Con Nhà Giàu

Chương 43



CHƯƠNG 43: TẠI SAO CÔ BIẾT VỊ NÀY LÀ THỔ HÀO

Đi vào phòng là một nam hai nữ, cộng thêm vị quản lý đại sảnh lần trước.

Mà một nam hai nữ kia, xem ra chính là sinh viên khoa bên cạnh.

Nam rất đẹp trai và cao ráo.

Hai cô gái mặc váy ngắn, trông rất xinh đẹp động lòng người.

Xem ra, đây là tiết mục học trưởng tán tỉnh học muội.

Mỗi lần nhìn đến đây, trong lòng Trần Lạc Thần lại có chút khó chịu, bạn nói xem tại sao tôi lại không được mấy cô gái xinh đẹp này thích chứ! Haizz…

Người nam cao lớn chào hỏi từng người bọn họ.

Lúc này mới nhìn thấy Trần Lạc Thần đang ngồi ở một bên.

“Xin chào người anh em, tôi là Đỗ Lỗi, là quản lý khoa… kết bạn nha?”

Người nam kia cười chào hỏi Trần Lạc Thần, có vẻ rất lõi đời.

Mà hai cô gái xinh đẹp động lòng người ở bên cạnh hắn ta cũng tò mò nhìn về phía Trần Lạc Thần.

Chỉ có điều, khi bọn họ nhìn thấy cách ăn mặc của Trần Lạc Thần liền đã có chút khinh bỉ.

“Khụ khụ, Đỗ Lỗi, anh không cần làm quen với cậu ta, cậu ta tên là Trần Lạc Thần, là một tên nghèo hèn trong khoa của chúng tôi, hôm nay tới đây ăn chực!”

Lý Niệm làm trưởng nhóm, cũng nhận ra Đỗ Lỗi.

Lập tức cười nói.

“Ách… Tôi tưởng, ha ha!”

Cười nhạt một tiếng, Đỗ Lỗi vội vàng thu cánh tay trở về.

Sau đó nói chuyện cười đùa với mấy người Vương Hào.

Tô Lệ Hàm bị tức giận không nhẹ, cô ta thật sự muốn đưa Trần Lạc Thần rời đi, và cô ta cũng vô cùng hối hận khi đưa Trần Lạc Thần tới đây.

Nhưng Trần Lạc Thần lại vẫn luôn cười ha hả nhìn tất cả, không hề có chút dáng vẻ như bị tổn tưởng, điều này khiến cho Tô Lệ Hàm không khỏi có chút tò mò.

“Trần… Trần!”

Mà vị nữ quản lý đại sảnh kia, lúc này nhìn thấy Trần Lạc Thần, đã hoàn toàn bị giật mình.

Cô ta vừa rồi nghe nhân viên phục vụ nói, vị thổ hào lần trước kia lại tới.

Đương nhiên, nếu như chỉ coi Trần Lạc Thần là một thổ hào bình thường, nữ quản lý đại sảnh căn bản sẽ không như vậy.

Vì nhân viên phục vụ không biết, cô ta có thể là thông qua giám đốc nhà hàng Gia Viên nhận biết Trần Lạc Thần.

Vị này, chính là bá chủ của khu phố thương nghiệp Kim Lăng, Trần Lạc Thần – cậu chủ Trần!

Vừa rồi sở dĩ không dám nói lời nào, là vì cô ta đã hoàn toàn bị mấy người Vương Hào, Lý Niệm làm cho hồ đồ rồi.

Chẳng lẽ hôm nay, không phải cậu Trần là nhân vật chính?

Nữ quản lý không hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, chỉ gọi chữ Trần, cũng không dám tiếp tục gọi thêm.

“Sao ngài lại tới đây?”

Cô ta khẽ hỏi, kích động ghê gớm.

“Ách, chị không nghe thấy sao? Hôm nay tôi đến đây là để ăn chực!”

Trần Lạc Thần mỉm cười, vậy mà bị nhận ra, cũng tốt, đợi chút nữa mình xuống dưới gọi bữa ăn miễn phí.

“Vâng vâng vâng, nghe được!”

Nữ quản lý liền vội vàng gật đầu, giọng nói của cô ta rất nhỏ.”

“Ôi, chị Kim, chị xem chúng tôi chỉ gọi một chút đồ ăn, sao chị lại cần đích thân đến đây?”

Lúc này Vương Hào mới nhìn thấy quản lý đại sảnh, lập tức cười nói, hắn ta mới cảm thấy trên mặt mình lập tức có chút thể diện!

Mà chị Kim cũng không dám nói tiếp.

Vương Hào lại không nhận ra điều gì, hào phóng gọi cả bàn đồ ăn.

“Anh Hào, mới gọi hai món đặc biệt, có thể gọi thêm hai món đặc biệt nữa không?”

Trịnh Thiên Thiên lúc này chờ mong nói.

Nhà hàng Gia Viên, món ăn không chỉ là mùi vị và đặc sắc.

Mặc dù Giang Bích Ngọc cũng muốn để Vương Hào gọi nhiều thêm hai món ăn đặc biệt, nhưng món đặc biệt quá đắt, cô ta cũng không muốn để Vương Hào tốn tiền bị bọn họ.

Cô ta vội vàng nói: “Hai món này là được rồi, món ăn đặc biệt là hơn ba triệu một món đấy!”

“Oa!”

Trịnh Thiên Thiên trực tiếp ngây ngẩn cả người.

Đến ngay cả Đỗ Lỗi mang hai cô gái nhỏ tới cũng lấy làm kinh hãi.

Danh tiếng của nhà hàng Gia Viên, quả nhiên không tầm thường.

“Trần… Anh Trần, xin hỏi ngài ăn gì?”

Quản lý đại sảnh cẩn thận hỏi.

“Hừ, đợi chút nữa đồ ăn chúng tôi để thừa, cho cậu ta ăn một chút là được rồi, còn để cho cậu ta gọi món ăn?”

Lý Niệm hừ lạnh một tiếng.

“Đúng vậy, đúng vậy, thân phận gì chứ, có quyền gì mà lựa chọn?”

Trịnh Thiên Thiên cũng liếc một cái.

Vương Hào cũng cười không nói gì, nói thật, hắn ta cảm thấy gọi cho Trần Lạc Thần một đĩa khoai tây sợi cũng không đáng.

Cũng phải chịu thiệt tối nay gọi Lý Niệm tới.

Nếu không, Vương Hào thật sự không biết phải làm thể nào để làm xấu mặt Trần Lạc Thần trước mặt Tô Lệ Hàm.

Ngay sau đó, hắn ta xem kịch vui.

“Được rồi, Vương Hào gọi món cho mọi người, tự tôi gọn món cho mình cũng được!”

Trần Lạc Thần cười khổ một tiếng.

Lúc đầu anh ta muốn hung hăng làm thịt Vương Hào một trận, nhưng có lẽ nếu làm như thế, đám người này sẽ chết giết chết mình trước.

Thứ hai, chỉ nhìn hai người Lý Niệm, Giang Bích Ngọc ở kia, mình cũng không gọi được.

Cộng thêm việc da mặt Trần Lạc Thần thật sự không dày được.

Dứt khoát để tự mình gọi một chút đi.

“Như vậy còn tạm được, nhưng cậu có thể gọi món gì lên?”

Trịnh Thiên Thiên lạnh lùng nói.

“Ách, xào cho tôi một đĩa khoai tây sợi chua cay, cay nhiều một chút, sau đó thêm một tô phở?”

Trần Lạc Thần cười nói.

“Phốc phốc! Con mẹ nó, thằng này đang pha trò à?”

“Cái quái gì vậy, sao có thể nghèo kiết xác như vậy, đây là nơi nào, thế mà gọi khoai tây sợi và phở?”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người trong phòng đều giật mình, theo đó là những giọng nói xem thường liên tiếp.

“Bây giờ tôi đi ngay!”

Mà nữ quản lý đại sảnh lại không dám thất lễ.

Trần Lạc Thần ăn những món ăn này chính là vì không muốn nghe miệng của bọn họ líu ríu bên tai, vì mình có thể hoàn toàn giống như lần trước, gọi món ăn theo hình.

Nhưng bây giờ, tùy tiện ăn một chút chứ sao.

Mà lúc này Tô Lệ Hàm lại rất hứng thú nhìn Trần Lạc Thần.

Trần Lạc Thần mỉm cười: “Bên kia ăn không đủ no, có thể tới đây nếm thử món phở!”

“Được!”

Nhìn thấy Trần Lạc Thần không sao, Tô Lệ Hàm cười vui vẻ.

“Người anh em này thật tài tình!”

Đỗ Lỗi bất đắc dĩ cười khổ lắc đầu.

“Ha ha, Đỗ Lỗi, đừng nói cậu ta, nói anh một chút đi, anh dùng cách gì để tán tính hai người phụ nữ xinh đẹp vậy?”

Lúc này Vương Hào nhìn Đỗ Lỗi cười nói.

Phải nói rằng hai cô gái bên cạnh Đỗ Lỗi quả thực rất xinh đẹp.

Đặc biệt là đôi chân dài trắng nõn kia.

“Ha ha, đâu có, tôi chỉ đồng ý với hai học muội, khi trở về để tôi lái chiếc xe sang trọng của người anh em của tôi đưa các cô ấy đi hóng mát thôi!”

Đỗ Lỗi vẻ mặt gian trá nói.

“Anh em? Xe sang? Xe sang gì mà có thể hấp dẫn hai người đẹp như vậy?”

Lý Niệm hiếu kì hỏi.

Đỗ Lỗi châm thuốc lá nói: “Ôi, mọi người vẫn chưa biết có một chiếc Lamborghini Reventon đỗ ở trước học chúng ta sao?”

“Lamborghini?”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhìn khắp trường đại học, cũng không có người nào từng lái chiếc xe này.

“Con mẹ nó, Reventon, chiếc xe đó gần sáu mươi tỷ?”

Lý Niệm trực tiếp kêu lên một tiếng.

Đến ngay cả mấy người Giang Bích Ngọc cũng đều mở to hai mắt nhìn.

“Đúng vậy, chính là chiếc xe đó, đỗ ở bãi đỗ xe trong công viên cách trường học của chúng ta không xa, đó là người anh em của tôi, đẹp kinh khủng!

Đỗ Lỗi hít một hơi, cười nhạt một tiếng.

Mà Trần Lạc Thần ở bên cạnh lại giật mình.

Từ lúc nào thằng này trở thành bạn bè thân thiết với mình rồi?

Nhưng suy nghĩ một chút Trần Lạc Thần liền hiểu ra, sẽ không phải thằng này mượn chiếc Lamborghini đó để tán gái chứ?

Nhìn vẻ mặt tiểu nhân gian trá khoe khoang của Đỗ Lỗi, Trần Lạc Thần hiểu rõ vài phần.

“Tôi biết rồi, tôi đã thấy ảnh chụp trên Post Bar, hóa ra là thật.”

Trịnh Thiên Thiên trực tiếp phấn kích kêu lên.

Sau đó lấy ảnh chụp Post Bar trong điện thoại ra.

“Tôi xem một chút! Tôi xem một chút!”

Giang Bích Ngọc cũng hít sâu một hơi.

Rất nhiều nữ sinh đều xúm lại xem ảnh chụp.

“Oa! Lamborghini thật đẹp!”

Một đám nữ sinh lập tức thét to.

Đến ngay cả Vương Hào cũng bị hấp dẫn, thân xe đẹp đến mức không ai chịu được, chủ yếu là chiếc xe này có giá gần sáu mươi tỷ nha.

“Đỗ Lỗi, thật hay giả? Anh và người giàu có kia là anh em thân thiết cơ à? Làm sao anh quen được?”

Vương Hào ghen ghét.

Mà Trần Lạc Thần cũng nhìn về phía Đỗ Lỗi.

Đúng vậy, anh làm sao quen được?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện