Khẩu Vị Nặng

Chương 18: Hiểu lầm lớn



Chu Văn Trừng và em gái Lam muốn rủ tôi đi trượt băng, thời tiết lạnh như thế này muốn tìm chỗ đi chơi thật đúng là không dễ dàng.

Tôi vừa ngồi lên xe, em gái Lam cẩn thận nhìn mặt của tôi, “Tâm tình không tốt?”

Chu Văn Trừng vừa khởi động xe, vừa chen miệng nói: “Con gái nha, mỗi tháng luôn có vài ngày như vậy.”

Tôi thấy trong khe hở dưới chỗ ngồi có một quả cầu thủy tinh nhỏ, liền móc nó ra kéo cổ áo sau của Chu Văn Trừng mà nhét vào. Chu Văn Trừng há miệng run rẩy kêu lên: “Ai u chết ông rồi..ui ui, thứ gì vậy!”

Tôi ôm bụng cười to lên. Em gái Lam cũng đang cười, nhưng cậu ta cười rất đoan trang, một tay để trên chỗ ngồi một tay đỡ cằm, khóe miệng hơi nhếch lên, không phát ra tiếng động nào. Làm còn gái, tôi cảm thấy áp lực rất lớn. =.=

Chu Văn Trừng uốn qua ẹo lại, cuối cùng cũng moi được quả cầu thủy tinh nhỏ kia ra, thuận tay đặt trong hộp chứa đồ. Cậu ta nhìn tôi trong kính chiếu hậu, nói: “Đoán chừng còn nửa giờ mới đến, bà có thể ngủ một giấc.”

“Đừng có đùa, giờ này cũng không kẹt xe nha. Nửa giờ, tui lên trời trượt băng à?”

“Đến thì bà sẽ biết.”

Cũng không biết là vì Chu Văn Trừng lắm mồm nói như vậy, hay là ngày hôm qua tôi thật sự ngủ không đủ, tóm lại cậu ấy mới lái xe đi một lát, đầu của tôi liền bắt đầu từng chút từng chút trượt xuống, muốn ngủ, nhưng ngồi ở trong xe, ngủ kiểu nào cũng không thoải mái. Bất đắc dĩ, tôi kéo em gái họ Lam bên cạnh qua, “Mượn bả vai dùng một chút.”

Em gái Lam vui vẻ, “Tùy tiện dùng, đừng khách khí.”

Một lát sau, tôi dựa vào em gái Lam, thoải mái hừ hừ, ” Em gái Lam, ông thật là mềm nha.”

Giọng nói hơi u oán của em gái họ Lam từ phía trên tôi truyền đến: ” Đánh giá một người đàn ông như vậy, không tốt lắm đâu. . . . . .”

Chu Văn Trừng vỗ tay lái cười: “Tôi nói, hai người các cậu có thể chú ý một chút hay không, quá lưu manh rồi!”

. . . . . . Đại gia à, chuyện gì cũng bị ông biến tướng vặn vẹo được!

. . . . . .

Tôi bị em gái Lam đánh thức, cậu ta vỗ sau lưng tôi, thấp giọng gọi tôi. Tôi mở mắt ra, ngồi thẳng, duỗi thắt lưng một cái. Sau đó em gái Lam rút khăn giấy ra, bắt đầu bình tĩnh lau nước đọng trên áo. . . . . . Nếu như mà tôi không nhầm, nước kia hẳn là nước miếng tôi nhẽo ra. . . . . .

Tại sao cuối cùng tôi lại làm chuyện mất mặt như thế ở trước mặt trai đẹp chứ. -_-# xuống xe, trước mắt là một sân trượt băng lộ thiên, mặc dù diện tích không lớn, nhưng người ít, thanh tĩnh, không khí cũng tốt. Chu Văn Trừng đứng trên băng, chống nạnh nhìn chúng tôi, đắc ý nói: “Thế nào, cũng không tệ lắm phải không?”

Tôi vui sướng hô hấp không khí tươi mát trong trẻo lạnh lùng ở nơi này, nhìn khắp mọi nơi một vòng, làm bộ gật đầu một cái, “Coi như đạt tiêu chuẩn, nhanh đi mướn đồ đi.”

Sau khi Chu Văn Trừng đi, em gái Lam đốt điếu thuốc, chậm rãi hút. Cậu ta tựa vào xe, híp mắt nhìn tôi, hỏi: “Cốc Vũ, có tâm sự?”

“Éc. . . . . .”

Em gái Lam ưu nhã gẩy tàn thuốc lá, “Đừng hiểu lầm, lẽ ra chuyện của bà, tui không nên hỏi, bà muốn nói thì nói, không muốn nói thì thôi. Chỉ là tui thấy gần đây bà cứ mơ mơ màng màng, hơi thất thần. Nếu là có cái gì cần giúp một tay cứ nói với tôi, dù sao chúng ta cũng là bạn bè.”

Tôi gãi gãi đầu, trong lòng hơi cảm động, “Còn không phải là là chuyện kia, người tội thích không thích tôi, người cậu ấy thích dường như cũng không thích cậu ấy, một vòng luẩn quẩn, tất cả mọi người đều khó chịu.”

Em gái Lam cười: “Chuyện này thì có gì khó chịu, bạn gái trước của tui còn cho tôi đeo nón xanh ba năm kìa, bà thấy tui vẫn vui vẻ đấy thôi.”

Tôi giơ ngón tay cái lên, “Dạ, ngài là đại thần*.”

(* Đại thần: Từ này bắt nguồn từ game online sau được lan rộng ra, các bạn TQ dùng để chỉ những người nổi bật, giỏi giang; tương tự như chữ idol.)

Em Lam cười cười. Cậu ta dịch chuyển thân thể, đến gần tôi một chút, thần thần bí bí hỏi: “Biết tại sao hai ta lại quen biết không?”

“Tại sao?”

“Lúc ấy, tui mới vừa thất tình, Chu Văn Trừng chịu không được, nói muốn giới thiệu cho tui một người bạn gái.”

“. . . . . .” Tôi không tự chủ được nhích qua một bên, kéo giãn khoảng cách với em gái Lam.

Em gái Lam từng bước từng bước mà ép sát tới đây, nhẹ nhàng đụng bả vai của tôi một cái, “Thế nào, chê tui không xứng với bà?”

“Không, không phải, tui. . . . . .”

Em gái Lam không đợi tôi nói xong, cậu ấy ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, âm u nói: “Biết tại sao chúng tôi dẫn bà tới chỗ này không? Nhìn đi, chỗ này hôm nay, trước không thôn xóm sau không nhà trọ, đến lúc đó không phải chúng tôi muốn làm cái gì thì làm cái đó sao?”

Còn như vậy nữa! Cả người tôi dần dần cứng ngắc.

Em gái Lam nhìn tôi chằm chằm một lát, đột nhiên cười to, mắt cũng cong thành hình trăng lưỡi liềm. Cậu quay ra phía sau lưng tôi nói: “Ông xem đi, thế nào? Tui nói cái gì bả đều tin cả.”

Chu Văn Trừng đồng tình vỗ vỗ bả vai của tôi: “Cốc Vũ, lời thằng nhãi này nói một dấu chấm câu bà cũng đừng tin, dĩ nhiên, ngoại trừ mấy lời cậu ta khen tui.”

Cái gì, là nói giỡn. Em gái Lam tuyệt đối là người trong ngoài bất nhất nhất mà tôi từng thấy, cậu ấy không nói lời nào còn đỡ, nhìn qua còn tưởng là người văn nhã hiền hậu, kết quả thằng nhãi này vừa lên tiếng, liền lộ nguyên hình!

. . . . . .

Kỹ thuật trượt băng của em gái Lam và Chu Văn Trừng quả thực không tệ, hai người này nhanh chóng hất cẳng tôi ra, cắm đầu cắm cổ rượt đuổi trên mặt băng, thỉnh thoảng còn khiêu chiến các loại động tác có độ khó cao, giống như hai con báo biển chơi đùa trên mặt nước. Tôi ở bên cạnh nhìn nhìn, liền cảm thấy ông trời rất không công bằng.

Đợi mọi người chơi mệt rồi, lúc ngồi xuống nghỉ ngơi. Chu Văn Trừng vỗ bả vai của tôi, hỏi tôi: “Sắp đến năm mới, muốn quà gì?”

Tôi nâng cằm lên, đáp: “Tôi muốn một người bạn trai.” Trước mắt liền xuất hiện khuôn mặt tươi cười của Tiền Đường, cậu ấy vuốt đầu tôi, cười híp mắt nói”Ngoan ~” . . . . . . Tôi run lên, phát hiện mình thật là bi kịch, ngay cả YY cũng không đáng tin cậy như vậy.

Chu Văn Trừng đẩy tôi một cái, tôi ngã lên trên người em gái Lam, “Được rồi, thỏa mãn ngươi. Trẫm thưởng Lam Địch cho ngươi!”

Em gái Lam vịn tôi, cười ranh mãnh , “Ừ, cùng là người lưu lạc nơi chân trời góc bể, sao hai ta không an ủi lẫn nhau sống qua ngày?”

“Đừng, ngàn vạn đừng, nếu tui ở chung với ông, tuyệt đối sẽ sinh ra nghi ngờ với giới tính của mình.”

Em gái Lam không lên tiếng, tay cậu ấy đặt trên vai tôi dịch xuống, chuyển đến cái ót tôi, nhẹ nhàng nắm chặt . . . . . .

“A a a! Đau a! Em gái Lam tui sai lầm rồi, tui thật sự biết lỗi rồi. . . . . . Ai u ông nhẹ một chút. . . . . . Ông anh minh thần võ, uy vũ khí phách, tuyệt đại vô song, em gái đáng yêu, ai. . . . . .”

Em gái Lam không bóp nữa, nhưng tay vẫn giữ nguyên chỗ cũ, “Gọi anh.”

T_T Có thể đừng nhắc tới cái chữ này không . . . . .

Em gái Lam phát hiện ra sự dị thường của tôi, cậu ta thả tay xuống, nhìn tôi, trong ánh mắt kia xẹt qua một tia áy náy, dĩ nhiên, có lẽ là ảo giác của tôi .”Cốc Vũ, bà làm sao vậy?”

Tôi xoa cái ót, lúng túng xoay mặt đi, “Không có, không có gì. Là. . . . . . Ặc, thật ra thì tui chỉ có chút tò mò, ông nói một người con trai phí tâm ba lần bảy lượt bắt một người con gái gọi cậu ấy là‘ anh ’, có phải đại biểu người con trai bắt đầu có ý gì đó với cô gái không?”

Thân thể em gái họ Lam lui về phía sau một chút, cảnh giác nhìn tôi, “Cốc Vũ, tui đã làm cái gì, khiến cho bà cảm thấy tui có ý với bà?”

“Không phải là ý này. . . . . .” Hơn nữa, dù tôi có ý này, ngài cũng không cần phải phản ứng như thế chứ? Tôi kém như vậy sao tôi . . . . . . T_T “A, vậy là ý gì?” Em gái Lam khôi phục bình thường.

“Nói thế này nhé, ông có một người chị, lớn hơn ông một tuổi, sau đó thì sao, ông tuyệt đối không muốn gọi cô ấy là chị, còn luôn buộc cô ấy gọi ông là ‘ anh ’, có phải chứng minh ông đối với người chị kia, Ặc, có chút tình ý?”

Em gái họ Lam gật đầu một cái, lại lắc đầu, “Cũng không nhất định, nếu như cô ấy không xứng làm chị thì sao?”

Không nhận được câu trả lời trong phán đoán, thật thất vọng. Được rồi, mặc dù tôi cũng cảm thấy dựa vào điểm này mà kết luận Tiền Đường có tình ý với tôi, đó cũng là chuyện không đáng tin cậy. Ai, nhưng mà ngẫm lại, tôi cũng đáng mặt làm chị Tiền Đường chứ? Ặc, nghĩ đến chuyện này đột nhiên tôi có một loại cảm giác chột dạ. . . . . .

Lúc này, Chu Văn Trừng ở bên cạnh chen miệng nói: “Vòng cả nửa ngày như vậy, Cốc Vũ, người bà nói là em trai nhỏ** của bà chứ gì?”

Tôi nghiêm túc nhìn Chu Văn Trừng, “Em trai thì em trai, nhưng có thể đừng mang cái chữ ‘ nhỏ’ đó không?”

Em gái họ Lam cười khẽ đẩy Tôi: “Cốc Vũ, bà lưu manh nhất đấy.”

(** Myu: Nguyên văn là Tiểu đệ đệ, các bạn không biết tiểu đệ đệ là gì?? Ôi, các bạn ngây thơ quá, hãy tìm coi vài bộ sắc 18+ là bít ngay í mà, tôi gợi ý nhá. Sinh em bé ra phải nhìn Tiểu đệ đệ để phân biệt giới tính. Tôi cũng trở nên lưu manh rồi hihihi)

Hôm nay ý định của chúng tôi vốn là trượt băng một lát rồi trở về, nhưng Chu Văn Trừng nói gần đó có một làng du lịch rất tốt, có thể ngâm suối nước nóng. Nhiệt tình của tôi liền bị kích động, gọi điện thoại nói cho mẹ tôi không về, bắt đầu trông mong mà nhìn chằm chằm vào Chu Văn Trừng.

Chu Văn Trừng ngậm điếu thuốc cười rất vô sỉ, “Người đẹp, em không sợ chúng tôi có mưu đồ bất chính sao?”

Lúc này tôi cũng lười luyện miệng lưỡi với hai thằng nhãi này, “Anh đẹp trai, anh muốn loại con gái gì mà không có, còn hơn lãng phí tinh lực trên người em. Hơn nữa, dù là cướp sắc, ai cướp sắc ai còn không biết đấy.” Tôi vừa nói, còn dùng cùi chỏ chọt em gái họ Lam một cái, cười hì hì nói, “Vóc người không tệ nha.”

“Cám ơn, “ Tiếng cười của em gái Lam rất trong trẻo, “Có muốn thử một chút không?”

Được rồi, bàn về lưu manh, ngài vĩnh viễn đứng ở một vị trí mà tôi phải ngước nhìn.

. . . . . .

Hôm nay tôi cũng mệt mỏi rồi, ở trong làng du lịch ăn chút đồ, ngâm suối nước nóng, lại cùng bọn Chu Văn Trừng đi dạo loanh quanh, Chu Văn Trừng và em gái Lam cũng khuyến khích tôi nhất định phải thổ lộ với Tiền Đường, cho dù chết, tôi cũng phải chết oanh liệt ? Đầu năm nay nam thừa nữ thiếu, nữ đuổi theo nam tỷ lệ thành công rất lớn, cộng thêm mọi người đều quen biết mất mặt một chút nhưng có lẽ cậu ấy sẽ nhất thời sơ ý sẽ lọt vào ma trảo của tôi ? Thành công kiểu nào cũng là thành công mà!

Buồn cười nhất chính là Chu Văn Trừng còn dạy tôi làm sao để dụ dỗ đàn ông, đại gia à, dù tôi có kém thế nào, loại chuyện như dụ dỗ đàn ông cũng không cần một người đàn ông tới dạy!

Sau đó, tôi đi ngủ. Lúc ấy đại khái vẫn chưa tới mười giờ.

Ngày thứ hai rời giường, mở máy, trong điện thoại di động có một cái tin nhắn .

Tiền Đường: đừng quên mang bao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện