Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 37



Giữa những tia nắng sớm ban mai, một hồi chuông điện thoại của ai đó đã phá vỡ không gian tĩnh lặng cuả buổi sáng sớm.

"Tổng tài, chủ tịch Kim muốn gặp anh gấp, bởi vì sau khi tin tức được công khai, giá cổ

phiếu Nhất Phi Trùng Thiên của xí nghiệp Kim thị liền tăng kịch trần." Kỷ Tồn Viễn ở đầu dây bên kia báo cáo cho Cận Thế Phong.

"Giá cổ phiếu tăng kịch trần, hẳn là hắn rất thích mới đúng." Đã dự tính trước chuyện này, nên bất luận thế nào cũng không thể kích thích nổi sự hứng thú của Cận Thế Phong, trong mắt hắn bây giờ chỉ thấy mỗi bộ ngực đang nhẹ nhàng hô hấp cuả một dung nhan xinh đẹp vẫn đang còn ngủ.

"Lão cáo già, vốn định dùng toàn bộ tài chính tự có để mua về được nhiều cổ phiếu, không nghĩ tới việc ngày hôm nay tin tức được phơi bày ra ánh sáng, đột nhiên phải bổ sung thêm một khoản tiền đáng kể cũng không phải là chuyện dễ dàng gì , cho nên hắn mới nhảy dựng lên tức giận."

Cận Thế Phong cười. "Cậu nói cho hắn biết, người nên nhảy dựng lên tức giận là tôi mới đúng, vốn đã dự định là liên tục ba ngày sau giao dịch thì báo cáo cuối ngày phải tăng 8%, vì vậy "Khải Thành" của chúng ta tổn thất vô cùng nặng nề."

"Cho nên ý của Tổng giám đốc là phải…"

"Đối với việc hắn để cho tin tức bị tiết lộ, tôi muốn nói cho hắn biết, tôi vô cùng bất mãn, không hài lòng."

"Sao?" Tin tức rõ ràng là do Tổng tài muốn hắn làm lộ ra, lão Kim thì có liên quan gì chứ?

"Không ai tự ném đá vào chân mình cả, cho nên đương nhiên tôi có thể cho rằng tin tức là do hắn làm lộ ra, bởi vì hắn mới là người được lợi nhiều nhất."

"Ách…Cho nên ý của Tổng tài là phải…" Vì sao Tồn Viễn càng nghe càng bối rối?

"Cậu chỉ cần truyền đạt cho hắn như vậy, nhân tiện đã chuẩn bị tốt cho buổi họp báo ba ngày sau chưa?

"Vâng, đều chuẩn bị ổn thỏa rồi."

"Vậy tất cả làm phiền cậu, mấy ngày nay tôi chỉ muốn cùng Yên Lam ở chung một chỗ, buổi họp báo ba ngày tới tôi sẽ tham dự đúng giờ." Nói xong, Cận Thế Phong đặt điện thoại xuống, lần thứ hai ôm lấy cô gái đang ngủ vào trong lồng ngực.

Để tránh không cho nàng thấy tin tức không nên thấy, nghe điều không nên nghe dù chỉ là một chút, hắn buộc phải áp dụng thượng sách là canh giữ bên người nàng liên tục hai bốn tiếng.

Tin tức tổng giám đốc "Khải Thành" và thiên kim tiểu thư của xí nghiệp Kim thị sắp đính hôn bắt đầu lan truyền dày đặc trên các phương tiện truyền thông, tivi lẫn báo chí, tất cả các phóng viên đều muốn phỏng vấn Tổng giám đốc Cận Thế Phong của tập đoàn "Khải Thành", nhưng hết lần này đến lần khác cũng không tìm thấy người đang ở đâu, nên đành chuyển sang phỏng vấn nữ nhân vật chính Kim Dục Chi con gái của Kim Bất Hoán, tin tức thu được này cũng được xem có tính chân thực.

Căn cứ vào trước đây, hắn đã cùng Kim Bất Hoán hứa hẹn, tất cả những người bị phỏng vấn đều ngậm miệng kín bưng, né tránh chuyện này, cho dù lời đồn đãi có bay đầy trời đi chăng nữa, thì giá trị cổ phiếu Nhất Phi Trùng Thiên vẫn còn giá trị. Tất cả các cổ đông đã sớm một bước mua hết cổ phiếu đều vui mừng của Kim thị đều cười sung sướng, chờ đợi tin tức được công bố chính thức để kiếm một món lời to.

Ở một nơi khác, Cận Thế Phong mang theo Yên lam du ngoạn ở bờ biển phía Đông. Mấy ngày hôm nay, hắn đều tự mình lái xe, không nghe đài phát thanh, chỉ có nghe nhạc, ở cách xa khu dân cư đông đúc một chút, trong một ngôi nhà gỗ nhỏ, hai người như đôi chim uyên ương ham muốn cuộc sống thần tiên, không xem ti vi, không mua báo, mỗi ngày đều ta với ta qua ngày.

"Hai ngày nay, anh quái lạ lắm nha." Yên Lam nhìn trời và biển nối liền thành một đường thẳng, bầu trời mênh mông bát ngát, đột nhiên mở miệng khẽ nói.

Cận Thế Phong khẽ nghiêng khuôn mặt góc cạnh tuấn tú, híp mắt nhìn nàng."Quái lạ như

thế nào?"

"Bỗng nhiên, anh dường như biến thành một người không phải làm việc, suốt ngày ở cùng với em." Khóe miệng của nàng khẽ cười, đến bây giờ vẫn không thể tin nổi, không ngờ

người đàn ông này cùng nàng suốt ba ngày hai đêm, không thấy hắn mở máy tính, không thấy hắn đọc báo, không thấy hắn nghe điện thoại bàn bạc công việc, cũng không thấy hắn xem ti vi. Trên thực tế, một ngày hai bốn tiếng hắn đều ở bên người nàng, ngoại trừ lúc nàng ngủ thì nàng không biết được hắn còn làm việc gì khác không.

"Em không thích sao?" Đã từng trải qua việc bị phụ nữ ghét bỏ giống như chính lần đầu tiên vậy. Nếu như tại đây nàng nói ghét bỏ hắn…

"Thích."

"Nhưng sao anh nghe trong lời nói của em có phần oán giận?"

Yên Lam nở nụ cười. "Là em sợ anh sẽ nhanh chóng chán ghét. Hạnh phúc ở trong tay cũng sẽ như vậy mà bay đi."

Hạnh phúc đến làm nàng trở tay không kịp.

Một giây đông hồ trước hắn còn tức giận đến thâm tím mình mẩy, một giây đồng hồ sau đã bị hắn ôm chặt vào trong ngực, hắn dùng hết đời này để dịu dàng hôn nàng, yêu nàng, ôm nàng…

Đêm hôm đó, hắn không giải thích gì cả, nhưng lúc hắn trở về lần nữa, trực giác của nàng cảm thấy hắn hình như có chỗ nào đó không giống như trước.

Nàng không dám hỏi…

Sợ hỏi, cảm giác kia sẽ bay đi.

Đơn giản, mặc hắn yêu chiều nàng, đem nàng đi khắp nơi, nhìn biển, nhìn núi, nhìn trăng, nhìn sao, thật ra nhìn cái gì cũng không quan trọng, quan trọng là… Nàng thích cùng hắn ở cùng một chỗ, giống như trên đời này chỉ có hai người bọn họ, lại có được hạnh phúc của toàn bộ thế giới.

Nàng khắc sâu bộ dáng cười rộ lên của hắn. T.r.u.y.ệtruyenbathu.net

Nàng biết mình xong đời rồi…

Bởi vì nàng đã thương hắn, đã yêu đến mức khắc sâu tướng mạo tuấn tú của hắn, tên của hắn, hơi thở, tất cả mọi thứ của hắn vào trong tim.

Lúc này, nàng giơ tay ra là có thể chạm được hắn, bắt được hạnh phúc, nhưng nàng đang sợ hãi, rất sợ hãi.. Những thữ này, trong nháy mắt đều có thể biết mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện