Đầu Gỗ, Em Nghĩ Em Yêu Anh Rồi

Chương 8



Thạch Hạo Nhiên bị hắt nc tỉnh dậy.

“A……” Từ sau gáy truyền đến cơn đau làm cho hắn nhíu mày, hắn mở mắt ra, lắc đầu, vụn đá trên mặt rớt xuống.

“Ngươi tỉnh rồi?” Giang Lăng Lục cầm trong tay cốc nước rỗng, khóe môi cố gắng nén cười, thảnh thơi đem cốc nước đặt trên bàn trà, tao nhã ngỗi xuống ghế đối diện vs hắn.

Thạch Hạo Nhiên nhíu mày, phát hiện tay cao hơn đầu, hơn nữa cổ tay còn bị còng lại, mà cà vạt sớm đã bị cởi ra, vòng qua tay buộc chặt lấy, lại còn buộc cột chặt vao đầu giường, hai chân cũng bị tách ra, bị khăn mặt cuốn chặt lấy, căn bản không thể động đậy.

“Giang Lăng Lục, ngươi đang làm gì?” Hắn nhíu mày, trừng mắt người khởi xướng,“Còn có, nơi này là……” Hắn nhìn cách bài trí xung quanh.

“Đây là phòng khách sạn.” Giang Lăng Lục khuỷu tay dựa vào ghế , bàn tay chống cắm, trên áo sơ mi đã tháo bung 3 cái khuy, ẩn ẩn lộ ra nội y đen bóng, hai chân thôn dài nhếch lên, khuôn mặt nhỏ nhắn cười cười, ung dung nhìn hắn.“Ngươi đột nhiên hôm qua bất tỉnh……”

“Là ngươi đánh lén ta!” Sau gáy đớn đớn truyền đến làm cho Thạch Hạo Nhiên trừng nàng, làm đc như vậy chỉ có nàng, mà võ thuật của nàng lại là một tay hắn chỉ giáo, bởi vậy nàng mới có thể thừa dịp hắn chưa chuẩn bị mà đánh hắn bất tỉnh bất tỉnh.

“Là như vậy nha!” Giang Lăng Lục gật đầu thừa nhận, ngồi cắn cắn ngón tay.“Nhưng lại đánh lén hai lần mới làm ngươi bất tỉnh.” người hắn đúng là cứng rắn làm tay nàng cũng đau không kém.

Thấy nàng tuyệt nhiên không áy náy, thậm chí còn có điểm đắc ý, Thạch Hạo Nhiên mày mặt nhăn lại.“Ngươi đánh ta bất tỉnh làm gì? Saolaij đưa ta đến phòng này?” Hắn nhớ ro đang cùng em gái nói chuyện, đọt nhiên không nghe thấy tiếng hẳn là em gái đang rất khẩn trương.

Giang Lăng Lục nhún vai,“Ta nói với nhân viên phục vụ phòng ngươi sợ sấm, vừa nghe thấy tiếng sấm liền hon mê bất tỉnh, ta nhờ người đư ngươi lên phòng……” Nàng nhìn hắn tươi cười.“Ngươi ngất đi, ta đột nhiên nhớ mình có đem theo tiến, vừa đủ cho chúng ta qua đêm.”

Thạch Hạo Nhiên nhắm chặt mắt, biết sđó là kế hoạnh chuẩn bị sẵn của nàng, thở sâu, hắn trợn mắt nhìn nàng, khuôn mặt hơi trầm xuống.“Đừng nói nữa, cởi trói cho ta đi.”

“Không cần như vậy!” Nàng mới không sợ sắc mặt âm trầm của hắn, trên mặt tươi cười càng thêm ngọt.“Đừng nghĩ ngươi em gái sẽ đến cứu ngươi, lúc ta giật điện thoại của ngươi ta đã nói sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, đường xa, mưa hè rất lớn, nàng đang mang thai không đến kịp đâu.”

Về tiếng hét kinh ngạc của Đồ Kiều Kiều nàng còn chưa kịp nghe đã vội tắt điện thoại.

Hừ hừ, nói vậy trưởng trấn đại nhân giờ phút này nhất định tức giận đến giơ chân.

Xem nàng đắc ý dào dạt, Thạch Hạo Nhiên sắc mặt lại càng khó coi, hắn thở sâu, cực lực trầm ổn khẩu khí.“Lăng Lục, ngươi đem ta đánh bất tỉnh trói ở trên giường là muốn làm cái gì?”

“Muốn làm cái gì……” Giang Lăng tươi cười, ánh mắt ám muội.“Ngươi cảm thấy ta làm j là làm thôi?”

“Giang Lăng Lục!” Hắn thật sự phát hỏa, con ngươi đen giận giữ trừng nàng,“Đừng chọc tính nhẫn nại của ta.” Bị đánh bất tỉnh, còn bị trói chặt, nàng còn bày ra cái bộ dáng này, làm cho Thạch Hạo Nhiên thực sự giận.

Là hắn rất dung túng nàng, đối vs nàng thật tốt quá sao? Mới có thể làm cho nàng rằng muốn làm j hắn cũng sẽ không tức giận sao?

Thấy hắn tức giận, Giang Lăng Lục biểu tình vô tội.“chỉ đùa một chút thôi, tức giận cái gì?” Lần đầu tiên nhìn thấy hắn phát hỏa, thật là có uy nghiêm, nàng không khỏi thu lại bộ dạng lỗ mãng.

Thạch Hạo Nhiên không thèm để ý nàng, nhắm mắt lại, lười đáp lời.

Giang Lăng Lục sờ sờ cái mũi, không dám la lối nữa, cắn môi, ngữ khí có điểm cầu xin tha thứ, ý tứ hàm xúc.“Ta chỉ là có chút nói chuyện muốn nói với ngươi.”

Thạch Hạo Nhiên trợn mắt, lạnh lùng nhìn nàng.“Dùng phương thức này?” Đem hắn đánh bất tỉnh, trói ở trên giường, như vậy kêu hắn nói chuyện?

Giang Lăng Lục không được tự nhiên đổi lại dáng ngồi, thăng lưng tựa ghế túc giận nói.“Không như vậy ngươi nghe ta nói nói sao?” Chỉ có đem hắn trói lại mới có thể làm việc thôi!

Thạch Hạo Nhiên thở sâu.“Giang Lăng Lục, ngươi là cảnh sát nha!” lại mặc cảnh phục, thế nhưng làm ra kiểu lưu manh này.

“như thế nào?” Giang Lăng Lục vẻ mặt không sao cả.“Ngươi sẽ đi tố cáo ta sao? Muốn ta giúp ngươi gọi điện thoại không?” Nàng ngả ngớn lấy ra di động khiến hắn kinh hoảng.

“Giang Lăng Lục!” Hắn tức giận hướng nàng rống to.

Giang Lăng Lục che che lỗ tai.“Không cần lớn tiếng như vậy, thính giác ta tốt lắm.” Thấy hắn trừng nàng, trong mắt toát ra lửa giận, nàng khinh chậc một tiếng,“Được rồi, không chọc ngươi nữa.”

Thật sự là, khó được nhìn thấy hắn tức giận, làm cho nàng nhịn không được vẫn muốn chọc hắn.

Bất quá vẫn là không nên chọc quá mức, có chừng có mực là tốt rồi, nói sau, nàng thật sự có chút chuyện muốn nói với hắn.

Giang Lăng Lục cắn cánh môi, nghĩ đến chính mình muốn nói, trong lòng liền nhăn nhó, thật sự rất khó mở miệng nói ra.

Nhìn trên mặt nàng hiện lên không được tự nhiên, Thạch Hạo Nhiên không khỏi sửng sốt, hoài nghi chính mình nhìn lầm rồi, lúc này hắn khôi phục bình tĩnh, trong lòng không khỏi dâng lên nghi hoặc.

Nữ nhân này không có việc gì đánh hắn bất tỉnh, rồi đứng lên, nói có chuyện muốn cùng hắn giải quyết, nói cái gì là rất cần như vậy đối hắn? Hơn nữa nói ra suy nghĩ của mình, lại bày ra bộ dáng ngả ngớn đối vs hắn có chút loạn xạ, như là kéo dài thời gian mở miệng ,như này thật sự không giống nàng nói chuyện.

Còn có hành vi của nàng hôm nay, lộ ra một loại cổ quái, nàng rốt cuộc là làm sao vậy?

“Ngươi muốn nói cái gì với ta?” khác thường của nàng làm cho hắn nổi lên lo lắng, nàng là phát sinh chuyện gì? Thực nghiêm trọng sao?

“Khụ khụ!” Giang Lăng Lục lại đổi lại tư thế, ngồi nghiêm chỉnh, ưỡn ngực, hai chân khép lại, tay nhỏ bé thực quy củ đặt ở đầu gối.

“Này! Đầu gỗ……” Nàng liếm liếm môi, mắt đẹp không được tự nhiên nhìn chung quanh, cuối cùng mới hạ quyết tâm nhìn hắn.“Ngươi thích ta đúng hay không?”

“A?” Thạch Hạo Nhiên giật mình.

“Khụ khụ……” Nàng lại ho nhẹ một tiếng, cằm nâng lên, tư thái thực phục phịch.“Không cần phủ nhận, ta biết ngươi thầm mến ta từ rất lâu.”

Thạch Hạo Nhiên trầm hạ mắt, lãnh đạm nhìn lại nàng.“Ngươi đã nghĩ nói vs ta vấn đề này?” Liền vì thế mà lám ra loại sự tình này?

“Ngươi muốn cười ta? Chỉnh ta? Hay là muốn thông báo cho mọi người? Sau đó ngươi lại cự tuyệt ta, lại muốn ta đi tìm nữ nhân tốt?” Hắn càng nói, ngữ khí càng lạnh, nếu muốn cho hắn chết tâm, nàng không cần làm như thế, chỉ cần câu nói đầu tiên là đủ.

“Không phải……”

“Ta biết ngươi không thích ta, mặc kệ ta làm j, ở trong lòng ngươi ta vĩnh viễn đều là một tên đầu gỗ khó hiểu , ta cũng đã nhận ra, thậm chí chủ động chấm dứt quan hệ thân thể cùng ngươi, không hề quấn quít lấy ngươi, không hề đối với ngươi có một tia hy vọng xa vời, như thế này còn chưa đủ sao?”

Hắn hạ mắt, cánh môi nhả ra một chút trào phúng,“ muốn làm như thế nào ngươi mới có thể vừa lòng? Muốn ta biến mất? Cách ngươi xa một chút, vĩnh viễn không cần xuất hiện ở trước mặt ngươi……”

“Ta chưa nói ta không thích ngươi!” Không cho hắn nói thêm gì nữa, Giang Lăng Lục tức giận rống to,“Thạch Hạo Nhiên, trong lòng ngươi có nhiều ủy khuất như vậy, trước kia sao không nói? Làm sao giấu ở trong lòng? Đúng, ta là giả ngu, cố ý bỏ qua tâm ý của ngươi, ai abor ngươi dung túng ta? Ai? Ai ngây ngốc khiến ta phải trả giá, ta không muốn ngươi làm như vậy!”

Nàng tức giận đứng dậy, hai tay chống nạnh trừng hắn.“Họ thạch kia, ngươi muốn trả giá là chuyện của ngươi, đúng, ta là được tiện nghi còn khoe mã, nhưng lúc đó chẳng phải ngươi cho ta quyền lợi đó còn j?”.

“Ngươi……” Thạch Hạo Nhiên không nghe ra lời nói của nàng, hắn trong đầu chỉ nhớ rõ nàng mới vừa rồi rống ra.“Ngươi vừa mới nói cái gì?”

Chưa nói không thích, có ý tứ gì?

Giang Lăng Lục cũng nhớ đến chính mình mới vừa rồi tình thế cấp bách rống giận trong lời nói, bộ dáng co rụt lại, vẻ mặt lại không được tự nhiên.

“Tất cả là tại ngươi!” Cầm lấy tóc, nàng tức giận lườm hắn một cái,“Không có việc gì nói những lời này, hại ta chuẩn bị tốt như vậy lại thành ra hỏng hết.” Chán ghét! Nhìn đến nàng ửng đỏ hai má, mất hơi đổi, Thạch Hạo Nhiên không khỏi bắt đầu đánh giá nàng, tim đập cũng khẩn trương lên.

Nàng…… Nên sẽ không……

“A — tùy tiện!” Giang Lăng Lục phun khí, quyết định bất cứ giá nào, nàng bày ra bộ dáng cao ngạo, phục phịch nhìn hắn.“Họ thạch, nói thật, ngươi bộ dạng hoàn hảo, cá tính buồn, tâm lại ngay thẳng, làm việc lại có nề nếp, cùng cái đầu gỗ không giống nhau…… Người có thể hấp dẫn ta chỉ có khí lực của ngươi.”

Nói đến đây, nghĩ đến chính mình như thế nào đi đến bước đường này? Giang Lăng Lục không khỏi thở dài.

Mà nghe được lời của nàng, Thạch Hạo Nhiên tâm lại lạnh xuống, khóe mắt cũng hơi trầm xuống.

“Đừng đần ra như thế.” Giang Lăng Lục đối vs hắn kêu.“Lão nương nói còn chưa nói xong.” Kế tiếp mới là trọng điểm.

Nàng lại hít sâu, một hồi lâu mới lại mở miệng.“Bất quá ta gần nhất phát hiện kỳ thật ta không chỉ có thích thân thể của ngươi, người của ngươi…… Ta cũng không chán ghét!” Nói xong lời cuối cùng, thanh âm của nàng không khỏi nhỏ đi.

“Không chán ghét?” Thạch Hạo Nhiên nhíu mày.

“Đúng.” Giang Lăng Lục khẩn trương nám chưtaj lòng bàn tay,“…… Ta phát hiện, kỳ thật…… Ta giống như là rất thích ngươi.”

Khả năng không chỉ thế, hẳn là so với thích còn nhiều hơn một chút,……

“Nga?” Nghe được lời của nàng, Thạch Hạo Nhiên vẻ mặt lại chưa thay đổi, chính là lãnh đạm hỏi:“Khi nào thì phát hiện?”

“là khi…… Nhìn đến ngươi cùng con nhóc Nhật Bản hôn môi……” Bất quá trọng yếu nhất là lúc Đan Tiểu Phù cùng nàng nói chuyện.

Ngay từ đầu, nàng đương nhiên không thể chấp nhận, cảm thấy suy nghĩ Đan Tiểu Phù hơi quá, cái gì nhu phong hỏa hoa, nàng đều nghe không hiểu!

Nàng làm sao có thể sẽ thích tên đầu gỗ kia chứ? Không có khả năng, không có khả năng!

Nhưng khi Thạch Hạo Nhiên cùng con nhóc Nhật Bản hôn môi, hình ảnh liền hiện lên trong óc nàng, một lần rồi lại một lần nữa, tâm tình cũng càng ngày càng kém.

Ngay từ đầu nàng cũng thuyết phục chính mình là giữ lấy dục, cho nên nàng bắt đầu tránh mặt hắn, nghĩ đến không cần nhìn đến hắn thì tốt rồi — chỉ cần không chạm mặt, lâu sau nàng sẽ quên đi cảm giác kì quái này!

Nhưng là tránh mặt hắn, nàng vẫn nghĩ đến hắn, một khi ở nhà, bên tai nghe được cũng là âm thanh náo nhiệt phía đối diện, nàng sẽ không cảm thấy tịch mịch.

Trước kia hắn đều tìm nàng đến nhà hắn ăn cơm, còn quan tâm nàng có ăn đúng h không?, nhưng gần đâylại không có, hắn không hề để ý đến nàng, cũng không còn muốn đối tốt vs nàng.

Một mình, một người ở trấn nhỏ, thoảng khi, nghe được cũng đều là hắn cùng con nhóc Nhật Bản nói chuyện, nói cái gì hai người thật xứng đôi, con nhóc Nhật Bản thật tinh mắt, hiểu được giá trị của Thạch Hạo Nhiên……

Điều này làm cho nàng càng khó chịu, cảm thấy những lời này giống như châm chọc nàng không biết quý trọng, mới có thể tự tay đem Thạch Hạo Nhiên dâng cho người ta.

Nàng nghe xong thực không thoải mái, cũng là càng nhiều khó chịu, cảm giác như là mất đi gì đó rất quan trọng.

Sau đó, nàng nghĩ đến lời nói của Đan Tiểu Phù, rốt cuộc không thể quật cường phản bác.

Nàng thật sự có thói quen cùng Thạch Hạo Nhiên , thói quen khi hắn sủng nàng, che chở nàng, làm mọi việc cho nàng, dung túng nàng, thói quen hắn vì sở thích của nàng làm hết thảy.

Mà nàng chưa bao giờ nghĩ tới muốn trả giá, thẳng đến lúc hắn quyết định buông tay, nàng mới giật mình nhận thấy, chính mình bất tri bất giác sớm hình thành thói quen ỷ lại vào hắn, không thể không có hắn.

Đan Tiểu Phù nói đúng, nàng là bị thói quen che mắt tâm, mới có thể dại dột thấy không rõ tâm ý cuả mình.

Nghĩ thông suốt rồi, nàng muốn tìm hắn nói rõ ràng, lại không biết nên như thế nào mở miệng, lại sợ hắn không muốn nghe nàng nói, cuối cùng đành phải làm như vậy đối vs hắn.

Cúi đầu, nàng đứng dậy, đặt tay nhỏ phía sau, khẩn trương nắmlại, giống cái là làm sai muốn cầu sự tha thứ của tiểu hài tử, ngoan ngoãn dò xét Thạch Hạo Nhiên.

Thạch Hạo Nhiên lại tỏ vẻ mặt hờ hững, trầm mặc nhìn nàng.

Đợi mãi không thấy hắn trả lời, Giang Lăng Lục nhịn không được đành mở miệng.“Này, ngươi cũng nói cái gì đó đi!” Làm sao không nói lời nào? bộ dáng này của Hắn làm cho nàng có chút hoảng.

“Ngươi muốn nói j thì nói đi?” Hắn lãnh đạm hỏi, nghe được lời của nàng, hắn không có vui vẻ, ngược lại có chút cười chua xót.

Nhìn đến hắn cùng Hắc Xuyên Tĩnh hôn môi, mới cảm thấy thích hắn, đây là thật sự thích không? hay Vẫn là chính là giữ lấy dục, hay tự trọng của nàng không thể chấp nhận?

Hắn không thể dễ dàng tin tưởng, bởi vì quá mức để ý nàng, hắn không thể dễ dàng như vậy tin tưởng, chỉ sợ ngày nào đó nàng vừa cười, nói với hắn, nàng lầm lẫn, nàng chính là bởi vì nhất thời giữ lấy dục mới nghĩ đến chính mình thích hắn, là chính nàng hiểu lầm.

Hắn thừa nhận không thể chấp nhận, bởi vì, có thể dễ dàng thương tổn của hắn chỉ có nàng, chính là bởi vì quá mức thích, hắn mới có thể vì nàng mà bị thương.

“Ân!” Giang Lăng Lục gật đầu, không không như tưởng tượng làm nàng nhíu mày, nàng nghĩ hắn nghe xong nhất định vui vẻ chấp nhận nàng; nhưng hắn lại lãnh đạm, nhìn ánh mắt của nàng vẫn đang lạnh lùng.

“Ta nghe xong, có thể mở còng tay ra đc không?” Nhìn nàng, vẻ mặt của hắn bình tĩnh, thanh âm bình thản không mang theo một tia cảm xúc.

Giang Lăng Lục nhíu mày, phản ứng của hắn làm cho nàng nghi hoặc, nàng nhìn hắn, cánh môi nhếch lên.“Ngươi không tin lời của ta nói?”

“Ngươi cảm thấy ta nên tin tưởng lời ngươi sao?” Hắn hỏi lại, cánh môi xả ra một chút cười.“Lăng Lục, ta hiểu rõ ngươi, ngươi hiện tại tựa như đang muốn tranh đoạt món đồ chơi của tiểu hài tử, ngươi chính là không nghĩ muốn bị thua.”

“Không phải như vậy!” Giang Lăng Lục giải thích.

“Đối với ngươi cảm thấy là như thế nào.” vẻ mặt Của hắn còn thật sự trào phúng nói vs nàng, hắn căn bản không thể dễ dàng tin tưởng nàng.“Mặc kệ ngươi nói như thế nào, đều không thể dễ dàng thuyết phục ta, bởi vì ta rất hiểu ngươi.”

Hoặc là nên…., hắn nên lui bước.

“Thạch Hạo Nhiên……”

“Bắt tay giảng hòa đi.”

“Không cần!” hắn không tin tưởng làm cho nàng tức giận, nàng khócó cơ hội giải thích, nhưng tên đầu gỗ kia thế nhưng không tin lời của nàng, làm sao muốn nàng ngoan ngoãn nghe hắn?

“Giang Lăng Lục!” Hắn giận dữ trừng nàng.

Ai ngờ nàng lại thảnh thơi đổ chén nước, không để ý tới cái nhìn chằm chằm của hắn, tự uống nước.

“Giang……”

“Ba!” Nước đá đột nhiên hắt thẳng mặt hắn.

Thạch Hạo Nhiên nhắm mắt lại, nc đa lạnh khơi mào tức giận, hắn lạnh lùng mở mắt ra, ngữ khí lãnh đạm cất dấu cơn nóng giận.“Vừa lòng rồi chứ?”

“Còn chưa có.” Giang Lăng Lục dùng sức buông cốc nước, lên giường, ngồi trên người hắn, tay nhỏ bé thô bạo nắm lấy cỏ áo của hắn.“Đầu gỗ, ngươi làm cho ta rất tức giận!”

Nàng cúi đầu, trong mắt ngập lửa giận.“Ngươi luôn miệng nói hiểu ta, cũng không tin tưởng lời ta nói.”

“Ngươi có cái gì đáng để ta tin tưởng?” Thạch Hạo Nhiên hỏi lại, hành động của nàng hoàn toàn chọc giận hắn.“ tùy hứng Của ngươi ta so với ai khác đều rõ ràng, bởi vì đó là từ ta mà ra, như ngươi nói, ta muốn sủng ngươi, ngu ngốc đều giống nhau khiến cho ngươi trả giá, đó là chuyện của ta; Giống nhau mà thôi, muốn hay không tin tưởng lời ngươi nói, cũng là chuyện của ta, không phải sao?”

Mà hắn, lựa chọn cự tuyệt.

“Ngươi!” Giang Lăng Lục trừng hắn, không nghĩ tới tên đầu gỗ sẽ phản bác nàng, hơn nữa những câu thẳng thắn đó làm cho nàng không thể đáp lời.“Hảo, tốt lắm.”

Nàng giận dữ không cười nữa, buông cô áo hắn ra, ôn nhu giúp hắn cởi bỏ áo sơmi, lộ ra thân hình tráng kiện.

Thạch Hạo Nhiên nhìn hành động của nàng, khóe môi xả ra một chút trào phúng.“Lại muốn muốn dùng cơ thể của ta phát tiết, thỏa mãn dục vọng ngươi sao?”

“Đúng.” Nàng đem áo sơmi hoàn toàn cởi bỏ, lại cởi bỏ toàn bộ tây trang của hắn, cả quần cũng bị cởi đến giữa đầu gối.

Nam căn mềm nhũn vẫn nằm ở giữa hai chân.

Giang Lăng Lục liếc mắt một cái, sau đó lấy di động trong túi tiền ra.

Thạch Hạo Nhiên lập tức mở to mắt, trừng mắt nhìn nàng,“muốn làm j thì làm thôi?”

Nàng không để ý tới hắn, ấn ấn di động 1 lát, sau đó xem bốn phía, đưa điện thoại di động phóng tới bên cạnh ghế, vừa vặn đối diện vs giường.

“Giang Lăng Lục, ngươi muốn làm cái gì?” động tác Của nàng làm cho hắn có dự cảm không tốt.

“Ngươi đã không tin lòi của ta nói, như vậy đành phải uy hiếp ngươi thôi.” Giang Lăng Lục vỗ vỗ cơ ngực rắn chắc của hắn.

“Uy hiếp?” Thạch Hạo Nhiên xanh mắt trừng nàng.

“Là vậy a!” Nàng nhún vai, đối vs hắn cười đến gian xảo,“Chụp cảnh trên giường,ta uy hiếp ngươi cùng ta làm chuyện mờ ám! Ngươi nếu không chịu, ta liền chụp lại rồi đưa cho cả trấn xem!”

“Giang Lăng Lục ngươi dám –” Thạch Hạo Nhiên không thể tin được, trừng mắt nhìn nàng, nữ nhân kia sao lại điên đến thế này?“Ngươi không sợ mất mặt sao?”

Nữ nhân vật chính là nàng nha!

“Có cái gì phải sợ? thanh danh Của ta vốn cũng rất kém.” Nàng cười thật ngọt, cực lực làm càn.“Hình tượng tốt là ngươi, cũng không phải là ta.”

“Giang Lăng Lục! Ngươi là cảnh sát……”

“Đúng, ta biết, vây thì như thế nào?” Nàng nheo nheo mắt, ngón tay dùng sức ninh trụ đầu vú của hắn,“Ngươi muốn đi tố cáo ta sao? Ân?”

Tay nàng chỉ tà ác vuốt vuốt thân thể hắn, khiêu khích cơ ngực mẫn cảm của hắn, mà cũng trách váy đang cuốn lên trên, bên trong như ẩn như hiện vô qua lại cọ xát nam căn của hắn.

“Ngươi cho rằng ta không dám!” Hắn cắn răng trừng mắt nhìn nàng, cực lực nhịn xuống khi bị nàng trêu ghẹo, khơi mào ngọn lửa trong cơ thể hắn.

“Nga, vậy thì làm đi nha!” Nàng không sợ hắn đâu! Dám cự tuyệt nàng, dám trêu hỏa nàng, tốt lắm, hắn sẽ chờ cơn giận của nàng đi!

“Ngươi…… Ngô!” Nàng đột nhiên dùng móng tay kích thích điểm mẫn cảm trước ngực hắn, thân thể cường tráng không khỏi run lên, bị kích động muốn tránh thoát, đầu giường cạc cạc rung động.

Mà nam căn mềm nhũn ở phía dưới dần dần thức tỉnh, dựng đứng theo bản năng.

Giang Lăng Lục quyến rũ hạ xuống, cúi đầu bên tai hắn, khiêu khích nói –“Thạch Hạo Nhiên, hảo hảo hưởng thụ đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện