Kẻ Ăn Chơi Biến Thành Tổng Tài

Chương 14



Chương 14

Buổi tối, Giang Hiểu Nghi trở về nhà, nhìn thấy trên bàn đầy đồ ăn, cô sững sờ tại chỗ, Lục Tam Phong đi ra khỏi phòng bếp, cởi tạp dề xuống, nói: “Mau ăn cơm đi!”

“Anh đi làm về sớm vậy à?” Giang Hiểu Nghi nhìn đồ ăn trên bàn hỏi: “Anh lại đi vay tiền rồi?”

Lục Tam Phong vốn tưởng rằng cô sẽ vui vẻ, nhưng anh không ngờ việc đầu tiên lại hỏi có phải mình đi mượn tiền không: “Tôi nói tôi lại nhặt được tiền, em có tin không?”

“Anh cho rằng tôi tin sao? Rốt cuộc anh đang làm gì ở bên ngoài thế?” Giang Hiểu Nghi lo lắng hỏi.

“Việc tôi đang làm chắc chắn là việc hợp pháp. Đừng lo lắng, hôm nay là ngày quan trọng. Nhất định phải ăn mừng.” Lục Tam Phong bước tới, ôm Như Lan ngồi lên ghế, nói: “Ăn đồ ngon, con có vui không?”

“Vui a!”

“Vậy thơm ba một cái!”

Như Lan không khách khí hỗn hai cái chụt chụt lên mặt anh, khắp gương mặt đều là vẻ đáng yêu.

Giang Hiểu Nghi ngồi một bên nhìn đồ ăn, trong lòng không nói ra tư vị gì, đúng là anh thay đổi tốt hơn, không còn đánh mắng mình nữa, nhưng bây giờ cô lại càng thêm lo lắng.

Lục Tam Phong dỗ dành Như Lan, thấy Giang Hiểu Nghi vẻ mặt buồn bực, nói: “Em sao vậy?”

“Lục Tam Phong, anh nói thật với tôi đi, anh đi bàn đánh bạc sao?” Giang Hiểu Nghi bình tĩnh hỏi: “Anh thắng bao nhiêu ?”

“Không có đánh!” Thấy cô không tin, Lục Tam Phong thở dài nói: “Tôi đã thành lập một xưởng sản xuất đồ hộp nhỏ, ngày mai sẽ chính thức hoạt động, thời gian tới sẽ tốt hơn.”

Anh có một nhà máy? Lời này vào tại Giang Hiểu Nghi còn khó tin hơn cả việc lợn biết leo cây.

“Cứ sống như thế này đi, không được thì thôi, ngày kia tôi được phát tiền lương, trước trả nợ nhà đã, còn có tôi trả tiền cho Lý Phượng rồi.” Giang Hiểu Nghi ngồi xuống, nói: “Tôi không yêu cầu xa với rằng anh sẽ chuyển biến tốt, chỉ hi vọng anh suy nghĩ cho hai mẹ con tôi một chút, tôi không có năng lực gì, làm hai công việc đã đủ mệt rồi.”

“Tôi biết.” Lục Tam Phong tiến lên nhìn cô, vươn tay ôm cô vào lòng, nhẹ giọng thì thầm: “Cuộc sống sẽ tốt hơn, tôi thật sự xây dựng một nhà máy nhỏ.

Giang Hiểu Nghi bị anh ôm vào lòng, cảm giác được sự rắn chắc và nóng bỏng của lồng ngực, sắc mặt đỏ bừng, loại cảm giác này trước đây chưa từng có.

Như Lan trừng to mắt nhìn, kêu lên: “Ba xấu hổ, ôm mẹ!”

Giang Hiểu Nghi nghe vậy liền đỏ mặt như mông khỉ, giãy dụa muốn đẩy Lục Tam Phong ra, kêu lên: “Anh làm gì vậy, con đang nhìn kia.”

“Nhìn thì sao?” Lục Tam Phong buồn bực, lập tức nghĩ, bây giờ còn chưa cởi mở, có thể tùy tiện ôm, thậm chí anh anh em em.

Sau bữa tối, Lục Tam Phong nằm trên giường nghĩ đến ngày mai khai trương, trong lòng rất cao hứng, ngay cả lợi nhuận đầu tiên của công ty cũng nghĩ đến, kích động mãi đến tận nửa đêm mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Giang Hiểu Nghi vừa rời giường, Lục Tam Phong đã bò dậy, bên ngoài mới rạng sáng.

“Dậy sớm như vậy?”

“Hôm nay khai trương, nhất định phải đi sớm một chút.” Lục Tam Phong tắm rửa xong thì ăn sáng.

“Anh thực sự… có một nhà máy?” Giang Hiểu Nghi hỏi đầy hoài nghi.

“Em cho là anh ở ngoài ăn uống, cá cược, chơi gái à. Còn nữa, nhà máy hoạt động, em bỏ việc phục vụ ở tiệm cơm đi, nếu như công việc làm ăn tốt, em cũng đừng đi làm, ở nhà làm bà chủ thôi.” Lục Tam Phong vừa ăn cơm vừa nói.

“Là bà chủ cái gì? Anh lấy tiền đâu mà làm những cái này? Sao tôi lại không biết?”

“Đừng hỏi nhiều như vậy.” Lục Tam Phong dường như đã tìm lại được đam mê kinh doanh trước đây của mình, ăn xong vội vàng đứng dậy, lau miệng rồi hôn lên môi Giang Hiểu Nghi, nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, vô thức nói: “Cục cưng, anh đi nha!”

Giang Hiểu Nghi ngây ngốc tại chỗ, thân thể cứng đờ như bị điện giật, trong đầu cô chỉ còn lại từ “cục cưng” của anh, lúc kịp phản ứng thì mặt đỏ bừng, phát hiện Lục Tam Phong đã đi rồi.

“Cũng may ở nhà, cái này cũng quá gì gì rồi.”

Mặc dù Giang Hiểu Nghi cảm thấy quá lộ liễu, nhưng trong lòng cô lại có chút ngọt ngào, trái tim thủng trăm nghìn lỗ như được làm dịu lại.

Sáu giờ sáng, công nhân hôm qua nộp đơn đã đến, Đầu To cũng đứng ở công, nhìn thấy Lục Tam Phong đi tới liền cười toe toét.

“Sao cậu đến sớm như vậy?” Lục Tam Phong nhìn Đầu To rồi hỏi.

“Hôm qua em nói với ba mẹ rằng em không muốn làm nông nghiệp cả đời. Ba em nói hẳn là nên ra ngoài một lần, hằng năm cỏ dại đều sẽ mọc, nhưng em qua hết năm hai mươi hai tuổi là hết rồi!” Đầu To chân thành nói.

Lục Tam Phong nghe xong, cười vỗ vỗ bờ vai anh ta nói: “Ba cậu thật là có ánh mắt siêu quần!”

Lục Tam Phong vừa mở cửa vừa nói với mọi người: “Ngày đầu tiên khai trương, tôi sẽ nói với các bạn vài lời, bắt đầu từ hôm nay sẽ tính tiền lương, đến ngày này tháng sau sẽ trả lương, làm tốt sẽ có thưởng. Một lúc nữa, hoa quả sẽ đến.

Trước hết, mọi người lau máy móc, nhóm bếp lửa . Đàn ông chịu trách nhiệm nấu đồ hộp, phụ nữ chịu trách nhiệm dây chuyền đóng gói, hiểu chưa?”

“Đã hiểu!” Đám người trả lời.

Chín giờ sáng, một chiếc máy kéo dừng ở cửa, Tôn Long Bân nhảy xuống xe, nhìn vào, nói: “Anh Phong, đồ của anh kéo tới rồi.”

Mọi người đang dỡ hàng, Lục Tam Phong liếc nhìn tờ giấy rồi bỏ vào túi.

“Anh Phong, anh định làm việc trong bao lâu?” Tôn Long Bẫn nhìn quanh và nói nhỏ: “Anh Phong, bố em gặp phải chuyện gì đó trong thôn, anh có thể.”

Lục Tam Phong vội vàng xua tay nói: “Ông già nhà tôi bây giờ đang mặc kệ tôi, hiểu chưa?”

Tôn Long Bản gật đầu, không nói gì, điều này làm cho Lục Tam Phong thấy thấp thỏm trong lòng, đồ vừa kéo tới là có thể làm việc, bây giờ có thể lấp liếm cho qua, nhưng một thời gian nữa thì sao?

Ngay sau đó, chai đóng hộp của nhà máy thủy tinh đưa tới, Lục Tam Phong nói vài câu khách sáo với Tô Long Bản rồi đi làm việc.

Giữa trưa, nồi đồ hộp thứ nhất làm xong, bắt đầu vội vàng đóng chai, Lục Tam Phong nhìn đám đông đang bận rộn thì hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ, nhu cầu thị trường lớn, khoảng cách mình phất lên sẽ rất nhanh.

“Ông chủ Lục có ở đây không?” Bên ngoài cổng có người gọi.

Lục Tam Phong quay đầu lại, thấy là Chu Hào, vội vàng nói: “Tôi ở đây.”

“Hôm nay có chút việc phải làm nên tới trễ, tôi tới nói chuyện tiêu thụ hàng hôm qua đây.” Chu Hào nhắc nhở.

“Tôi biết, mình ra ngoài bàn.” Lục Tam Phong ra ngoài nói chuyện, dựa theo hiểu biết của anh về thị trường, bây giờ đồ hộp chủ yếu vẫn là cung tiêu xã, quây tạp hóa hồi vốn nhanh.

“Đồ hộp của chúng tôi chủ yếu ở chợ nông thôn!

“Nông thôn?” Chu Hạo cau mày nói: “Trong thôn không có tiên, mọi người đều cầm lương thực để đổi.”

“Thì lấy lương thực”

“Nhưng thức ăn không dễ bán, tôn đọng quá nhiều.” Chu Hào có chút nửa đường bỏ cuộc, doanh thu lương thực quá khó khăn: “Ông chủ Lục, tôi có thể trả trước một phần tiền hàng, lấy đồ hộp trước, sau đó cho ra quầy tạp hóa bán, mỗi tháng sẽ kết toán.”

“Không, không, không!” Lục Tam Phong xua tay nói: “Tôi không cần tiên của anh, anh có thể lấy đồ hộp đi, vê thôn đổi lương thực, sau đó chuyển về cho tôi, tôi sẽ giải quyết, anh bán một chai, tôi sẽ chia cho anh sáu đồng.”

Chu Hào có chút không phản ứng kịp, dựa theo lời Lục Tam Phong nói, chẳng phải mình không có chút mạo hiểm này, mà lương thực của nông thôn không đáng tiên, rất nhiều người đều một túi đổi một túi đồ.

“Ông chủ Lục, đây là anh nói nhé, tôi có hơn chục anh em, bán một chai được sáu đồng?” Chu Hào trợn tròn mắt, có chút không dám tin.

Lục Tam Phong gật đầu, sáu đồng tiền hoa hồng đúng là rất nhiều, nhưng vừa cất bước, chính là muốn nhường lợi cho bọn họ, mới có thể bán ra ngoài, với cả mình sẽ kiếm không ít!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện