Hà Tiên - Cuộc Sống Điền Viên

Chương 21: Việc nhà nông



Cha bắt đầu cuốc cỏ từ góc ruộng gần nhà. Đất này trước đây có người canh tác, loạn lạc người ta bỏ đi, cũng hơn năm năm không ai chăm sóc, cỏ, rau dại mọc đầy. Cỏ nhỏ, rau dại bị nhổ trước, bụi lớn thì cha dùng cuốc, gom bọn chúng lại quăng vào góc bờ. An ca, Vĩnh ca còn nhổ được, Mai và A Phúc không đủ sức, chỉ có thể dẹp cỏ vô góc bờ. Có mấy cọng cỏ lá có gai cào vô da rát rát. Trong đám này có lẫn cỏ mực, cây mắc cỡ. Mai nghĩ cứ trồng lại biết đâu sau này dùng đến.

- Cha, con trồng mấy cây có bông này ở góc vườn sau được không?

- Được, con phải tưới nước cho nó.

- Dạ, con biết.

Đượcc phép rồi, Mai chạy lên phía trước tìm trên ruộng mấy loại cây quen thuộc, nhổ đi mang đến góc vườn. Cô lại lấy cái chậu mẻ, đổ ít nước để ngâm chúng không bị héo. Được nhiều cây thì đi một lần trồng chúng xuống gốc vườn. A Phúc chạy tới chạy lui, lúc tìm cỏ gà, lúc phụ dọn cỏ, dí bắt châu chấu, không ai quản, nó chơi như điên.

Nhà Lưu bá cũng ra ruộng, cha và Lưu bá vẫy vẫy tay chào, khoảng cách hơi xa nên nói chuyện không nghe rõ. Mai nhìn xa xa, nhà nào trong làng cũng ra ruộng, từ xa chỉ thấy dáng người nho nhỏ di động.

Con người thích sống chung theo nhóm nên biết xung quanh mình có người sinh sống sẽ cảm thấy an tâm, vui vẻ hơn. Có nhiều dáng nhỏ xíu chạy loăn quăng trong ruộng, nhà nông ra đồng luôn mang con nít đi theo, vừa trông chừng chúng vừa có thể làm mấy việc lặt vặt.

Nương từ trong nhà ra, mang cái liềm, đội nón lá, còn xách theo bình nước đặt trên bờ. Nương chọn đám lát gần đó, tay cầm liềm tay nắm lát cắt xoàn xoạt rất thuần thục. Thật ra nương có kinh nghiệm làm ruộng nhiều hơn cha, nhà ngoại ở miệt trong có nhiều mẫu ruộng trồng lúa, khoai, đậu, có vườn cây ăn trái nữa.

Lát mọc hoang rất nhiều, dọc theo con rạch có từng đám lớn. Người ta dùng lát dệt chiếu, đan giỏ, làm đệm. Nhà nàng cũng cần thêm chiếu, tận dụng hôm nay chẻ lát này phơi luôn.

Mai chạy về nhà lấy con dao nhỏ ra, chọn mấy cọng lát tốt, dài đều nhau, ôm đến gốc cây mát ngồi chẻ lát. Dù sao nàng cũng không nhổ được cỏ, làm việc này thích hợp hơn.

Liên tiếp hai ngày làm cỏ, tay của An ca, Vĩnh ca có mấy vết xước, chảy máu. Mai cố nhớ các loại cây cầm máu, sát trùng nhưng không nhớ ra. Lúc trước, uống thuốc tây không hết bệnh, ba mẹ cô chuyển sang thuốc nam, nhiều lần dẫn cô đến viện y học cổ truyền khám, còn mua rất nhiều sách cây thuốc về xem. Thuốc nam dùng các loại cây quanh nhà, nhìn xung quanh Mai chưa nhớ được, nếu tìm được phải trồng trong vườn để phòng khi khẩn cấp.

Hôm qua, An ca bắt được hai con ếch to trong hang. Mùa này bọn chúng nấp trong hang sâu ở vùng đất trũng còn ẩm ướt, chỉ việc đào hàng là lôi chúng ra. Nhưng nương dặn phải cẩn thận trông chừng, mấy con rắn hổ đất thích ăn cóc ếch hay quanh quẩn gần đó. Mấy đứa nghe rắn hổ đều sợ, đi đâu cũng cầm nhành cây dài xua xua phía trước.

Đường làm được hơn hai mươi đòn, khoảng năm cân (1 cân =16 lạng, 1 lạng = 37,8g), nương muốn mang ra chợ làng ở ngã ba sông bán. Chợ làng nằm cạnh sông Giang Thành, cách nhà Mai hơn một canh giờ đi bộ quanh co theo đường đất. Lúc trước nương và Lưu bá mẫu mua thịt, dầu đốt đều ở đó. Mai đương nhiên muốn đi theo nhưng chưa biết mở miệng thế nào, may là có người còn nôn nóng hơn cô.

- Nương, cho con đi với!

Nương nhìn A Phúc hớn hở, không đành lòng nói:

- Xa lắm, con đi sẽ mỏi chân. Nương sẽ về nhanh.

A Phúc bĩu môi, mắt ngấn nước:

- Nương lại bỏ con, hic hic.

Ôi trời, nhóc có chiêu mới. Nương vội ôm nhóc dỗ dành, vuốt ve.

- Đâu có, đi chợ đông người, nương sợ con lạc mất làm sao!

- Con đi trông chừng đệ ấy.

Mai không bỏ lỡ cơ hội nói nhanh. Nương nhìn qua cha hỏi ý.

- Nàng dẫn hai đứa đi cũng được.

Vậy là được thông qua, hai đứa nhóc hớn hở, ăn thêm một chén chè nữa mới thôi. Việc làm cỏ ruộng hai đứa nhỏ cũng làm không được, đi chợ cùng nương cũng vui vẻ, quên mất quãng đường dài.

- Nương, mình bán đường sao? Nhà mình không có cân.

- Nương cũng chưa biết, lần trước nhà mình mua đường là hai văn một lạng, mua một cân là hai mươi tám văn. Nhà mình bán rẻ hơn chút sẽ có người mua.

- Mỗi đòn này cỡ sáu lạng, bán mười văn được?

Mai không biết giá cả ở đây, nghe theo ý mọi người trước vậy.

- Ta thấy được, nàng cứ liệu mà bán.

Định xong giá bán, cô lại đếm trên sạp có hai mươi đòn, để lại hai đòn bán mười tám đòn được 180 văn, làm ba ngày được nhiêu đây cũng tạm rồi.

Mai tính xong thì báo cả nhà biết số tiền, thật vui vẻ. Cha thở phào nhẹ nhõm:

- Để dành tiền này mua lúa giống, lần sau mua thêm lương thực mang cho nhà nội. Lần này dựng nhà, tiền nhà nội đã cho chúng ta hết.

Mấy đứa nhỏ đều gật gật đầu, chỉ cần kiếm được tiền nữa, thì cũng không lo.

- Ngày mai ai hỏi nhà mình làm sao có đường, mình sẽ nói cha lo kiếm tiền mua lúa giống, được không?

Ý trong câu này là nhà nghèo quá nên cha mạo hiểm lấy nước thốt nốt, thế nào cũng có người khuyên cẩn thận, không cần liều mạng, đành chịu thôi.

- Cứ nói như vậy đi.

Cha đồng ý rồi, lo dọn cơm chiều, nấu mẻ đường mới, ngủ sớm. A Phúc chạy vào ngủ chung với nương, hắn sợ nương dậy sớm không cho hắn theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện