Chú Thiền Ký

Chương 2



Cho tới bây giờ Tiểu Thiền cũng chưa từng được ngồi kiệu, ngồi ở bên trong lúc lên lúc xuống làm nàng choáng váng muốn nôn. Thím Cố xốc mành kiệu lên, nhìn vẻ mặt nàng tái nhợt, cười khanh khách không ngừng, nói nàng không có kiến thức nhưng vẫn thét to cho kiệu phu đi chậm lại một chút.

Đi khoảng nửa canh giờ, cỗ kiệu đột nhiên bị ngăn lại, là người của Nhan gia. Bọn họ nói muốn đổi thành người của Nhan gia khiêng, hơn nữa thím Cố cũng không được đi theo.

Thím Cố vừa nghe liền nóng nảy, kêu liên tục: “Này sao được, này sao được, đây chính là nha đầu ta mang đến, nửa đường các ngươi xông ra đòi mang nàng đi, ta làm sao công đạo cho người nhà họ Lý?”

Người của Nhan gia đạp nàng không được, chỉ nghe một người nói: “Ngươi cái lão bà tử chẳng phải là sợ thiếu tiền, đưa bà ta một trăm, phu nhân đã sớm nói, vô luận chuyện có thành hay không đều được trọng thưởng!”

Thím Cố nhận tiền xong hùng hùng hổ hổ chạy lấy người, có điều trong lòng Tiểu Thiền lại nóng nảy, lúc này chỉ còn một mình nàng, biết làm thế nào bây giờ? Trong lúc nhất thời tâm loạn như ma, tay nhỏ bé nắm lại ra cả mồ hôi lạnh.

Đoàn người đi thật lâu, qua một dòng suối lại đi qua núi, bên đường nàng còn nghe được người ta trao đổi một chút tiếng lóng kỳ lạ. Cái gì “Tri âm tri kỷ” đối với “Tác phẩm nghệ thuật xuất sắc”, cái gì “Khinh thuyền đã qua vạn Trọng Sơn” đối với “Phi Lưu thẳng hạ tam Thiên Xích”. Tiểu Thiền âm thầm líu lưỡi, nhà giàu quả nhiên không giống với, đề phòng phòng bị đều đến mức này!

Gần buổi trưa, cuối cùng cũng đến Nhan gia. Tiểu Thiền từ trong kiệu bước xuống, say, bên ngoài kiệu ánh sáng đâm vào chói mắt không mở ra được.

“Oa, phòng ở Nhan gia thật lớn nga!” ánh mắt vừa khôi phục lại thị lực Tiểu Thiền liền sợ hãi than. “Trên tường còn khắc hình chim chóc xinh đẹp, con cá cùng con hổ, báo tử, trong viện còn có hồ nước, cầu nhỏ cùng đủ loại hoa nha!”

“Tiểu Hỏa Long” tìm đến Nhan gia cũng không chỉ có mỗi Tiểu Thiền.

Chờ ở trước phòng lớn còn có ba cô nương, bộ dạng đều rất thanh tú, trên đầu đều cài ngọc trâm, quần áo mặc trên người cũng là tơ lụa, so sánh với thì Tiểu Thiền có vẻ càng thêm keo kiệt.

Đột nhiên lúc này tiến đến hai gia phó nhìn như tiểu đồng, nhẹ nhàng vén lên sa mỏng trên cửa, lại lặng yên không một tiếng động lui ra.

Phía sau rèm chỉ mơ hồ thấy ngồi hai người phụ nữ, bên cạnh đứng một tiểu nha hoàn. Sau khi dàn xếp xong, nha hoàn bắt đầu nhìn bốn cô nương đặt câu hỏi.

Các vấn đề liên tiếp như châu pháo hỏi một người lại đến một người, oanh tạc khiến Tiểu Thiền hết hồn, chính mình nói cái gì cũng không biết, càng đừng nói đến việc ba người kia trả lời như thế nào. Đợi trả lời xong tất cả mọi vấn đề, bốn cô nương được nha hoàn mang đến nơi khác nghỉ tạm.

Ngồi phía sau mành là Nhan gia đại phu nhân Bùi thị cùng nhị phu nhân Lý thị.

Bùi thị tuổi chừng năm mươi, đoan trang nhã nhặn, bộ mặt hiền lành. Lý thị sơ búi tóc kiểu đang được thịnh hành, da trắng hơn ngọc, mặt mày như họa, chỉ có điều khóe mắt nếp nhăn làm tiết lộ ra tuổi tác.

Lý thị nhấc tay ho nhẹ, hơi nhíu mi nói: “Tỷ tỷ, chỉ có bốn người này sao?” Nàng có thần thái tự nhiên, cử chỉ ưu nhã, nhìn rất có phong cách quý phái.

“Trong lúc vội vàng tìm được bốn người này đã là khó cho bọn họ.” Bùi thị nói.

“Nhưng này đều là chút dong chi tục phấn, làm sao xứng đôi với Sâm nhi?”

“Cũng không thể làm khác được, lại chậm trễ Sâm nhi sợ rằng sẽ không nhịn nổi! Nay chỉ trông cậy vào Tiểu Hỏa Long thật sự có thể xung hỉ làm giảm bệnh ma ác sát của Sâm nhi, về phần là nhà ai cũng quản không được!”

“Tỷ tỷ nói cũng đúng, vậy chúng ta đây chọn người nào?” Lý thị nhìn bên ngoài phòng đứng bốn tiểu cô nương, trong lòng thầm nghĩ: “Tất cả đều là mặt hàng đặt không hơn được mặt bàn, đặc biệt là người cài châu hoa màu nhạt, nếu làm cho nàng vào cửa…, trời ạ!”

“Chính là Lý Tiểu Thiền!” Bùi thị trầm ngâm. “Nhìn nàng bộ dáng thành thật, coi như có chút linh khí.”

“Vâng, ta nghe đại tỷ. Đại tỷ chọn nhất định là tốt.” Lý thị nhẹ nhàng vỗ ngực đáp.

“Ai, chỉ sợ tam thúc của ngươi trở về lại bất mãn a!”

“Sâm nhi là cốt nhục của hắn, hắn rời đi lâu năm chẳng quan tâm, ngược lại là người làm thím như chúng ta quan tâm, hắn trở về chẳng lẽ còn trách móc?!”

“Chỉ mong là vậy đi!”

Hai người nhẹ nhàng bâng quơ liền định ra cả đời của Tiểu Thiền.

Ngày thứ hai, Nhan gia đi báo tin cho vợ chồng Lý Đại Sơn, nói rằng qua ba ngày sau, Tiểu Thiền cùng thiếu gia của Nhan gia sẽ bái đường thành thân. Trong ba ngày này Tiểu Thiền cũng không quay về, bởi vì nàng muốn tận lực học nhiều quy củ lễ nghĩa của Nhan gia một chút.

Mãi đến trước ngày bái đường một đêm, Đại Sơn cùng Tiểu Phượng mới được ngồi kiệu nâng đến Nhan gia. Hai vợ chồng cũng bị khí phái của Nhan gia dọa mộng, nhìn thấy hai vị phu nhân quý khí mười phần, thở mạnh cũng không dám.

Các phu nhân nói, vị hôn phu tương lai của Tiểu Thiền đang trên đường trở về, ngày mai mới có thể về đến, vợ chồng Lý gia cũng chit biết vâng dạ liên tục.

Vào đêm, ngủ ở khách phòng ấm áp của Nhan gia, Đại Sơn nói với lão bà: “Xem ra Tiểu Thiền nhà chúng ta có phúc khí tốt, hai vị bà bà đều là người lương thiện, một chút cũng không mang sắc mặt của nhà giàu có, cuối cùng cũng không làm thất vọng Lý tiên sinh.”

“Ân! Đặc biệt là Lý phu nhân, vừa nhìn thấy ta còn tưởng rằng là tiên nữ nha!”

Trong ba ngày này, Tiểu Thiền cũng bận đầu óc choáng váng.

Phu nhân đem nha hoàn hầu hạ bên người là Hạ Minh Liễu an bài làm nha hoàn bên người của nàng, Minh Liễu tuy không nói nhưng trong lòng cũng không phục: “Chỉ bằng ‘Tiểu Hỏa Long’ loại này loạn thất bát tao gì đó nhưng lại được làm Thập Tứ thiếu nãi! Rõ ràng chỉ là một nông thôn nha đầu cái gì cũng không hiểu!”

Có điều, nàng lại âm thầm may mắn. Thập Tứ thiếu gia Nhan Úc Sâm từ nhỏ đã là con bệnh, ngay cả Tứ cô nãi nãi đều cứu không được, hơn phân nửa là sống chẳng được bao lâu, nha đầu kia gả lại đây sẽ phải làm quả phụ cả đời, cũng là đáng thương!

Tiểu Thiền giữ khuôn phép theo quy củ Minh Liễu nói mà làm, đi đường không phát ra thanh âm, ăn cơm không thể có thanh âm, nói chuyện phải nhỏ nhẹ dịu dàng, ngồi phải có tướng ngồi, đứng phải có tướng đứng, tay không thể đặt lung tung, bình thường khăn tay phải dấu trong vạt áo, uống trà phải uống nhẹ nhàng, trước khi ngủ còn phải mặc áo dành riêng khi đi ngủ…

Buổi tối thật vất vả mới đến giờ đi ngủ, lúc này nàng mới có thể nhẹ nhàng thở ra: “Hóa ra làm kẻ có tiền lại mệt như vậy!” Vừa định vụng trộm ngẫm lại diện mạo của vị hôn phu tương lai, nàng cũng đã không chống cự được cơn mê, nặng nề ngủ.

Ngày bái đường thành thân, Tiểu Thiền ôm chị dâu khóc ruột gan đứt từng khúc, mãi đến khi Minh Liễu không kiên nhẫn nhắc nhở giờ lành đã đến, nàng mới dừng lại.

Khoác lên mũ phượng khăn quàng vai, Tiểu Thiền càng thêm xinh đẹp thoát tục. Hai mắt sáng trong suốt, hồng hào khuôn mặt, miệng như anh đào, nhìn xem Lý thị cũng âm thầm kinh ngạc.

Có điều chính giờ phút này, tiểu tân nương làm sao cũng không dự đoán được người cùng nàng bái đường thành thân lại không phải vị phu quân mà Tiểu Hỏa Long như nàng cần đi cứu, chân chính chú rể còn đang nằm trên giường bệnh kéo dài chút hơi tàn.

Chiêng trống vang trời, nàng bị đưa vào động phòng.

Trong phòng u ám buồn bực, một cỗ nồng đậm vị thuốc xông lên, trên giường hỉ đỏ chói mắt nằm một người nam hài ốm yếu xem ra còn nhỏ hơn so với Nhị Mao, cả người tái nhợt gầy yếu, chỉ còn lại một bộ khung xương, đang không ngừng ho khan.

Ánh mắt mờ nhạt của hắn hơi hơi nhìn hướng nàng, ý bảo nàng đi qua.

Hắn yên lặng nhìn tiểu thê tử xinh đẹp, nàng mười sáu tuổi so với hắn còn lớn hơn một tuổi, trên mặt mang màu hồng nhuận mà hắn thích nhất.

Cầm lấy tay nàng, hắn nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ cố gắng khỏe lên.”

Tiểu Thiền dùng sức gật đầu, nàng nghĩ: “Mẫu thân đã chết, phụ thân đã chết, lão thiên gia sẽ không làm cho hắn cũng chết, hắn nhất định sẽ không chết!”

Hoặc là thực sự đúng như lời nói Hỏa Long có thể cứu phu, sau khi thành thân, Nhan Úc Sâm chậm rãi khỏe lên, từ việc có thể rời giường đi hai bước, tiếp theo lại có thể đi vòng quanh Nhan gia một vòng to, cuối cùng có thể mang theo Tiểu Thiền đi ra ngoài hóng gió núi. Nhan gia từ trên xuống dưới vừa cao hứng lại vừa sợ cực kỳ, đặc biệt là Bùi thị, quả thực coi Tiểu Thiền như là một khối bảo, luôn khen nàng là phúc tinh của Nhan gia.

Tiểu Thiền trong lòng cũng cao hứng. Nàng không bởi vì Nhan gia gạt nàng Úc Sâm có bệnh mà lòng mang oán hận, nàng vẫn nghĩ, ca ca cùng chị dâu cầm nhiều sính lễ của người ta như vậy, nàng lại không thể tài cán vì người khác làm điều gì, cũng chẳng thể nào nói nổi. Nay, Úc Sâm sống lại, nàng cũng không còn bất an, thật sự là vui từ tâm lên mắt.

Úc Sâm cũng chỉ như là một đứa nhỏ sợ người lạ, đối với nàng vô cùng tốt, mỗi ngày đều cùng nàng nói một chút chuyện của Nhan gia. Chậm rãi, Tiểu Thiền cũng có chút hiểu biết.

Hóa ra Nhan gia vốn là vọng tộc ở Trung Nguyên, sau lại do phương bắc chiến loạn liên tiếp, mới tránh đến nơi yên lặng như Đại Biệt sơn này. Nhan gia có hai phòng, chi thứ hai con cháu đơn bạc, chỉ còn lại một nữ nhi, vài năm trước cũng gả đi ra ngoài. Đích tôn chính là Úc Sâm, chi thứ nhất có Đại bá, Nhị bá, phụ thân của Úc Sâm, Tứ cô cùng Ngũ thúc. Đại bá năm mới phải ra ngoài, Nhị bá lại là văn nhược thư sinh cái gì cũng không hiểu, cho nên sự nghiệp trong nhà đều do một tay công công (kiểu như ông nội) quản lý. Chính thất phu nhân của Đại bá là Bùi thị cùng chính thất phu nhân của Nhị bá là Lý thị, cả hai đều thuộc dạng tiểu thư khuê các xuất thân danh môn, Lý thị còn là tiền triều quận chúa. Một thế hệ huynh muội của Úc Sâm lại càng nhiều, tên đều bắt đầu bằng chữ “Úc”. Nhan gia rất kỳ quái, ngay cả nữ hài tử cũng được xếp vào hàng ngũ, Úc Sâm đứng hàng thứ mười bốn, phía trên còn có Úc Hiển, Úc Thu, Úc Lam… bảy huynh trưởng cùng Úc Tú, Úc La, Úc Lâm… sáu tỷ tỷ. Phía dưới có một đệ đệ và hai muội muội cùng cha khác mẹ.

Nhưng là, khi hỏi phụ thân của Úc Sâm cùng đệ muội, hắn luôn tìm cách tránh né.

Có khi Tiểu Thiền nghĩ: “Phụ thân của Úc Sâm thật kỳ quái, nào có ai đến con cưới vợ cũng không có mặt, con bệnh chết đến nơi mà phụ thân cũng không nhìn một cái? Hơn nữa, hơn nữa còn có mẫu thân của Úc Sâm, cũng không bao giờ thấy nhắc đến!”

Nàng cũng từng hỏi qua Minh Liễu, Minh Liễu nghiêm trang nói với nàng: “Có một số việc tốt nhất ngươi không cần biết. Tam lão gia không có chính thất phu nhân. Ở trong này ít nhắc đến chuyện Tam lão gia.”

Bộ dạng của Minh Liễu có vẻ thực sợ hãi, sao lại thế này nhỉ? Quên đi quên đi, chỉ cần Úc Sâm sống thật tốt, sau đó có thể vì hắn sinh một cục cưng, chuyện khác ta cũng mặc kệ.

Nghĩ đến việc sinh đứa nhỏ, Tiểu Thiền không khỏi đỏ mặt, từ khi cùng Úc Sâm viên phòng, đại phu nhân mỗi ngày đều sai người đến thăm nàng, còn luôn luôn đưa thuốc bổ.

Thật sự có thể hoài đứa nhỏ sao?

Hôm nay, Tiểu Thiền ngồi trong phòng thêu châm tuyến, Minh Liễu ở một bên nhìn, thình lình liền cười hai tiếng: “Thiếu phu nhân thêu thật là đẹp mắt!”

Tiểu Thiền oán hận nhìn chằm chằm nàng, chu miệng lên, trong lòng mắng: “Khó coi thì khó coi! Làm gì âm dương quái khí?”

Mẫu thân nàng chết sớm, phụ thân khi còn trên đời cũng chỉ dạy nàng biết chữ học bài, không có ai dạy nàng châm tuyến. Đến trong nhà ca ca chị dâu, phải làm gia vụ nhà nông, thêu thùa may vá chỉ giới hạn trong việc tu bổ quần áo cũ, nào có thời gian rảnh rỗi đi thêu hoa!

Đột nhiên, Tử Oanh trong phòng đại phu nhân vọt vào: “Sâm thiếu gia, Sâm thiếu gia, Tam lão gia đã trở lại! Tam lão gia đã trở lại!”

Úc Sâm đang nằm trên giường chợp mắt lập tức chống người xuống giường, Tiểu Thiền bận đi qua đỡ hắn: “Ngươi để ý, đừng gấp!”

Khuôn mặt tái nhợt của Úc Sâm nổi lên đỏ ửng, thời gian này hắn bị phong hàn, vẫn luôn nằm trên giường tĩnh dưỡng.”Đừng ngăn cản ta, ta muốn đi gặp hắn. Đừng ngăn cản ta!”

“Không ngăn cản ngươi, ta đi cùng ngươi còn không được sao?” Tiểu Thiền chưa từng thấy qua hắn sốt ruột như vậy, cho dù khi vừa thành hôn bệnh truyền nhiễm thật sự nặng, hắn cũng chỉ nằm trên giường than vãn thở dài.

“Thật đáng thương, hắn khẳng định đã lâu không gặp phụ thân.” Tiểu Thiền nhớ tới người cha đã chết của chính mình, không khỏi thương tiếc tiểu trượng phu ốm yếu.

Nàng thật cẩn thận đỡ trượng đến sân viện lớn nhất Nhan gia “Hòa Phong Uyển”, đây là nơi toàn gia tộc nghị sự.

Úc Sâm khó nén kích động, tay cầm Tiểu Thiền ẩm ướt dính dính tất cả đều là mồ hôi.

Trong “Hòa Phong Uyển” tiếng gầm gừ như sấm nổ vang.

“Ai cho các ngươi tự ý làm!”

“Chuyện lớn như vậy, có thể là trò đùa sao?”

“Hỏa Long? Thật mệt cho các ngươi vẫn là hậu nhân nhà danh môn, lại đi tin mấy thứ quỷ thần mê sảng!”

Tiểu Thiền bị tiếng hô trong phòng làm sợ tới mức sửng sốt sửng sốt: “Trời ạ, đây là công công vẫn luôn giấu mặt sao? Thật hung dữ nga!” Tay Úc Sâm hơi hơi phát run, nắm lấy Tiểu Thiền từng trận phát đau.

Thanh âm ôn hòa của Bùi thị vang lên: “Tam thúc, có phải hay không trong mắt cũng không đem ta làm tẩu tử? Chúng ta cũng chỉ vì Sâm nhi. Tuy nói thần quỷ mê sảng không thể quá tin, nhưng cũng không thể không tin, từ lúc thành thân, Sâm nhi chẳng phải ngày một tốt lên sao!”

“Tốt lên?”

“Ngươi cũng nên đi thăm hắn, đứa nhỏ này tuy miệng không nói nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ kỹ ngươi!”

“Hừ! Hừ! Không gặp cũng thế!”

Trong phòng một mảnh lặng ngắt.

Tiểu Thiền nhìn sang trượng phu, thấy khuôn mặt hắn trắng bệch, gân xanh nổi lên, trong lòng căm giận bất bình: “Vì sao a? Chẳng lẽ đây không phải thân sinh cốt nhục của hắn hay sao? Thiên hạ sao lại có phụ thân nhẫn tâm như vậy.”

Sau một lúc lâu, thanh âm của Lý thị lại vang lên: “Ngươi làm gì cùng con của chính mình so đo, ngàn sai vạn sai cũng là lỗi của tiện nhân kia phạm phải – “

“Im miệng!”

Thanh âm Lý thị tự nhiên bị đánh gãy, nhìn xem mặt nàng có bao nhiêu khó coi, nàng khóc nức nở nói: “Ta còn là nhị tẩu của ngươi, ngươi ngươi…” Bùi thị cũng tức giận: “Lão Tam, đây là ngươi không đúng!”

“Chúng ta cũng là tốt bụng…”

“Con cũng đã thành thân, ngươi cũng phải đi nhìn nàng dâu một cái a!”



“Các ngươi nói xong chưa?” Thanh âm của Tam lão gia lạnh như băng, “Nhan Tín, ta mệt mỏi, đưa đại phu nhân cùng nhị phu nhân trở về.”

Úc Sâm giật nhẹ Tiểu Thiền, ý bảo rời đi.

Trên đường trở về, thân hình nhỏ gầy của Úc Sâm luôn phát run, cái mũi Tiểu Thiền lên men từng đợt, gắt gao ôm lấy tiểu trượng phu chỉ có một phen xương cốt, hắn mới chỉ là một đứa nhỏ mười lăm tuổi!

Nước mắt theo hốc mắt lõm xuống của hắn rơi trên má, hắn chôn mặt vào bả vai ấm áp của Tiểu Thiền thất thanh khóc rống: “Hắn vẫn không cần ta, vẫn không cần ta! Ô ô — ngươi nói, vì sao? Hắn vì sao còn sinh ra ta? Ta chết đi cho xong hết mọi chuyện!”

Tiểu Thiền nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng mỏng manh kia, lần đầu tiên trong cuộc đời nàng hận một người.

“Ngươi không thể chết được, ngươi đã đáp ứng với ta sẽ sống thật tốt.”

Người hầu trải qua trên đường đều nhìn bọn họ, Úc Sâm dần dần ngừng khóc, nguyên bản ánh mắt đục ngầu lại càng trở nên không có thần thái gì.

Buổi tối, Tiểu Thiền dàn xếp cho trượng phu đang mệt mỏi đi ngủ xong, lại chạy đến trong viện tiếp tục thêu hoa. Nàng đang thêu một khối khăn tay, đồ án là đôi uyên ương hí thủy đơn giản nhất. Từng châm từng châm dày đặc thêu lên uyên ương thân thể, coi như đó chính là đang đâm con người nhẫn tâm kia: “Nhìn ngươi ngoan! Nhìn ngươi ngoan!” (ngoan ở đây là gian ngoan, ngoan ác).

Minh Liễu đi tới, thấy nàng thêu hoa như vậy, cũng không khỏi buồn cười.”Thiếu phu nhân, ta với ngươi đi ra ngoài một chút?”

Tiểu Thiền kỳ quái: “Hôm nay như thế nào lại tốt với ta như vậy?”

Minh Liễu nhìn thấy Tiểu Thiền đơn thuần, nàng cũng đã không còn chán ghét cô nương nông thôn này giống như khi bắt đầu. Sâm thiếu gia so với trước tốt hơn nhiều, nhưng ai biết hắn còn có thể sống được bao lâu? Tứ cô nãi nãi nói thiếu gia tuyệt không thể sống qua mười sáu tuổi. Hiện nay đại phu nhân vội vã muốn thiếu phu nhân hoài đứa nhỏ như vậy, chẳng phải là muốn về sau có thể bảo vệ nàng sống tốt sao?

“Minh Liễu, ngươi có điều gì muốn nói với ta sao?”

“Thiếu phu nhân, ngươi chưa hoài đứa nhỏ phải không?”

“A?” Tiểu Thiền vừa nghe mặt liền đỏ, “Ngươi, ngươi như thế nào lại hỏi như vậy a!”

“Ta nói, ngươi tốt nhất vẫn không cần hoài đứa nhỏ! ”

“Vì sao?” Tiểu Thiền dắt lấy ống tay áo Minh Liễu, Minh Liễu lại không nói lời nào.

Trong lòng Tiểu Thiền nói thầm: “Thật sự là bừa bãi, nói một nửa lại không nói. Hừ!

Thời tiết trên núi lạnh, tuy rằng là mùa hạ, ban đêm nổi gió cũng có thể lạnh run. Tiểu Thiền cùng Minh Liễu đi dọc theo con sông trong Nhan gia đi trở về.

Bỗng dưng, Minh Liễu giữ chặt Tiểu Thiền.

“Làm sao vậy?” Tiểu Thiền vừa hỏi, liền thoáng nhìn thấy xa xa bên kia sông đến gần một bóng người.

Dưới ánh trăng, đó là một nam nhân rất cao rất vĩ đại cũng rất tuấn tú, mặc y bào màu thâm rộng thùng thình, tóc dày lung tung buộc sau đầu, gió đêm tuôn rơi thổi qua, tóc cùng tay áo tung bay lướt nhẹ. Lẽ ra là một bức tranh tuyệt đẹp, lại nói không nên lời quỷ quái cùng thần bí.

Người càng ngày càng gần, trái tim Tiểu Thiền “Thùng thùng” nhảy dựng lên.

Nam nhân dừng lại cước bộ, thẳng tắp nhìn sang phía bên này. Ánh mắt nàng còn chưa kịp phản ứng, cũng đã cùng ánh mắt của hắn đối mặt.

Tối tăm, một ánh mắt sâu không thấy đáy bắn ra tia sáng tối tăm sắc bén, một giây thôi đã xuyên thấu thân thể của nàng cùng hồn phách. Ngay cả mặt hắn nàng cũng chưa cố xem, chỉ cảm thấy tay chân như nhũn ra, muốn ngất đi.

“Ai?” Nam nhân trầm thấp hỏi.

Thanh âm này? Thanh âm này chẳng phải ngày hôm nay nghe được cái kia…

Tiểu Thiền ngơ ngác đứng, Minh Liễu cúi đầu liền quỳ xuống: “Bẩm Tam lão gia, đây là Thập Tứ thiếu phu nhân vừa mới vào cửa, không hiểu quy củ.”

Ánh mắt nam nhân ám một chút, lại nhìn thẳng Tiểu Thiền, không rên một tiếng liền đi về phía trước.

Sau một lúc lâu, Tiểu Thiền lúng ta lúng túng hỏi: “Đây chính là phụ thân của Úc Sâm?”

Minh Liễu tức giận: “Là công công của ngươi.”

“Hắn vẫn cổ quái như vậy sao?”

“Ngươi nói chuyện cẩn thận một chút!” Minh Liễu mở trừng hai mắt, nhanh chóng nhìn nhìn tứ phía, sau đó rất nhẹ rất nhẹ nói, “Tam lão gia là Bá Vương trong cái nhà này, ai cũng không quản được hắn. Nghe nói trước kia khi lão thái gia còn sống, từng bị đuổi ra khỏi nhà, khi lão thái gia đã chết, hắn mới quay trở về.”

Nàng nháy nháy mắt, tiến đến bên tai Tiểu Thiền, dùng thanh âm nhẹ tới mức nàng gần như không nghe thấy: “Hắn là đại sắc quỷ cùng giết người Ma Vương –” Minh Liễu không tự giác túm lấy cổ tay của Tiểu Thiền, “Hắn nhìn trúng người nào liền trêu chọc người đó, ngay cả đại phu nhân cũng không bảo vệ được. Hơn nữa, những nha đầu bị hắn làm quá, không bao lâu liền không thấy!”

“Không thấy?”

Minh Liễu nhấc tay để ngàn trên cổ: “Ngươi hiểu được?”

“Đều, đều bị…” Tiểu Thiền sợ tới mức đầu lưỡi thắt lại, nhớ tới ánh mắt âm trầm lạnh như băng vừa rồi, toàn thân đều nổi lên da gà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện