Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh

Chương 23



"Ván này xảy ra chuyện gì, Thủ Ước thua 16%?"

...Thầy Vu mới đúng.

"Là vấn đề hỗ trợ!" Kiều Tinh Tinh vội vàng quăng nồi. Sau đó cũng không nhìn cậu, tự mình nhìn chằm chằm điện thoại, một khi số liệu khó coi đập vào mắt, liền trước khi cậu mở miệng vội vàng bao biện trước mắt cậu.

Vu Đồ ngoảnh mặt làm ngơ xem xong toàn bộ, trả điện thoại lại cho cô.

Kiều Tinh Tinh hỏi: "Lúc nữa tiếp tục đấu đơn sao? Hay cậu dẫn mình đấu đôi?"

"Mình mang cậu." Vu Đồ dứt khoát nói.

Ồ, làm sao thầy Vu đi công tác một chuyến mà tính cách thay đổi lớn vậy.

"Cậu đi công tác có chuyện vui sao?" Nếu không sao lại trở lên quan tâm hiền lành như vậy.

Vu Đồ cởi ra áo khoác dài đang muốn treo lên, nghe vậy, động tác của cậu đột ngột ngừng lại.

Kiều Tinh Tinh lại chớp chớp mắt, nhớ tới hỏi cậu: "Đúng rồi, cậu đi công tác ở đâu thế, đột nhiên phải đi, chuyện rất nghiêm trọng sao?"

"Tây An. Những chuyện khác không thể nói, yêu cầu giữ bí mật. " Vu Đồ treo xong áo khoác dài xoay người, thần sắc đã như thường.

"Nghiêm khắc như vậy à, người thân cũng không thể nói sao?" Kiều Tinh Tinh tò mò truy hỏi, hỏi xong mới phát hiện lời nói của mình có nghĩa khác, vội vàng bổ sung, "Giả dụ thôi... mình không phải nói mình đâu."

"Không thể."

"Quá vô vị rồi, chẳng phải là không có chuyện để nói rồi." Kiều Tinh Tinh thuận miệng cảm khái.

"Đại khái như vậy." Lông mi Vu Đồ khẽ động, cậu đi vào trong, "Chúng ta bắt đầu đi."

Trong phòng hơi nóng, Kiều Tinh Tinh không thích mặc dày, mấy ngày trước nhiệt độ giảm, liền mở ra hệ thống sưởi sàn, nhiệt độ trong phòng so với trước khi nhiệt độ giảm còn cao hơn mấy độ. Vu Đồ đánh được nửa trận đầu, nhân lúc Kiều Tinh Tinh bán cậu trên sông, đem áo lông cũng cởi ra, chỉ mặc áo sơ mi trắng.

Nhân vật trong cho game còn chưa sống lại, ánh mắt Vu Đồ lẳng lặng hướng tới Kiều Tinh Tinh. Đại khái trên nền ấm áp, cô liền không chịu ngồi yên trên ghế salon, mà cầm điện thoại chân trần ngồi trên thảm. Thảm lông dài màu trắng, ngón chân tinh xảo xinh xắn sơn màu đỏ son( chu sa), tóc dài đen nhánh hơi rối. Trong trí nhớ mơ hồ, người yêu cái đẹp và tinh tế như cô, giờ phút này lại làm rung động lòng người.

Mà khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút bối rối nhìn cậu, mọi thứ càng sinh động hơn.

"Cậu làm gì mà bất động trong suối nước..." Cô nhớ tới gì đó, biểu tình liền yếu ớt cẩn thận, "Mình không phải cố ý bán cậu nha..."

"Tin tưởng, mình biết." Cậu bình tĩnh thu hồi tầm mắt, lần nữa rời sự chú ý về game, "Đuổi theo mình, đi rừng đối phương lấy phần thưởng."

"Được." Kiều Tinh Tinh cao hứng đuổi theo Lý Nguyên Phương của cậu để làm việc.

Vu Đồ hôm nay chơi khác với trước kia, cực kì hung hãn, không ngừng xâm phạm áp chế khu vực của đối phương, toàn dùng những tướng hắn không thường dùng, ví dụ như Lý Nguyên Phương, Hàn Tín, Bách Lý Huyền Sách... Tiết tấu không ngừng nhanh thêm, mỗi trận kết thúc cũng rất nhanh, nhanh hơn so với hôm qua đưa cô trở lại mười sao Vương giả.

Sau đó cậu để điện thoại xuống, nhìn đồng hồ nói:"Cậu tự mình tùy tiện chơi một lúc, mình đi sửa máy chiếu."

... Có một dạng —— cảm giác như "Xem này, đây là trẫm cho ngươi sao đã đánh rớt, tự mình chơi, tùy tiện tụt sao"?

Kiều Tinh Tinh vội vàng dẹp đi ý nghĩ khó tin này, cầm điện thoại lắc lư theo cậu tới phòng chiếu phim, đứng ở một bên xem cậu sửa máy chiếu.

"Bao lâu có thể sửa xong vậy?"

"Rất nhanh thôi."

"Ngày kia liền tới trận chung kết, nếu không sửa được chúng ta len lén đi hiện trường xem nhé?"

Vu Đồ cúi đầu tháo linh kiện, "Cậu rốt cuộc là muốn đi hay không?"

"Xem trình độ của cậu?"

"...Chớ quấy rầy mình phát huy."

"Nga." Kiều Tinh Tinh im miệng, lại nhìn cậu sửa chữa một lúc, sau đó ngồi ở thảm bên cạnh bắt đầu đấu đơn.

Cô chọn Lộ Na, bởi vì ván trước Vu Đồ chơi Lộ Na, lấy một địch năm ở phe địch, chiến thắng xuất sắc, làm cho cô nóng lòng muốn thử xem sao.

Nhưng mà qua hai đợt chiến đấu, cô liền hối hận muốn khóc, Lộ Na thật khó chơi, người ta là "Kết nối vô tận dưới ánh trăng"*, cô thì là "Vô lực dưới ánh trăng"?

*"月下无限连": một chiêu thức trong khi chơi game, khá đặc biệt.

Cô vốn còn muốn kiên trì thêm một lúc, có thể đồng đội không nói lời gì khó nghe, Tô Liệt của đối phương lại bắt đầu mở miệng, rêu rao rác rưởi sớm chút đầu hàng, Kiều Tinh Tinh tức giận, trực tiếp đem di động nhét cho Vu Đồ.

Vu Đồ đang xắn tay áo tháo linh kiện, tay cũng chưa kịp lau, liền bị nhét một cái Lộ Na đang 0-4.

Người nhét cho hắn còn tức giận yêu cầu cậu: "Đánh tên Tô Liệt đối diện, một mực cười nhạo mình."

Vu Đồ nhìn kinh tế của cô, "Hiện tại không đánh được."

Nhưng mà thời điểm gặp Vu Liệt, cậu vẫn chuyển vị trí trêu đùa một phen, sau đó xuyên tường đi.

Chuyện này thật ra không phải phong cách của Vu Đồ, dùng lời của cậu, chuyện này vô dụng.

Thầy Vu bình thường căn bản sẽ không lãng phí thời gian làm như vậy.

Ánh mắt Kiều Tinh Tinh từ trên màn hình điện thoại dời đi, lặng lẽ rơi vào trên mặt cậu.

Cô không khỏi cảm thấy từ khi Vu Đồ đi công tác trở về, trở nên có chút ôn nhu, còn đối với cô có chút...dung túng?

Không nói rõ được có những chi tiết cụ thể, rất nhỏ, có lẽ Vu Đồ cũng không phát hiện.

Nhưng chính là cô cảm thấy.

Thậm chí chộn rộn.

Muốn dò xét thử.

"Vu Đồ, mình mấy ngày này có thể cầm điện thoại của cậu chơi game không?" Kiều Tinh Tinh đột nhiên hỏi cậu.

Vu Đồ từ trong game giương mắt nhìn cô, ánh mắt Kiều Tinh Tinh sáng ngời, "Thời điểm tranh tài phải dùng thiết bị thi đấu chuyên dụng nha, chính là nhãn hiệu điện thoại của cậu, loại hình cũng không khác biệt lắm, mình luyện tập cho quen tay."

Vu Đồ gật đầu, "Mật mã xxxx, tự mình đi phòng khách lấy."

Muốn được voi đòi tiên.

"Cậu có thêm bạn học cao trung không?" Cầm điện thoại tới, Kiều Tinh Tinh đã biết còn hỏi.

"Có."

"Mình không thêm... Có chút tò mò bọn họ bây giờ ra sao nha, có thể dùng wechat của cậu xem vòng bạn bè của bọn họ?"

Vu Đồ nhàn nhạt nói:"Vòng bạn bè chính là để bạn bè xem, cậu cũng là bạn học của họ."

Ai ~ mấu chốt không phải là người ta có cho xem hay không, là dùng Wechat của cậu nha.

Kiều Tinh Tinh chớp mắt: "Tất cả mọi người sao?"

Trong lòng Vu Đồ khẽ co lại, vì sự dò xét cẩn thận của cô, cậu muốn nói "Tôi cũng chưa có xem qua, cậu xem cái gì", nhưng cuối cùng cậu vẫn không ngẩng đầu lên giả bộ chơi game, tựa như không mảy may đáp một tiếng.

Kiêu Tinh Tinh thở dài, người này hoàn toàn không hiểu ý tứ của cô ah~~~ bỏ đi, không hiểu cũng tốt. Xem Vu Đồ dùng Lộ Na giúp cô báo thù, cô quyết định có đi có lại, giúp tài khoản của cậu thắng một trận.

Còn vòng bạn bè gì đó, nói vật thôi, cô mới lười xem.

Thật ra thì điện thoại của Vu Đồ ngày đầu tiên đã lấy tới đấu hạng, sau đó dĩ nhiên cũng dùng qua, nhưng mà cũng là trực tiếp chơi game. Vẫn là lần đầu tiên, tự cô mở khóa, giống như lấy được sự cho phép, thế giới của cậu hoàn toàn mở ra với cô.

Cô chống lại thôi thúc muốn lục xem điện thoại của cậu, chuẩn xác tìm được biểu tượng của Vương giả Vinh diệu, mở ra bắt đầu thi đấu.

Đánh mấy phút, điện thoại của tiểu Chu gọi tới, Kiều Tinh Tinh trong lúc bận rộn ấn nút nhận trên điện thoại của mình.

Thanh âm của tiểu Chu vang lên.

"Tinh Tinh, nhãn hiệu đưa quà sinh nhật cho chị, còn có 3 cái thùng lớn, em để cho tài xế mang lên nhé?"

Kiều Tinh Tinh đang định đồng ý, chợt nhớ thầy Vu bên cạnh.

A~~

Muốn sai bảo thầy Vu làm việc ~

"Đợi một chút." Cô nói với tiểu Chu, sau đó uyển chuyển cười hướng Vu Đồ, "Tài xế vào không tiện lắm, thầy Vu, cậu đi thang máy chuyển giúp được không?"

Thầy Vu trực tiếp xuống lầu chuyển đồ, Kiều Tinh Tinh vừa cầm điện thoại chơi game vừa đứng chờ ở thang máy.

Lúc trong game đẩy tới phe địch cao điểm, cửa thang máy mở ra. Tiểu Chu cầm một cái hộp nhỏ, Vu Đồ ôm một cái thùng lớn, hai người một trước một sau ra khỏi thang máy, Kiều Tinh Tinh tranh thủ liếc một cái vào trong thang máy, bên trong còn hai cái thùng rất lớn.

Cô cảm thấy khó hiểu: "Nhãn hiệu nào tặng quà sớm thế, nhiều như vậy?"

"Hiệu B ah, hằng năm đều đưa sớm trước mười mấy ngày." Tiểu Chu trả lời, nói: "Nga, trong ba cái thùng này đều không phải, là túi xách, giày, quần áo chị mua lần trước, cùng nhau gửi tới, ai ya tới vẫn rất kịp lúc, vừa vặn mấy hôm tới chị tham gia thi đấy có thể phối đồ."

Tay Kiều Tinh Tinh run nhẹ, đưa cái đầu ngươi.

"...Em nói nhãn hiệu tặng đồ mà?"

Tiểu Chu giơ giơ cái hộp nhỏ trong tay, "cái này nha."

Kiều Tinh Tinh: "..."

Đồng đội thuận lợi đẩy vỡ tháp địch, hai chữ "thắng lợi" thật to xuất hiện trên màn hình nhưng nội tâm Kiều Tinh Tinh một mảnh vắng lặng.

Cô tê dại cất điện thoại di động, đến trước mặt Vu Đồ, định giúp chuyển đồ, Vu Đồ để cho một ít, "mình tới, có chút nặng."

Nga...

Có thể không nặng sao... Trong một cái thùng không biết nhét bao nhiêu bộ quần áo...

Cô tại sao lại phải lăn qua lăn lại... Tại sao không để tài xế len lén dọn vào cơ...

Vu Đồ đem ba cái thùng lớn đều dọn vào trong nhà. Đóng cửa lại, tiểu Chu vẫn còn líu ríu: "Tinh Tinh, áo mũ mùa đông của chị chất đống, em đem quần áo lần trước mua không thích hợp sắp xếp lại nhé, nhiều nhãn mác còn chưa cắt đâu, như trước kia chia cho mỗi người một ít? Còn gửi cho chị Bội Bội."

Kiều Tinh Tinh: "..."

Rất tốt, vạch trần càng chi tiết chuyện cô xài tiền xa xỉ bậy bạ!

Cô bây giờ chỉ muốn biết, trợ lý của cô, tại sao, tình thương thấp như vậy?

Cô đưa lưng về phía Vu Đồ, im lặng đối với tiểu Chu nói "im miệng", tiểu Chu coi như lanh lợi, lập tức không nói nữa, nhưng trong nháy mắt kia miệng khẽ giương khóe miệng khẽ giương cùng con mắt trợn to ý hỏi chuyện gì xảy ra?

...Ai dạy người diễn kĩ phóng đại như vậy?

Kiều Tinh Tinh rất muốn trừ tiền lương của cô.

"Vô cùng tốt."

Sau lưng đột nhiên truyền tới thanh âm thật thấp của Vu Đồ.

Kiều Tinh Tinh nghiêng đầu nhìn cậu, hoài nghi mình nghe nhầm, đây là lời Vu lão sư từng nói cô hưởng thụ phúc lợi xã hội vô cùng tốt nói?

Thấy ánh mắt nghi hoặc của cô, Vu Đồ cười một tiếng.

Cậu muốn, là vô cùng tốt.

Chỉ như vậy, mỗi ngày thật vui vẻ, ăn mặc xinh đẹp, không buồn không lo, không thể tốt hơn nữa.

Hôm nay, Vu Đồ rời đi tương đối sớm, hơn 6 giờ liền rời đi.

Cậu đi khỏi nhà Kiều Tinh Tinh, gọi một cuộc điện thoại rất dài, rồi ở bên đường mua một cốc cà phê nóng.

Đứng ở ven đường, chậm rãi uống rất lâu.

Cà phê rất nhanh liền lạnh.

Nhưng mà lúc này mới là nhiệt độ bình thường, không có một phòng ấm áp, không có lúm đồng tiền cười giảo hoạt.

Cậu ném cốc cà phê vào thùng rác, đưa tay gọi một chiếc taxi.

- ----------

Ye: ngày mai trốn làm, ở nhà dọn nhà thôi!

- ---------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện