Danh Môn Tiểu Điềm Điềm: Lão Công Lóe Hôn Thật Không Xấu Hổ

Chương 32: Cô trốn tôi làm gì, bà xã



Chỉ thấy Dung Diệc Sâm mặc áo sơ mi sẫm màu, quần tây đen, một bàn tay ung dung đút trong túi quần, trên cổ tay là chiếc đồng hồ đắt tiền dưới ánh đèn của cửa hàng chiếu rọi xuống, lóe lên ánh sáng lộng lẫy sáng chói.

Càng bắt mắt hơn chính là chiếc khuy áo trên cổ tay áo sơ mi của hắn.

Đó là chiếc cúc tay áo được làm tỉ mỉ bằng đá quý phải không?

Sáng nay khi cô nhìn Dung Diệc Sâm làm sao lại không cảm thấy quần áo hắn xa xỉ như vậy? Tùy tiện một chiếc cúc áo cũng là đá quý.

Tống Thần Ngữ cuống quít dời đi ánh mắt, ở nơi này gặp được Dung Diệc Sâm, cô hoàn toàn không có bất kỳ chuẩn bị nào.

Quản lý nhìn thấy Dung Diệc Sâm từ khi bước vào cửa hàng vẫn luôn nhìn Tống Thần Ngữ, cứ nghĩ rằng Tống Thần Ngữ làm trướng mắt hắn.

Cho nên, quản lý vội vàng hướng Tống Thần Ngữ nháy mắt ra hiệu, ý tứ là cô nhanh lên rời đi, đừng ở chỗ này làm mất mặt xấu hổ.

Tống Thần Ngữ cầu mà không được, cô ước gì nhanh lên rời đi.

Ngay lúc cô xoay người, giọng nói của Dung Diệc Sâm nhàn nhạt vang lên: "Cô trốn tôi làm gì, bà xã."

Tống Thần Ngữ nghe được hắn gọi mình là bà xã, lập tức đều quên muốn đi đường nào, suýt chút nữa tự mình làm chính mình vấp ngã.

"Tôi.. Cái kia," Tống Thần Ngữ lắp bắp nói, "Tôi không trốn."

Dung Diệc Sâm bước đi vững vàng, chậm rãi đi về phía cô: "Vậy cô muốn đi đâu? Hử?"

"Tôi.. Tôi đang làm việc, tôi phải làm việc."

"Trong công việc của cô, còn có bị người ta mắng?"

Tống Thần Ngữ ngẩng đầu nhìn hắn: "..."

"Cô thật sự ngốc hay là giả ngu." Dung Diệc Sâm nhíu mày, "Vừa mới nãy cô ta mắng cô mắng lớn tiếng như vậy, tôi ở bên ngoài đều nghe thấy được."

Đầu quản lý đã ở trạng thái chết máy, tự dưng lại không hoạt động được.

Tống Thần Ngữ, thực tập sinh này lại là.. vợ của Dung tiên sinh?

"Cô ấy mắng tôi.. Còn không phải đều là bởi vì Lâm Vãn như!" Tống Thần Ngữ nói lên chuyện này, liền tức giận, "Váy cưới đã bị hỏng rồi, hiện tại không sửa lại được, cho nên tôi mới có thể bị mắng a!"

"Vậy thì cô ta nên mắng Lâm Vãn Như, tìm cô hả giận làm gì?"

Tống Thần Ngữ bĩu môi: "Tôi cũng không có bản lĩnh đó, để Lâm Vãn Như tới đây nổi giận. Còn anh nữa, anh tới đây làm gì? Tới chất vấn tôi tại sao phải đánh Lâm Vãn Như sao?"

"Đánh thì đánh, tôi chất vấn cô làm gì?"

Tống Thần Ngữ sửng sốt: "A? Vậy anh.. Anh tới làm gì?"

"Đến thăm cô một chút." Dung Diệc Sâm nói, "Thuận tiện muốn biết, là chiếc váy cưới như thế nào lại đáng giá để cô tức giận với tôi, bỏ lại tôi liền rời đi."

"Từ từ," Tống Thần Ngữ vỗ vỗ trán, "Anh để tôi sắp xếp lại suy nghĩ của tôi một chút."

Dung Diệc Sâm nhìn cô: "Đầu này của cô, có suy nghĩ gì cần phải sắp xếp lại? Vừa nhìn chính là một đoàn hồ nháo."

"Anh mới hồ nháo!"

Tống Thần Ngữ không chút nào yếu thế đánh trả.

Xem bộ dáng này, Dung Diệc Sâm hẳn là đem Lâm Vãn như bên kia giải quyết xong, cho nên mới tới tìm cô.

Như vậy.. Hắn làm sao biết cô đi làm ở cửa tiệm này?

"Anh điều tra tôi? Hay anh đang theo dõi tôi?" Tống Thần Ngữ buột miệng thốt ra, "Tôi không nói cho anh, tôi làm việc ở đây!"

"Hiện tại là thời điểm xoắn xuýt về vấn đề này sao?" Dung Diệc Sâm hỏi, "Tống Thần Ngữ, cô không trước tiên giải quyết chuyện váy cưới sao?"

Quản lý cửa hàng đứng ở một bên, rốt cuộc vào lúc này, nhắm ngay khoảng trống, chen vào một câu: ".. Dung tiên sinh, Tống Thần Ngữ là người của ngài.. Thiếu phu nhân?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện