Cực Phẩm Sư Huynh Triền Không Ngớt

Chương 7: Yêu nghiệt Lạc Ly



Không biết là Giang Mạt Hàn đồng ánh mắt với nàng, hay là hắn cố ý tìm phiềntoái, cư nhiên lại chọn gian phòng chính mình đã chọn.

Tiêu Daocảm thấy vô cùng vô cùng không muốn, bởi vì gian phòng này có cửa sổnhìn tới đối diện là hoa tường vi trắng, nhưng đối phương dù sao trongthân có hoa cổ, muốn trấn an hoa cổ trong thân thể hắn, nhất định phảidùng mùi hoa tường vi trắng làm cho hoa cổ trùng nghĩ đến chính mình vẫn là ấu trùng, ảo giác này, có thể cho hoa cổ trùng ngủ say, Giang MạtHàn có thể mất đi một chút đau đớn.

Đáp ứng gia gia hảo chiếu cốtốt Giang Mạt Hàn, tự nhiên không thể vì việc nhỏ ấy mà không vui, TiêuDao ra vẻ vô cùng độ lượng ra khỏi phòng, đi tới phòng cách vách, dù sao gần hắn chút, giờ tý châm cứu vẫn tiện hơn.

Thu thập phòng tốt, Tiêu Diêu rất lễ phép gõ cửa phòng Giang Mạt Hàn.

Chi nha một tiếng, viện Sắc Vi hồi lâu không có người ở lại, cửa phòng làm bằng gỗ phát ra thanh âm cổ xưa.

Giang Mạt Hàn hơi hơi nhíu mi, không hờn giận nhìn về phía Tiêu Dao “Có chuyện gì” Thanh âm hắn lạnh như băng đến cực điểm.

“Cũng không có chuyện gì, chính là tới hỏi, ngươi có cần giúp gì không?” Tiêu Dao lễ phép cười, mặc kệ đối phương vẫn lạnh như băng.

Giang Mạt Hàn thản nhiên nhìn về phía Tiêu Dao, ngược lại lạnh lùng nói: “Ta cần giúp đỡ, ngươi liền giúp?”

Tiêu Dao hơi hơi mờ mịt, vốn là xuất phát từ lễ phép, đối phương là ngườimới tới, cho nên hỏi hắn một chút có cần hay không giúp đỡ, hiện tại hắn hỏi câu như vậy, ngược lại có chút không biết trả lời như thế nào.

“Nếu có gì cần thiết, ta có thể giúp được, ta sẽ tận lực giúp.”

Giang Mạt Hàn nghiêng người mời Tiêu Dao vào phòng, chỉ chỉ phòng nói: “Dọn dẹp.”

Khẩu khí chỉ huy, làm cho Tiêu Diêu không khỏi nhíu mày, nàng chuyển mâunhìn quanh phòng, phòng hồi lâu không có người ở, tro bụi trắng xoáchồng chất trên mặt đất, thế này mới nhớ tới , hôm nay sau khi lựa chọngian phòng này, chính mình vẫn chưa dọn dẹp , không nghĩ tới cuối cùngphòng không phải mình ở, cư nhiên chính mình dọn dẹp !

Thấy TiêuDao bất động hồi lâu, thanh âm Giang Mạt Hàn lạnh lùng vang lên: “Làchính ngươi muốn tới giúp, chẳng lẽ không nguyện ý ?”

Tiêu Dao có thể cảm giác được răng nanh của mình cao thấp đều lạnh phát run, hắn rõ ràng là nhờ chính mình giúp, lời nói thế nhưng lại giống cái đại thiếugia, làm cho trong lòng người ta không hề thoải mái một chút nào ! TiêuDao cố gắng ẩn nhẫn tức giận, âm thầm nói với chính mình, chỉ là thuthập phòng mà thôi, cứ giúp đỡ đi vậy , dù sao hắn cũng là cháu trai của gia gia, xem như nể mặt gia gia giúp đỡ hắn một chút !

Một lúc lâu sau…

Tiêu Dao dùng sức lau đi trên trán mồ hôi, mắt liếc về phía ngồi ở bên cạnhbàn Giang Mạt Hàn đang nhàn nhã uống trà , nàng thanh âm cơ hồ run rẩy,là mấy cái răng nanh va vào nhau : “Thu thập đã xong , ta đi đây!”

“Đợi chút.”

Tiêu Diao liếc mắt một cái đối phương, cuối cùng nhịn không được, cả giậnnói: “Trà, ta đã pha! Phòng, ta đã thu dọn! Giường, ta cũng trải! Vị đại thiếu gia này, ngươi còn muốn thế nào?”

Giang Mạt Hàn hơi hơinâng mắt nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn đang sinh khí của Tiêu Dao, mâu trung mơ hồ hiện lên mỉm cười, vì sao nhìn đến xú xú tiểu tử kia tứcgiận, trong lòng lại cảm thấy phá lệ thú vị? Chính mình giống như hồilâu không có cảm thụ như vậy a!

Hắn thản nhiên nói: “Ta đói bụng.”

Tiêu Dao ngẩn người, chuyển mâu nhìn về phía ngoài cửa sổ, chắc hẳn là đãđến thời gian ăn cơm , theo bản năng sờ sờ bụng, chính mình do quá mệtmỏi nên đã quên đói bụng.

“Ngươi chờ ở đó!” Tiêu Dao hừ lạnh một tiếng, liền nhanh chóng ly khai.

Nhìn bóng dáng bé nhỏ lại linh hoạt kia rời đi, Giang Mạt Hàn thì thào lẩmbẩm: “Có lẽ, Thần Y cốc không giống mình tưởng nhàm chán.”

TiêuDao đến phòng bếp lĩnh hai phần đồ ăn , khi đi qua hoa đào viện , mộtngười khách không mời mà đến đập vào mi mắt —— Hoa Lạc Ly!

Hoa Lạc Ly tuổi chừng mười hai mười ba tuổi một thân áo dài hồng sa, làn da tuyết trắng, môi hồng như son, hoa đào bay lả tả, cánh hoa dừng ở đầuvai hắn, làm xuất hiện một bộ dáng xinh đẹp.

Hoa Lạc Ly ôm tronglòng một con mèo béo trắng như tuyết, mèo cực kì linh mẫn, tiểu xảo nhĩhơi hơi động, đôi mắt màu lam hướng Tiêu Dao đứng ở xa xa.

Tiêu Dao vừa thấy tiểu miêu béo này, toàn thân không khỏi đánh một cái rùng mình.

Dùng tốc độ ánh sáng chạy đi, vừa nhấc được cái chân, một trận gió theo bên tai xẹt qua, hắn đã muốn ngăn ở trước người nàng .

Hoa Lạc Ly tà cười gợi lên khóe miệng , khuôn mặt trẻ con dù chưa thànhhình, cũng đã yêu nghiệt làm cho người ta mất hồn, thanh âm mê hoặc mang theo một tia vô lại “Xú sư đệ, sư huynh lớn lên giống con hổ ăn thịtngười sao? Vì sao vừa thấy sư huynh ngươi đã liền bỏ chạy rồi ?”

Xú sư đệ ba chữ làm cho Tiêu Dao thực không thích, nhưng là lại bất đắc dĩ phản bác, nàng hơi hơi nheo lại ánh mắt, đồng dạng tà tà gợi lên khóemiệng: “Sư huynh giống như con giun trong bụng Tiêu Dao, cư nhiên có thể đoán được Tiêu Dao nghĩ đến cái gì! Xác thực như thế, Tiêu Dao cảm thấy sư huynh lớn lên giống con hổ ăn thịt người, không thích , cho nên nhìn thấy ngươi, liền muốn chạy đi!”

Nàng nói trắng ra, luôn làm cho Hoa Lạc Ly không nói được cái gì, nhưng cũng rất là thích, bởi vì đấu võ mồm với nàng tốt lắm !

Hoa Lạc Ly nhẹ vỗ về đầu tiểu miêu béo trong lòng, khẽ cười nói: “Thậtkhông hiểu vì sao, ngươi lớn lên như thế xấu xí, mèo của ta vẫn như cũthích ngươi.” Nói xong, hắn buông tay ra , tiểu miêu béo quả nhiên mộtchút sau liền lẻn đến, quấn quýt ở bên mắt cá chân Tiêu Dao, giống nhưđang làm nũng.

Tiêu Dao khóe miệng không khỏi run rẩy một chút,dưới chân tiểu miêu béo bám người nếu không phải Hoa Lạc Ly nuôi, có lẽchính mình sẽ thực thích, dựa vào bộ dáng béo béo như cục bông đều khiến người người thích .

Gặp Tiêu Dao không nói lời nào, Hoa Lạc Lyhơi nhu nhu ánh mắt, nhướng mày, nhìn về phía trong tay Tiêu Dao haiphần đồ ăn, nhíu mi hỏi: “Đưa cơm cho người mới tới sao ?”

TiêuDao gật gật đầu, mâu trung hiện lên một tia tức giận, nàng cơ bản khôngnghĩ ở trong này với Hoa Lạc Ly nói nhiều cái gì, chính là dưới chântiểu phì miêu bám người quấn quít lấy chính mình, không cho chính mìnhđi.

Tiểu miêu béo này làm sao có thể thích mình , rõ ràng chính là Hoa Lạc Ly làm cho tiểu miêu béo ngăn trở chính mình!

“Ngươi cùng hắn ăn cơm?” Hoa Lạc Ly hỏi tiếp, giọng điệu bình tĩnh làm cho người ta đoán không ra hắn đang nghĩ gì trong bụng .

Tiêu Dao gật đầu, không kiên nhẫn nói: “Đồ ăn đều đã nguội , phiền toái ngươi đem con mèo đáng ghét này ôm đi đi!”

Hoa Lạc Ly khó khi nào thỏa hiệp, cư nhiên lại ôm lấy con mèo nhỏ.

Tiêu Dao hơi hơi kinh ngạc, mới vừa đi hai bước, liền phát hiện có ngườitheo sát phía sau, nàng giận trừng nói: “Ngươi đi theo ta làm cái gì!”

“Ta với các ngươi cùng nhau ăn!” Hoa Lạc Ly khóe miệng giơ lên một chút cười cực kì quỷ dị.

Tiêu Dao không khỏi nhíu mày, muốn đuổi đối phương đi, nhưng đối phương lạilấy lý do, nói thân là đồ đệ của cốc chủ Thần Y cốc, theo lý khách nhâncần phải đi chiêu đãi.

Trở lại viện Sắc Vi , Tiêu Dao gõ vào cửaphòng Giang Mạt Hàn, lại không có ai mở cửa, “Chẳng lẽ không có sao ?Giang Mạt Hàn, ngươi không ở trong đó sao?”Chờ thật lâu, trong phòng vẫn như cũ không hề có động tĩnh.

Đang lúc Tiêu Diêu tính rời đi ,Hoa Lạc Ly lại tiến lên một bước, một cước trực tiếp đá mở cửa, Tiêu Dao vừa muốn mắng Hoa Lạc Ly thô lỗ, đã thấy trong phòng Giang Mạt Hàn cưnhiên đang nhàn nhã uống trà!

Tiêu Dao hùng hổ đi nhanh vào nhà,đem cặp lồng cơm dùng sức đặt ở trên bàn, nhíu mày chất vấn nói: “Vì sao ngươi không mở cửa ?”

Giang Mạt Hàn liếc mắt nhìn nhìn người phía sau Tiêu Dao , âm thanh lạnh lùng nói: “Nếu là một mình ngươi, ta sẽ mở .”

Câu trả lời này làm cho Tiêu Dao có chút buồn bực, hiển nhiên Giang Mạt Hàn không ra mở cửa không phải là do không thích mình.

Hoa Lạc Ly hơi hơi nheo lại ánh mắt, mắt xếch hẹp dài phá lệ nhếch lên, hắn gợi tà lên khóe miệng, cười tà nói: “Xem ra ta là khách không mời màđến!”

Lúc này Hoa Lạc Ly vẫn như cũ ở trước cửa, vẫn chưa bướcvào trong phòng, Giang Mạt Hàn chỉ coi hắn là không khí, cũng không điđể ý tới hắn.

Tiêu Dao cảm thấy một làn không khí lạnh như băng, lựa chọn trầm mặc xem diễn.

Hoa Lạc Ly vừa có ý định muốn bước qua cửa , Giang Mạt Hàn đột nhiên giương lên ống tay áo, một cỗ gió lạnh theo ra , cửa liền muốn gãy rạp , HoaLạc Ly phản ứng cực nhanh, phi thân một cái, nháy mắt còn đang ở trướccửa phòng, chớp một cái liền khinh công vào trong nhà, đứng ở trước mặtGiang Mạt Hàn.

“Hô!” Hoa Lạc Ly ra vẻ thở dài mỏi mệt, nhướng mi tà cười nói: “Xem ra, ngươi có vẻ chán ghét ta?”

“Ân.” Giang Mạt Hàn vô cùng thẳng thắn.

Hoa Lạc Ly ý cười càng đậm, híp mắt nói: “Ngươi quả thực rất trực tiếp!Không ngại nói cho ngươi biết, ta cũng không thích ngươi!” ( Miu: Khụ ~đừng ai nghĩ thích kiểu kia nha ~ amen ! )

“Một khi đã như vậy,cần gì phải vào phòng của ta .” Giang Mạt Hàn lạnh lùng nhìn Hoa Lạc Ly, mâu trung mơ hồ mang theo một cỗ sát khí nồng đậm.

Hoa Lạc Lyxoa xoa đầu tiểu miêu béo trong lòng, mắt nhìn về phía Tiêu Dao, cười mê hoặc nói: “Bởi vì ta cảm thấy món đồ chơi xú sư đệ này, tựa hồ bị ngươi đoạt đi rồi!”

Tiêu Dao mặt đen lại, gầm nhẹ nói:”Ta không phải là món đồ chơi của ngươi.”

Giang Mạt Hàn đột nhiên nhìn về phía Tiêu Dao, Tiêu Dao thình lình run lênmột chút, nếu như chính mình không có nhìn lầm, hắn trong mắt là cái gì? Là thương hại với đồng tình!

“Không được nhìn ta như vậy!” TiêuDao từ tận đáy lòng không hề thích ánh mắt này, nó tựa hồ như nhắc nhởchính mình, chính mình là kẻ yếu, là một đứa bé xấu xí, lại không cóthân nhân – là một kẻ đáng thương.

Giang Mạt Hàn hơi hơi thu hồiánh mắt, ngược lại nhìn về phía Hoa Lạc Ly, Tiêu Dao là đồ đệ của ôngchú, đối phương lại gọi Tiêu Dao là xú sư đệ, vậy hắn cũng chắc là đồ đệ của ông chú. Nghe gia gia nói qua, Thần Y cốc mặc dù có rất nhiều cựchọc y thuật, nhưng ông chú thu đồ đệ lại chỉ có ít ỏi mấy người, trừ bỏnghĩa tôn mà ông chú thu, mấy người khác thân phận đều không đơn giản,có lẽ đều tôn quý như mình.

Giang Mạt Hàn lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai.” Tuy rằng là hỏi, hắn lại lấy khẩu khí lạnh như băng, giống như là chất vấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện