Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Quyển 2 - Chương 15: Buông thù hận được gì?



“Nhị ca!” Tần Hương Y phút chốc đứng lên, một tiếng thân thiết kêu gọi, giống tiểu cô nương chạy về phía cửa cung, “Nhị ca, sao ca được thả rồi? Hoàng thượng hắn có làm khó dễ ca hay không?” Vừa nói, con ngươi như nước trong veo kia nổi lên ánh mắt ân cần, trên dưới đem Tần Tiêu đánh giá mấy lần.

“Yên tâm, hoàng thượng căn bản không có làm gì ta, thị vệ chỉ là đem ta giải đến ngự thư phòng.” Bên miệng Tần Tiêu nổi lên nụ cười ôn nhu, hắn vừa nói còn vừa thân thiết vuốt ve búi tóc của Tần Hương Y.

“Hoàng thượng chỉ là đem Nhị ca ca đến ngự thư phòng? Vì sao hắn muốn gạt ta?” Tần Hương Y giật mình trong lòng, không hiểu ra sao.

Bắc Đường Húc Phong rốt cuộc suy tính cái gì?

“Ngươi thật đúng là nghĩ đến hoàng thượng sẽ đem ta nhốt vào Thiên Lao?” Vẻ mặt Tần Tiêu thân thiết, ánh mắt ôn nhu thẳng tắp nhìn chằm chằm Tần Hương Y.

Tần Hương Y dùng sức gật đầu một cái, ánh mắt đột nhiên chuyển qua trên người Tần Tiêu, nhìn một lát, đôi mắt bắt đầu nổi đỏ, một chuỗi ngọc nước mắt ào ào mới hạ xuống, “Nhị ca.” Kiều thái giống như nữ nhi hiển thị rõ, kèm theo một tiếng kêu gọi thâm tình.

Thất lạc nhiều năm, gặp lại không khỏi nước mắt như mưa. Vừa rồi tình thế cấp bách, đem tất cả chua xót trong lòng nuốt xuống, hiện tại có thể tự nhiên khóc rống.

Tần Tiêu đầu tiên là sửng sốt, sau đó khóe môi cong lên, trưng ra một nụ cười mê người, nói: “Hương Nhi, đừng khóc. Ngươi là công chúa xinh đẹp nhất Băng Tuyết quốc, cũng hoàng hậu cao quý nhất Long Đế quốc, khóc nhè thế này cũng không hay.” Giọng nói ấm áp nhỏ nhẹ, tựa như một cỗ nước chảy róc rách.

Âm rơi, hắn ôn nhu giơ tay lên, đầu ngón tay lướt qua gương mặt của nàng, tiếp được viên nước mắt trong suốt kia

“Hương Nhi không khóc, không khóc.” Tần Hương Y nín khóc mỉm cười, dùng ống tay áo lau đi nước mắt trên mặt, sau đó kéo cánh tay Tần Tiêu, “Nhị ca, chúng ta thật vất vả mới nhận nhau, vào nhà ngồi xuống nói.”

“Uh. Được.” Tần Tiêu vẫn cười thân hòa, đi theo Tần Hương Y vào chính điện.

Đèn cung đình thật nhiều, sáng như sao.

Dưới ánh nến vàng, huynh muội hai người, cửu biệt gặp lại, cực kì thân thiết, giống như có lời nói không hết.

Nói xong chuyện cũ, Tần Hương Y đột nhiên thở dài một tiếng, thất vọng nhìn thoáng qua Tần Tiêu, nói: “Nhị ca ca, Hương Nhi vào cung lâu như vậy, vì sao ngươi vẫn không chịu nhận nhau?”

“Vừa mới bắt đầu không nhận ngươi, là vì cũng không rõ thân phận của ngươi, nghĩ ngươi là nữ tử đến từ dân gian Long Đế quốc. Sau đó không nhận ngươi, là muốn âm thầm bảo vệ ngươi, hậu cung này hắc ám, ta đều biết!” Ánh mắt ấm áp của Tần Tiêu quét về phía ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, rất chân thành nói.

“Nhị ca, làm phiền ngươi phí tâm.” Tần Hương Y hít hít mũi, “Nhưng Nhị ca, tại sao ngươi muốn lưu tình với Bắc Đường Húc Phong? Ngươi phải biết rằng, phụ hoàng chết đi, Băng Tuyết quốc diệt vong, tất cả đều là một tay hắn tạo thành. Điều này không thể tha thứ.” Nói đến đây, con ngươi u nhã bật ra ra một cỗ thù hận, ngón tay nhỏ nhắn khoát lên trên lan can ghế dựa gắt gao nắm chặt.

Tần Tiêu than ngắn một tiếng, rời ghế ngồi, đứng dậy, đứng chắp tay, lời nói thấm thía: “Hương Nhi, ta cũng từng giống ngươi, một lòng chỉ nghĩ báo thù, sau đó ta làm môn khách của Bắc Đường Húc Phong, vài lần ta đều thiếu chút nữa giết hắn rồi.”

“Vì sao không giết hắn?” Tần Hương Y đột nhiên đứng dậy, mãnh liệt hỏi.

Tần Tiêu xoay người, ánh sáng nhu hoà trong đôi tròng mắt trở thành nhạt đi, đột nhiên thêm vài phần u buồn, nói: “Hương Nhi, không cần như vậy, nghe ta nói, lúc ấy ta thật muốn giết Bắc Đường Húc Phong, vì quốc thù gia hận, nhưng ta do dự, ta từ trên người hắn thấy được một loại hơi thở đế vương, hắn có tài kinh thiên vĩ địa[1], hắn có thể làm lên sự nghiệp lớn. Quả nhiên, sau đó hắn đăng cơ làm đế, trong hai năm này, Long Đế quốc xác thực đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, việc này và hắn không thể phân ra. Có đôi khi ta suy nghĩ, nếu hắn trở thành người đứng đầu thiên hạ, tương lai đích thị là phúc của dân chúng.”

“Không, Nhị ca, làm sao ngươi có thể nói ra nói như vậy? Ngươi đã quên quốc thù gia hận sao? Băng Tuyết quốc diệt vong tất cả đều là một tay Bắc Đường Húc Phong hắn tạo thành.” Tần Hương Y lắc đầu liên tục, đôi mắt vẫn đang lộ ra kiên định.

“Hương Nhi, ngươi nghe ta nói.” Tần Tiêu tiến lên từng bước, kéo tay Tần Hương Y, ý muốn cùng nàng nói thêm gì nữa.

“Không, ngươi không còn là Nhị ca hoàng tử Băng Tuyết quốc của ta. Ngươi là nhạc sư của Bắc Đường Húc Phong, là quân sư của hắn, ngươi là người Long Đế quốc. Ngươi không phải hoàng tử Băng Tuyết quốc. Không phải!” Tần Hương Y tức giận bỏ tay Tần Tiêu ra. Xác thực, nàng không thể nhận sự thật này. Nếu không phải Long Đế quốc vô lý yêu cầu, ba năm trước đây nàng sẽ không phải lấy chồng ở nơi xa này, cũng không bị thương, cũng không mang thai ngoài ý muốn, càng sẽ không bị Cáp Đa phi ném xuống Cổ Mộc nhai. Tất cả thống khổ này đều là Long Đế quốc cho nàng.

Tần Tiêu đột nhiên nói như vậy, nàng đương nhiên không tiếp thu được.

“Hương Nhi, ngươi đừng như vậy.” Tần Tiêu tiếp tục khuyên nhủ.

“Không, Nhị ca ca. Ngươi là hoàng tử Băng Tuyết quốc, ta là công chúa Băng Tuyết quốc. Lấy đến tàng bảo đồ của Long Đế quốc, bố binh đồ, còn có giết chết Bắc Đường Húc Phong mới là chuyện chúng ta phải làm.” Ánh mắt Tần Hương Y rất kiên định, con ngươi thẳng trừng mắt Tần Tiêu.

“Hương Nhi!” Tần Tiêu tiến lên từng bước, giữ chặt Tần Hương Y dăng cảm xúc kích động, hung hăng quát: “Được, cho dù chúng ta cầm tàng bảo đồ, bố binh đồ, giết chết Bắc Đường Húc Phong, vậy thì thế nào? Khói lửa lại nổi lên, tai ương vẫn là thiên hạ dân chúng!”

Tần Tiêu luôn luôn ôn hòa đột nhiên mặt mày nhíu chặt, hung hăng trách cứ Tần Hương Y, trong con ngươi như trước chớp động lên nhu khí ít có, hắn bản chất chính là một nam nhân ôn nhu.

“Không, không.” Tần Hương Y lắc đầu, đột nhiên bưng kín lỗ tai, khom người, nước mắt yên lặng chảy xuống. Kỳ thật trong đáy lòng, nàng cảm thấy Tần Tiêu nói đúng. Chính là nàng không tháo được khúc mắc, ba năm này, là cô cô luôn luôn chăm sóc nàng, từ sau khi cô cô biết được thân thế của nàng, liền tận lực giúp nàng vào cung báo thù, hao tốn rất nhiều tâm huyết, nay muốn nàng buông thù hận, đó là nói dễ hơn làm? Không làm cô cô thất vọng sao?

“Hương Nhi.” Tần Tiêu khẽ gọi một tiếng, thương tiếc nhìn thoáng qua Tần Hương Y, đỡ nàng đứng dậy, nói: “Hương Nhi, đừng như vậy. Nếu ngươi thực không qua được, nghe một ý kiến của Nhị ca, có thể chứ?”

“Nhị ca xin nói.” Tần Hương Y lau lau nước mắt khóe mắt, nhỏ giọng nức nở.

“Nay chiến sự của Long Đế quốc và Mã Nhã quốc đang khốc liệt, lần này nhất định sẽ đấu ngươi chết ta sống. Hương Nhi, ngươi không nên gấp gáp báo thù, tận lực phụ trợ Bắc Đường Húc Phong đánh thắng trận này, đợi lúc thiên hạ đại định, nếu trong lòng ngươi vẫn còn có hận, khi đó lại hành động cũng không muộn.” Tần Tiêu nhìn chằm chằm ánh mắt Tần Hương Y, rất chân thành nói.

“Tại sao phải đợi lúc thiên hạ đại định mới hành động?” Tần Hương Y không hiểu hỏi.

“Hương Nhi, kỳ thật ta vốn không muốn ngươi đi phục quốc, báo thù. Nhưng Nhị ca có loại cảm giác, lúc thiên hạ đại định, ngươi chắc chắn yêu Bắc Đường Húc Phong. Khi đó bản thân mình tự mở ra khúc mắc.” Tần Tiêu ngước mắt nhìn, bên ngoài cửa cung, cả vườn sáng tỏ ánh trăng, dứt lời, khóe môi nổi lên một nụ cười bình tĩnh thong dong.

“Không có khả năng.” Tần Hương Y lắc lắc ống tay áo, trả lời rất rõ ràng, nhưng đáy mắt lại lén lút hiện lên một vẻ bối rối.

Mắt Tần Tiêu thực tinh, điểm này cũng bị hắn bắt giữ ở trong mắt, “Hương Nhi, ngươi có thể không tin. Nhưng hi vọng ngươi có thể làm ước định với ta. Lúc thiên hạ đại định lại hành động, có được không?”

Tần Hương Y trầm mặc thật lâu sau, nhợt nhạt ngước mắt, nói: “Được, lần này Hương Nhi nghe Nhị ca.”

“Cái này đúng rồi.” Tần Tiêu nheo lại hai tròng mắt, bình tĩnh cười. Này cười tựa hồ biểu thị cái gì.

“Nhị ca ——” Tần Hương Y còn lời muốn nói.

“Hương Nhi, ngươi phải nhớ kỹ buông tha chính là nhận lại.” Tần Tiêu cắt ngang lời nói của Tần Hương Y, giọng điệu đột nhiên trở nên trầm trọng.

“Nhị ca, ngươi chỉ buông tha là cái gì? Được cái gì?” Tần Hương Y nghiêng đầu, rất không hiểu hỏi.

“Thời điểm đến, Hương Y tự nhiên sẽ biết. Đã muộn, tối nay sớm đi ngủ đi. Chỉ sợ hiện tại trong lãnh cung cũng không thái bình.” Tần Tiêu vừa nói vừa nhìn những ngôi sao sáng lạn khôn cùng, trong mắt của hắn tràn đầy thần bí, hắn tựa hồ hiểu rõ nhiều hơn so với người thường.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Kinh thiên vĩ địa: là dọc ngang Trời Đất, chỉ người có tài năng và khí phách anh hùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện