Kiều Nữ Lâm gia

Chương 63-2



    Sáng sớm hôm sau, La Châm dậy rất sớm, tới trước Vinh An Đường bái biệt Tiêu thị, rồi đến thư phòng bái biệt Tấn Giang hầu, khởi hành đi Tây Bắc.

     Tiêu thị một đêm không ngủ, sắc mặt tiều tụy, ôm La Châm khóc một hồi, như sinh ly tử biệt. Vẻ mặt Tấn Giang bình tĩnh, "Châm nhi, con ở kinh thành không chỉ gây bất lợi cho mình, đối với phủ Tấn Giang hầu cũng không lợi, đến Biên thành rèn luyện vài năm, đối với con là trăm lợi mà không hại." Trong lòng La Châm cười khổ, cái gì mà trăm lợi không hại chứ, mình thấy toàn chỗ hại, một chút ưu điểm cũng không thấy.

     Vẻ mặt hắn đau khổ nói: "Phụ thân, thật sự con không muốn rời kinh thành, chỉ muốn tận hiếu trước gối mẫu thân..."

     Ngữ khí Tấn Giang hầu cực kỳ hòa nhã, "Phụ thân là vì tốt cho con. Châm nhi, nếu như muốn tiếp tục ở kinh thành, sợ là lại phải đến Thuận Thiên phủ một lần nữa rồi."

     Trên mặt La Châm hiện ra vẻ sợ hãi.

     Hắn sợ chịu khổ, đúng là hắn cũng biết, nếu hắn lại đi Thuận Thiên phủ một lần nữa, tuyệt đối sẽ không thuận lợi ra ngoài giống lần trước. Mà một khi tội danh chứng thực, cả đời hắn liền kết thúc.

     Không dám nói thêm cái gì nữa, La Châm đầy bụng oán khí lên đường.

     Sau khi hắn đi, Tiêu thị đưa năm sáu xe ngựa vật thường dùng sai người đi theo tặng qua, cái gì cần có đều có, La Châm ở Biên thành cũng có thể làm một tiểu gia thoải mái rồi. Sau khi Tấn Giang hầu biết, không khỏi lắc đầu, "Mẹ hiền con hư."

     Sau khi La Châm rời khỏi kinh thành, Tấn Giang hầu bày tỏ không truy cứu, La Giản không sao cả, vụ án đạo tặc cướp giết thị tì kính hiếu phu nhân tạm thời để qua một bên. Tuy rằng vụ án tạm thời để qua một bên, Thuận Thiên phủ doãn lại vẫn chưa thể thở phào nhẹ nhõm: Còn vụ án Sài chủ sự trúng độc không tin tức, hoàng đế năm ngày ba bữa sẽ gặp hỏi tiến triển vụ án, Hình bộ, Thuận Thiên phủ đều không dám lười biếng.

     Vụ án Phương Đức Sơn tri châu Túc Châu tham ô trái lại càng ngày càng rõ ràng, không có nghi vấn gì. Phương Đức Sơn không chỉ tham ô, mà còn tham ô số lượng rất lớn, rất nhiều người có liên quan đến vụ án, sợ là Túc Châu sắp dấy lên một hồi phong ba.

     Quan viên Lễ bộ trái lại may mắn cực kỳ. La Thư cùng La Anh tranh cãi không biết sao lại truyền ra ngoài,  cho quan viên Lễ bộ một gợi ý rất lớn, "Đúng vậy, chiếu chỉ trong tay bệ hạ là Hoàng Trưởng Tử phi, không phải là Hoài Viễn vương phi, cái đó và Quận vương Thân vương không có quan hệ, chúng ta nghĩ ra một lễ nạp Hoàng Trưởng Tử phi là được”. Ý nghĩa một khi rõ ràng, công tác cụ thế cũng thuận buồm xuôi gió, Lễ bộ từ trên xuống dưới đồng tâm hiệp lực, nghĩ một lễ nạp Hoàng Trưởng Tử phi hoàn thiện trình báo hoàng đế. Hoàng đế ngự bút  phê." Được", Lễ Bộ Thượng Thư thở dài nhẹ nhõm một hơi thật dài.

     Ngày Hoàng trưởng tử phi nạp thái vấn danh đã định, 28tháng này.

     Lâm Phong và La Thư sắp phải gả con gái, bận rộn rất nhiều chuyện. Huống hồ sau khi bọn họ hồi kinh tạm thời ở tại phủ Tấn Giang hầu, trong tòa nhà Lâm gia còn đang tại tu sửa, một bên vội vàng hôn sự, một bên vẫn còn tăng cường tu sửa tòa nhà Lâm gia, càng vội đến mức chân không chạm đất.

     La Thư vô cùng đắc ý, "May mà thiếp đã sớm chuẩn bị đồ cưới, mới không quá chật vật. Sao, thiếp tính được không?"

     Lâm Phong khen tặng nàng vài câu, "Phu nhân nhìn xa hiểu rộng, vi phu vô cùng bội phục. Nhớ ngày đó Hoài Viễn Vương mới vừa cầu hôn, phu nhân liền tính toán chuyện đồ cưới, vi phu vẫn oán thầm vài câu, cảm thấy phu nhân nghĩ quá xa, bây giờ xem ra, vẫn lại phu nhân nhìn xa trông rộng."

     "Đúng thế.” La Thư mừng thầm.

     La Thư  bận việc này, có chút không quan tâm đến Tiểu Lâm Thấm, "Không thể để cho Nhị Tiểu Thư chúng ta cảm thấy bởi vì tỷ tỷ xuất giá, nàng liền bị lạnh nhạt." Sau khi thương lượng với Lâm Phong, đặc biệt chọn cho Lâm Thấm mấy bạn chơi.

     La Giản "Cứu" mấy nhà thị tì trở về kia, lão Cát cùng lão Lỗ nguyên là quản gia thôn trang, khi đó Thụ Hòa Ngôn Tùng giỏi về buôn bán, nguyên lai là trong chưởng quỹ cửa hàng. Sau khi trở lại phủ Tấn Giang hầu, Lâm Đàm giúp La Giản nhìn qua bốn người này, dựa theo năng lực sở trường, phân công việc cho mỗi người, đãi ngộ theo năng lực. Trong nhà Lão Cát có tiểu tôn nữ Tú Miêu mới ba tuổi, khi đó Thụ gia có tiểu tôn tử Thịnh nhi bốn tuổi, hai đứa trẻ đều ở thôn trang lớn lên, cả ngày chạy tới chạy lui chơi đùa, phơi nắng đen xì, có vẻ chất phác, không đủ cơ trí. Nhưng lúc đưa hai đứa trẻ này cho Lâm Thấm xem, nàng trái lại không bắt bẻ, cẩn thận đánh giá qua, nghiêm túc nói: "Tú Miêu nhìn rất ngoan, về sau khẳng định rất nghe lời con; vóc dáng Thịnh Nhi cao, có thể giúp con đánh nhau. Hai người con đều lấy hết."

     Đám người Lâm Đàm cùng La Thư, La Giản cùng cảm thấy choáng váng.

     A Thấm, Lâm gia Nhị Tiểu Thư, vốn định đi đánh nhau cùng ai đây?

     Thịnh Nhi hơn bốn tuổi, lại lớn lên ở quê, thân thể khỏe mạnh, cao hơn Lâm Thấm.

     Lâm Thấm đi đến trước mặt hắn so sánh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra thần sắc không vui.

     Nàng ngoắc gọi Tú Miêu tới, lại so sánh với Tú Miêu, phát giác mình cao hơn Tú Miêu không ít, thỏa mãn gật đầu."Con thích Tú Miêu hơn."

     Trêu chọc làm tất cả mọi người đều nở nụ cười.

     Kỳ thật La Thư hoàn toàn không cần lo lắng không ai quản Lâm Thấm, bị lạnh nhạt, mỗi ngày nàng đều vui vẻ sung sướng. Nàng phải nói với Đại Bạch, phải nói với Tiểu Hôi, còn nói với cậu, muốn cải tạo ngoại tổ phụ, quả thực là một ngày kiếm bạc tỷ, bận rộn cực kỳ.

     Lâm Thấm đã từng một tay nắm Đại Bạch, một tay nắm Tiểu Hôi, đi qua thư phòng Tấn Giang hầu, Đại Bạch kêu "Dát, dát", bước chân ngạo mạn thong thả bước đi trong thư phòng, Tiểu Hôi cực kỳ ngoan, "Ừ ngẩng - Ừ ngẩng --", giống tiểu hài tử nghe lời. Trong thư phòng Tấn Giang Hầu vô cùng sạch sẽ xuất hiện một tiểu cô nương, một con ngỗng, một đầu lừa, không khí nhất thời thay đổi, vô cùng náo nhiệt.

     Tấn Giang Hầu nhìn ngan nghênh ngang ngó nghiêng, lừa ngoan ngoãn ngố nghếch, sau một lúc lâu không nói gì.

     Lâm Thấm khoe với ông ngoại, "Kêu La, đây là Đại Bạch, có phải nó rất ngạo mạn, rất có dáng vẻ không?" Tấn Giang Hầu lúc ấy còn vài kiện công vụ chờ xử lý, tiện tùy nói "A..." một tiếng, Lâm Thấm không hài lòng, kéo vạt áo Tấn Giang hầu, "Tỷ tỷ của con nói, yêu ngông là rất nhã. Ngoại Tổ Phụ, rất nhã nha." Tấn Giang hầu lúc này mới ý thức được mình chỉ"A" một tiếng là không được, trầm ngâm nhìn ngỗng trắng lớn kia, moi gan móc bụng khen ngợi vài câu, "A Thấm, Đại Bạch này... Thật trắng... Man Thần tức giận..." Đến chỗ Tiểu Hôi, Tấn Giang Hầu lại càng sầu, một con lừa có gì tốt mà khen? Miễn cưỡng gật đầu, "Tiểu Hôi ngốc nghếch, khẳng định rất nghe lời."

     "Đúng thế, Tiểu Hôi rất nghe lời, mặc kệ con nói cái gì, nó đều là ừ ừ ừ." Lâm Thấm vui vẻ phấn chấn.

     Lâm Thấm mang theo Đại Bạch và Tiểu Hôi dạo qua thư phòng một vòng, đầu Tấn Giang Hầu xoay chuyển đến mức muốn hôn mê.

     Ngày hôm sau nàng tới một mình, vẫn làm cho Tấn Giang Hầu choáng váng.

     Lúc Tấn Giang Hầu xử lý công vụ, nàng bảo gã sai vặt di chuyển cái ghế thay nàng, mình bò đến trên ghế dựa trước, từ ghế dựa leo lên trên bàn, nhìn rất nguy hiểm. Sau khi leo lên trên bàn, nàng nằm úp sấp trong tay Tấn Giang hầu, ân thương lượng với hắn, "Ngoại Tổ Phụ, đồ mặt dày Tiểu Mập Mạp nói hắn có bốn Ngoại Tổ Phụ, ta dẫn người đi để cho Tiểu Mập Mạp mở rộng tầm mắt, có được không? Ngoại Tổ Phụ của hắn nhất định không có uy phong như người, vóc dáng người rất cao nha."

     A Thấm lại so sánh vóc dáng của Ngoại Tổ Phụ với Bách Đại Học Sĩ... Tấn Giang Hầu không biết nên nói gì cho tốt.

     Cao Nguyên Dục ông ngoại Bách Minh Huy là mỹ nam tử nổi danh, dáng người bậc trung, lịch sự nho nhã, dáng vẻ đẹp đẽ, khi đó đảm đương Công Bộ Thị Lang, Đại Học Sĩ Hoán Chương các, để Tấn Giang hầu cùng quan văn như vậy đi so vóc dáng, không khỏi quá vớ vẩn rồi.

     "Lần sau rồi nói." Tấn Giang Hầu ôm Lâm Thấm xuống đất, để tự nàng đi chơi.

     "Cứ quyết định như vậy định nhé." Lâm Thấm toét miệng cười, vui vẻ chạy đi.

     "Quyết định cái gì hả?" Tấn Giang hầu quay đầu lại hỏi.

     Nhìn bóng lưng Lâm Thấm nho nhỏ, thần sắc Tấn Giang hầu bất tri bất giác liền dịu dàng.

     Đứa bé ngây thơ.

     Lúc Lâm gia chuyển đi, Lâm Thấm rất buồn bực, "Ở rất tốt, vì sao lại đi?" Lâm Phong cười nói cho nàng, A Thấm, chúng ta họ Lâm, là ở Lâm gia, nơi này là phủ Tấn Giang hầu, là Ngoại Tổ Phụ con, họ La." Lâm Thấm không hiểu, "Mẫu thân cũng họ La nha." Nàng không rõ vì sao mẫu thân họ La, nàng lại không thể ở La gia. Lâm Phong kiên nhẫn giải thích cho nàng nghe, "A Thấm, phụ thân họ Lâm..."

     "Vậy con theo họ mẹ cũng tốt." Lâm Thấm quyết định thật nhanh.

     Lâm Phong bỏ ra rất nhiều sức lực giải thích với nàng, "Trẻ con đều là cùng họ với phụ thân, không thể đi theo nương. A Thấm, con họ Lâm tên Thấm, đây là chuyện không sửa đổi được." Vẻ mặt Lâm Thấm thiên chân hồn nhiên, "Vì sao ạ? Phụ thân, nếu không như vậy đi, bây giờ con họ La, ngày nào đó tới, con lại họ Lâm."

     Lâm Phong cùng La Thư đều dở khóc dở cười.

     Vẫn lại là Lâm Đàm thông tuệ, hiểu tâm tư tiểu muội muội, ôn nhu nói cho nàng, "A Thấm, trở lại Lâm gia chúng ta vẫn là tòa nhà rất lớn, rường cột chạm trổ, hoa viên rất lớn rất đẹp, Đại Bạch và Tiểu Hôi đều mang theo, Tú Miêu và Thịnh Nhi cũng tiếp tục ở cùng muội, không có gì thay đổi hết."

     "Như vậy sao?" Lâm Thấm xoay xoay đôi mắt, dường như không còn cố chấp nữa rồi.

     Lâm Phong cùng La Thư đang muốn thở ra, lại nghe nàng nói: "Thật sự cái gì cũng sẽ không thay đổi sao, trừ việc mang Đại Bạch cùng Tiểu Hôi, Tú Miêu cùng Thịnh Nhi, con sẽ mang cậu và Ngoại Tổ Phụ cùng đi."



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện