Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Quyển 12 - Chương 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?



Khi Xán Xán tỉnh lại, đã là sáng ngày hôm sau. Phòng vắng tanh, cô tỉnh rượu nhưng đầu óc vẫn quay cuồng, loạng choạng trở dậy, quýnh quáng ra mở cửa, lần xuống lầu.

Vì không phải là thời gian mở cửa đón khách nên tâ’t cả vắng ngắt, bên dưới cũng không có ai.

- Có ai không? – Cô gọi to, cảm giác họng đau rát, càng lúc càng đau.

- Cô đã tỉnh lại! – Một tiếng nói từ quầy bar vang tới, Xán Xán ngoái nhìn, thấy một người từ quầy bar ló ra, vẻ mặt đau khổ nhìn cô.

- Anh là…

- Cô mà không tỉnh, chắc tôi chết mất. – Tiểu Bạch hai mắt sưng mọng ai oán nhìn Xán Xán, lòng thầm nghĩ từ nay về sau nếu nhìn thấy cô này nhất định phải tránh cho xa. Xán Xán ngơ ngác:

-

Tại sao?

- Thưa cô! Từ lúc đóng cửa bar đến giờ tôi phải ở đây chờ cô thức dậy, không khốn khổ được sao? – Cậu chàng nói rồi, chìa tay ra, trong tay là một vật gì đó. Cái này ông chủ dặn tôi trao cho cô.

Ông chủ? Xán Xán ngẩn ra, lúc này mới hiểu anh chàng đang nói tới Cao Vũ, nên giơ tay ra nhận. Chỉ là một túi màu xanh, bên trong đựng mọi đồ đạc tùy thân của cô, ngoài ra còn có một hộp sữa, một gói bánh. Cô mở túi ra xem những đồ vật trong đó, phát hiện trên nắp hộp sữa có một tấm thiếp. Tấm thiếp màu vàng nhạt có đề mấy chữ bằng bút bi đen ăn sáng rồi hãy đi, đừng quên rửa mặt.

Lần đầu tiên Xán Xán nhìn thấy chữ viết của Cao Vũ, hoàn toàn không giống với vẻ ngoài của anh, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, lời lẽ ngắn gọn nhưng cho thấy anh rất tinh tế; Xán Xán bất giác cảm động khôn xiê’t. Cô ăn bánh, rồi uống sữa, tiện tay cầm lấy điện thoại, chợt giật mình. Mười mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là từ một số lạ hoắc. Chuyện gì vậy? Cô đang rốì bời thì điện thoại reo, vẫn là số ấy. Nhấn phím nhận, từ trong máy vang lên một giọng nói ngọt ngào:

- A lô, xin hỏi quý cô có phải là người yêu của Triệu Noãn Noãn không ạ?

Xán Xán sững sờ:

- Coi như… coi như là thê’..

- Xin chào quý cô, anh Triệu gặp phải tai nạn xe, giờ đang nằm ở bệnh viện thành phô’ mời cô lập tức…

Bụp…

Bình sữa rớt mạnh, Tiểu Bạch đang nằm rạp trên bàn quầy ngơ ngác nhỏm cổ lên, đã chẳng thấy bóng người, chỉ còn lại nước sữa trắng tinh văng tung tóe.

* * *

Sáng thứ hai, giờ cao điểm trong thành phô’ lượng xe đông kinh khủng. Một người yếu ớt lao ra bên đường, liều mạng chặn một chiếc xe đang chạy. Tiếng phanh rít lên, bác tài xế từ trên xe nhô vụt ra:

- Làm cái gì thê? Sớm ra đã muốn chết hả!

Cô gái xông lên:

- Bác tài ơi! Bệnh viện thành phố! Mau lên!

- Không đi!

- Xin bác đấy, bác tài! Tôi… Chồng tôi gặp tai nạn xe… – Cô cuống quýt, mắt đỏ vằn, mặt trắng bệch không còn giọt máu, ai nhìn cũng không nỡ từ chối.

- Sao không nói sớm! Mau lên đi!

Xe phóng như điên, trái tim Xán Xán càng lúc càng bị bóp nghẹt. Là lỗi của cô, lẽ ra hôm qua cô không nên kích động mà chạy thục mạng như thế. Nếu hôm qua cô ở lại cùng anh, thì anh đã không bị tai nạn xe, sẽ không…

Nước mắt cô ứa ra, chân tay lạnh toát, toàn thân run lên vì sợ. Bác tài xế đang dốc toàn lực cầm lái cũng không biết phải an ủi cô thê’nào:

- Việc này… Cô đừng có lo, bây giờ y học phát triển, dù là sống thực vật cũng còn chữa khỏi cơ mà…

- Cô đừng khóc! Tôi… tôi không lấy tiền xe của cô đâu!

Xe dừng ở cổng bệnh viện thành phô’, Xán Xán bò từ trong xe ra, chạy với tốc độ nhanh nhất tới sảnh lớn, xông vào quầy tiếp đón:

Ở đây có phải có bệnh nhân tên là Triệu Noãn Noãn, nằm ở đâu ạ? Mau chỉ cho tôi! Mau đi…

Cô y tá nở nụ cười mỉm đầy chuyên nghiệp:

- Tôi sẽ tra tìm, xin đợi một chút.

- Thưa cô, cô nhanh một chút được không ạ? Xán Xán cuống quýt phát điên lên được.

Cô y tá thong thả ngấng lên:

- Xin hỏi bệnh nhân tên là gì?

- Triệu Noãn Noãn, làm ơn nhanh lên, nhanh lên!

- Thưa cô, xin hỏi cô có phải là người nhà bệnh nhân?

- Vâng! Nhanh lên với!

- Xin hỏi cô tên gì?

Xán Xán rô’t cuộc phát khùng lên:

- Này! Tôi bảo cô nhanh lên, cô hỏi tên tôi làm gì?

- Xin lỗi, Nhà nước quy định…

- Quy định cái đầu cô ấy! Cô mà không chỉ cho tôi anh ấy đâu tôi sẽ đi báo là bệnh viện các cô làm ăn kém hiệu quả, tác nghiệp lề mề, thái độ đáng ghét, y tá xức nước hoa quá đậm…

- Phòng 436!

Xán Xán vừa nghe lập tức co cẳng chạy thẳng lên tầng bốn. Khi cô chạy tới được phòng 436, cửa phòng đang đóng, tim cô càng đập hối hả, vừa định thò tay đẩy cửa thì từ bên trong bỗng vang lên một tiếng kêu kinh ngạc.

- Wa…

Là tiếng kêu đàn ông. Chẳng lẽ… Tim Xán Xán càng thót lại đang không biết làm sao, cửa bỗng bật mở, sau đó một bóng người xông ra. Xán Xán không đề phòng, cả hai va phải nhau. Cô rơi bịch mông xuống đất. Không màng đau đớn cô mở to mắt nhìn, ánh mắt người đàn ông hốt hoảng nhìn thẳng vào cô. Không phải Triệu Noãn Noãn. Trong khoảnh khắc, ánh mắt từ hốt hoảng chuyển sang tuyệt vọng, sau đó anh ta quay đầu, co cẳng chạy mất dạng. Xem phản ứng của người đó, lẽ nào… anh ta là người tình của Triệu Noãn Noãn? Triệu Noãn Noãn chẳng lẽ.. .Cảm giác bâ’t an khiến không kiềm chế nổi, cô đứng dậy nhanh như chớp:

- Anh Noãn Noãn! – Vừa khóc vừa đạp cửa xông vào, phi đến bên giường bệnh khóc tướng lên. – Anh Noãn Noãn, anh không thể chết! Đều là lỗi của em! Em hại anh rồi! Anh chết rồi em biết phải làm sao? Em phải làm vợ góa hay sao?… Anh Noãn Noãn…

Vừa khóc vừa sờ soạng. Thôi rồi, thôi rồi, ngực anh Noãn Noãn đầy đặn mềm mại thế.

- Thưa cô, xin cô đừng sờ ngực tôi nữa, được không? – Một âm thanh lạnh lẽo cất lên, tiếng khóc im bặt, Xán Xán chan chứa nước mắt mù mờ ngẩng đầu, nhìn kỹ người trước mặt.

- Anh Noãn Noãn… Anh… anh bị đụng xe đến nỗi thành đàn bà rồi à?

Người phụ nữ trên giường trừng mắt, cuốì cùng đã quá sức chịu đựng:

- Có cô mới bị đụng xe hóa thành đàn bà ấy! Cả nhà cô bị đụng xe hóa thành đàn bà thì có! – Phẫn nộ quá mức, người phụ nữ hừ một tiếng, nhanh chóng trở mình, thẳng cổ rời khỏi phòng bệnh.

Xán Xán đứng tại chỗ ngơ ngẩn cả người.

Còn Triệu Noãn Noãn?

- Ha ha ha ha ha…

Cuối cùng, người đứng sau rèm xem hết màn kịch cũng nhịn không nổi, cười phá lên, đến nỗi ho sặc sụa, rồi lại cười.

Anh Noãn Noãn? Xán Xán rốt cuộc cũng thốt lên được câu này.

Wa!… Tấm rèm được vén lên, hóa ra đằng sau rèm còn có một giường bệnh nữa, Triệu Noãn Noãn đang ở đó ôm bụng cười ngặt nghẽo:

- Xán Xán… sao lại… sao lại có người ngốc như em thê’ hả? Đụng xe biến thành đàn bà?… Ha ha ha ha ha…

Đột nhiên anh dứt cười, ánh mắt họ giao nhau.

- Em khóc sao? – Anh không cười nữa, nhìn thấy mắt cô đỏ lựng, tim đau đớn. Không ngờ cô ngốc này mới vừa kêu khóc… Rốt cuộc cũng là thật. Cô ấy khóc! Cô ấy khóc vì anh! – Đừng khóc! – Anh vội vàng từ trên giường bước xuống, chỗ bị xe va quệt vẫn còn đau, đầu cũng choáng, nhưng anh vẫn ôm trúng cô rất chặt. – Khóc cái gì? Có gì phải khóc chứ? Anh vẫn ở đây mà! Đừng khóc nữa… ngoan nào…

Càng an ủi, người trong lòng anh càng khóc dữ hơn, lúc đầu còn nức nở, dần dần òa lên, Xán Xán như đứa trẻ bị oan uổng khóc tu tu, nước mắt ướt đầm bộ quần áo bệnh nhân, từng giọt rơi lã chã liên tục.

Anh láo toet, láo toet, đồ lừa đảo! Anh… anh làm em sợ chết đi được… hu hu…

- Đừng khóc, đừng khóc… – Anh dịu dàng xoa xoa lưng cô – Anh láo toét, anh láo toét, anh là đổ lừa đảo… ngoan nào đừng khóc nữa mà…

- Tất cả là lỗi của anh… Hu hu hu… – Xán Xán vẫn khóc

Ừ, là lỗi của anh! Đều do anh sai cả! Đùng khóc, đùng khóc nào.- Cứ khóc như thế; anh cũng chẳng biết phải làm gì, cuối cùng anh thì thầm bên tai cô: – Ngoan nào, anh sẽ đền em được không?

Tiếng khóc rốt cuộc cũng yếu đi, cả khuôn mặt vừa khóc não nề ló ra từ ngực anh, mắt híp lại, mũi đỏ ửng, môi càng thảm hơn.

- Đền… thế nào? – Âm thanh đứt đoạn, cơ thể vì khóc dữ quá vẫn chưa hết run rẩy.

Anh chau mày:

- Nói đùa thôi.

Lắm lời! Đúng là đồ láo toét, Xán Xán nổi giận:

- Đùa thế nào? Anh phải đền em chứ!

- Ư ư ư! – Anh dẩu môi, ánh mắt âu yếm như nước hồ thu – Tô Xán Xán, em cưới anh đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện