Gả Cho Ta

Chương 19: Chuyện Mừng





"Tôi muốn gặp Cố tiên sinh!"
Bảo vệ rất nhanh đã đến, hiện tại Cố Trường Đình lớn nhất, ai dám không nghe Cố Trường Đình, lập tức kéo lấy Đào Yến Cần đang la hét, một đường lôi ra ngoài, toàn bộ hành trình bị nhân viên tronng công ty vây xem, trực tiếp ném tới bên ngoài cửa lớn mới tính là xong chuyện.
Mấy cô nhân viên lễ tân bên ngoài không dám nói, nhưng sau lưng đều cảm thấy cực kỳ suиɠ sướиɠ, mấy cô đều từng bị Đào Yến Cần mắng, bình thường không dám trêu chọc cô ta, nhưng trong lòng đều rất chán ghét.
Lúc Cố tiên sinh nghe được tin tức này, Đào Yến Cần đã bị ném ra khỏi công ty.

Trong công ty đã khôi phục như bình thường, chẳng qua vẫn có vài người nghị luận chuyện này, đều cười nói cho hả giận.
Điều này làm Cố tiên sinh tức điên, sải bước từ văn phòng đi ra, vọt tới nhà ăn cho cao tầng dưới lầu một, định tìm Cố Trường Đình nói lí.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản vẫn đang ở nhà ăn, Triệu Giản chạy trước chạy sau, để Cố Trường Đình ngồi xuống trước, cái gì cũng không cần quản, chờ lấy cơm ăn là được.
Triệu Giản đi mua cơm bưng về trước, sau đó nói : "Anh đi mua chút đồ uống, vợ, em chờ một chút."
Cố Trường Đình nhẹ gật đầu, nhìn Triệu Giản nhanh chân rời đi, nhịn không được buồn cười.

Cậu đột nhiên cảm giác được, chỉ cần có Triệu Giản ở bên cạnh, cho dù Đào Yến Cần vừa rồi xuất hiện cũng không thể phá hư tâm tình tốt của cậu.
Triệu Giản chạy tới mua đồ uống, muốn Cố Trường Đình uống nhiều nước một chút, Cố Trường Đình bận rộn tới trưa, đều không uống miếng nước nào.
Chẳng qua Triệu Giản vừa chạy tới, bỗng nhiên nhìn thấy Cố tiên sinh, Cố tiên sinh hùng hổ đi vào trong nhà ăn, nhìn là biết tuyệt đối đến kiếm chuyện.
Triệu Giản không cần nghĩ liền biết Cố tiên sinh tại sao lại đến, dứt khoát không mua nước nữa, trực tiếp đi ra ngoài nghênh đón.
Triệu Giản cảm thấy vợ nhà mình đã đủ mệt, trước khi ăn cơm không thể để vợ phiền muộn nữa, cho nên không đợi Cố tiên sinh tiến đến, liền đem Cố tiên sinh ngăn lại bên ngoài.
Cố tiên sinh vừa thấy được Triệu Giản, lập tức hỏa khí xông lên : "Tốt, thì ra mày ở đây! Cố Trường Đình đâu! Tao muốn gặp nó!"

Triệu Giản cười lạnh : "Thật ngại quá, Cố tổng rất bận, người muốn liên hệ gặp Cố tổng đều cần phải hẹn trước."
"Cái gì?" Cố tiên sinh không thể tin trừng lớn mắt.
Triệu Giản giả vờ đột nhiên tỉnh ngộ : "A, tôi biết rồi, Cố tiên sinh ông nhất định là đến trả tiền nợ?"
Nhà ăn cho cao tầng mặc dù không nhiều người như nhà ăn phổ thông cho nhân viên, nhưng cũng đều là người có mặt mũi trong công ty, Triệu Giản đem Cố tiên sinh ngăn cản bên ngoài, người đến người đi, không ít người đã lén lút nhìn về phía bọn họ.
Cố tiên sinh nghe đến hai chữ "tiền nợ", lập tức vừa tức giận vừa xấu hổ, giận đến nói không ra lời.
Triệu Giản còn đem tấm giấy nợ kia ra, quơ qua quơ lại, nói : "Cố tiên sinh, phiếu nợ còn ở chỗ này đây, ông nếu đến trả nợ thì trực tiếp đưa cho tôi là được, Cố tổng rất bận, hiện tại không gặp được ông."
Thì ra trong tay Triệu Giản thật sự có phiếu nợ, hơn nữa còn có dấu tay, màu đỏ cực kì chướng mắt.

Mấy người kia vụиɠ ŧяộʍ vây xem mặc dù nhìn không rõ chữ trên phiếu nợ, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng dấu tay chướng mắt kia, nhịn không được ồn ào lên.
Cái mặt già của Cố tiên sinh lập tức mất hết, nghe được bên cạnh có người nhỏ giọng nói : "Đây là thiếu bao nhiêu a? Còn viết phiếu nợ nữa chứ."
Cố tiên sinh là chuẩn bị đến kiếm chuyện với Cố Trường Đình, hiện tại thì tốt rồi, một lớp da mặt đều bị Triệu Giản lột sạch sẽ, bị người chỉ trỏ, tức giận đến toàn thân phát run, nhưng cũng không có cách nào, trực tiếp xám xịt xoay người bỏ chạy.
Triệu Giản đuổi được người, đem phiếu nợ cất kỹ, lúc này mới đi mua đồ uống chạy về tìm Cố Trường Đình.
Trước cửa có nhiều người xúm xít như vậy, Cố Trường Đình đương nhiên cũng phát hiện, cậu lúc đầu dự định đi hỗ trợ, sợ Triệu Giản chịu thiệt thòi, chẳng qua xem ra Triệu Giản xử lý rất nhanh.
Cố Trường Đình dứt khoát ngồi xuống, Triệu Giản rất nhanh đã cầm đồ uống trở lại, vẻ mặt tươi cười, cũng không có vẻ bực mình vì chuyện vừa rồi.
Cố Trường Đình thấy Triệu Giản không đề cập tới, dứt khoát không nói gì, Triệu Giản hiển nhiên không nghĩ để chuyện kia phá hư tâm tình của bọn họ.

Cố Trường Đình ngoài miệng không nói, trong lòng lại rất cảm động.
Giữa trưa ăn cơm xong, tất cả người trong công ty liền truyền nhau tin tức chấn động.

Công ty đổi chủ.

Cố tiên sinh vừa rồi muốn tìm Cố Trường Đình cãi nhau, kết quả còn không nhìn thấy người, liền bị đuổi về.
Buổi sáng hôm nay còn có người đối với việc Cố Trường Đình mới nhậm chức bảo trì thái độ quan sát, qua buổi trưa, thái độ liền thay đổi, không chỉ là đối với Cố Trường Đình cung cung kính kính, đối với Triệu Giản cũng đặc biệt khách khí.
Hiện tại ai không biết, một tên nông dân bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng, kết hôn với Cố Trường Đình, được Cố Trường Đình tin tưởng, là người không thể chọc đến.
Hai giờ chiều có buổi họp thường kỳ, Triệu Giản lúc đầu quyết định sẽ ở ngoài cửa phòng hội nghị chờ.

Bất quá lúc hắn đưa Cố Trường Đình đến phòng hội nghị, có người liền tranh thủ thời gian chạy tới, mời Triệu Giản vào, nói là đã chuẩn bị tốt ghế ngồi cho Triệu Giản.
Triệu Giản hiện tại là vệ sĩ, đương nhiên không thể ngồi trong bàn hội nghị, chẳng qua chỗ ngồi thì vẫn có thể thu xếp, ngay đằng sau Cố Trường Đình, có điểm giống chỗ ngồi của phiên dịch viên.
Triệu Giản nhìn thoáng qua bên cạnh, trên bàn là bảng tên của Cố tiên sinh.

Hắn nhìn thấy, liền quyết định không đi, dứt khoát ngồi xuống, miễn cho một hồi ông già kia lại ra ám chiêu.
Cố Trường Đình thấy Triệu Giản đặt mông ngồi xuống, đặc biệt đoan chính, đặc biệt trung thực, dứt khoát liền để hắn đi theo.
Rất nhanh đã đến hai giờ, hội nghị liền bắt đầu.
Triệu Giản còn lo lắng lão đầu dông dài kia tới quấy rối, kết quả ai ngờ, Cố tiên sinh vậy mà vắng mặt không đến.
Thư ký của Cố tiên sinh tới, nói : "Cố tổng, thật xin lỗi, tiên sinh nói thân thể của ông ấy không thoải mái, cho nên.


.

."
Cố Trường Đình nghe xong, cười đặc biệt ôn hòa, nói : "Không sao, thân thể không thoải mái là chuyện bình thường, Cố tiên sinh thân thể không khoẻ thì nên đi gặp bác sĩ, nếu bệnh nặng, nằm bệnh viện luôn cũng được."
Thư ký cả người toát mồ hôi lạnh, cảm thấy Cố Trường Đình mặc dù cười ôn hoà, nhưng không biết vì sao, làm lưng cô ta phát lạnh.
Cố Trường Đình còn nói : "Cố tiên sinh thân thể không thoải mái, nhưng công chuyện của công ty cũng không thể chậm trễ.

Cố tiên sinh trong tay hiện tại còn ba hạng mục đúng chứ? Đừng chậm trễ, Tào quản lý, ông vẫn luôn đi theo Cố tiên sinh, ba hạng mục này là ông đang phụ trách phải không? Cố tiên sinh quản không được, ông liền đem tài liệu trong tay sửa sang một chút, sau khi hội nghị thường kỳ kết thúc, mang hết đến chỗ tôi báo cáo một lần, tôi sẽ tiếp nhận toàn bộ."
Tào quản lý lập tức cả kinh toát mồ hôi lạnh, ngay cả thư ký của Cố tiên sinh cũng trợn tròn mắt, ai nghĩ đến Cố tiên sinh chỉ giả vờ ngã bệnh, lại bị Cố Trường Đình thuận thế dứt khoát thu lại ba hạng mục lớn trong tay.
Tào quản lý một mực lắp bắp nói không nên lời.
Cố Trường Đình nhìn ông ta, nói : "Tào quản lý có chuyện gì khó xử?"
Người ngồi bên cạnh Tào quản lý thúc ông ta một cái, Tào quản lý vội vàng lau mồ hôi, nói : "Không có, tôi sẽ lập tức chỉnh lý tốt tư liệu, nhanh chóng đưa cho Cố tổng."
Cố Trường Đình hài lòng cười, nói : "Tốt, vậy chúng ta cũng đừng dây dưa nữa, hôm nay có vài chuyện quan trọng phải bàn, cũng cần các vị bỏ phiếu quyết định.

Cố tiên sinh đã bệnh, vậy chỉ có thể coi như ông ta bỏ quyền, cũng là không còn cách nào khác.

Trước tiên, chúng ta bàn về vụ làm ăn với Đường gia."
Nói đến Đường gia, cả phòng đều ồn ào lên.
Công ty của Cố gia nói lớn kỳ thật cũng không lớn, ít nhất là không lọt nổi mắt Đường gia.

Cố gia chỉ có một công ty, còn không phát triển nghiệp vụ khác, mà Đường gia là thế gia, công ty dưới quyền mọc lên như nấm, sản nghiệp đều liên quan đến tất cả các ngành nghề.
Trước kia Cố gia chưa từng cùng Đường gia hợp tác, nghĩ cũng không dám.

Bọn họ cũng không nghĩ đến, Cố Trường Đình vừa lên chức, vậy mà liền có cơ hội hợp tác cùng Đường gia.
Một phòng cao tầng đều sôi trào lên.
Cố Trường Đình đem hạng mục Đường gia muốn hợp tác phân tích một lần, để mọi người bỏ phiếu quyết định.

Đương nhiên là toàn phiếu thông qua, bọn họ cơ hồ đều quên chuyện Cố tiên sinh không đến.

Chẳng qua cuối cùng tỉ lệ thông qua vượt xa năm mươi phần trăm, cho dù Cố tiên sinh phản đối cũng vô dụng.
Hội nghị lần này thực sự quá thuận lợi, lúc kết thúc đã bốn giờ hơn, Triệu Giản đi theo Cố Trường Đình trở về, thư ký thấy Cố Trường Đình liền lập tức nghênh đón.
Thư ký nói : "Cố tổng, có người ở phòng nghỉ đợi ngài."
      "Ai vậy?" Cố Trường Đình hỏi.

Thư ký nói : "Nói là em trai của Cố tổng, gọi là Cố Huy."
Cố Trường Đình nghe xong, nguyên lai là con trai của đại cô.
"Anh!"
Cố Trường Đình đang nghĩ, Cố Huy vì sao lại tới, kết quả Cố Huy đã từ phòng nghỉ đi ra, cười cười chạy tới.
Tuổi của Cố Huy so với Cố Trường Đình lớn hơn, lại là con của đại cô, bọn họ cơ hồ không có tiếp xúc, Cố Huy vừa thấy mặt liền đặc biệt thân mật gọi cậu là anh, làm Cố Trường Đình nhịn không được nhíu mày.
Cố Huy nói : "Anh, em chờ anh cả nửa ngày, em có chút việc muốn nói với anh."
Cố Huy tươi cười nịnh bợ, lúc trước hắn ta tìm Cố tiên sinh châm ngòi ly gián, kết quả không nghĩ tới núi dựa sau lưng Cố Trường Đình quá lớn, Cố Huy cũng phi thường ảo não, cho nên trở mặt đi nịnh bợ Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình nói : "Anh có chuyện gì sao?"
Cố Huy nói : "Là chuyện mừng a! Em muốn trước chúc mừng anh đó!"
Cố Trường Đình không rõ ràng cho lắm, nói : "Ồ?"
Cố Huy ân cần nói : "Anh, chúng ta đi vào rồi nói."
Triệu Giản nhìn Cố Huy cười lấm la lấm lét đã cảm thấy hắn ta không phải người tốt, liền nhắm mắt đi theo Cố Trường Đình vào phòng nghỉ.
Trên bàn trong phòng nghỉ đặt rất nhiều đồ vật, thoạt nhìn là chồng lớn chồng nhỏ tư liệu.
Cố Huy vội vàng cầm lấy một phần tư liệu, nói : "Anh! Anh mau nhìn thử a!"
Cố Trường Đình nhìn lên, tất cả đều là tư liệu của bệnh viện, đủ loại bệnh viện nước ngoài, Triệu Giản đứng bên cạnh cậu, cũng không hiểu ra sao.
Cố Huy nói : "Anh, anh nhìn đi, đây đều là bệnh viện đặc biệt có danh tiếng ở nước ngoài, còn có mấy bác sĩ tư rất lợi hại.

Những cái này em toàn bộ đều đã hỏi thăm qua, anh nhìn xem thích cái nào, anh quyết định xong em sẽ lập tức giúp anh liên hệ, bọn họ đều đối với giải phẫu thay đổi giới tính có nghiên cứu sâu, anh sau khi làm qua giải phẫu, sẽ chính là người bình thường, sẽ không cần lo lắng bị người khác mắng là quái vật.

Đương nhiên, tiền giải phẫu em lo, phí tổn em bao hết.

Em đã hỏi trước, bác sĩ nói khả năng một lần thành công rất khó, phải trường kỳ làm giải phẫu, có điều.

.

."
Cố Huy nói không ngừng, không nhìn thấy sắc mặt Triệu Giản đã hoàn toàn đen lại.
Cố Trường Đình giờ mới chợt hiểu ra, không biết vì cái gì, vậy mà cười nhẹ một tiếng.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện