Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại

Chương 13: Chương 13




"Là do cách dùng từ ngữ của anh khiến cho người ta cười đấy." Nguyễn Khanh suy nghĩ một chút, nói: " Anh cố gắng đừng khách sáo như vậy, hễ là những từ mà anh cho rằng đó là lịch sự thì đừng có dùng nha, chẳng hạn như dám hỏi nè, thỉnh giáo nè, cả cách nói khiêm tốn nhún nhường và kính ngữ nữa, tại hạ nè, cô nương nè….nói chung đại loại là những thứ như vậy á.”Niệm Thất nhíu mày: "Chỗ này của các vị lỗ mãng như vậy sao?"Nguyễn Khanh nghẹn họng.Nhưng ngẫm lại, đó cũng là sự thật mà."Anh hiểu như vậy cũng không có gì sai, chỉ là tiếng Trung thuần túy mà thôi." Cô nói: "Xưng hô lẫn nhau dùng anh- tôi là đủ rồi.

Người mặc áo choàng trắng là bác sĩ, hay còn gọi là đại phu á, còn người mặc đồ ngắn tay màu hồng chính là y tá, anh nhớ nha, lát nữa khi anh nói chuyện với bọn họ hãy bỏ hết sự khiêm tốn và kính ngữ, chỉ nói bằng ngôn ngữ bình thường thôi."Niệm Thất đáp ứng một tiếng: "Tôi hiểu rồi."Nguyễn Khanh thấy anh phối hợp như vậy, thì thở phào nhẹ nhõm.Cô nói: “Tôi còn chưa biết tên anh là gì nữa đó.

Tôi tên là Nguyễn Khanh.""Tại" Niệm Thất theo thói quen muốn nói "hạ", nhưng nửa chừng lại đổi thành: “Tôi tên Triệu Tứ.”Triệu Tứ.Nguyễn Khanh "..."Sao anh không tên là Nicholas luôn đi.Nguyễn Khanh cạn lời: "Cho dù là tên giả, thì cũng nên lấy cái tên nào ra dáng một chút được không hả?Lần này, Niệm Thất cuối cùng cũng hơi ngạc nhiên.Anh dừng một chút, hỏi: “Làm sao cô biết được đây không phải là tên thật của tôi?”Triệu Tứ thực sự là một cái tên mà anh thường sử dụng khi ra ngoài.


Cái tên này không có gì nổi bật, rất dễ dàng bị đám đông lấn át.

Nó có thể có hiệu quả trong việc anh ẩn náu hàng ngày trong đám đông"Bởi vì." Nguyễn Khanh nói: "Ở chỗ này của chúng tôi không không ai lấy thứ hạng hay con số để làm tên cả.


Ví như Chu Bát gì gì đó chẳng hạn, sớm đã không còn tên như vậy rồi.

Đây không phải là những cái tên nghiêm túc, cho nên vừa nghe thấy đã biết nó giả tạo rồi.”Cô không nói sự thật.Một cây đao đẫm máu, trên người thì chằng chịt vết thương, hơn nữa anh còn mặc một bộ y phục dạ hành, bịt kín mặt, nếu đổi lại là cô, cũng rất có khả năng sẽ cho người ta một cái tên giả.Hơn nữa, họ Triệu là họ đầu tiên trong một trăm họ, cảm giác này có chút ngẫu nhiên, có mù cũng đoán ra được khả năng cao đó là tên giả.Quả nhiên cô đoán đúng rồi.Niệm Thất thở ra một hơi nói: "Thực xin lỗi, tôi không có ý lừa gạt cô, bình thường tôi ra ngoài cũng hay dùng cái tên này, cho nên cũng không thể nói là nó giả được.”Thật ra Nguyễn Khanh ngay từ đầu đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều, từ lúc cô giấu cây đao này đi, lòng khoan dung của cô đối với người trước mắt đã rất cao rồi.Nhưng nghe anh giải thích như vậy, trong lòng cô vẫn thấy dễ chịu hơn một chút.Cô gật đầu: “Vậy anh có thể nói tên thật của mình được không?”Nguyễn Khanh cảm thấy lòng tin giữa người và người, trước tiên cần được xây dựng bắt đầu bằng việc trao đổi tên với nhau.Niệm Thất im lặng một lát, nói: "Niệm Thất.""Hả..." Nguyễn Khanh nghe không hiểu.Niệm Thất lặp lại: "Niệm Thất.

Niệm, là hai mươi, không phải Niệm kia.”Nguyễn Khanh lúc này mới hiểu ra: "Thì ra là Niệm Thất."Niệm Thất gật đầu: "Đúng vậy, là Niệm Thất.”Nguyễn Khanh có rất nhiều phỏng đoán về Niệm Thất, cái tên này của anh mơ hồ cho thấy những phỏng đoán của cô về anh vẫn còn khá đáng tin cậy.Cô gật đầu.Niệm Thất gọi: "Nguyễn cô nương.".



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện