này, huấn luyện viên quay người đi, Hàn Minh đứng dậy lau đi vết máu khóe miệng, nhìn Cận Hằng liếc mắt một cái, cùng huấn luyện viên rời đi sân huấn luyện.

Hết chương 56-phần 1.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện