Hóa Ra Tôi Lại Giàu Đến Vậy

Chương 39: 39: Đụng Tới Tôi Phải Nghĩ Đến Hậu Quả




Lâm Tĩnh Nhã chở Vương Thành đến thẳng câu lạc bộ Ngọc Long ở phía đông thành phố, trên xe, Vương Thành nhận được thông tin về sản nghiệp đứng tên Trương Hạo Đông do An Ninh gởi tới.
“Không giờ phú nhị đại này thực sự có một ít cổ phần không tệ trên danh nghĩa.” Vương Thành lấy điện thoại di động ra, cẩn thận đọc thông tin mà An Ninh gửi cho anh.
"Hắn ta thực sự sở hữu mười phần trăm cổ phần trong ba sơn trang của Minh Dương ở phía đông thành phố.

Thảo nào lại có nhiều tiền tiêu vặt như thế." Thấy vậy, Vương Thành khẽ mỉm cười.

Lần này anh phải dạy cho Trương Hạo Đông một bài học nhớ đời, để hắn ta biết rằng anh người mà hắn không thể chọc vào.
Lái xe đi hết một đoạn đường đã đến câu lạc bộ Ngọc Long phía đông thành phố.

Bên ngoài, Lưu Hào đã sắp xếp người của mình và đang chờ lệnh của Vương Thành.
“Vương thiếu gia, người của tôi đã bố trí xong, nếu cần có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.” Lưu Hào tự mình mở cửa cho Vương Thành, người sau bước ra từ chiếc Ferrari với phong thái giống như một ông chủ.
"Vất vả cho anh rồi, đến lúc đó tôi sẽ gọi cho anh."
Vương Thành đã lên kế hoạch thăm dò tình hình của Trương Thiên Long trước, như vậy ra tay mới thành công.
“Hiểu rồi, cậu có muốn dẫn theo vài người của tôi vào bảo vệ cậu không?” Lưu Hào liếc nhìn nữ vệ sĩ Lâm Tĩnh Nhã, lo lắng nói.

“Có Tĩnh Nhã ở đây, bọn họ không đả thương được tôi, huống gì các người còn vây bên ngoài, sẽ không có chuyện gì đâu.” Vương Thành vẫn tin tưởng vào thực lực của Lâm Tĩnh Nhã, chỉ cần đối phương không dùng thủ đoạn mờ ám, cơ bản không ai có thể đánh bại Lâm Tĩnh Nhã.
“Vậy được rồi!” Nhìn thấy Vương Thành khẳng định, Lưu Hào trước tiên chỉ có thể làm việc này.
“Đi thôi, Tĩnh Nhã!” Vương Thành cười nhẹ, lập tức dẫn Lâm Tĩnh Nhã đi về phía câu lạc bộ Ngọc Long, khi họ đến gần cửa thì bị người ngăn lại.
Tuy nhiên, sau một hồi thương lượng, họ tránh ra để đám Vương Thành đi qua, và ngay lập tức được đưa đến căn phòng chữ Bính của câu lạc bộ Ngọc Long.
Bước vào câu lạc bộ Ngọc Long, nhìn thấy trang trí bên trong khá phong cách, cứ ba năm bước lại có những bức thư pháp và tranh treo trên tường, trông rất có hàm dưỡng, và các phòng của câu lạc bộ Ngọc Long này được chia thành Giáp, Ất, Bính, Đinh.

Có thể thấy Trương Thiên Long này rất theo đuổi cổ vận.
"Trương Thiên Long rất thích đồ cổ thư pháp và hội họa.

Không biết hắn ta có bộ sưu tập tranh chữ thư pháp nào có giá trị không.

Lúc đó, có thể lấy vài bức tranh tặng ông nội Hiểu Nghiên làm quà mừng thọ tám mươi tuổi."
Tối qua trước khi về, Vương Thành Thành đã hỏi Hà Hiểu Nghiên và được biết ông của cô có thích sưu tập thư pháp và đồ cổ động, đồng thời có kế hoạch mở triển lãm bộ sưu tập của riêng ông.

Lần này nếu mang về một ít đồ cổ, có lẽ sẽ khiến ông của cô vui mừng.
Nghĩ như thế xong, Vương Thành và Lâm Tĩnh Nhã đã được đưa đến phòng chữ Bính.

Vừa bước vào, anh đã nhìn thấy Trương Thiên Long phốp pháp đang ngồi trên ghế thái sư, trên tay lăn quả cầu đá, trên mặt lộ ra vẻ bình tĩnh.
Bên dưới anh ta, Trương Hạo Đông đắc ý đứng đó, và có hơn hai mươi thanh niên với thân hình cường tráng vây quanh.

Nhìn vào cơ bắp của họ, có thể biết rằng những người này đều là người tập võ, nhìn thấy đám người Vương Thành bước vào lập tức đóng cửa lại.
“Vương Thành, haha, mày thật sự đến chịu chết.

Lần này mày và em họ mày không thể chạy trốn được nữa.” Trương Hạo Đông phấn khích hét lên khi thấy Vương Thành thực sự dám xông tới.


Tiến vào câu lạc bộ Ngọc Long của anh Long, dù không chết cũng bị lột da.

“Sao chúng ta phải chạy, không có chỗ ngồi à, tôi mệt rồi.” Vương Thành liếc nhìn đám côn đồ xung quanh, không chút sợ hãi mà chuyển hướng chú ý tới Trương Thiên Long đang ngồi trên ghế thái sư.
"Dọn chỗ ~" Trương Thiên Long nhìn thấy Vương Thành bị người của mình vây quanh, không những không căng thẳng sợ hãi mà vẻ mặt rất bình tĩnh, điều này khiến hắn tò mò về Vương Thành.
Ngay sau đó thuộc hạ mang ghế cho Vương Thành, sau khi Vương Thành ngồi xuống, anh nhẹ giọng nói: "Được rồi, bây giờ có thể nói cho ra mục đích gọi tôi tới đây làm gì, nhưng tôi nói trước, các người gọi tôi tới đây, tôi sẽ không trở về tay không."
"Vương Thành, đến nước này mày còn giả bộ cái gì.

Lần trước ở quán bar Kim Hải, mày sai em họ mày đánh tao và bốn thuộc hạ của anh Long bị thương, nhớ không?"
Trương Hạo Đông cảm thấy tức giận khi nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Vương Thành.

Hắn vốn nghĩ rằng Vương Thành bị nhiều người bao vây sẽ căng thẳng và sợ hãi cầu xin, nhưng anh không ngờ thằng nghèo khốn này vẫn giữ được bình tĩnh.
“À, nhớ rồi, sao hả?” Vương Thành thờ ơ đáp.
“Nhớ thì tốt, anh Long nói làm người của anh ấy bị thương phải trả tiền thuốc men, một triệu một người, bốn người là bốn triệu.” Trương Hạo Đông hống hách nói.

Hôm nay có anh Long ủng hộ nên khi hắn nói chuyện giọng điệu cũng cao hơn rất nhiều.
“Bốn triệu?? Tôi không có tiền.” Vương Thành nhún vai.
"Mày không có tiền cũng được, để em họ mày lại, sau đó bẻ gãy một chân và một tay của mày, rồi quỳ xuống gọi tao là ba ba lần, coi như huề, thế nào, vụ làm ăn này được chứ!"

Trương Hạo Đông rất đắc ý, có anh Long trợ giúp, hôm nay hắn phải chơi chết Vương Thành, trải lại những sỉ nhục trước đây hắn phải chịu, sau đó đuổi Vương Thành ra khỏi thành phố Thanh Thủy, như vậy Hiểu Nghiên sẽ là của hắn.
“Có bản lĩnh thì đến đây lấy!” Vương Thành lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Hạo Đông, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
"Thằng nhóc khá lắm..." Trương Thiên Long cuối cùng cũng lên tiếng, bị bao nhiêu người vây quanh, dọa chặt tay chân mà cũng không chớp mắt.
"Hôm nay mày chỉ cần lấy ra bốn triệu, sau đó chúng ta sẽ xóa sổ chuyện mày làm bốn thủ hạ của tao bị thương.

Nếu không lấy ra được, chỉ có thể để em họ của mày ở lại trả nợ." Đôi mắt Thiên Long trộm dò xét cả người Lâm Tĩnh Nhã một lượt.
Phải nói Lâm Tĩnh Nhã có dáng người cực nóng bỏng, trước sau nhô cao, và do nhiều năm luyện võ nên cảm giác tay chân của cô rất có lực, điều này khiến Trương Thiên Long càng thêm thích thú.
“Tao đã nói rồi, nếu có bản lĩnh thì đến lấy.” Vương Thành đột nhiên thay đổi phong cách khi nói câu này: “Nhưng nếu mày dám đến lấy thì phải gánh lấy hậu quả tương ứng, chỉ sợ trả giá hơi cao.”
"Ha ha, nhóc con mày thật giỏi giả vờ.

Đã đến nước này rồi mà còn giả bộ, thật sự không sợ chết.

Vậy hôm nay tao cho mày thấy anh Long ta lợi hại thế nào." “Lên cho tao!” Sau khi Trương Thiên Long gầm lên, vài người lao về phía Vương Thành, Lâm Tĩnh Nhã lập tức lấy cây côn tam khúc từ tay cô ra và bảo vệ trước mặt Vương Thành.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện