Kiếm Động Cửu Thiên

Chương 56: Hậu Trường



Chu Hằng sửng sốt, nói:
- Kim gia còn có cao thủ gì?
Chính hắn không sợ, nhưng lo lắng dẫn mầm tai hoạ tới Chu gia, đặc biệt trên người của Chu Định Hải.
- Là mẫu thân huynh đệ Kim Tu Minh, Lữ Tố Nga!
Lâm Phức Hương lộ ra một tia ngưng trọng:
- Nàng là người Hắc Thủy Điện!
- Cái gì!
Lúc này Chu Hằng thật sự kinh hãi, lúc trước Kim Tu Minh bị hắn giết chính vì có bốn người Chư Chí Hòa lấy ra tín vật Hắc Thủy Điện đẩy lui người Bạch Ngọc Cốc.
Nhưng nếu Bạch Ngọc Cốc đồng dạng có quan hệ cùng Hắc Thủy Điện, vậy tại sao lại kiêng kỵ như vậy?
- Ngươi cũng thật ngốc, đồng dạng là người Hắc Thủy Điện, địa vị tự nhiên có cao có thấp!
Lâm Phức Hương cho hắn một cái quyến rũ xem thường, khiến Chu Hằng không tự chủ được rung động trong lòng:
- Tuy nhiên, quan hệ giữa Lữ Tố Nga với Bạch Ngọc Cốc cũng không tốt, Bạch Ngọc Cốc cũng không dám lấy nàng ra khoa trương!
- Sao lại thế?
Chu Hằng hỏi tới.
- Ta nghe nói, Lữ Tố Nga vốn là đồ đệ Kim Đằng Dật, bị lão già ra vẻ đạo mạo kia …
Lâm Phức Hương đỏ mặt lên, không nói nữa.
- Làm cái gì?
Chu Hằng dốt đặc cán mai đối với chuyện nam nữ, chớp hai mắt nhìn Lâm Phức Hương.
- Bại hoại!
Gương mặt Lâm Phức Hương xinh đẹp càng thêm quyến rũ, không kìm nổi liếc Chu Hằng một cái, phong tình vạn chủng.
Trong lòng Chu Hằng dường như có cái gì đột nhiên sống lại, mạnh mẽ hiện lên một cỗ tình cảm khác thường, hắn vội vàng ép xuống, nói:
- Oan uổng, ta thật không biết ngươi đang nói cái gì!
- Ngươi còn nói!
Lâm Phức Hương dậm chân, thần tình hờn dỗi:
- Tóm lại, Kim Đằng Dật làm chuyện không biết xấu hổ, sau đó thì có Kim Tu Long huynh đệ!
Chu Hằng giờ mới hiểu được, sư phụ với đồ đệ mặc dù không có liên hệ máu mủ, nhưng kết hợp lẫn nhau cũng là chuyện thế tục không cho phép. Lâm Phức Hương còn nói là Kim Đằng Dật làm chuyện không biết xấu hổ, vậy hẳn bắt buộc Lữ Tố Nga, bởi vậy Lữ Tố Nga mới có thể trở mặt với Bạch Ngọc Cốc.
- Thiên phú Lữ Tố Nga rất cao, có được huyết mạch lực, là Nhân linh thể bát tinh, mặc dù 50 tuổi mới đột phá Tụ Linh Cảnh, nhưng hậu tích bạc phát, vẻn vẹn chỉ 20 năm sau liền đạt tới Tụ Linh tam trọng thiên, bị Hắc Thủy Điện thu làm đệ tử, nghe nói rất nhanh đột phá Sơ Phân Cảnh !
Lâm Phức Hương ngưng trọng nói.
- Sơ Phân Cảnh!
Sắc mặt của Chu Hằng cũng biến thành ngưng trọng.
Tuy rằng hắn có thể đánh chém Kim Đằng Dật, nhưng đó là bởi vì đối phương quá mức khinh thị hắn, bằng không hắn tuyệt không thể nào là đối thủ Kim Đằng Dật. Mà hắn tiến vào Tụ Linh Cảnh cũng hiểu thêm Tụ Linh Cảnh chênh lệch cùng Luyện Thể Cảnh, chênh lệch này đồng dạng áp dụng ở trên Tụ Linh Cảnh với Sơ Phân Cảnh!
Lữ Tố Nga có thể hận không thể khiến Kim Đằng Dật chết, nhưng như thế nào cũng là mẫu thân Kim Tu Long huynh đệ, biết được hai đứa con trai đều chết trong tay Chu Hằng, tất nhiên sẽ không thờ ơ!
Nếu Lữ Tố Nga vẫn là Tụ Linh tam trọng thiên, cho dù Chu Hằng không địch lại cũng có hy vọng đào thoát, liều mạng cũng có thể lưỡng bại câu thương. Nhưng nếu là Sơ Phân Cảnh... Chu Hằng không nhìn thấy một chút hy vọng!
Hắn không xem nhẹ chính mình, nhưng mà thực lực chênh lệch quá mức.
Tuy rằng thực lực của hắn tăng lên rất nhanh, nhưng cường giả thế giới này như rừng, Tụ Linh Cảnh chỉ là bắt đầu võ đạo, hắn căn bản không có tư cách tự mãn.
- Tuy nhiên, ngươi cũng không cần quá lo lắng, Lữ Tố Nga dù tiến vào Sơ Phân Cảnh cũng không dám sấm đến Cửu Linh Tông giết người!
Lâm Phức Hương tràn đầy tự tin nói:
- Bởi vì gia gia ta là Hắc Thủy Điện Bạch Ngân trưởng lão!
- Nga?
- Ai, ngươi thật ngu ngốc!
Lâm Phức Hương cố ý thở dài:
- Hắc Thủy Điện cao thủ nhiều như mây, chỉ có cường giả Sơ Phân Cảnh mới có thể gánh chịu Nhâm trưởng lão!
- Trong đó, Sơ Phân nhất trọng thiên là Thanh Đồng trưởng lão!
- Sơ Phân nhị trọng thiên là Bạch Ngân trưởng lão!
- Sơ Phân tam trọng thiên là Tử Kim trưởng lão!
- Vì cái gì không phải Hoàng Kim trưởng lão?
Chu Hằng ngắt lời hỏi.
Lâm Phức Hương lại có loại nên kích động muốn đấm vào vách tường, hung tợn nói với Chu Hằng:
- Tại sao phải kêu Hoàng Kim trưởng lão?
Chu Hằng nhún nhún vai, nói:
- Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút mà thôi!
Hắn cũng rốt cuộc minh bạch Cửu Linh Tông có cái gì để cứng như vậy, nguyên lai ở Hắc Thủy Điện có Bạch Ngân trưởng lão làm chỗ dựa vững chắc. Nói vậy Thanh Vân Tông cũng có bối cảnh không sai biệt lắm, như vậy ba thế lực lớn mới ai cũng không áp được ai, chỉ có thể dựa vào thực lực của bản thân cùng liều mạng, mà không thể mượn lực lượng sau lưng.
Bởi vì bọn họ đều dựa vào Hắc Thủy Điện.
Lâm Phức Hương nguyên bản cửu biệt gặp lại Chu Hằng, tâm tình tương đối khá, nhưng bây giờ bị lửa giận đẩy lùi, chỉ cảm thấy tiểu tử này vẫn đáng ghét giống trước kia! Nàng tức giận nói:
- Cho nên, ngươi ngoan ngoãn đợi ở Cửu Linh Tông, đó chính là tuyệt đối an toàn, nếu không, không quản ngươi nữa!
Nàng thở phì phò đi, nhìn bóng dáng nàng mê người nhanh chóng biến mất, Chu Hằng không khỏi lắc đầu bật cười.
Kế tiếp, nên lo lắng con đường ngày sau.
Hắc kiếm có được năng lực nghịch thiên, cái này hoàn toàn biến đổi ý tưởng Chu Hằng trước kia, hắn nhất định đi con đường giết chóc !
Ở lại Cửu Linh Tông cố nhiên an toàn, nhưng cũng ý nghĩa bày đặt một kiện vũ khí cường đại nhất mà không đi sử dụng, đây là hành vi phi thường ngu xuẩn. Hắn hiện tại đã là cường giả Tụ Linh Cảnh , cộng thêm Phi Vân Bộ thần diệu, Lữ Tố Nga với người Bạch Ngọc Cốc giám thị hắn, cũng ít có thể nhận ra hắn.
Trừ phi hắn đen đủi trực tiếp đụng phải chủ nhân chân chính.
Ngược lại thì Chu Định Hải phải suy tính an toàn một chút, vạn nhất Lữ Tố Nga không tìm được hắn, đi bắt Chu Định Hải uy hiếp hắn làm sao bây giờ?
Chu Hằng suy tính hồi lâu, quyết định thế nào cũng phải mặt dạn mày dày để Cửu Linh Tông thu dụng phụ thân, có Bạch Ngân trưởng lão uy hiếp, Lữ Tố Nga tuyệt không dám xằng bậy.
Phải về Nguyên Thạch Trấn một chuyến.
Suốt đêm không nói chuyện, ngày hôm sau Chu Hằng vừa mới tỉnh lại, đã nghe trên cửa lao xao.
Hắn mở cửa vừa thấy, lại là Lâm Phức Hương.
- Tại sao ngươi lại đến đây?
Chu Hằng lắc lắc đầu:
- Trách không được tu vi ngươi tiến bộ chậm như vậy, thì ra thời gian đều bị ngươi lãng phí!
Lâm Phức Hương tức giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nàng làm sao lãng phí thời gian, toàn bộ thế hệ trẻ Cửu Linh Tông có mấy người so với được với nàng?
- Quên đi, bổn tiểu thư đại nhân có đại lượng, không so đo với ngươi bình thường!
Nàng không khách khí chút nào đi vào trong viện:
- Mau, thu thập một chút, chúng ta đi dãy núi Bình Thiên!
- Để làm gì?
Chu Hằng mới vừa trở về từ nơi đó, không chút ý tứ lại vào núi.
- Có việc lạ!
Lâm Phức Hương thần thần bí bí nói:
- Ngày hôm qua nhận được tin tức, trong sơn động có quỷ!
- Sơn động?
Chu Hằng sửng sốt liền hiểu tất nhiên là quặng mỏ Địa Nham Vân Thạch:
- Chuyện ma quái, đây là ý gì?
- Bổn tiểu thư cũng không rõ ràng lắm, nghe nói trên thân nhiều thợ mỏ đột nhiên dài ra lông đỏ, trở nên lì lợm, cậy mạnh kinh người, gặp người liền giết, hiện tại ngay cả quặng mỏ đều không khai thác được!
Lâm Phức Hương rất hưng phấn mà nói.
Lông đỏ?
Chu Hằng nghĩ tới Mê Vụ Tử Cốc, dưới ảnh hưởng tấm bia đá màu đỏ, thi thể hài cốt trên đất đều dài ra lông đỏ sống lại, một màn này đến nay nghĩ đến đều khiến người ta hoảng sợ.
Nhưng Mê Vụ Tử Cốc cùng quặng mỏ Địa Nham Vân Thạch cách rất xa, làm sao lại xuất hiện biến hóa giống nhau?
- Nghe nói ngươi ở Mê Vụ Tử Cốc cũng nhìn thấy quái lông đỏ, chúng ta đi xem hai bên có phải là giống nhau hay không !
Lâm Phức Hương giựt giây nói.
Chu Hằng có chút tâm động, hắn đến bây giờ cũng không biết những thi thể này thế nào biến thành quái vật lông đỏ, mà tấm bia đá màu máu kia lại trấn áp một con lừa đê tiện, toàn bộ đều lộ ra một cỗ vô cùng quỷ dị!
Dưới tấm bia đá màu máu trấn áp một hầm ngầm sâu không thể nhận ra, hắn cũng không dám xuống phía dưới từ nơi đó, như vậy, quặng mỏ có phải là một con đường đột phá hay không?
Trong huyết dịch của hắn chảy tinh thần mạo hiểm mãnh liệt, lập tức rục rịch.
- Đi!
Chu Hằng quyết định thật nhanh.
Hai người rời đi Cửu Linh Tông xuất phát hướng trong núi, Chu Hằng vừa đi vừa hỏi:
- Chuyện này, tông chủ nói như thế nào?
- Cha ta nói chuyện này thật là quỷ dị, phải điều binh hướng Hắc Thủy Điện!
- Hắc, nếu Hắc Thủy Điện nhúng tay, chủ nhân quặng mỏ sẽ đổi chủ đi?
- Không có biện pháp, ai bảo đột nhiên xuất hiện chuyện cổ quái như vậy!
Năm ngày sau, hai người đi tới trước sơn động quặng mỏ Địa Nham Vân Thạch. Lúc này nơi này đã biến dạng , bên ngoài cửa động bị san thành một mảnh đất bằng phẳng, giương đủ các loại lều trại, đủ để cung cấp cho chừng trăm người ở lại, mà chỗ cửa động thì có chừng mười người canh chừng.
- Người nào! Di, đại tiểu thư!
Phát hiện hai người Chu Hằng tới gần, lập tức có người quát hỏi, nhưng thời điểm nhìn thấy Lâm Phức Hương, lập tức lại đổi lại thần thái cung kính.
- Hiện tại tình huống thế nào?
Lâm Phức Hương hỏi.
- Phàm là thợ mỏ biến thành quái lông đỏ, toàn bộ mất đi lý trí, nhìn thấy vật còn sống liền công kích!
Người nọ vội vàng cung kính trả lời:
- Hiện tại Thần Vũ trưởng lão đang tọa trấn ở cửa động!
Lâm Phức Hương kéo Chu Hằng đi tới cửa động, dịu dàng nói với một vị lão nhân sáu mươi:
- Phí thúc thúc, Hương nhi tới thăm ngươi!
- Hắc, Hương nha đầu như thế nào đến đây?
Lão giả kia chỉ nhìn thoáng qua Lâm Phức Hương rồi chuyển đến trên thân Chu Hằng, trong ánh mắt lập tức đại bắn tinh quang, kêu lên một tiếng đau đớn:
- Tụ Linh Cảnh!
- Cái gì!
Xung quanh hơn mười võ giả Luyện Thể tầng mười hai đồng thời cả kinh kêu lên.
Một thiếu niên không đầy 20 dĩ nhiên là tồn tại Tụ Linh Cảnh?
Phí Thần Vũ được Cửu Linh Tông phái tới trấn áp quặng mỏ , bởi vì quặng mỏ Địa Nham Vân Thạch rất quý báu, xuất động một gã trưởng lão Tụ Linh Cảnh cũng không đủ. Hắn cũng không biết Chu Hằng còn có hành động vĩ đại một kiếm đánh chém Kim Đằng Dật, nhưng một cường giả Tụ Linh Cảnh không đến 20 tuổi cũng đã đủ kinh diễm.
- Lão đệ xưng hô như thế nào, thứ cho mắt lão phu vụng về, trước kia chưa từng thấy qua!
Phí Thần Vũ hướng Chu Hằng ôm quyền, tuy rằng tuổi giữa hai người chênh lệch rất lớn, nhưng thế giới của võ giả chỉ nhìn thực lực, nếu bây giờ Chu Hằng là Sơ Phân Cảnh, Phí Thần Vũ ngay cả lão đệ cũng không dám kêu, mà sẽ cung kính gọi tiếng Tiền bối !
- Tại hạ Chu Hằng, nửa năm trước mới nhập tông, Phí huynh chưa từng thấy qua tại hạ cũng rất bình thường!
Chu Hằng thi lễ, cũng không già mồm cãi láo khiêm tốn vãn bối.
- Nửa năm trước?
Phí Thần Vũ tự lẩm bẩm, hắn vừa lúc nửa năm trước bị phái tới nơi này, đúng là không thể thấy một thế hệ thiên tài quật khởi. Nhưng hắn tuyệt đối không có khả năng nghĩ đến, hắn tới nơi này cũng là do Chu Hằng phát hiện quặng mỏ Địa Nham Vân Thạch!
- Phí thúc thúc, chúng ta muốn vào sơn động!
Lâm Phức Hương cũng không muốn ngây ngốc đứng ở nơi này, lập tức đưa ra yêu cầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện