Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 30



Cận Thế Phong và Yên Lam còn đang tiếp tục tranh cãi ầm ĩ. Những người xung quanh tụ

tập lại càng ngày càng đông, ai nấy cũng đều tỏ vẻ bất mãn với việc bọn họ quấy nhiễu trật tự sân bay.

So với cả đám người chỉ chỉ trỏ trỏ, thì Kỷ Tồn Viễn đứng phía sau hai người bọn họ có thể xem là một người rất bình thản. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện Bất Hủ

Kỷ Tồn Viễn lẳng lặng mà quan sát mọi việc, một người thông minh như hắn, rất nhanh liền dựa vào tình huống đã có thể hiểu được phần nào.

Cận tổng tài vĩ đại anh minh của bọn họ, yêu học muội Yên Lam xinh đẹp thông minh của hắn…Nhưng mà? Anh ta vẫn giống như chưa nhận ra mình đã yêu Tiểu Lam rồi sao, bởi vì người con gái kia…Ánh mắt Kỷ Tồn Viễn chợt hiện lên vẻ phức tạp.

Hơn nữa xem ra, Yên Lam cũng đã yêu rất sâu đậm Cận tổng tài mất rồi.

Bất ngờ sao? Hình như có một chút, nhưng cũng không phải là quá nhiều.

Lúc còn ở đại học, nàng xuất thân hàn vi, nhưng đã có khí chất đặc biệt không giống với người khác, chính là tính cách đặc biệt như vậy, đã hấp dẫn Kỷ Tồn Viễn vô cùng mãnh liệt, nhưng mà hắn lại chưa bao giờ dám ôm ấp những ảo vọng xa vời, chỉ hy vọng có thể dùng hết chút sức lực ít ỏi giúp đỡ chiếu cố nàng, giúp cho nàng không cần phải quá khổ cực như

vậy. Bởi vì vào ngay năm thứ nhất đại học, bố mẹ nàng đột ngột qua đời cùng lúc, chỉ còn lại có một đứa em trai sức khoẻ không tốt. Từ đó về sau, đôi vai mảnh khảnh của nàng còn phải gánh vác thêm chi phí chữa bệnh không hề nhỏ chút nào của em trai. Chính vì vậy, lúc còn ở đại học, Kỷ Tồn Viễn có thể nói là càng chiếu cố cho Yên Lam nhiều hơn, chẳng qua gần đây hắn ra nước ngoài công tác, nên dần dần mất liên lạc. Hiện tại rất khó khăn mới gặp lại, hơn nữa tình cảnh của học muội quả thật không tệ, hắn hẳn là nên vui mừng cho nàng, không phải sao?

Sau khi chạy ra khỏi sân bay, Yên Lam vẫn luôn bước đi vô định như vậy. Xem ra, Cận Thế Phong vẫn còn xem mình giống như người phụ nữ trước đây của hắn, rốt cuộc nên nói với hắn như thế nào, nàng không giống với người phụ nữ trước đây của hắn? Hắn có thể hiểu được không? Nàng không cần hắn dùng tiền chăm lo, nàng có thể tự mình kiếm tiền. Yên Lam chua xót nghĩ.

Bỏ đi, có lẽ không nên lại nghĩ đến những vấn đề này nữa. Trời đã tối rồi, nên đi thăm Tiểu Tiết thôi, Tiểu Triết hẳn là đã tỉnh dậy rồi nhỉ? Yên Lam vừa nghĩ vừa đi đến bệnh viện.

Tiểu Triết còn chưa tỉnh lại, nó vẫn còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, sắc mặt tái nhợt, dường như chỉ có những thiết bị y khoa lạnh lẽo bên giường mới có thể chứng thực là nó còn sống. Tiểu Triết, em nhất định phải tỉnh lại nha! Chị chỉ còn mỗi mình em là ngưòi thân duy nhất, em không thể bỏ lại chị một mình. Yên Lam nói thầm trong lòng.

Trên đường chậm rãi trở về nhà, một dáng người mặc quần áo màu đen đang từng bước đến gần, Yên lam nheo nheo mắt lại, thận trọng nhận dạng. Dáng người gầy gò, những đưòng nét trên khuôn mặt lạnh lùng như băng, nàng nhận ra được. Là hắn. Chính là người đàn ông lạnh lùng mà nàng đã cứu; lại bị nàng mắng là một tên playboy.

Dường như, đêm nay, trong lúc nàng đang uể oải đến cực điểm, người đàn ông tính tình lạnh lùng kia, cũng chẳng còn xa cách nữa, hình như trong đôi mắt lạnh lùng như băng của hắn, lại mang theo một chút ấm áp. Yên Lam trong lòng uể oải, thở dài một tiếng. Đối với người đàn ông mình đã từng cứu này, kỳ thực nàng luôn luôn mang theo một sự tin tưởng không sao nói rõ được. Không tin tưởng thì trước đây sẽ không mang hắn về nhà. Không tin tưởng thì khi gặp lại hắn lần thứ hai trong một hoàn cảnh kỳ dị thì sẽ phải cất lên tiếng hét chói tai.

"Yên Lam?" Sở Mặc Hàm nhẹ nhàng gọi nàng một tiếng.

Nàng run rẩy hết cả người, dừng bước, nhìn gương mặt ngũ quan tinh tế tuấn mỹ cuả hắn.

"Là anh?"

Mặc Hàm gật đầu, lạnh lùng nhìn chăm chú vào dáng vẻ thảm hại của nàng, trên trán có một vết thương, khẽ nhíu mày, nghĩ không ra nàng đã gặp chuyện gì, nhưng mà có thể khẳng định, nàng nhất định đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn. Trong ánh mắt nàng tràn đầy ý thức cảnh giác và sự cố chấp, hơn nữa ẩn sâu trong đáy mắt còn có một chút thương tổn. Một đôi mắt khiến cho người ta cảm thấy thương cảm.

Mặc Hàm dang rộng hai tay, từng bước từng bước hướng đến gần nàng, mặc kệ thân bất động của Yên Lam, liền ôm chặt lấy nàng, ghì chặt gương mặt cứng đờ của Yên Lam vào trong ngực mình, sau đó nhẹ nhàng mà nói, "Mệt lắm sao, nếu mệt thì hãy nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lúc đi."

Yên Lam nghe thấy những lời này của hắn, nhất thời làm tan chảy toàn bộ sự chống đỡ, nước mắt cứ như vậy lại tuôn ra, nàng không nói nên lời, cứ dựa vào trong lòng Mặc Hàm. "Anh đưa em về nhà." Mặc Hàm lặng lẽ thì thầm một câu, sau đó ôm chặt người con gái trong lòng, đi về phía màn đêm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện