Giang Sơn

Quyển 1 - Chương 13: Giấu xác



Thấy Nguyệt Trúc có chút ngượng ngùng, Tiết Phá Dạ cũng có chút xấu hổ, ngày thường tuy rằng cùng Nguyệt Trúc ở cùng nhau, nhưng mà đều lấy lễ mà đãi, tuy nói Nguyệt Trúc cũng xinh đẹp động lòng người, rất có lực hấp dẫn, nhưng Tiết Phá Dạ vẫn đối đãi với nàng như là ân nhân, trừ cái đó ra, thì là tình cảm huynh muội, chưa từng nghĩ cái gì khác.

La Đại Xuân đã muốn dùng khay bưng hai bàn đồ ăn ra, muốn đưa lên, Tiết Phá Dạ vội ngăn cản lại, chỉ nói khách không cần, La Đại Xuân tuy rằng nghi hoặc, nhưng biết Tiết Phá Dạ hiện tại là chưởng quầy, nếu chưởng quầy nói như vậy, thì cũng liền thành thật lui ra.

Không bao lâu, chợt nghe ở đại đường truyền đến một tiếng kêu tê tâm liệt phế, đúng là thanh âm Tiểu Linh Tiên, Tiết Phá Dạ nghe được thanh âm nọ, trong lòng trầm xuống, chỉ cảm thấy toàn thân cao thấp rất không thoải mái, hướng Nguyệt Trúc nói: “Đừng để cho bọn họ đi qua!” Rồi nhanh chân chạy tới đại đường.

Ở trong đại đường, Tiểu Linh Tiên đang khóc như mưa, gục ở trên người nhị sư huynh, thân thể rung rung.

Nhị sư huynh lẳng lặng nằm ở nơi đó, Tiết Phá Dạ đến gần nhìn, thấy hắn nhắm mắt, đã không còn hô hấp, khuôn mặt lúc này đã đen như cháy sém, trong lòng rất là kinh hãi, loại độc dược này thật sự là lợi hại.

Tiết Phá Dạ ngồi xổm xuống, nhìn Tiểu Linh Tiên, ôn nhu nói: “Chuyện nếu đã xảy ra, chúng ta nên dũng cảm mà đối diện. Ta nghĩ nhị sư huynh cũng không hy vọng muội bi thương như thế?”

Tiểu Linh Tiên nức nở, “Nhị sư huynh là người tốt, huynh ấy luôn luôn tốt đối với ta, ta không muốn huynh ấy chết!”

Tiết Phá Dạ vuốt mũi nói: “Nhị sư huynh của muội nếu là người tốt, đó là sẽ lên trời. Người xấu chết thì xuống địa ngục, người tốt chết thì lên thiên đường, nhị sư huynh lên thiên đường, nói không chừng cũng thực cao hứng. Muội có biết không, thiên đường có rất nhiều rất nhiều quỳnh tương ngọc dịch, hoa quả quý hiếm, cũng đủ nhị sư huynh thống thống khoái khoái hưởng dụng”.

Tiểu Linh Tiên rơi lệ, vô cùng thương tâm, nghe Tiết Phá Dạ nói như vậy, mặt cũng lộ ra một tia mong đợi: “Thực sao? Nhị sư huynh thực sẽ lên trời sao?”

Tiết Phá Dạ thấy Tiểu Linh Tiên bộ dáng ngây thơ, tựa như đối với thiên đường rất là tin tưởng, vì thế hung hăng gật gật đầu, “Thực, so với trân châu còn thật hơn. Nhị sư huynh của muội nói không chừng đã đến thiên đường, uống quỳnh tương, ăn tiên quả, ôm tiên nữ đó!”

“Không đâu!” Tiểu Linh Tiên châu lệ chưa khô, chu miệng nói: “Nhị sư huynh sẽ không ôm tiên nữ, hắn thích Thanh Vận tỷ tỷ, không thích cô gái khác”.

Quả nhiên là tâm tính trẻ nhỏ, Tiết Phá Dạ mỉm cười nói: “Ta nói sai rồi, nhị sư huynh không ôm tiên nữ” Trong lòng buồn bực: “Thanh Vận tỷ tỷ? Nghe tên này, tựa như lại là một đại mỹ nhân. Xem ra Thanh Liên Chiếu trừ bỏ đấu tranh nội bộ, mỹ nữ thật ra cũng không thiếu”.

Nhìn phía trước nhị sư huynh còn rõ ràng phơi thây trên đất, Tiểu Linh Tiên tuy được Tiết Phá Dạ khuyên giải, nhưng vẫn vô cùng thương tâm, lại một đợt nước mắt nữa chảy xuống.

“Muội còn khóc!” Tiết Phá Dạ cố ý lắc lắc đầu: “Ta nghe người ta nói nữ hài tử thường xuyên khóc, sẽ càng ngày càng xấu, đến cuối cùng, xấu đến người khác nhìn thấy bỏ chạy”.

“Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy!” Tiểu Linh Tiên chu miệng nói: “Ngươi gạt người, Thanh Vận tỷ tỷ cũng hay khóc, nhưng vẫn rất đẹp”.

Thi thể ở phía trước, thế mà nói lên mỹ mạo, thật có chút quỷ dị, Tiểu Linh Tiên này quả nhiên là thực ngây thơ, tư duy bị Tiết Phá Dạ nói hai ba câu liền dẫn dắt rời đi, nhưng nước mắt vẫn như cũ chảy ròng không sai.

“Xem ra Thanh Vận kia cũng là mệnh Lâm Đại Ngọc!” Tiết Phá Dạ trong lòng âm thầm suy nghĩ, ánh mắt lướt qua, đã thấy Tiểu Linh Tiên trong áo hơi hơi nhô lên, tựa như có thứ gì nhét ở bên trong, đầu vừa chuyển, cũng đã rõ ràng, nếu đoán không sai, nhị sư huynh nọ trước khi chết cũng đã đem danh sách kia cùng Thanh Liên chưởng quyết giao cho Tiểu Linh Tiên, hơi hơi thử nói: “Muội, hắc hắc, nhị sư huynh của muội có thứ gì giao lại không? Ta có thể giúp đỡ không? Ta là người có lòng nhiệt tình, thích trợ giúp người, có cái gì muốn giúp thì cứ mở miệng”.

Tiểu Linh Tiên lập tức cảnh giới hẳn lên, hai tay ôm lại, có chút kinh hoảng: “Không, không có, ta...!” Che che lấp dấu, cũng che dấu không được kích động.

Tiết Phá Dạ không khỏi thở dài, lại nghe đại môn vang lên tiếng đùng đùng, là có người ở gõ cửa.

Cái tửu lâu này bên cạnh không xa chính là tháp Hồng Nhạn, tuy nói bên này du khách rất thưa thớt, nhưng dù sao cũng coi như một chỗ phong cảnh nổi danh, cũng có không ít người tới đây.

Tiết Phá Dạ thần sắc khẽ biến, loại thời điểm đòi mạng này, sao lại còn có người đến ăn cơm, lập tức hít sâu một hơi, cao giọng nói: “Ai? Tửu lâu hôm nay không buôn bán, còn đang trang hoàng, qua mấy ngày lại đến”.

Bên ngoài yên lặng một chút, một thanh âm khàn khàn vang lên, cũng là dị thường cung kính: “Tiết đại ca, là tôi, tôi là Hồ Tam!”

Hồ Tam? Tiết Phá Dạ sửng sốt, không phải cho hắn hai mươi lượng bạc để chữa bệnh cho mẹ hắn sao? Soa lại hôm nay vào thời điểm đòi mạng này lại đến đây nơi này.

“Tiết đại ca, Tiết đại ca...!” Hồ Tam lại gọi hai tiếng.

Tiết Phá Dạ liếc mắt nhìn Tiểu Linh Tiên một cái, thấy nàng hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu, trong ánh mắt vừa thương tâm vừa hoảng sợ, nhìn nàng tuổi còn nhỏ, thế mà lại gặp đại biến như vậy, Tiết Phá Dạ trong lòng cũng thật không dể chịu, hướng Tiểu Linh Tiên miễn cưỡng cười, khoát tay áo, ý bảo nàng không cần kích động, trấn định địa trả lời: “Ồ, Hồ Tam, có việc sao? Tửu lâu đang trang hoàng, còn chưa có buôn bán đâu!”

Hồ Tam thanh âm cung kính: “Tiết đại ca, tôi nghe nói huynh mua xuống tửu lâu nơi này, cho nên lại đây nhìn xem, xem có chỗ nào có thể giúp đỡ hay không”.

Tiết Phá Dạ ô một tiếng, bình tĩnh như trước nói: “Mẫu thân ngươi hiện tại thế nào rồi?”

“Hiện tại an trí ở y quán, còn cần chẩn trì mấy ngày!” Hồ Tam thanh âm tràn ngập cảm kích, lại gõ gõ cửa, “Tiết đại ca, huynh trước mở cửa, tôi đến giúp huynh!”

Tiết Phá Dạ có chút do dự, Bách Thiện phường cách nơi này cũng hơn một canh giờ, Hồ Tam vất vả đến, cũng không thể cự người ngoài cửa? Bất quá lúc này để cho Hồ Tam tiến vào, vậy phiền toái có thể lớn hơn nữa.

Đang ở do dự, nghe Hồ Tam có chút hàm hồ nói: “Tiết đại ca, huynh hiện tại cần tôi, huynh, huynh mau để cho tôi đi vào, tôi vừa rồi thấy được!”

Tiết Phá Dạ lập tức cảnh giác hẳn lên, sắc mặt trầm xuống, trầm giọng nói: “Ngươi thấy được cái gì?”

Hồ Tam trầm mặc một lát, rốt cuộc nói: “Bên ngoài còn có mấy thớt ngựa, Tiết đại ca, vậy, mấy người kia đều đã chết?”

Ông trời ơi, tiểu tử này đều thấy được.

Cũng không nhiều lời, Tiết Phá Dạ bước tới, mở cửa lộ một khe hở, đưa tay ra ngoài kéo Hồ Tam vào trong, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.

Hồ Tam nhìn nhìn mấy thi thể nằm trong đại đường, tuy rằng sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn thực kinh hãi.

Tiết Phá Dạ mặt âm trầm, nhìn chằm chằm Hồ Tam, lạnh lùng hỏi: “Ngươi thấy cái gì? Ngươi biết cái gì?”

Hồ Tam chà xát mặt, khuôn mặt trước nay vẫn có chút dâm loạn thế mà đứng đắn hẳn lên, “Tiết đại ca, trước thu thập thi thể, trời còn sớm, người đến người đi, nói không chừng còn có người lại đây, chúng ta trước đem thi thể thu vào, chờ đến khi trời tối thì mang ra ngoài chôn”.

Tiết Phá Dạ bất động thanh sắc, thản nhiên nói: “Nơi này xảy ra mạng người, sao có thể tự tiện xử lý, ta xem hay là báo quan đi. Chúng ta là dân chúng bình dân, loại chuyện này cũng không thể dính vào tay được”.

Hồ Tam lắc đầu nói: “Không nên không nên, Tiết đại ca nơi này mới muốn khai trương, nếu là ra mạng người, thì cũng sẽ không có thực khách đến đây”.

Tiết Phá Dạ có chút cảm kích, Hồ Tam này ngày thường thanh danh không tốt, chơi bời lêu lổng, nhưng lúc này đối với mình cũng là thật tình tương trợ, xem ra hai mươi lượng bạc của mình đã thu mua được tâm hắn.

Thấy Tiết Phá Dạ không nói lời nào, Hồ Tam thế mà lại vén ống tay áo lên, đi đến bên cạnh thi thể Vương Dương, vác người nọ lên trên lưng rồi đi thẳng lên trên lầu.

Tiết Phá Dạ biết Hồ Tam là thành tâm tương trợ, trong lòng rõ ràng, cái chuyện nhân mạng này nếu thật truyền ra ngoài, tửu lâu chưa khai trương chẳng khác nào xong đời, vậy không phải là chính mình cũng tiêu hay sao.

Đi đến bên người Vương Âm, đưa tay dò xét hơi thở, cũng không có khí tức, hiển nhiên là mất máu quá nhiều, đã tuyệt khí, không thể tưởng được mình đập một cái thế mà lợi hại như thế, trên tay mình cũng là lấy một mạng người.

Máu tươi còn đang chậm rãi chảy xuôi, Tiết Phá Dạ cắn chặt răng, đem Vương Âm cũng vác lên trên lưng, đưa lên lầu hai, cảm giác phía sau lưng lành lạnh, tự nhiên là máu tươi dính vào áo.

Lầu hai một gian phòng cửa đã rộng mở, thi thể Vương Dương đặt ở trên đất, Hồ Tam cũng không biết từ nơi nào tìm một cái chăn, hướng Tiết Phá Dạ nói: “Tiết đại ca, mau che lại, cũng không thể để cho người ta thấy”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện