Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Chương 12: Nếu không có em



Sau khi Doãn Tiểu Mạt hoàn thành hết cảnh quay của mình, cô lại khôi phục vai trò trợ lý, hằng ngày bưng trà rót nước. Ngũ Trác Hiên ở trước mặt mọi người vẫn làm bộ chính nhân quân tử, nhưng lúc nào cũng dính lấy Doãn Tiểu Mạt không rời một phút. Mọi người nhiều ít cũng nhận ra quan hệ khác thường của họ, nhưng đều không nói, chỉ im lặng cười thầm nhìn bọn họ liếc mắt đưa tình.

Ngày hôm ấy, Doãn Tiểu Mạt vừa mới ngâm một tách trà giải nhiệt cho Ngũ Trác Hiên xong thì có người gọi cô, giọng nói có phần dò hỏi không chắc chắn: “Tiểu Mạt?”

Doãn Tiểu Mạt quay người lại, vừa bất ngờ vừa vui: “Chị Tử Di?”.

Vẻ mặt Tào Tử Di vô cùng ngạc nhiên: ”Sao em lại ở đây?”

“Em… ” Doãn Tiểu Mạt ngập ngừng.

Người đi cùng Tào Tử Di tới đây là La Thu Thu, cô ấy lên tiếng: “Làm trợ lý của Ngũ Trác Hiên.”

Tào Tử Di tròn mắt kinh ngạc.

Doãn Tiểu Mạt gượng gạo cười.

Bài tin tức lần trước về Ngũ Trác Hiên mà Doãn Tiểu Mạt viết nhận được phản hồi tích cực nên hôm nay Tào Tử Di tới đây là muốn tranh thủ cơn sốt chưa hạ nhiệt mà viết thêm một bài nữa. Cô không yên tâm giao cho người khác mà đích thân xuất trận. Tào Tử Di liên lạc với người đại diện La Thu Thu trước, La Thu Thu vui vẻ nhận lời, ngay hôm sau đã đưa Tào Tử Di tới phim trường. Có điều, Tào Tử Di hoàn toàn không ngờ lại gặp Tiểu Mạt ở đây, lại còn làm trợ lý cho Ngũ Trác Hiên.

La Thu Thu cười bí hiểm: “Đừng nói chuyện này nữa, tranh thủ lúc sếp em không có cảnh quay, em đưa chị vào phỏng vấn.”

“Được.”’

La Thu Thu ngoảnh lại: “Tiểu Mạt, em đi cùng đi.”

Doãn Tiểu Mạt “ồ” một tiếng rồi chạy theo sau, không quên mang theo trà. Tối qua, La Thu Thu đã thông báo với Ngũ Trác Hiên nên việc Tào Tử Di đến hôm nay anh không hề ngạc nhiên, hơn nữa còn tỏ ra rất hợp tác.

Doãn Tiểu Mạt mang trà vào: “Uống cho trơn giọng đã!” Ngũ Trác Hiên mấy ngày nay cổ họng đều khó chịu, có lẽ do quá mệt mỏi, Doãn Tiểu Mạt nhìn mà xót, cô hầm cháo và pha trà giải nhiệt cho anh.

Có nhiều người ở đây, Ngũ Trác Hiên không dám làm nũng bắt cô cầm cho uống, đành nhận lấy ngoan ngoãn uống hết.

Doãn Tiểu Mạt nhận lại cái chén không, ngồi xuống một bên chống cằm xem họ phỏng vấn. Trước kia cô chỉ có thể xem qua clip, bây giờ mới có cơ hội chứng kiến tận mắt.

Tào Tử Di hỏi vài câu xoay quanh chuyện quay phim, Ngũ Trác Hiên trả lời từng câu.

Sau đó Tào Tử Di tươi cười hỏi: “Anh vốn là ca sĩ, khi nào sẽ lại ra đĩa và đi hát trở lại?”

Tai Doãn Tiểu Mạt dựng thẳng lên, đây cũng là chuyện cô rất muốn biết.

Ngũ Trác Hiên cười, có vài nét giống trẻ con: “Chắc cũng không lâu nữa đâu.”

Hai mắt Doãn Tiểu Mạt sáng rực lên, anh nói thật không?

“Chúng tôi đều mong ngày đó đến sớm.” Tào Tử Di cũng cười hài lòng.

Ánh mắt dịu dàng của Ngũ Trác Hiên hướng về phía Doãn Tiểu Mạt.

“Câu hỏi cuối cùng là hỏi thay fan của anh.” Tào Tử Di cố ý ngừng lại: “Họ đều mong muốn anh sớm lập gia đình, rồi sinh mấy cục cưng đáng yêu, đừng để lãng phí gen.” Cô bật cười: “Không phải là tôi bức hôn anh nhé, chỉ muốn hỏi xem hiện giờ anh đã có dự định gì chưa thôi.”

La Thu Thu chau mày: “Chị Tào, câu hỏi này đã vượt quá giới hạn bài phỏng vấn”. Nhưng Ngũ Trác Hiên lại xua tay: “Không sao”. Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: “Có. Nhưng mà cô ấy không phải người trong giới giải trí nên tôi vẫn mong mọi người buông tha cô ấy, đừng để cô ấy sợ. Nếu không, cô ấy sợ chạy mất thì tôi biết phải làm sao?” Anh nửa đùa nửa thật nói.

Tào Tử Di gật đầu: “Fan của anh khá lý trí, nhất định sẽ rất vui mừng khi nghe câu trả lời này của anh.” Cô chìa tay: “Cảm ơn sự hợp tác của anh.”

Ngũ Trác Hiên bắt tay Tào Tử Di, quay đầu lại đã không thấy bóng dáng Doãn Tiểu Mạt đâu. Cô nhóc này, không biết chạy đi đâu rồi?

Doãn Tiểu Mạt không đè nén được tâm trạng kích động xen lẫn xấu hổ liền bật dậy chạy ra ngoài cửa. Cô ôm mặt tủm tỉm cười một lúc lâu, đến khi định thần lại đã thấy đối diện là khuôn mặt tươi cười của một người đàn ông.

Cô trừng mắt, á, hóa ra là người quen.

Phạm Phiên sờ mũi cười: “Doãn Tiểu Mạt, tâm trạng em tốt quá nhỉ.”

Doãn Tiểu Mạt đáp: “Tâm trạng anh cũng rất tốt.”

Phạm Phiên đã biết chuyện giữa Doãn Tiểu Mạt và Ngũ Trác Hiên, thật lòng mừng cho họ. Lần này tranh thủ tới vùng lân cận nhập hàng, Phạm Phiên ghé thăm hai người, ăn cơm chực, đùa giỡn họ vài câu.

Phạm Phiên và Doãn Tiểu Mạt đang nói chuyện thì Ngũ Trác Hiên xuất hiện. Đợi mãi không thấy Doãn Tiểu Mạt quay lại nên anh ra ngoài tìm cô. Vừa trông thấy Phạm Phiên, Ngũ Trác Hiên cười với anh ta rồi kéo Doãn Tiểu Mạt về sau lưng mình, tuyên bố chủ quyền.

Phạm Phiên liếc mắt khinh bỉ: “Đồ nhỏ mọn!”

Doãn Tiểu Mạt ngượng ngùng.

Tào Tử Di và La Thu Thu đi ra, đường nhìn của Tào Tử Di lập tức phóng thẳng tới nắm tay của Ngũ Trác Hiên và Doãn Tiểu Mạt, cô tủm tỉm cười. Nhưng khi ánh mắt chạm tới Phạm Phiên thì sắc mặt Tào Tử Di chợt biến đổi. Phạm Phiên nhìn thấy cô cũng sửng sốt không kém.

Doãn Tiểu Mạt cảm nhận được tia lửa phóng ra giữa hai người họ, tò mò hỏi: “Anh chị quen nhau à?”

Hai người đồng thanh:

“Quen.”

“Không quen.”

Trong hai người họ chắc chắn có một người nói dối. Tào Tử Di nói “không quen” sắc mặt vẫn dửng dưng, trong khi đó, Phạm Phiên lại gượng gạo.

Tào Tử Di véo tay Doãn Tiểu Mạt: “Chị bận việc phải đi rồi, khi nào về liên lạc với chị nhé!”

“Vâng.”

Phạm Phiên ủ rũ đăm chiêu nhìn theo bóng lưng Tào Tử Di.

Ngũ Trác Hiên vỗ vai anh ta: “Không đuổi theo à?”

Phạm Phiên chần chừ một lúc rồi lắc đầu: “Thôi, không cần thiết phải quấy rầy cuộc sống của cô ấy.”

Doãn Tiểu Mạt rốt cuộc cũng hiểu ra sự việc, hai người họ trước đây nhất định là có một cuộc tình. Trong cảm nhận của cô, Tào Tử Di là một cô gái thùy mị, hiền lành, đẹp lay động lòng người. Phạm Phiên là một anh chàng hài hước, tướng mạo tuấn tú, hai người họ nhìn rất đẹp đôi, nếu chỉ vì hiểu lầm mà để lỡ duyên phận thì thật đáng tiếc. Suy ngẫm một lúc, Doãn Tiểu Mạt nói: “Chị Tử Di cũng chưa có bạn trai.”

Phạm Phiên chớp mắt, nhìn Doãn Tiểu Mạt vẻ chờ đợi nhưng cô không nói gì thêm, thực hư thế nào cô không rõ lắm, cô chỉ biết Tào Tử Di có nhiều người theo đuổi, ngày nào cũng nhận được hoa tươi gửi tới văn phòng, nhưng có lẽ trong lòng cô ấy còn giữ một đoạn hồi ức nên chưa muốn tiếp nhận tình cảm của người khác.

“Xong việc tớ mời cậu đi ăn.” Ngũ Trác Hiên lên tiếng. Phạm Phiên thực ra chưa quên được Tào Tử Di, trong lòng Tào Tử Di cũng có Phạm Phiên, điều này những người tinh mắt đều có thể nhìn ra dễ dàng.

Phạm Phiên gật đầu, tinh thần có phần sa sút, anh ta tìm một góc ngồi xuống.

Ngũ Trác Hiên vội vàng đi ra ngoài tiếp tục công việc, để Doãn Tiểu Mạt ở lại với Phạm Phiên. Doãn Tiểu Mạt hiểu ý, cô đi lấy cho Phạm Phiên một chai nước khoáng: “Anh uống nước đi.”

Phạm Phiên nhận lấy, uống liền mấy ngụm: “Cảm ơn.”

Nhìn dáng vẻ ủ rũ của anh ta, Doãn Tiểu Mạt cũng không biết phải an ủi thế nào, đành nói: “Có hiểu lầm gì thì sớm giải quyết đi.”

Phạm Phiên gãi đầu, buồn bã nói: “Anh có lỗi với cô ấy.”

Hai người họ đã từng có một khoảng thời gian vui vẻ, sau khi tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, Phạm Phiên trở thành nhà biên kịch, Tào Tử Di so với Phạm Phiên dù bằng cấp không cao nhưng thông minh ham học, sẵn sàng chịu vất vả, nên dần dần đứng vững ở tòa soạn. Bọn họ thuê một căn hộ nhỏ chung sống cùng nhau, tuy thu nhập không cao, chi tiêu tằn tiện, nhưng trong lòng lúc nào cũng nghĩ tới đối phương, biến khổ thành vui, hài lòng với cuộc sống.

Về sau, mẹ của Phạm Phiên biết chuyện bạn gái của anh ta không phải người thành phố, học vấn không cao, hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn chọn con dâu của bà nên đã chia rẽ đôi uyên ương, ép con trai mình phải chia tay.

Đương nhiên Phạm Phiên không chịu nghe, hai người đang trong giai đoạn yêu thương nồng nhiệt, anh ta hết lời thuyết phục mẹ mình mà không được, tức giận đòi đoạn tuyệt quan hệ mẹ con. Đấy chỉ là cái kế anh ta nghĩ ra để hi vọng mẹ mình chấp nhận Tử Di, nhưng không ngờ bà lại nghĩ cực đoan mà uống thuốc ngủ, viết di thư nói con trai cần vợ không cần mẹ, khiến Phạm Phiên sợ đến hồn tiêu phách tán. Cuối cùng, anh và Tào Tử Di đành tạm thời giả vờ chia tay để nói dối bà, sau đó rồi tính tiếp.

Hai người lén lút gặp nhau, mỗi lần ra ngoài Phạm Phiên đều phải kiếm cớ che mắt mẹ, thậm chí còn nhờ cậy bạn bè đề phòng bà đột nhiên tập kích. Một lần anh và Tào Tử Di nắm tay nhau đi tới rạp chiếu phim thì bắt gặp bà, hai người vội vã buông tay, tách nhau ra mỗi người đi một hướng, Phạm Phiên chạy vào WC nam để trốn, cuối cùng mới phát hiện ra nhận nhầm người.

Phạm Phiên và Tào Tử Di duy trì tình trạng như thế được chừng một năm, vì quá mệt mỏi, hai người trước giờ chung sống hòa bình thì nay mỗi ngày dăm ba trận cãi vã, trách cớ đối phương. Lúc to tiếng thì lời nói luôn khó nghe, một người trách người kia coi trọng mẹ hơn, vợ không là cái gì, một người lại nói người kia không hiểu cho mình, khiến mình phải làm nhân bánh kẹp.

Tào Tử Di không chịu được cuộc sống như vậy nữa, rốt cuộc đưa ra yêu cầu chia tay. Phạm Phiên giận dữ lập tức đồng ý.

Mấy năm nay Phạm Phiên chưa hề quên Tào Tử Di, anh viết lại câu chuyện của hai người thành một kịch bản phim sau đó gác bút, tập trung vào việc kinh doanh. Câu lạc bộ của anh thuê toàn thanh niên anh tuấn cũng là vì một câu nói của Tào Tử Di, cô nói vui mắt vui tai, người ta ăn uống ắt sẽ ngon miệng.

Nhiều lúc Phạm Phiên nghĩ, nếu ngày ấy anh kiên trì thêm một chút, nhẫn nại thêm một chút, có lẽ bây giờ mọi chuyện sẽ khác. Cũng có lúc anh nghĩ, hai người đáng ra nên chia tay sớm, không làm lỡ dở cuộc đời cô.

Nhưng hôm nay nghe Doãn Tiểu Mạt nói Tử Di chưa có bạn trai, trong lòng anh lại nhen nhóm một tia hi vọng.

Doãn Tiểu Mạt nghe Phạm Phiên kể, đồng cảm với anh ta, bị đặt giữa hai người quả thật không dễ chịu gì, mặt khác cô lại thầm mắng Phạm Phiên vì đã phụ lòng Tào Tử Di. Cô thở dài: “Em nghĩ chị Tử Di vẫn luôn chờ anh.”

Phạm Phiên ủ rũ, ôm đầu nói đi nói lại câu: “Anh có lỗi với cô ấy.”

Trong lòng mỗi người đều có một rào cản không thể vượt qua, nếu hôm nay không tận mắt nhìn thấy, Doãn Tiểu Mạt hoàn toàn không thể tưởng tượng được một người luôn cởi mở, hài hước như Phạm Phiên lại có một quãng thời gian sầu não đến vậy.

Tối hôm đó, Phạm Phiên tự chuốc mình say mềm.

Doãn Tiểu Mạt mấy lần muốn khuyên anh ta nhưng Ngũ Trác Hiên ngăn cô lại: “Kệ anh ý đi, uống say rồi trong lòng sẽ bớt khó chịu.”

“Chúng ta liệu có ngày giống họ không?” Doãn Tiểu Mạt đột nhiên sợ hãi, cô chỉ là một người bình thường, còn Ngũ Trác Hiên lại quá xuất sắc, người nhà anh liệu có phản đối cô và anh đến với nhau không? Cho dù bà nội và Lạc Lạc luôn vui vẻ hòa đồng với cô nhưng khi ấy cô chỉ là gia sư của Lạc Lạc, may mà có tài nấu nướng nên mới chiếm được cảm tình của hai người họ. Còn việc trở thành một phần trong gia đình họ thì e rằng … Doãn Tiểu Mạt không tránh khỏi suy nghĩ miên man.

Ngũ Trác Hiên khẽ vỗ đầu cô: “Đồ ngốc này!”. Bà nội anh đã coi cô là cháu dâu từ lâu, mà dù bà có phản đối anh cũng sẽ không chịu thỏa hiệp. Tính cách mỗi người không giống nhau, anh không phải Phạm Phiên, anh sẽ không hành động giống anh ta.

Doãn Tiểu Mạt không lên tiếng, nhưng trong lòng đã ngầm tin tưởng anh.

Ngũ Trác Hiên bắt Thiên Vũ đưa Phạm Phiên về khách sạn rồi lái xe đưa Tiểu Mạt lên núi ngắm cảnh đêm. Không may hai người vừa lên tới đỉnh núi thì trời đổ mưa, có vẻ càng ngày càng nặng hạt, mây đen che trời, một ngôi sao cũng không trông thấy.

Hai người nhìn nhau, Ngũ Trác Hiên thấp giọng than: “Thật xui xẻo!”

Nhưng Doãn Tiểu Mạt lại có vẻ rất hào hứng: “Cũng không sao mà.” Dù là nơi nào, chỉ cần ở bên cạnh anh là tốt rồi.

Ngũ Trác Hiên ôm cô, Doãn Tiểu Mạt thuận thế tựa vào ngực anh.

Giờ phút ấy, tuy rằng không có ánh trăng, nhưng trong vòng tay ấm áp của Ngũ Trác Hiên, Doãn Tiểu Mạt chợt nghĩ tới một câu thơ lãng mạn: Tuế nguyệt tĩnh hảo, hiện thế an ổn. Lưỡng tình tương duyệt, vợ chồng hòa thuận là chuyện tuyệt vời nhất trên thế gian này.

Ngũ Trác Hiên nhìn cô, ánh mắt sáng như đuốc, anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh xắn của cô, lướt ngón tay qua từng bộ phận trên mặt, chạm đến làn môi đỏ mọng của cô, khẽ mơn trớn.

Doãn Tiểu Mạt ngậm lấy ngón tay anh, xấu xa cắn một cái. Ngũ Trác Hiên chợt run bắn người, hơi thở nóng ấm phả ra, anh giữ chặt hai vai Doãn Tiểu Mạt, bờ môi mỏng ép xuống môi cô, tự ý càn quét thật lâu. Doãn Tiểu Mạt cảm thấy sắp không thở nổi, buộc phải ôm lấy lưng anh. Trong xe tĩnh lặng chỉ còn lại nhịp tim đập rộn rã của hai người.

Làn môi mềm mại của Ngũ Trác Hiên cứ trượt dần, trượt dần xuống, đáy mắt anh nóng bỏng. Hai gò má của Doãn Tiểu Mạt dần ửng hồng, một tiếng rên khe khẽ phát ra từ cổ họng cô.

Ngũ Trác Hiên kề mũi với cô, tay lướt qua bả vai, từ tốn cởi cúc áo rồi hôn lên cổ cô. Doãn Tiểu Mạt cảm thấy buồn buồn ngứa ngứa, bật cười thành tiếng, rụt người lại né tránh. Ngũ Trác Hiên giữ lấy tay cô, hôn cuồng nhiệt đến mức khiến đầu óc cô tê liệt, ý thức tan rã. Cô không kìm được mà đáp trả nụ hôn của anh, tay bám lấy bờ vai rắn chắc của anh, hai cơ thể tiếp xúc càng thêm gần.

Doãn Tiểu Mạt chợt cảm thấy sau gáy lành lạnh, không biết từ bao giờ chiếc áo vướng víu trên người cô đã tuột xuống dưới vai. Ngũ Trác Hiên đang điên cuồng in dấu ấn của riêng mình lên vai cô. Lồng ngực cô nóng ran như bị thiêu đốt, cổ họng khẽ phát ra những âm thanh run rẩy. Ngũ Trác Hiên như được khích lệ, anh gặm nhấm vành tai nhỏ nhắn của Doãn Tiểu Mạt, khiến cô bất giác run rẩy mà thẹn thùng đáp lại.

Nếu lúc ấy điện thoại của cô không đột ngột đổ chuông…

Doãn Tiểu Mạt giật bắn mình, mau chóng khôi phục lại ý thức. Hai gò má và mang tai cô đỏ rần, cô vừa thở hổn hển, vừa vỗ vỗ mặt mình. Ngũ Trác Hiên dịu dàng vuốt má cô: “Nghe điện đi đã.”

Là Hứa Chi Nhiên gọi tới, anh ta nói to đến mức khiến lỗ tai Doãn Tiểu Mạt ù đi: “Này em đang làm gì thế? Anh không gọi cho em là em cũng không chịu gọi cho anh hả?”

Sau lần Doãn Tiểu Mạt đột ngột cúp điện thoại, Hứa Chi Nhiên cứ canh cánh trong lòng mãi, không dám gọi lại cho cô. Kết quả, hình như Doãn Tiểu Mạt quên mất sự tồn tại của ông anh trai này, Hứa Chi Nhiên buồn bực muốn chết, cuối cùng không kìm được nữa, đành phải hạ mình một lần.

“Nửa đêm nửa hôm anh gọi điện thoại tới không sợ phá mộng đẹp của người khác à?” Doãn Tiểu Mạt cáu kỉnh, không rõ là vì bị Hứa Chi Nhiên phá hỏng chuyện vui hay vì nguyên nhân nào khác.

Ngũ Trác Hiên nhìn dáng vẻ của cô mà khóe môi cong lên thích thú, anh cầm lấy tay kia của cô đưa lên miệng hôn.

Doãn Tiểu Mạt lại đỏ mặt, lúc này mà anh còn có tâm trạng trêu chọc cô.

“Em còn tỉnh táo sung sức như thế, anh khẳng định là em chưa ngủ!” Hứa Chi Nhiên ung dung nói.

“Có chuyện gì anh nói nhanh đi.”

Hứa Chi Nhiên chợt đổi giọng buồn bã: “Vẫn là chuyện bố anh.”

“Chuyện của bố anh, anh không cần nói với em.” Ngừng lại một chút, cô bổ sung: “Anh kể khổ với Nghê Thiến thì tốt hơn đấy.”

“Em nghĩ anh muốn kể khổ với em lắm chắc? Tiểu Thiến đi công tác rồi, anh sợ cô ấy làm việc mệt mỏi nên mới không muốn làm phiền cô ấy.”

Doãn Tiểu Mạt giận dỗi: “Thế nên anh làm phiền em à? Anh coi em là cái lốp dự bị à?”

Hứa Chi Nhiên tí tởn: “Ngoài em ra, anh không tìm được người khác.”

Doãn Tiểu Mạt than vãn: “Thôi được rồi nói đi, bố anh lại làm sao?”

“Nằm viện được mấy ngày liền lén lút bỏ về nhà, đường máu tăng cao, đã không chịu tiêm insulin lại còn ăn uống thỏa thích. Anh vất vả lắm mới lừa được bố quay lại bệnh viện, còn bị bố chửi một trận, huyết áp của anh sắp tăng vọt rồi đây này.” Hứa Chi Nhiên hoàn toàn hết cách với bố mình.

“Nói xong chưa?”

“Hả?” Hứa Chi Nhiên có phần không quen thái độ lạnh nhạt này của Doãn Tiểu Mạt. Ngay cả đối với người lạ cô cũng luôn nhiệt tình, không hiểu vì sao lại có ác cảm với Hứa Quảng Triệu đến vậy.

“Nói xong rồi thì em cúp máy.”

“Doãn Tiểu Mạt!” Hứa Chi Nhiên gằn giọng: “Em dám cúp điện thoại thử xem.”

Doãn Tiểu Mạt bất lực: “Vậy lần này để anh cúp trước, đủ giữ thể diện cho anh chưa?”

Hứa Chi Nhiên: “… ”

Ngũ Trác Hiên cũng là lần đầu tiên thấy Doãn Tiểu Mạt vừa lạnh lùng, vừa mau mồm mau miệng như vậy, vì mỗi lần ở trước mặt anh, chỉ số IQ của cô đều bằng 0. Anh nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên đỉnh đầu cô, Doãn Tiểu Mạt thấy nhột, bật cười thành tiếng.

Hứa Chi Nhiên nghe thấy, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Mạt, ai đang ở cạnh em thế?” Anh ta liếc nhìn đồng hồ, thì thầm: “Muộn thế này rồi.”

Doãn Tiểu Mạt lè lưỡi, trả lời qua quýt mấy câu rồi cúp máy.

Ngũ Trác Hiên chăm chú nhìn cô, khẽ cắn làn môi cô giống như dụ dỗ: “Ai mà gọi điện cho em khuya thế? Lại còn tra hỏi em nữa? Hửm?”

Doãn Tiểu Mạt cười hì: “Anh ghen đấy à?”

Ngũ Trác Hiên thành thực đáp: “Một chút.”

Doãn Tiểu Mạt ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu, Ngũ Trác Hiên ghé đầu xuống. Cô thì thầm bên tai anh: “Là Hứa Chi Nhiên”. Đợi mùi dấm chua thêm nồng nặc, cô mới nói tiếp: “Anh ấy là anh trai em.”

Ngũ Trác Hiên trên mặt chỗ hồng chỗ trắng, rốt cuộc là anh đang ăn dấm ở đâu vậy? Lúc trước còn nghiễm nhiên hiểu lầm Hứa Chi Nhiên theo đuổi Doãn Tiểu Mạt, anh đúng là đã tự đào hố chôn mình.

“Nhưng sao một người họ Doãn, một người họ Hứa? À, cùng mẹ khác cha!” Ngũ Trác Hiên đột nhiên nhớ tới nội dung tập tài liệu kia, trong đó có ghi rõ cha của Doãn Tiểu Mạt là Doãn Chí.

Doãn Tiểu Mạt trầm mặc một lúc: “Thực ra em họ Hứa.”

Ngũ Trác Hiên nghi hoặc nhìn cô.

“Em và Hứa Chi Nhiên là anh em ruột, cùng cha mẹ.” Doãn Tiểu Mạt ấn ngực, nửa giống như lấy thêm dũng khí, nửa giống như cô không quá tình nguyện nói ra mấy chữ kia.

Ngũ Trác Hiên kinh ngạc: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Lúc thu dọn di vật của bố mẹ, em tìm thấy tờ kết quả xét nghiệm máu. Một người là A, một người là AB, làm sao lại sinh ra một đứa con nhóm máu O như em? Sau đó, em nhớ lại một lần nghe được cuộc trò chuyện giữa bố mẹ, mẹ nói cái gì mà cảm ơn bố bao năm nay đã đối xử với em như con ruột. Trước giờ em không nghĩ tới chuyện đó, lúc nhìn thấy tờ xét nghiệm máu em mới vỡ lẽ… Thế rồi em tình cờ phát hiện ra Hứa Chi Nhiên nhóm máu O.”

Doãn Tiểu Mạt nhún vai.

“Như vậy cũng quá đủ để đoán ra sự thật rồi.”

Gió đêm chợt mạnh thêm, Ngũ Trác Hiên giúp cô buộc lại tóc.

Đối với Hứa Quảng Triệu, cô có yêu, có hận. Ngũ Trác Hiên hoàn toàn hiểu được tâm lý ấy của cô, đấy cũng là nguyên nhân vì sao cô lúc nóng lúc lạnh với Hứa Chi Nhiên.

Lần trước nghe điện thoại của Hứa Chi Nhiên xong, tâm trạng cô không được tốt, lơ đễnh, chểnh mảng, chắc hẳn là vì chuyện bệnh tình của Hứa Quảng Triệu. Ngũ Trác Hiên hôn lên trán cô: “Em rất lo cho bố, đúng không?”

Doãn Tiểu Mạt ương bướng nói: “Sao có thể chứ? Ông ấy trước giờ chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người cha. Sao em phải lo lắng chứ?”

“Trong người em chảy dòng máu của bố, điều này em không thể phủ nhận.”

“Vậy thì sao chứ?”

Ngũ Trác Hiên búng nhẹ cái mũi nhỏ xinh của cô: “Thiên tính phụ nữ! Bố sinh bệnh, em chắc chắn đứng ngồi không yên! Suỵt! Em đừng vội chối, bản thân em không cảm nhận được nhưng anh đã nhìn ra từ lâu rồi”. Anh đang ám chỉ tới hôm đó làm việc cô liên tục phạm lỗi, lại còn thản nhiên uống chai nước của anh.

Doãn Tiểu Mạt nóng bừng mặt. Hình như lần đó cũng có thể coi như cô gián tiếp nhận nụ hôn của anh?

Ngũ Trác Hiên hôn nhẹ lên khóe miệng cô: “Bác ấy là bố ruột của em, là người thân của em. Bác ấy không làm tròn trách nhiệm với em, có lẽ là vì không biết tới sự tồn tại của em mà thôi.”

“Nhưng ông ta đối xử với mẹ em… ” Doãn Tiểu Mạt đột ngột dừng lại, đây cũng chẳng phải chuyện gì hay ho, cô gượng gạo.

“Chuyện của thế hệ trước, cả anh và em đều không có tư cách bình luận gì hết, hơn nữa đã là chuyện của quá khứ rồi, anh nghĩ mẹ em dưới suối vàng nếu biết được, cho dù không muốn em nhận cha thì cũng không muốn em hận bác ấy.” Ngũ Trác Hiên giúp cô gạt mấy sợi tóc ra sau tai.

Doãn Tiểu Mạt làm sao không hiểu những điều anh nói là đúng chứ, chỉ có điều lòng cô vẫn còn khó chịu.

“Doãn Tiểu Mạt, nếu bố em xảy ra chuyện, em có đau lòng không?”

Doãn Tiểu Mạt không do dự đáp: “Có.”

Ngũ Trác Hiên lại nói: “Vậy em có hối hận vì trước giờ chưa từng đi thăm bố không? Chưa từng quan tâm tới bố, chưa từng làm hết bổn phận của một người con?”.

Doãn Tiểu Mạt lặng im.

Ngũ Trác Hiên gí ngón tay vào thái dương cô: “Thế nên, em đã nghĩ thông suốt ra chưa?”

Doãn Tiểu Mạt trầm mặc rất lâu, sau đó dường như đã hạ quyết tâm, cô gật đầu: “Ừm”. Rồi ngẩng đầu lên, cười tươi như hoa nở: “Mai em muốn xin nghỉ phép, mong anh phê chuẩn.”

“Không cho.” Ngũ Trác Hiên cười nói.

Khuôn mặt tươi tắn của Doãn Tiểu Mạt thoáng cái cau có: “Vì sao?”

“Vì anh muốn đưa em đi.” Ngũ Trác Hiên véo má cô.

“Mai anh có cảnh quay mà.” Cô thông báo.

Ngũ Trác Hiên chộp lấy môi cô hôn trộm một cái: “Cho em hai lựa chọn. Hoặc là mai anh trốn việc đưa em đi, hoặc là em đợi đến hôm nào anh không có cảnh quay rồi chúng ta cùng đi.”

“Không có phương án ba ư? Ví dụ như, em đi một mình… ”

Ngũ Trác Hiên dùng môi mình bịt miệng cô lại, không cho nói tiếp, anh hôn cô đến mộng mị rồi mới lên tiếng: “Chọn một trong hai.”

Cuối cùng, Doãn Tiểu Mạt không muốn làm ảnh hưởng đến tiến độ quay, ừm, thực ra là bị anh uy hiếp, nên đã lựa chọn phương án thứ hai, đợi anh mấy ngày nữa. Ngũ Trác Hiên không hề nuốt lời, rất nhanh đã thu xếp được thời gian, anh vốn muốn tự lái xe nhưng Thiên Vũ lo lắng anh xuất hiện ở bệnh viện sẽ khiến mọi thứ hỗn loạn, nên quyết định cùng đi với hai người.

Gần tới lúc xuất phát, Doãn Tiểu Mạt thấp thỏm không yên: “Không hay lắm đâu, hay cứ để em đi một mình thôi!”. Cô cũng có mối lo giống Thiên Vũ, hơn nữa, nếu Hứa Chi Nhiên mà biết chuyện nhất định sẽ tóm lấy cô thẩm vấn, cô vừa mới nghĩ tới đã thấy đau đầu rồi.

Ngũ Trác Hiên nhếch miệng: “Doãn Tiểu Mạt, em đang sợ gì thế?”

“Á… đâu có.”

“Sợ anh không vừa mắt mọi người à?” Ngũ Trác Hiên cố tình tỏ ra ủ rũ.

Chính vì anh quá chói lóa, quá thu hút khiến người khác nhớ mãi không quên nên cô mới lo lắng. Cô kéo gấu áo của Ngũ Trác Hiên: “Anh thật sự không sợ bị người hâm mộ vây lấy à?”

“Yên tâm, Thiên Vũ sẽ thu xếp ổn thỏa.”

Thiên Vũ ngồi ở ghế lái quay đầu lại: “Ừ, Tiểu Mạt, cứ giao cho anh.”

Bấy giờ Doãn Tiểu Mạt mới bớt lo.

Hai người cười cười nói nói, Doãn Tiểu Mạt ăn khoai tây lát, tay dính đầy dầu mỡ, Ngũ Trác Hiên giúp cô vén tóc, cô cầm một miếng khoai đưa lên miệng anh. Thiên Vũ vốn dĩ đang chuyên tâm lái xe, thấy vậy không nhịn được lên tiếng: “Hai người có thể để ý tới cảm nhận của kẻ cô đơn như tôi không hả?”

Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt, lập tức thu tay về. Ngũ Trác Hiên dùng khuỷu tay huých nhẹ tay cô lại bên miệng mình: “Mặc kệ anh ấy!”. Ăn xong lại nói: “Trước đây anh ấy còn khích lệ anh quá đáng hơn thế nữa cơ.”

“Anh ấy nói gì?” Doãn Tiểu Mạt tò mò hỏi.

Thiên Vũ cầu xin: “Sếp… ”

Ngũ Trác Hiên cười khì: “Lần sau bảo anh ấy đích thân nói với em.”

Doãn Tiểu Mạt rời ánh mắt, nghĩ cách làm sao để moi được lời Thiên Vũ nói.

Ngũ Trác Hiên kéo đầu cô dựa vào vai mình: “Em ngủ một lát đi, ngủ sẽ không khó chịu nữa.”

Anh vẫn còn nhớ chuyện cô bị say xe lần trước, Doãn Tiểu Mạt chợt thấy trong lòng ấm áp. Đêm qua cô ngủ rất ngon, gần đây tinh thần cô cũng tốt, chắc sẽ không bị say, nhưng cô vẫn nghe lời nhắm mắt lại. Bờ vai của anh thật rộng, gối đầu thật thoải mái, lúc đầu cô chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, không ngờ sau đó lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Ngũ Trác Hiên dùng một tay mở điện thoại, tuy không tiện nhưng vẫn lên weibo gửi tin nhắn riêng cho Trà Chanh Bạc Hà: “Này, kẻ lười biếng, lâu lắm rồi không vẽ đấy nhé.”

Qua một lúc lâu, Doãn Tiểu Mạt vẫn không nhúc nhích, Ngũ Trác Hiên nghiêng đầu nhìn. Cô ngủ say đến xiêu vẹo cả người, mặt hồng hào đáng yêu, hơi thở đều tan vào trong không khí, Ngũ Trác Hiên nhẹ nhàng ôm lấy cô. Được ở bên người mình yêu, mỗi ngày trông thấy cô vui vẻ nói cười, vô ưu vô lo, đó chính là niềm hạnh phúc giản dị nhất.

Doãn Tiểu Mạt ngủ một mạch tới khi mặt trời xuống núi mới tỉnh, mở mắt ra không thấy xe chạy trên đường cao tốc nữa, trước mặt xe cộ nườm nượp, xem ra đã vào khu vực nội thành rồi.

Ngũ Trác Hiên giúp cô lau nước dãi bên mép: “Sắp tới nơi rồi.”

Doãn Tiểu Mạt xấu hổ dụi mắt: “Em ngủ lâu thế cơ à?”

“Không nhiều lắm, hơn hai tiếng thôi.” Ngũ Trác Hiên véo mũi cô.

Doãn Tiểu Mạt vô cùng áy náy vì đã chiếm dụng vai anh làm gối những hơn hai giờ đồng hồ. Đặc biệt là lúc xuống xe, thấy Ngũ Trác Hiên không giơ nổi cánh tay lên để mở cửa, cô lại càng thấy có lỗi. Cô ngập ngừng: “Xin lỗi, em sai rồi, sau này không thế nữa.”

Ngũ Trác Hiên bật cười: “Doãn Tiểu Mạt, em đang lẩm bẩm cái gì thế?”

Doãn Tiểu Mạt khúm núm giúp anh mở cửa, vui vẻ nói: “Xin mời!”. Cô còn định dìu anh đi nhưng Ngũ Trác Hiên cười bất lực: “Anh đâu phải người tàn tật.”

“Hừ!” Doãn Tiểu Mạt nhíu mày.

Ngũ Trác Hiên chẳng do dự đưa ngón tay lên vuốt nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của cô.

Doãn Tiểu Mạt cuống đến nỗi nhảy ra xa, cầm lấy kính râm đeo lên cho anh: “Xin anh đấy, ở đây ai cũng nhận ra anh hết.”

Ngũ Trác Hiên cười: “Đây là cửa sau, làm gì có người.”

Nhưng Doãn Tiểu Mạt cảm thấy vẫn nên phòng ngừa trước thì hơn.

Thiên Vũ gật đầu với Ngũ Trác Hiên: “Anh Hiên, em thu xếp xong cả rồi.” Anh ta dẫn đường cho họ đi vào thang máy từ cửa sau.

“Đợi đã!” Doãn Tiểu Mạt nói: “Em còn chưa hỏi anh trai em xem phòng bệnh nào.” Cô vội tìm điện thoại nhưng lại nhớ ra để quên trên xe, cô vò đầu bứt tóc: “Em đúng là đãng trí.”

Ngũ Trác Hiên và Thiên Vũ nhìn nhau cười.

Ngũ Trác Hiên cầm tay cô: “Thiên Vũ đã nghe ngóng được rồi.”

Doãn Tiểu Mạt cúi đầu thở dài.

“Đừng căng thẳng, có anh ở đây!” Doãn Tiểu Mạt nắm chặt tay cô.

Doãn Tiểu Mạt lúc này mới hiểu vì sao anh nhất quyết đòi đưa cô đi, anh muốn làm dịu áp lực của cô. Nếu để cô đi một mình, nói không chừng cô không dám bước vào phòng bệnh. Cô nắm lại tay anh: “Cảm ơn anh!”

“Ngốc ạ!”

Hứa Quảng Triệu nằm trong một phòng bệnh cao cấp, ba người đi vào liền bị ý tá ngăn lại. Thiên Vũ rỉ tai cô ta mấy câu, cô ta như hiểu ra điều gì đó, để cho họ vào, sau đó còn ngây người nhìn theo bóng lưng Ngũ Trác Hiên, một lúc lâu sau cô ta mới định thần lại, quay sang hỏi đồng nghiệp: “Ê này, vừa nãy là Ngũ Trác Hiên thật à?”

Cô gái kia lơ mơ ngẩng đầu: “Tớ không để ý.”

“Nhất định rồi, aaaaaaaaaa, lát nữa họ đi ra tớ nhất định phải xin chữ ký và chụp ảnh cùng anh ấy.”

“Xem cậu kìa, đúng là cái đồ háo sắc.”

“Ngũ Trác Hiên cơ mà, tớ thích anh ấy rất nhiều năm rồi, anh ấy đóng vai nào cũng rất phong cách… ”

“Khoan đã, cậu vừa nói ai cơ?”

“Ngũ Trác Hiên!”

“Aaaaaaaaaaaaaaaa!”

Hành lang sâu hút vọng lại một chuỗi âm thanh.

Doãn Tiểu Mạt sợ hãi, Ngũ Trác Hiên có đeo kính đen cũng không che nổi hào quang, cô thật sự không thể tưởng tượng được lát nữa trong bệnh viện sẽ hỗn loạn đến mức nào.

Thiên Vũ dừng lại trước cửa một phòng bệnh, gõ cửa, bên trong có tiếng người đáp lại: “Vào đi!” Thiên Vũ mở cửa cho Ngũ Trác Hiên và Doãn Tiểu Mạt vào, còn mình đứng lại bên ngoài đợi.

Người đàn ông trung tuổi nằm trên giường rất gầy, nhưng thần sắc có vẻ khá tốt, vừa nhìn thấy Doãn Tiểu Mạt, ông ta liền gọi tên cô: “Con là Tiểu Mạt?” Ngữ điệu tỏ rõ sự chắc chắn.

Doãn Tiểu Mạt nhướn mày: “Bác… biết cháu?”

“Con giống hệt mẹ con hồi bà ấy còn trẻ.” Hứa Quảng Triệu cười nói.

Doãn Tiểu Mạt có chút thất vọng, cứ tưởng ông đã biết điều gì rồi. Cô nhìn ngó xung quanh, chỉ có một y tá ngồi bên cạnh giường, không thấy bóng dáng Hứa Chi Nhiên đâu. Doãn Tiểu Mạt thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Hứa Quảng Triệu nhìn ra Doãn Tiểu Mạt có chuyện muốn nói, liền bảo y tá ra ngoài: “Cháu ra ngoài trước đi, nhân tiện mua giúp bác bát cháo.”

“Vâng.”

“Chị đợi chút.” Doãn Tiểu Mạt ngăn cô ta lại: “Bệnh nhân tiểu đường không được ăn cháo.” Sau khi biết Hứa Quảng Triệu bị bệnh này, cô đã tìm hiểu rất nhiều thông tin.

“Nhưng… ” Cô y tá khó xử, hết nhìn Doãn Tiểu Mạt lại nhìn Hứa Quảng Triệu.

Hứa Quảng Triệu lên tiếng: “Vậy thôi không mua nữa.”

Y tá rời khỏi phòng bệnh, Hứa Quảng Triệu nói tiếp: “Cô bé cũng quản lắm chuyện quá nhỉ.”

Doãn Tiểu Mạt còn chưa kịp mở miệng, Ngũ Trác Hiên đã nói đỡ giúp cô: “Cô ấy làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho bác.”

“Cậu là ai?” Hứa Quảng Triệu liếc nhìn Ngũ Trác Hiên, vẻ mặt ngạo mạn. Doãn Tiểu Mạt đã đành, còn anh ta là cái gì mà dám lên giọng với ông như thế. Quan sát một lúc, ông ta nói: “Cậu đứng gần lại đây tôi xem nào, hình như tôi trông cậu quen quen.”

Doãn Tiểu Mạt mướt mồ hôi, không hiểu cái nhìn của Hứa Quảng Triệu có ý gì.

“Cậu và Tiểu Mạt có quan hệ gì?” Hứa Quảng Triệu hỏi thẳng.

Ngũ Trác Hiên bình thản đáp: “Cháu là bạn trai của Tiểu Mạt.”

Nghe câu này, Doãn Tiểu Mạt mềm nhũn cả người.

“Quần áo bảnh bao, tuấn tú lịch sự, nhìn qua cũng được đấy.” Hứa Quảng Triệu ngừng lại, chuyển chủ đề: “Nhưng mà cái kiểu khôi ngô anh tuấn thế này vốn dĩ chẳng có mấy người tốt. Ví dụ như anh trai con, ví dụ như bác hồi trẻ. Tiểu Mạt, con phải mở to mắt ra mà nhìn.”

Quả nhiên Doãn Tiểu Mạt trợn tròn mắt, có điều không phải nhìn Ngũ Trác Hiên. Cô bắt đầu thấy tò mò về Hứa Quảng Triệu, ông không hề e dè gì mà tự giễu bản thân.

Ngũ Trác Hiên lại sợ đến mức toát mồ hôi hột, câu nói đùa này ai có thể nghĩ ra chứ. Anh không dám phản bác, sợ làm mất mặt bố vợ tương lai, lại không dám thừa nhận, sợ tự chui đầu vào hố lửa, thôi thì im lặng là biện pháp tốt nhất.

Ai bảo thằng nhãi ranh như cậu dám nhiều lời, Hứa Quảng Triệu thầm nghĩ, để xem cậu có bao nhiêu đức hạnh mà dám đấu với tôi!

Hứa Quảng Triệu không hề phát hiện ra mình lúc này rất giống một ông bố vợ làm mình làm mẩy với con rể, cướp đi người tình kiếp trước của mình.

Doãn Tiểu Mạt ngượng ngùng nói giúp Ngũ Trác Hiên: “Bác nói câu này hình như hơi phiến diện.”

“Vậy sao? Giới giải trí hỗn loạn như vậy, cậu ta tiếp xúc với bao nhiêu gái đẹp, con có lòng tin không Tiểu Mạt?” Hứa Quảng Triệu híp mắt cười.

“Á, bác nhận ra anh ấy ạ?”

“Đương nhiên, bác chưa đến nỗi già cả.”

Doãn Tiểu Mạt lườm trộm Ngũ Trác Hiên, nói thật lòng là cô không hề tự tin, nhưng lại có lòng tin đối với anh. Anh lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm nhưng vẫn giữ mình trong sạch, không hề có tai tiếng, như vậy là đã vượt qua khảo nghiệm rồi.

Ngũ Trác Hiên kích động, nếu vị lão gia này còn nói tiếp, sợ rằng bà xã của anh sẽ sợ chạy mất dép. Anh ôm lấy vai Doãn Tiểu Mạt, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Câu này bác nói sai rồi ạ, chỉ có chuyện cháu bị Tiểu Mạt ruồng bỏ, chứ tình cảm cháu dành cho Tiểu Mạt có trời xanh chứng giám.”

“Bớt dẻo mỏ đi cho tôi nhờ!” Hứa Quảng Triệu phản pháo, mấy lời đường mật này thời trẻ ông đã nói vô số lần rồi.

“Cháu nói hoàn toàn là sự thật. Tiểu Mạt không nói không rằng tự dưng bỏ cháu đi nửa năm, cháu khổ sở chờ đợi mãi cô ấy mới quay về.” Ngũ Trác Hiên tỏ vẻ đáng thương: “Không tin bác cứ hỏi Tiểu Mạt.” Anh lặng lẽ siết tay cô.

Anh nói cứ như mình là Vương Bảo Xuyến khổ sở chờ chồng mười tám năm không bằng.

Hứa Quảng Triệu hừ lạnh: “Nếu thế thì nhất định là do cậu đắc tội với nó.”

Doãn Tiểu Mạt phì cười.

Ngũ Trác Hiên bất lực sờ mũi, vị bố vợ đại nhân này xem ra không dễ đối phó.

Hứa Quảng Triệu vẫy tay: “Nhóc con, ngồi xuống đây.”

Tâm tình lúc này của Doãn Tiểu Mạt cực kỳ rối ren, cô biết Hứa Quảng Triệu là bố ruột của mình, nhưng đối phương lại hoàn toàn không hay biết. Cô căm giận ông trăng hoa, tình nhân khắp chốn, nhưng dù ông có tồi tệ đến mấy thì vẫn là người có quan hệ huyết thống với cô. Cô từng hận ông đã bạc tình bạc nghĩa với mẹ, nhưng hôm nay ông đã tỏ ra ăn năn về quá khứ của mình, hơn nữa vẫn còn hoài niệm nhớ thương mẹ cô. Con người ta lúc nào cũng để mọi thứ tuột khỏi tay mình rồi mới biết tiếc nuối, mới biết quý trọng. Doãn Tiểu Mạt rất đồng tình với lời Ngũ Trác Hiên nói, cô không muốn để sau này bản thân phải hối hận, lúc nãy đứng ngoài cửa phòng bệnh cô còn băn khoăn nhưng hiện tại cô đã nghĩ thông suốt rồi. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh giường, rót một cốc nước.

“Giống, rất giống.” Hứa Quảng Triệu chăm chú nhìn khuôn mặt Doãn Tiểu Mạt. Ông từ lâu đã sám hối về những chuyện mình đã làm trước kia, thế nên mới nghiêm khắc với bản thân hơn. Nhưng ông không ngờ đứa con trai duy nhất của mình học gì không học, lại học ông cái thói chơi bời trăng hoa, cũng may mà một năm trở lại đã biết kịp thời hồi tâm chuyển ý, tất cả là nhờ cô bạn Nghê Thiến của Doãn Tiểu Mạt, ông nghĩ Doãn Tiểu Mạt cũng có một phần công sức. Ông chưa từng gặp Tiểu Mạt, nhưng lại không hề xa lạ gì vì thường nghe Hứa Chi Nhiên nhắc tới, ông biết Tiểu Mạt là một cô gái mạnh mẽ, lòng tự tôn cao, ngay cả sự giúp đỡ của anh trai cũng không chịu nhận, biết cô cơ cực vất vả, mỗi ngày đều làm rất nhiều công việc, biết cô vẫn luôn mỉm cười nhìn cuộc sống, biết cô tài giỏi, thật sự là một phiên bản Mạnh Hiểu Lộ thứ hai. Mạnh Hiểu Lộ là người phụ nữ toàn mỹ nhất mà ông từng gặp, đáng tiếc, ông đã phụ bạc bà.

Hứa Quảng Triệu dừng mắt trên người Doãn Tiểu Mạt, dường như có thể trông thấy bóng dáng của Mạnh Hiểu Lộ thời trẻ, nụ cười tươi tắn, đôi mắt có hồn.

Doãn Tiểu Mạt lặng nhìn khuôn mặt ngày càng già nua của ông, lúc này đã không còn muốn truy cứu ai đối xử không tốt với ai, cũng không muốn hỏi ông có hối hận hay không, cô chỉ muốn yên lặng ở bên cạnh ông, chăm sóc ông, trông thấy ông bình phục qua từng ngày.

“Hằng ngày cháu đến thăm bác có được không ạ?”

“Đương nhiên là được.” Hứa Quảng Triệu mừng rỡ, nhưng cố ý bồi thêm một câu: “Chỉ sợ có người nào đó không vui thôi!” Cái nhìn của ông như có như không xẹt qua người Ngũ Trác Hiên.

Ngũ Trác Hiên ủ rũ, vị bố vợ này thật là nhỏ mọn, anh mới nói có một câu mà đã bị ghi thù.

Doãn Tiểu Mạt hoàn toàn không biết trong lòng hai người họ đang âm thầm dậy sóng, cô cười ha ha: “Không có đâu, anh ấy nhất định sẽ ủng hộ cháu.” Chính vì Ngũ Trác Hiên tận lực khuyên nhủ, cô mới có thể buông được tảng đá đè nặng trong lòng kia xuống, hai bố con cô hòa thuận vui vẻ, đó cũng chính là điều anh hi vọng nhìn thấy.

Ngũ Trác Hiên ngoài tán thành ra thì còn làm gì được nữa?!

Hứa Quảng Triệu cười đắc ý. Ông không hỏi vì sao Doãn Tiểu Mạt lại tới đây, nhưng cũng không muốn tìm hiểu nguyên nhân. Chỉ biết nhìn thấy Doãn Tiểu Mạt, ông cảm thấy rất thoải mái, nếu mỗi ngày đều được gặp cô, nhất định bệnh tình của ông sẽ mau chóng hồi phục.

Doãn Tiểu Mạt ngồi chơi một lúc rồi đứng dậy cáo từ, trên mặt Hứa Quảng Triệu hiện rõ vẻ lưu luyến.

“Mai cháu lại tới thăm bác, cháu sẽ mang đồ ăn cho bác.” Doãn Tiểu Mạt đã có tính toán sẵn.

Nghe vậy, tâm trạng Hứa Quảng Triệu mới lại vui lên.

Thiên Vũ lại đưa Ngũ Trác Hiên và Doãn Tiểu Mạt lén lút chuồn khỏi bệnh viện bằng thang máy chuyên vận chuyển hàng hóa, tránh cái nhìn dò xét của mấy y tá kia, đề phòng đám phóng viên đánh hơi được tin tức mà mò đến. Bọn họ cũng không đi tới bãi đỗ xe nữa, nhất định ở đó đã bị người ta bao vây, Thiên Vũ thu xếp một chiếc xe khác tới đón họ ở cửa ngách. Ba người ngồi yên vị trong xe rồi mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Thấy Thiên Vũ và Ngũ Trác Hiên phải điều binh động tướng trốn đông tránh tây vì chuyện của mình, Doãn Tiểu Mạt vô cùng áy náy, cô kéo tay áo Ngũ Trác Hiên: “Em xin lỗi!”, rồi nói với Thiên Vũ: “Gây phiền phức cho anh rồi.”

Thiên Vũ mỉm cười: “Chút chuyện nhỏ, đừng bận tâm”. Có cơ hội cống hiến sức lực cho Doãn Tiểu Mạt, anh vui mừng còn không kịp ấy chứ. Thiên Vũ quay đầu lại hỏi một câu: “Anh Hiên, bây giờ đi đâu?”

Ngũ Trác Hiên không nghĩ ngợi, trả lời ngay: “Về nhà anh đi.”

Doãn Tiểu Mạt ngây người, vô thức hỏi: “Còn em?”

Ngũ Trác Hiên long lanh nụ cười nơi đáy mắt: “Đương nhiên là đi cùng anh.”

Doãn Tiểu Mạt cụp mi mắt.

“Con dâu xấu vẫn phải về ra mắt nhà chồng, huống hồ em đâu có xấu.” Ngũ Trác Hiên tăng thêm lực trên cánh tay đang ôm lưng cô, khiến cô phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng anh: “Bà nội và Lạc Lạc em đều gặp rồi, hai người rất dễ tính.”

Doãn Tiểu Mạt không sợ họ chĩa mũi nhọn vào mình, nhưng mà nửa năm trước cô đột ngột biến mất, bây giờ lại tự động xuất hiện, bà nội sẽ nghĩ thế nào? Cô hoàn toàn không có lấy một chút tự tin.

Ngũ Trác Hiên chống cằm nhìn cô: “Em lo lắng thừa rồi.” Lúc anh nói câu này, xe đã tiến vào khu biệt thự. Ngũ Trác Hiên nhìn cô cười: “Bây giờ em không còn đường lui nữa đâu.”

Doãn Tiểu Mạt nắm chặt tay, dù sao thì tiến hay lùi cũng chịu một dao.

Trông bộ dạng tráng sĩ chặt tay của cô, Ngũ Trác Hiên cảm thấy rất buồn cười.

Lạc Lạc vừa mới mở cửa liền nhảy bổ vào lòng Doãn Tiểu Mạt: “Cô Doãn, cháu nhớ cô muốn chết!” Cô bé chu môi mếu máo như sắp khóc.

Bà cụ đứng tựa cửa, cười tít mắt nhìn họ. Ngay từ đầu, bà đã thích Doãn Tiểu Mạt, nên sau khi cô biến mất, bà đã mấy lần oán trách cháu trai, bắt anh nhất định phải đưa người quay lại, Ngũ Trác Hiên dở khóc dở cười, không biết ai mới là cháu nội của bà. Hiện tại anh đã không phụ sự mong đợi của bà mà đưa Tiểu Mạt về, bà nội vô cùng mãn nguyện.

Doãn Tiểu Mạt khẽ nói: “Cháu chào bà ạ.”

Bà cụ cười ha ha: “Ta thích cháu gọi là bà nội hơn.”

Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt, làm sao cô dám gọi như vậy chứ, đành nhìn Ngũ Trác Hiên cầu cứu.

Ngũ Trác Hiên khoác tay bà nội đi vào trong nhà: “Bà quá vội vàng rồi!”

Bà cụ trừng mắt: “Làm sao tôi không vội cho được, tôi còn đang muốn được bế chắt nữa cơ… ”

Ngũ Trác Hiên vội ra hiệu cho bà không nói nữa, anh chỉ sợ Doãn Tiểu Mạt nghe được lại xấu hổ.

Doãn Tiểu Mạt dù có nghe được cũng làm bộ như không nghe thấy, hai gò má ửng hồng như trái táo chín.

Bữa tối là do hai người cùng làm, đương nhiên Ngũ Trác Hiên chỉ có thể đứng phụ bếp cho cô.

Lạc Lạc và bà nội ăn cực kỳ ngon miệng, trông cứ như cả thế kỷ không được ăn món ngon.

Cơm nước xong xuôi, Ngũ Trác Hiên lại tranh đi rửa bát. Doãn Tiểu Mạt muốn tới giúp nhưng bị bà cụ ấn lại ghế ngồi. “Kệ cho nó làm, cháu ngồi nghỉ đi, biết thương vợ mới là đàn ông tốt.”

Doãn Tiểu Mạt lại xấu hổ. Cô ăn không ngồi rồi, không biết làm gì đành lấy di động lên weibo, nhìn thấy tin nhắn của Ngũ Trác Hiên, mặc dù cô áy náy vì lâu không động bút, nhưng trong lòng lại có phần bất mãn vì lời lẽ thân thiết anh nói với Trà Chanh Bạc Hà. Vì có tâm sự nên cả tối Doãn Tiểu Mạt cứ như người mất hồn, Ngũ Trác Hiên rửa ray xong, hỏi cô có muốn ăn cam không, cô phản ứng chậm mất một nhịp. Anh nhận ra sự khác lạ của cô, hỏi thì cô lại nói không có chuyện gì.

Doãn Tiểu Mạt ngây người cầm di động rất lâu, vẫn không biết nên nói với Ngũ Trác Hiên thế nào. Cô có ý định nói sự thật với anh, nhưng lúc này hình như chưa thích hợp.

Ngũ Trác Hiên kéo cô lên tầng trên: “Vào phòng anh, anh có cái này muốn cho em xem.”

Bà cụ ngồi tủm tỉm cười đầy gian xảo. Lạc Lạc dù không hiểu chuyện nhưng cũng bắt chước cười bí hiểm. Doãn Tiểu Mạt đỏ mặt, lí nhí hỏi: “Anh làm vậy sẽ khiến bà hiểu lầm đấy.”

Ngũ Trác Hiên hùng hồn nói với vẻ cây ngay không sợ chết đứng: “Mặc kệ mọi người nghĩ thế nào, anh không thẹn với lương tâm là được.”

Anh không nói thì thôi, đằng này lời vừa dứt đã nghe thấy bà nội bật cười khúc khích.

Đây là lần đầu tiên Doãn Tiểu Mạt vào phòng Ngũ Trác Hiên, ngăn nắp sạch sẽ hơn so với tưởng tượng của cô. Cô quan sát một vòng, rất hài lòng vì không phát hiện ra vết tích phụ nữ nào ở đây. Ngũ Trác Hiên để mặc cô đi lại, nhìn ngó, anh tới tủ đầu giường lấy một cái hộp, mở ra, bên trong có mấy cuộn giấy.

“Gì thế?”

“Tự xem đi!” Anh mỉm cười.

Doãn Tiểu Mạt vừa mở ra liền giật mình, cô mở từng cuộn giấy ra, vuốt thẳng.

Tất cả đều là bản phác thảo Ngũ Trác Hiên, có bức là tạo hình hoàng đế trong phim cổ trang, có bức là tạo hình một người đàn ông đẹp trai giàu có trong phim hiện đại, có bức anh nhíu mày buồn bã, có bức anh vui vẻ tươi cười. Tấm nào tấm nấy đều rất sống động, vừa nhìn đã biết người vẽ đặt rất nhiều tâm tư.

“Đây là… anh… ” Doãn Tiểu Mạt vừa vui vừa ngạc nhiên, đến mức lời nói lộn xộn. Đây là những món quà sinh nhật mà cô tặng cho anh bắt đầu từ khi cô học cấp ba, đến giờ đã gần năm năm. Mấy bức đầu tiên cô gửi tới công ty của anh, hai năm gần đây mới nhờ Hoa Lưu Ly chuyển cho anh.

Ngũ Trác Hiên ôm cô vào lòng: “Mỗi bức anh đều cất giữ rất cẩn thận.”

Doãn Tiểu Mạt úp mặt trước ngực anh, ngón tay cọ trên chiếc cằm góc cạnh của anh, đột nhiên cô cảm thấy kỳ lạ, trên tranh cô đều đề tên là Trà Chanh Bạc Hà, như vậy…

Cô nôn nóng muốn biết chân tướng, nhưng vì quá hấp tấp mà không cẩn thận ngã nhào vào lòng Ngũ Trác Hiên.

“Hiếm thấy khi nào em lại lưu luyến anh đến thế, khiến anh thụ sủng nhược kinh[1] rồi đây này!” Ngũ Trác Hiên tủm tỉm cười, tâm trạng tự nhiên vui kỳ lạ, anh cúi đầu định hôn lên môi cô.

[1] Bất ngờ được yêu thương, chiều chuộng mà sợ hãi.

“Đợi đã!” Doãn Tiểu Mạt tranh thủ lúc tinh thần mình còn tỉnh táo, vội hỏi: “Anh đã biết từ lâu rồi phải không?”

Ngũ Trác Hiên đương nhiên hiểu cô ám chỉ điều gì, nhưng vẫn đùa dai: “Biết cái gì?”

Doãn Tiểu Mạt cắn răng: “Biết em là Trà Chanh Bạc Hà.”

Ngũ Trác Hiên từ tốn gật đầu: “Không phải thế thì em cho là gì?”

Doãn Tiểu Mạt thẹn đến mức muốn độn thổ, Ngũ Trác Hiên biết cô là Trà Chanh Bạc Hà nên mới nói chuyện với Trà Chanh Bạc Hà bằng giọng điệu thân mật như thế. Cô cứ nghĩ vẩn vơ nãy giờ, đúng là đã tự mình ghen với mình rồi. Cô ảo não: “Vậy sao anh không nói ra sớm?”

“Bây giờ nói đâu có muộn.” Anh véo má cô, nói sang chuyện khác: “Anh mới là người phải hỏi vì sao em không nói sớm cho anh mới đúng!”

“Em… ” Doãn Tiểu Mạt nghẹn họng, lúc đầu là vì muốn che giấu chuyện cô là fan của anh, về sau là vì không muốn anh hiểu lầm cô có mục đích, sau nữa là cô cảm thấy không cần thiết phải nói, gần đây cô vẫn luôn tìm cơ hội để nói nhưng mãi không có lúc thích hợp. Doãn Tiểu Mạt không chịu đuối lý: “Anh đâu có hỏi!”

“Được được, là lỗi của anh!” Ngũ Trác Hiên véo mũi cô.

“Sao anh biết?” Doãn Tiểu Mạt rất tò mò, cô đâu có để lộ dấu vết.

Nghe Ngũ Trác Hiên kể lại chuyện nhìn thấy tranh cô vẽ ở phòng của Lạc Lạc, cô giật mình: “Chỉ bằng những bức vẽ đó mà anh có thể khẳng định được là em?”

“Ừ.”

“Giỏi vậy sao?” Doãn Tiểu Mạt không tin.

Ngũ Trác Hiên mím môi, anh đã quá quen mắt với những bức tranh cô vẽ rồi, cô có một thói quen đặc biệt, đó là vẽ lông mày của anh vểnh lên cao, khiến cả người anh toát lên một vẻ cao ngạo, ngang bướng. Điều này có lẽ chính cô cũng không nhận ra.

“Thế vì sao hôm nay anh còn nhắn tin cho em?” Doãn Tiểu Mạt có vẻ rất hứng thú với việc truy hỏi đến cùng.

“Không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc nhở em sắp tới sinh nhật của anh rồi.” Ngũ Trác Hiên thản nhiên nói.

Doãn Tiểu Mạt vung tay định đấm, khua chân múa tay loạn xạ một lúc mà vô dụng, cuối cùng còn ngã nhào vào lòng Ngũ Trác Hiên, bị anh bắt nạt một trận.



Rất lâu rất lâu sau, Doãn Tiểu Mạt nói với Hoa Lưu Ly chuyện mình chính là Trà Chanh Bạc Hà, còn không quên tỏ ra hổ thẹn vì giấu diếm cô ấy. Hoa Lưu Ly lại tươi cười nói: “Tớ cũng biết lâu rồi.” Doãn Tiểu Mạt vò đầu bứt tai, hóa ra người ù ù cạc cạc từ đầu tới cuối chỉ có mình cô.



Ngũ Trác Hiên đưa Doãn Tiểu Mạt về nhà, xe chạy được nửa đường thì Nghê Thiến gọi điện tới, giọng hí hửng: “Tiểu Mạt, Tiểu Mạt, nghe nói hôm nay Ngũ Trác Hiên tới thăm bác Hứa.”

Doãn Tiểu Mạt ngây người: “Hả.”

“Hả cái đầu em, em ở đấy có phải tốt không, nhưng mà sao em có thể ở đó được chứ, chị kích động chết đi được, không biết mai anh ấy có tới không, chị phải tới nằm vùng mới được. Lâu lắm rồi không được gặp người thật, lần trước trên máy bay tình cờ gặp chẳng qua chỉ là gặp may thôi… ”

Nghê Thiến còn chưa nói xong, điện thoại đã bị người khác đoạt lấy: “Tiểu Mạt, anh đây!”

“Anh… ” Ngực Doãn Tiểu Mạt kêu lộp cộp, Hứa Chi Nhiên là người thông minh lanh lợi, những chuyện Nghê Thiến không đoán ra, nhất định anh ấy sẽ đoán ra.

“Bảo Ngũ Trác Hiên nghe điện thoại.” Sau đó là tiếng thét chói tai của Nghê Thiến vang lên.

“Hả?”

“Hả cái đầu em, bảo anh ta nghe điện đi!” Ở bên Nghê Thiến lâu quá, thành ra cách nói chuyện của Hứa Chi Nhiên cũng bị nhiễm ảnh hưởng.

Doãn Tiểu Mạt nắm chặt di động.

Ngũ Trác Hiên dừng xe bên lề đường, thản nhiên lấy di động trong tay cô: “Tôi là Ngũ Trác Hiên.”

Hứa Chi Nhiên nói ra một địa chỉ rồi bảo: “Cậu đưa Tiểu Mạt tới đây, tôi có chuyện muốn nói.”

Ngũ Trác Hiên trả điện thoại cho Doãn Tiểu Mạt.

Doãn Tiểu Mạt căng thẳng hỏi: “Anh em nói gì?”

“Cho địa chỉ bảo anh đưa em tới.” Ngũ Trác Hiên nhún vai: “Chắc là nhà anh trai em.”

“Anh ấy muốn làm gì?” Doãn Tiểu Mạt run run: “Mặc kệ anh ấy đi.”

Sao được chứ, anh vợ tương lai, ai dám đắc tội? Ngũ Trác Hiên xoay vô lăng, xe chuyển bánh vào giữa đường.

“Đi thật đấy à?”

“Đương nhiên.” Ngũ Trác Hiên cười: “Hình như em căng thẳng hơn anh thì phải, sợ anh bị anh trai em đánh à?”

Đúng là cô hơi sợ, Hứa Chi Nhiên chẳng thèm quan tâm Ngũ Trác Hiên có phải là người nổi tiếng hay không, chỉ cần không vừa ý là anh ấy tuyệt không nể nang. Cô không muốn hai người thân yêu nhất của mình có xung đột.

“Yên tâm đi!” Ngũ Trác Hiên rất tự tin.

Doãn Tiểu Mạt thấp thỏm không yên, trong đầu mãi suy nghĩ nên giải thích thế nào để Hứa Chi Nhiên không tức giận. Chắc chắn Hứa Chi Nhiên sẽ mắng cô vì tội che giấu, nhưng hai người họ mới xác định quan hệ chưa được bao lâu, đâu cần phải lúc nào cũng bô bô ra miệng. Lần trước tình cờ gặp nhau ở nhà hàng của Phạm Phiên, cô và Ngũ Trác Hiên cũng không phải cố tình giả vờ làm người xa lạ, mà thật sự là do hiểu lầm chưa được giải quyết.

Ngũ Trác Hiên vỗ vỗ bàn tay cô trấn an.

Cả đoạn đường, Doãn Tiểu Mạt cứ thất thần, thậm chí còn lo lắng hơn cả khi tới nhà Ngũ Trác Hiên vừa rồi.

Ngũ Trác Hiên có ý muốn làm dịu bầu không khí: “Trước là nàng dâu xấu tới gặp nhà chồng, bây giờ đến lượt chàng rể xấu tới gặp anh vợ rồi đây.”

Doãn Tiểu Mạt phì cười. Mục đích của Ngũ Trác Hiên xem như đã đạt được rồi.

Nghê Thiến ra mở cửa, nhìn thấy Doãn Tiểu Mạt, cô đã hung dữ buông một câu: “Em giỏi che giấu lắm!”

Doãn Tiểu Mạt bộ dạng ăn năn hối lỗi, không dám lên tiếng.

“Nói! Hai người cấu kết với nhau từ bào giờ?” Từ lúc nghe Hứa Chi Nhiên nói Ngũ Trác Hiên xuất hiện ở bệnh viện là vì đưa Doãn Tiểu Mạt đi, cô kinh ngạc tới tận bây giờ.

Doãn Tiểu Mạt không còn lời nào để nói, có nhất thiết phải dùng động từ mạnh như vậy không?

Ngũ Trác Hiên tiến lên một bước, ôm eo cô, sau đó mới cười với Nghê Thiến: “Hỏi tôi cũng được.” Ý đồ che chở Doãn Tiểu Mạt lộ rõ mồn một, cộng thêm thái độ “có vấn đề gì thì tìm tôi” khiến Nghê Thiến suýt nữa đổ lệ, cô véo cánh tay Hứa Chi Nhiên: “Anh xem người ta kìa, xem người ta kìa.”

Hứa Chi Nhiên hoàn toàn không cảm thấy mình thua Ngũ Trác Hiên ở điểm nào, anh ta nheo mắt quan sát Ngũ Trác Hiên. Chẳng phải chỉ là khuôn mặt dễ nhìn một chút thôi sao, da dẻ đẹp một chút thôi sao, dáng người cao ráo khỏe khoắn một chút thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người chứ?

Ngũ Trác Hiên cũng không kém cạnh, nhìn Hứa Chi Nhiên chằm chằm không rời mắt. Chẳng qua chỉ là anh trai của Doãn Tiểu Mạt mà thôi, quen biết Doãn Tiểu Mạt sớm hơn anh vài năm mà thôi, có nhiều cơ hội gần gũi chăm sóc cô hơn mà thôi, thiên thời địa lợi nhân hòa nhiều hơn anh một chút mà thôi, có gì ghê gớm. Từ nay về sau, trách nhiệm chăm sóc Doãn Tiểu Mạt chỉ thuộc về một mình Ngũ Trác Hiên anh.

Doãn Tiểu Mạt dè dặt: “Chúng ta vào nhà đã rồi nói được không?”

Nghê Thiến vội đẩy người vào trong, dù sao thì chuyện này cũng nên đóng cửa bảo nhau thì tốt hơn.

Hứa Chi Nhiên hỏi: “Uống gì?”

“Không cần đâu, tụi em ngồi một lát rồi đi, anh có chuyện gì thì nói luôn đi.” Doãn Tiểu Mạt cướp lời.

“Vậy anh không vòng vo nữa.” Hứa Chi Nhiên đảo mắt qua Ngũ Trác Hiên: “Cậu dự định khi nào công khai quan hệ với Tiểu Mạt? Khi nào kết hôn?” Ánh mắt anh có chút nặng nề. “Tiểu Mạt không thể cứ làm tình nhân bí mật của cậu được.”

“Anh!” Doãn Tiểu Mạt hét lên.

“Im miệng!” Hứa Chi Nhiên gằn giọng.

Ngũ Trác Hiên cười: “Xưa nay em chưa hề có ý định bắt Tiểu Mạt làm tình nhân bí mật.”

Hứa Chi Nhiên búng điếu thuốc, đợi Ngũ Trác Hiên nói tiếp.

Nụ cười thấp thoáng hiện lên trong đôi mắt Ngũ Trác Hiên: “Cô ấy đương nhiên sẽ đường đường chính chính xuất hiện bên cạnh em.”

Thực ra Doãn Tiểu Mạt không hề bận tâm chuyện làm người tình bí mật của anh. Thân phận của Ngũ Trác Hiên đã quyết định tình cảm giữa hai người không thể lộ liễu ngoài ánh sáng, cô hoàn toàn thấu hiểu. Nhưng bây giờ nghe anh nói những lời này, trong lòng cũng cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào.

“Chỉ có điều hiện tại chưa phải lúc thích hợp.” Ngũ Trác Hiên nói tiếp, thả

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện