Lạc Hồng Ký

Quyển 1 - Chương 15: Huyết lệ vô tình



Ngũ sắc phượng hoàng nhẹ nhàng lướt qua những tầng mây trắng như bông tuyết. Song Mai khẽ nhắm mắt, im lặng ngồi trên lưng linh điểu, cảm nhận từng luồng gió lành lạnh bạt tới.

Ở hai bên, bọn Thái Bảo, Văn Lộc và Ánh Nguyệt cũng đằng vân phóng theo, thỉnh thoảng quay đầu sang ngắm nghía linh điểu tuyệt mỹ đang tỏa ngũ sắc lung linh. Mấy đứa không khỏi phát sinh những tia ghen tỵ với sư tỷ. Đinh Chính bám vào cổ Văn Lộc, lần đầu tiên được lướt trên mấy tầng trời, khuôn mặt vừa tỏ ra thích thú lại có nét gì đó sợ hãi. Đúng là lũ trẻ này không phải phàm nhân, y nghĩ bụng.

Trấn Đại Lâm chỉ trong chớp mắt đã hiện ra trước mặt lũ trẻ. Nhìn từ trên cao, trấn này được xây dựng tựa như một bàn cờ khổng lồ.

Trấn này, ngày thường rất đông đúc, nhộn nhịp, nếu chiêm ngưỡng từ trên cao luôn thấy những đoàn người đi lại tấp nập. Đinh Chính nhòm xuống đất, trong lòng không khỏi phát sinh tia nghi ngờ. Trấn Đại Lâm hôm nay vắng vẻ lạ thường.

Đáp xuống trước cửa Đại Lâm lầu, Đinh Chính mặt mày thoáng tái đi khi thấy cửa mở toác nhưng bên trong tuyệt nhiên không có bất cứ ai. Con đường chính của trấn Đại Lâm cũng vắng tanh. Mấy cơn gió thổi tới, cuốn đám bụi đường bay lên không trung, cảnh tượng vô cùng hiu quạnh.

- Vương lão đại! – Đinh Chính cất tiếng gọi.

Đáp lại y là một khoảng im lặng đáng sợ. Đám Song Mai nhíu mắt quan sát một vòng, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một ai cả. Thái Bảo chau mày:

- Đinh đại ca! trấn Đại Lâm hôm nay sao vắng vẻ vậy? Ngày gì mà không thấy một bóng người.

- Ta không rõ, trấn Đại Lâm, quanh năm tấp nập, kể cả lễ tết, ngày rằm cũng không vắng vẻ như vậy. – Đinh Chính trả lời, thanh âm chứa đựng đôi chút hoảng hốt.

Ngũ sắc phượng hoàng của Song Mai bất chợt nghiêm ánh mắt, cảnh giác nhìn ra phía cuối con đường chính.

Đám người thấy vậy cũng phóng mắt nhìn theo. Từ cuối chính lộ, một cuộn mây nhờ nhờ cứ chầm chậm tiến tới phía chúng. Xung quanh cuộn mây phát sinh những luồng sát khí lớn vô cùng.

Thái Bảo thấy vậy, khẽ kêu lên:

- Có sát khí!

Dứt lời, chỉ trong tích tắc, pháp bảo của lũ trẻ đã phóng vọt ra trước mặt, lơ lửng tỏa sắc lung linh, sẵn sàng ứng chiến.

Cuộn mây này, bảo mây thì cũng không phải, giống như một đạo sương mù, cứ chầm chậm tiến tới, nuốt trọn lấy những kiến trúc hai bên đường. Mấy đứa trẻ chiêm ngưỡng cảnh tượng, không khỏi gai người.

Khi cách Đại Lâm lầu khoảng hai mươi mét, khối sương mù ấy dừng lại. Bọn trẻ căng mắt nhìn sâu vào bên trong nhưng một màu nhờ nhờ khiến tầm nhìn của chúng bị hạn chế. Chúng thấy thấp thoáng trong đó một người mặc áo choàng đen đang rảo bước tới. Trên tay y cầm một cây gậy còn vắt vẻo trên vai, hình như có một con gì đó giống quạ.

Con chim Lạc của Thái Bảo khi thấy hắc y nhân xuất hiện trong màn sương mù, bất giác kêu lên oác oác, rồi sợ hãi, phóng vọt đi, lẩn trốn. Thái Bảo giật mình, nhìn theo con chim, cười khổ một tiếng trong lòng: “Đồ chết nhát”.

Nhưng Thái Bảo biết, khi con chim Lạc non này hoảng hốt, nhất định sẽ có chuyện tày trời xảy đến. Lúc còn trong rừng, nó cũng đã thể hiện cái khả năng tiên toán nguy hiểm của mình. Lúc đó, cả đám người nghĩ rằng cửu vỹ hỏa hồ đã bị khuất phục, duy chỉ có chim Lạc là nhận ra sự thật.

- Ai? – Văn Lộc quát lên.

- Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện bí bí ẩn ẩn như vậy? – Ánh Nguyệt căng thẳng hỏi lớn.

Thái Bảo đột nhiên cảm thấy có sự lạ phát sinh. Nó thấy Xung Thiên Thần Kiếm dưới lớp áo dường như khẽ lay động rồi ấm dần lên. Lớp da tiếp xúc với thần kiếm nóng bừng bừng, tựa như chạm vào một thanh sắt hoặc hòn sỏi vừa được hơ qua lửa. Viên hoàng kim châu trước mặt nó cũng nhấp nháy, tựa như một tín hiệu cảnh báo.

Hắc y nhân bước ra khỏi màn sương mù, chầm chậm tiến tới phía lũ trẻ, khắp người bốc lên những luồng sát khí đậm đặc. Lũ trẻ nhìn kỹ, con quạ đen trên vai y có đúng một đôi mắt giữa trán.

Đôi mắt đỏ ngầu của con quạ, hằn lên những tia máu khiến Đinh Chính thất thần. Y hoảng hốt, ngã đánh phịch một cái xuống đất, mặt cắt không còn hột máu, lắp bắp nói, tay run run chỉ về phía con quạ trên vai hắc y nhân:

- Quạ mắt đỏ!.

Đám trẻ khẽ giật mình khi thấy Đinh Chính kêu lên “Quạ mắt đỏ”. Quạ mắt đỏ, loài dị điểu cực hiếm trong thiên hạ. Trên Vân Tiêu Kiếm, mấy đứa cũng biết qua về sự tích loài quạ quỷ dị này.

Truyền thuyết nói rằng, quạ mắt đỏ là linh điểu của thần chết. Khi thần chết vung lưỡi hái, cướp đi linh hồn của con người, nó thường lao tới, hút lấy khí huyết của nạn nhân. Tiếng kêu của nó cũng là hồi chuông cáo chung của bất cứ người nào được tử thần lựa chọn. Con quạ này, không biết đã chiếm đoạt được bao nhiêu khí huyết của phàm nhân nữa. Chỉ biết, nó chính là hiện thân của thần chết.

- Thần…thần chết…! – Đinh Chính lắp bắp, không khỏi hoảng sợ thực sự.

Người lạ mặt cứ chầm chậm tiến tới, khiến bọn trẻ tỏ ra hết sức căng thẳng. Tên này, là người ra sao? Sát khí hắn tỏa ra vì sao lại đáng sợ như vậy? Những lo lắng mơ hồ thường trực xuât hiện trong ý nghĩ của Song Mai, Thái Bảo và cả Văn Lộc. Đinh Chính thì không nói làm gì, hắn đã sợ đến mức cực hạn rồi.

Bước đến cách lũ trẻ khoảng mười mấy mét, hắc y nhân dừng lại, mục quang quét một lượt rồi khẽ nhếch mép lên cười. Con quạ trên vai y nhìn tròng trọc vào mấy người trước mặt, đôi mắt ánh lên vẻ chết chóc. Y đeo một chiếc mặt nạ bằng thép đen bóng, che khuất từ trán xuống đến mũi.

Đám sương mù phía sau y đột nhiên cuộn lại nhanh chóng, thành một khối cầu rất lớn, lơ lửng trên không trung năm trượng rồi từ từ hạ xuống. Khi chạm đất, nó tan biến nhanh chóng, để lộ ra một núi xác người, chất cao ngút. Tất thảy người dân trong Đại Lâm trấn và lữ khách thập phương đều nằm trong cái đống thi thể ấy.

Đám trẻ bàng hoàng, hoảng sợ nhìn núi xác phía sau lưng hắc y nhân. Kia, kia chẳng phải là Vương lão đại hay sao? Y nằm xen lẫn những tử thi nam phụ, lão ấu, lộ khuôn mặt trắng bệnh, mắt trợn ngược, mồm há hốc. Không chỉ Vương lão đại mà hàng trăm cái xác đều biểu lộ một khuôn mặt sợ hãi như vậy.

- Súc sinh!

Thái Bảo thấy một tiếng thét vang lên, bóng nhân ảnh vọt qua nó, phóng thẳng về phía người lạ mặt nhanh như điện xẹt.

Bách Hợp Vạn Hoa kiếm rung lên, thoắt một cái, Song Mai đã phóng tới chộp lấy chuôi kiếm rồi cả thân hình bay lên, nhắm về phía hắc y nhân. Từ mũi kiếm, một đạo quang mang rực sáng, bắn ra bùng một cái, vạch lên không trung một đường thẳng như kẻ chỉ.

Xoẹt, đạo quang mang phóng thẳng tới hắc y nhân. Y khẽ nghiêng người, né được khiến kiếm khí dội về đằng sau, va vào đám thi thể. Bùng một cái, chỉ thấy hơn chục cái xác bắn tung lên.

Hắc y nhân nhích người né được kiếm khí thì chỉ trong chớp mắt, hắn đã thấy Song Mai lù lù trước mắt, khuôn mặt hằn lên những tia tức giận tột độ. Hắn chỉ đủ thời gian nhìn thẳng vào Song Mai. Bất giác, toàn thân y run lên khe khẽ, miệng lắp bắp không thành tiếng.

Chưa kịp nói hết câu, y đã cảm thấy lành lạnh trên mặt. Một đường kiếm chém từ trên xuống, rạch chéo qua khuôn mặt của y. Chiếc mặt nạ bằng thép đứt đôi, rơi keng xuống đất. Hắc y nhân hoảng hốt lùi lại mấy bước rất nhanh, con quạ một mắt cũng hoảng hồn, đập cánh, tung người vào không trung.

Xuất xong chiêu, Song Mai lộn một vòng về sau, cô ngạo đứng chĩa kiếm ra phía trước, khắp thân thể bùng lên những đạo bạch quang chói lọi. Y phục cô bé bập bềnh theo những đạo khí đang cuồn cuộn lên. “Oác”, một tiếng kêu xé nát khoảng không gian u tịch. Đằng sau Song Mai, hỏa phượng hoàng đã phóng tới từ lúc nào, dương đôi cánh khổng lồ lên, khắp thân thể tỏa ngũ sắc bức nhân. Những đạo ngũ sắc mờ ảo chuyển từ thân thể linh điểu sang Song Mai.

- Huyết…Huyết….Lệ! – Hắc y nhân mắt mở to, môi run run nhìn Song Mai đang tỏa ra khí thế. Y không thèm quan tâm, khuôn mặt mình đã bị vạch một đường kiếm, rỉ máu.

Lũ trẻ giờ mới nhìn rõ khuôn mặt y. Một khuôn mặt xấu xí vô cùng với da thịt sần sùi, tựa như đã trải qua một kiếp nạn vô cùng khổ sở, tựa như bị lửa thiêng thiêu đốt hàng trăm năm. Văn Lộc và Ánh Nguyệt thoáng kinh hãi khi nhìn thấy hình hài quỷ dị của hắc y nhân.

- Súc sinh! Ngươi đã hạ sát hết người của trấn Đại Lâm sao? – Song Mai quát lớn.

Tiếng quát của Song Mai kéo hắc y nhân tuột về thực tại. Chớp chớp mắt mấy cái, hắn lại trở về vẻ hung ác như cũ, toàn thân bốc lên những đạo sát khí mãnh liệt vô cùng. Hắc y nhân nhếch mép, ném cho Song Mai một nụ cười tà ác, cất giọng khàn khàn:

- Giống! Quả thực rất giống.

- Cái gì mà giống? Hôm nay bản cô nương sẽ lấy mạng chó của ngươi để tế vong hồn những người đã chết. –Song Mai gằn giọng, thanh âm chứa đầy căm thù đến tận xương tủy.

- Giết ta? Giết ta? Để xem cô có bản lĩnh lấy mạng Huyết Lệ Vô Tình ta không? – Hắn phá lên cười, toàn thân ánh lên những tia chết chóc khiến mặt đất khẽ rung rung lên.

Y chính là Huyết Lệ Vô Tình, kẻ mà cả hai đường chính - tà ở Lạc Hồng này đang phải khiếp sợ.

- Ngươi là Huyết Lệ Vô Tình? – Thái Bảo nhíu mày, giọng nghi hoặc.

- Chính là ta đây, nhóc con. – Huyết Lệ Vô Tình cười lên hắc hắc.

- Dù ngươi có là huyết heo đi nữa, hôm nay cũng phải đền mạng cho những người ở Đại Lâm. – Song Mai rít lên, Bách Hợp Vạn Hoa kiếm khẽ rung rung, lưỡi kiếm phát ra những thanh âm u u vô cùng đáng sợ.

Thoắt một cái, Thái Bảo và hai đứa kia đã phóng tới bên cạnh Song Mai, sẵn sàng cùng sư tỷ công kích Huyết Lệ Vô Tình.

Văn Lộc trong thời điểm căng thẳng vẫn nghĩ ra cách để đùa cợt. Nó khẽ hướng mắt nhìn đối thủ rồi lắc đầu chê bai:

- Khi ta nghe mọi người nói về ngươi, tưởng dung nhan sẽ khôi ngôi, tuấn tú, thật không ngờ lại xấu xí như thế. Giết mạng chó của ngươi quả thực khiến bảo kiếm của ta ô danh chút ít.

Ngửa cố cười lên những tiếng man rợ, âm thanh chứa đầy sự oán hờn và cả khinh miệt rồi Huyết Lệ Vô Tình hướng ánh mắt thù hận về phía đám trẻ, gằn giọng:

- Ngươi thấy khuôn mặt ta có đáng sợ không? Chính lũ người danh môn chính phái các ngươi đã làm ta ra thế này đó, các ngươi có vui không?

Bất giác, cả bốn đứa trẻ đều trùng xuống, khẽ bùng lên một tia thương cảm với Huyết Lệ Vô Tình. Cái gì mà danh môn chính phái đã gây ra cho hắn? Có thật như vậy không? Một con người với diện mạo ma chẳng ra ma, quỷ không giống quỷ thực sự khiến người ta ghê rợn. Nhưng, hắn nói gì? Danh môn chính phái gây ra cho hắn sao?

- Ngươi…ngươi nói gì? Khuôn mặt ngươi xấu xí như vậy, liên can gì đến danh môn chính phái? – Song Mai tỏ vẻ lúng túng.

- Mấy đứa trẻ ranh các ngươi, miệng còn hôi sữa, bị nhồi sọ những tư tưởng cao siêu, thế thiên hành đạo, đâu có biết những việc làm bẩn thỉu của những người các ngươi cho là đạo hạnh ngút trời cơ chứ. – Huyết Lệ Vô Tình nhếch mép một nụ cười khinh miệt.

Cả bốn đứa nghe Huyết Lệ Vô Tình xỉ vả người có đạo hạnh ngút trời, trong lòng thoáng xuất hiện hình bóng của sư phụ. Chúng cho rằng, tên ma đầu này đang tìm cách nói xấu lão đạo Bạch Ưng thì máu nóng bốc ngược lên đầu. Song Mai gầm lên:

- Láo toét! Ma giáo khốn kiếp, chớ nói càn.

Dứt lời, Song Mai tung Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm vào không trung. Thanh kiếm rực lên một màu sáng chói lòa, phóng thẳng về phía Huyết Lệ Vô Tình với khí thế ngùn ngụt. Ba đứa kia thấy sư tỷ ra tay, không ai bảo ai đều dẫn kiếm quyết thẳng về phía địch thủ.

Trường Lưu Thủy kiếm, Hỏa Lân kiếm, hoàng kim châu nối gót Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm, xé gió vạch không trung những sắc đỏ, sắc xanh, sắc vàng vô cùng đẹp mắt, tựa như những sợi chỉ phóng tới công kích ma đầu.

Huyết Lệ Vô Tình chẳng phải tay vừa. Nhún người một cái, hắn đã phóng thẳng lên không, tránh được sự công kích của bốn pháp bảo phóng ra. Lơ lửng trên cao, y nhanh như cắt, phóng hữu chưởng về phía lũ trẻ.

Từ trong bàn tay Huyết Lệ Vô Tình, phóng thẳng ra một luồng hắc khí đậm đặc, bao quanh bởi những tia sét cuồn cuộn, lao về phía lũ trẻ.

Thấy nguy, cả bốn đứa trẻ đều phi thân ra 4 phía tránh né. Uỳnh một tiếng, nơi lũ nhóc đứng lúc trước bị cày lên một chiếc hố sâu hoắm. Chấn động tạo nên một sóng xung kích, khiến cả bốn đứa cho dù đã phi thân né được nhưng cũng chới với, suýt ngã lăn ra đất.

Lấy lại được thăng bằng, Song Mai đạp nhẹ xuống mặt đất, đoạn cũng phóng người lên theo hướng Huyết Lệ Vô Tình. Bách Hợp Vạn Hoa kiếm vòng lại, nhanh như cắt đã nằm gọn trong tay cô bé. Ánh mắt Song Mai tỏ ra không hề nao núng, chĩa kiếm đánh thẳng về phía ma đầu.

Thái Bảo cũng nhanh như cắt, triệu hồi hoàng kim châu về bên cạnh, đoạn tóm chặt trong tay, dâng lên một quyền rồi nhún người lao về phía Huyết Lệ Vô Tình. Viên hoàng kim châu trong tay nó rực lên, bao bọc cơ thể Thái Bảo bởi một đạo hoàng khí.

Thái Bảo, Song Mai từ hai phía cùng xông lên công kích ma đầu đang lơ lửng trong không trung. Áp lực chúng tạo ra tựa như những cơn cuồng phong ầm ầm thổi tới, rít lên từng hồi. Nhìn từ xa, bóng hai nhân ảnh phi lên, vẽ vào khoảng không gian hai đạo quang mang đẹp đẽ vô cùng. Huyết Lệ Vô Tình chân đạp hư không, quần áo bạt đi vì áp lực mà hai đứa nhóc tạo ra nhưng khuôn mặt không hề tỏ ra nao núng.

“Pặp”, mũi kiếm của Song Mai bất ngờ bị Huyết Lệ Vô Tình dùng hai ngón tay kẹp chặt khi nó còn cách khuôn mặt y vài tấc. Cô bé thoáng lay động, trong lòng xuất hiện một nỗi lo lắng, bất an về tên ma đầu này. Hắn đỡ nhát kiếm chí mạng bằng cách không thể tin được.

Chưa kịp nở nụ cười chiến thắng, Huyết Lệ Vô Tình đã thấy tiếng gió rít bên mang tai rồi y cảm thấy tối tăm mặt mày, đom đóm nảy lên khắp trong đầu. Chỉ nghe, một tiếng bốp rất lớn vang lên, khuôn mặt ma đầu méo xẹo đi, lật xuống theo chiều ra đòn. Lập tức, kiếm của Song Mai thoát khỏi vòng kìm kẹp của Huyết Lệ Vô Tình, cô bé nghiến răng, tung ra một cước thẳng vào ngực gã ma đầu.

Lại hự một tiếng, thân hình Huyết Lệ Vô Tình vừa lật xuống lại tung lên vì bộ cước vừa phóng tới của Song Mai. Như một con diều đứt dây, gã ma đầu chòng chành trong không trung rồi rớt nhanh xuống đất.

Thân thể chưa kịp chạm đất, đã thấy mười đạo ngũ hành khí phóng thẳng lên. Mấy đạo khí này, như những con mãnh long khủng bố, hết sức đáng sợ.

Uỳnh uỳnh uỳnh….Âm thanh rền vang khiến toàn bộ Đại Lâm trấn rung lên dữ dội. Huyết Lệ Vô Tình như một khối thiên thạch, lao thẳng vào một căn nhà gần đó. Rầm một cái, căn nhà va chạm với y, đổ sập xuống nhanh chóng. Bụi cát, gạch ngói, cột kèo tung lên mù mịt. Hóa ra, khi y rơi xuống, Văn Lộc và Ánh Nguyệt đã đón sẵn ở dưới, tung ra chiêu Ngũ Long Kiếm để công kích.

Như chưa hả, Song Mai huýt một tiếng, ngũ sắc phượng hoàng tung cánh bay tới, đón đỡ thân hình cô bé, bập bềnh bên trên khối kiến trúc vừa sụp đổ. Nhíu mắt nhìn xuống một cái, Song Mai tay nắm chắc Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm, chĩa lên cao, ánh mắt cương nghị, miệng mấp máy đọc nhanh khẩu quyết:

Ngũ sắc linh nhân mục manh

Ngũ âm linh nhân nhĩ tung

Ngũ vị linh nhân khẩu sảng

Trì sính điền liệp

Linh nhân tâm phát cuồng

Nan đắc chi hóa,

Linh nhân hành phương

Roẹt…roẹt…roẹt…ngũ long phóng thẳng ra từ Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm, gầm rống lên những tiếng khủng khiếp rồi cuộn lại với nhau nhanh như chớp. Bùng một cái, bạch long sáng lòa ngạo nghễ hiện ra ở lưng trời khí thế vô song.

Oàng oàng…Mấy đám mây cuồn cuộn kết lại nhanh chóng phía trên bạch long rồi phóng xuống thân mình nó những tia sét khủng bố. Mỗi lần sét đánh xuống, bạch long lại gầm lên vang dội. Từ dưới, những đợt cuồng phong thổi thốc lên khiến y phục Song Mai bạt đi trong gió. Ngũ sắc phượng hoàng tỏ ra không hề nao núng, dang hết sải cánh, neo mình giữa trời làm điểm tựa vô cùng vững vàng cho chủ nhân thi triển thế kiếm bá đạo của Vân Tiêu Kiếm.

Lúc này, đám Thái Bảo, Văn Lộc và Ánh Nguyệt ngó lên bạch long với lòng ngưỡng mộ vô cùng. Bạch long ngày càng rực sáng nhưng Song Mai không có vẻ gì là bị long khí công tâm, tu vi của cô bé quả thực khiến người ta sợ hãi.

Phía dưới căn nhà vừa đổ nát, bụi cát bị cuồng phong thổi bạt đi nên mau chóng xuất hiện hình dáng Huyết Lệ Vô Tình. Y lồm cồm bò dậy, y phục trên người đã rách vài chỗ, khuôn mặt tỏ ra rất đau đớn sau khi trúng mấy đòn vừa rồi. Gạt bỏ một cây gỗ đè lên người, Huyết Lệ Vô Tình hướng mắt lên cao, khẽ rung động khi nhìn thấy bạch long đang gầm lên những tiếng nhức óc.

Thấy đối thủ xuất hiện trong tầm mắt, Song Mai phóng thẳng ánh mắt xuống. Mục quang hai người mới chỉ khẽ chạm vào nhau, Song Mai đã thét lên đầy khí phách:

- Ma giáo! Đến mạng cho bá tánh Đại Lâm. Độc Long Kiếm! Công!

Thiên địa chuyển một màu quỷ dị, bạch long ngạo nghễ ngửa cổ, há chiếc mồm khổng lồ, rống lên thấu chín tầng mây rồi nhanh như cắt, vươn người phóng thẳng xuống phía Huyết Lệ Vô Tình. Khắp thân thể bạch long, bao bọc bởi những đạo quang mang rực rỡ, tựa như ánh sáng của mặt trời chói lọi.

Oành….Một cột khói khổng lồ bốc lên kèm theo đất đá, gạch ngói, vụn gỗ. Chấn động không chỉ khiến mặt đất rung chuyển mà còn khiến hư vô bị vặn méo mó, tạo nên những luồng phản chấn cuồn cuộn tỏa ra. Đinh Chính bị thổi thốc đi, thân thể y bị cuốn theo những cơn cuồng phong, Văn Lộc thấy nguy, vội vàng phóng tới, tóm được.

Thái Bảo, Ánh Nguyệt toàn thân bao bọc bởi những đạo khí mờ ảo cũng khẽ lay động bởi cường lực phát ra sau khi chiêu thức mà sư tỷ chúng vừa đánh xuống.

- Uy lực thật khủng khiếp. – Ánh Nguyệt khẽ nói với Thái Bảo, ánh mắt tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ sư tỷ.

Khói bụi chưa tan mà cứ cuồn cuộn bốc lên đậm đặc. Trúng chiêu này, chắc hẳn tên ma giáo kia đã đi đời nhà ma, Song Mai nghĩ bụng, trong lòng nở một nụ cười. Trên trán cô bé rịn ra một giọt mồ hôi, chắc hẳn là tụ khí xuất chiêu quá mạnh.

Thái Bảo quay sang nhìn sư tỷ, nó khẽ nở một nụ cười. Song Mai thấy vậy cũng hướng ánh mắt về phía sư đệ, khẽ gật đầu, khuôn mặt biểu lộ sự hài lòng pha chút tự tin. Bất giác, nó thấy khuôn mặt sư đệ tái đi, bản thân cũng thấy gai lên trong lòng. Đây, đây là cảm giác gì?

Thái Bảo toàn thân rực sáng, khuôn mặt tái mét, phóng vọt đến bên Song Mai, gào to:

- Sư tỷ cẩn thận!

Từ dưới đám khói bụi, một đạo hắc khí vô cùng khủng bố, xé gió phóng vọt lên, trong chớp mắt đã cách Song Mai mấy mét.

Đạo hắc khí khủng bố này, sức công phá cực kỳ hung hãn. Chủ nhân của nó, không cần mất thời gian vận công mà đột ngột xuất chiêu khiến đám trẻ không thể ngờ được. Xem ra, tu vi của hắn đã đạt đến mức xuất quỷ nhập thần.

Thái Bảo chưa kịp phóng đến chỗ Song Mai đã thấy khoảng không trước mặt lòa đi, áp lực khiến nó bị dạt hẳn về sau, loạng choạng giữa không gian. Chỉ thấy, Song Mai á lên một tiếng thảm thiết, toàn thân tựa như có một cột sét đánh trúng, cô bé lịm đi, tay buông thõng ra. Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm rời khỏi tay, rơi nhanh xuống đất.

Bùng một cái, chỉ thấy Song Mai bị đạo hắc khí kia nuốt trọn, ngũ sắc phượng hoàng oác lên đầy đau đớn, cũng bị áp lực đẩy về sau, chới với.

Tiếng nổ vang lên, đám trẻ nghe thấy một âm thanh thảm khốc, tựa như một sinh vật sống nào đó bị xé xác ra. Song Mai ngất đi, rơi nhanh xuống. Trước lúc lịm đi, cô bé thấy một ảo ảnh phóng vọt ra trước mặt rồi hứng trọn luồng hắc khí. Đâu đó lả tả rơi ra mấy sợi lông vũ đẹp đẽ, vương trên mặt Song Mai.

- Chim Lạc của ta! – Song Mai thét lên hoảng hốt rồi ngất đi do chiêu thức phát kích quá gần.

Thái Bảo lấy lại được thăng bằng, phóng vọt tới bế thốc lấy sư tỷ, lúc này đã ngất lịm đi rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất, khuôn mặt bàng hoàng nhìn Song Mai.

Trên khuôn mặt Song Mai, có vương vài sợi lông vũ và mấy vệt máu. Đây không phải máu của cô bé mà của chim Lạc.

Con chim Lạc của Song Mai, từ khi chủ nhân rời khỏi Vân Tiêu Kiếm thì cũng bay đi theo. Mãi đến hôm nay, nó mới tới nơi. Không ngờ, chủ nhân bị tấn công bất ngờ. Lòng trung thành đã khiến nó bất chấp tính mạng mà đỡ cho chủ nhân một chiêu chí mạng. Thân thể nó bị đánh tan ra thành hàng trăm mảnh, vương vào không gian và cả vào chủ nhân.

- Sư tỷ! Sư tỷ sao vậy? – Thái Bảo đặt sư tỷ tựa vào ngực mình, hoảng hốt lay nhẹ.

Văn Lộc và Ánh Nguyệt cũng vội vã chạy đến bên cạnh, luôn miệng hô “sư tỷ, sử tỷ”. Ngũ sắc phượng hoàng từ trên cao, đáp xuống bên cạnh, thái độ tỏ ra lo lắng vô cùng. Nó dương đôi cánh đẹp đẽ lên, vỗ vỗ nhè nhẹ, một đạo hoàng khí êm dịu từ thân thể nó truyền qua chủ nhân.

Khuôn mặt Song Mai ánh lên, khắp thân thể bao bọc bởi một vầng hào quang nhàn nhạt, trông cô bé tựa như một tiểu thần tiên. Khẽ mở mắt, Song Mai mỉm cười nhìn Thái Bảo rồi bất giác từ khóe mắt lăn nhẹ xuống mấy giọt nước mắt. Cô bé khóc thương cho chim Lạc của mình.

Từ đám đổ vỡ, khói bụi lắng dần, lắng dần. Huyết Lệ Vô Tình, mắt lộ hung quang, bước chầm chậm ra. Trên thân thể y, bị thương mấy chỗ khiến máu tươi chầm chậm rỉ ra, quần áo rách bươm. Nhìn kỹ những chỗ bị thương và rách quần áo, da thịt y cũng tựa như bị bỏng nặng, cứ nhúm nhó lại, rất khó coi.

Trước mặt Huyết Lệ Vô Tình, một cây đao dài hơn hai trượng đang bập bềnh kiêu dũng. Cây đao là một màu đen tuyền, quanh nó mờ ảo những hình hài quỷ dị, tàn khốc, dường như đang gào thét, than khóc. Đao này, đích thực là Quỷ Đầu Đao, một trong Thất Thần Nhất Phẩm của Cao Lỗ Sơn.

Nhếch một nụ cười khinh miệt, Huyết Lệ Vô Tình thủng thẳng nói:

- Để ta cho bọn ranh các ngươi nếm thử quỷ đầu đao.

Thái Bảo khẽ bàng hoàng trong lòng, nghiến răng kèn kẹt:

- Quỷ đầu đao! Ngươi…chính là Vô Tình Quỷ.

Vô Tình Quỷ, cánh tay phải của Quỷ Đế năm xưa. Kẻ mà khắp Lạc Hồng, mỗi khi nhắc đến tên đều kinh hồn bạt vía. Thực lực của y, so với Quỷ Đế có thể nói là một chín một mười. Năm xưa Quỷ Đế đoạt được thiên hạ, đến tám phần là nhờ kết hợp với hắn.

- Ngươi…muốn gì ở bọn ta? – Văn Lộc khẽ hỏi, thanh âm không che được sự hoảng hốt.

Nhíu mắt nhìn Song Mai và Thái Bảo, Huyết Lệ Vô Tình nhếch mép cười khẩy:

- Ta không cần ngươi và con bé kia, chỉ cần tên Thái Bảo hoặc quận chúa Song Mai.

- Ngươi cần sư huynh và sư tỷ làm gì? – Ánh Nguyệt bàng hoàng, lo lắng cho Thái Bảo và Song Mai.

- Ta cần một trong hai đứa nó để hồi sinh Huyết Lệ. – Hắn lạnh lùng trả lời

- Huyết Lệ? Huyết Lệ là ai? – Thái Bảo nhíu mày.

Phá lên những tiếng cười man rợ, Huyết Lệ Vô Tình hướng ánh mắt chứa đầy kích thích và cả sự ngưỡng mộ, cất tiếng:

- Huyết Lệ chính là Quỷ Đế của ta.

Lũ trẻ lúc này tựa như nghe thấy những tiếng sét đánh ì bùng bên tai. Hồi sinh Quỷ Đế? Trên đời này có thứ phép thuật có thể hồi sinh con người sao? Quỷ Đế không phải mất tích mà đã chết sao? Những câu hỏi lởn vởn trong đầu lũ trẻ. Vì sao cần Song Mai và Thái Bảo để hồi sinh Quỷ Đế? Có bí mật gì tày trời chăng?

Thái Bảo chậm rãi đưa mắt nhìn sư tỷ. Song Mai mê mê tỉnh tỉnh, khuôn mặt ửng hồng lên. Hình như, cô bé đang chìm vào một cơn mơ đẹp đẽ lắm. Chiêu vừa rồi của Huyết Lệ Vô Tình, nếu không phải chim Lạc cam tâm chết thay chủ nhân, có lẽ Song Mai đã chín phần chết.

- Sư tỷ có sao không sư huynh? – Ánh Nguyệt khẽ hỏi.

- Sư tỷ tổn hao chút nguyên khí, tạm thời chưa tỉnh được. Nếu nghỉ ngơi một hoặc hai tuần sẽ phục hồi.

- Chúng ta đối phó sao với gã ma đầu này? – Văn Lộc nhíu mày, lo lắng hỏi Thái Bảo.

Đối phó ra sao? Bản thân Thái Bảo cũng chẳng biết nữa. Tu vi cả bốn đứa cộng lại, chưa bằng một nửa thực lực của tên đại ma đầu này. Nếu nó sử dụng Xung Thiên Thần Kiếm, cửa đánh ngang ngửa với y chắc hẳn sẽ rộng hơn. Nhưng nếu dùng thần kiếm, sẽ lộ ra thân phận, biết làm sao đây? Thái Bảo đắn đo trong lòng.

- Nào! Một là ngươi theo ta, hai là giao nộp con bé kia, ngươi chọn đi Thái Bảo. –Huyết Lệ Vô Tình cất tiếng.

Phải làm sao? Tình thế này, quả thực lựa chọn rất khó khăn. Không thể để sư tỷ lọt vào tay ma đầu kia được. Đột nhiên, trong đầu Thái Bảo lóe lên một ý nghĩ. Chậm rãi, nó ra hiệu cho Văn Lộc và Ánh Nguyệt lại gần.

Hai đứa kia thấy sư huynh ra hiệu, bèn không đề phòng mà bước tới, chăm chú lắng nghe. Bốp…bốp… Hai âm thanh chát chúa vang lên, Văn Lộc và Ánh Nguyệt bất ngờ bị Thái Bảo xuất ra hai quyền, đánh thẳng vào sau gáy. Quá bất ngờ, không vận khí hộ thân nên hai đứa lăn ra đất, bất tỉnh.

- Ngươi làm cái trò gì vậy nhóc con? – Huyết Lệ Vô Tình ngạc nhiên.

- Ta sẽ đi theo ngươi, nhưng trước hết phải để sư tỷ, sư đệ và sư muội của ta thoát khỏi đây. Nếu họ còn tỉnh, nhất định sẽ ngăn cản đến cùng. – Thái Bảo giải thích.

Phá lên cười hắc hắc, Huyết Lệ Vô Tình vỗ tay bộp bộp:

- Thằng nhóc như mi quả thực biết suy trước tính sau, rất đáng khen. Vì lý do này, ta đồng ý tha chết cho ba đứa kia. Ngươi mau kết thúc công việc rồi còn theo ta.

Thái Bảo lặng lẽ nhấc lần lượt Văn Lộc, Ánh Nguyệt đặt lên lưng ngũ sắc phượng hoàng. Nó nhắm mắt, đưa bàn tay chạm vào ngũ sắc phượng hoàng. Dường như, giữa nó và linh điểu, cũng có sự liên thông nào đó. Chầm chậm, Thái Bảo truyền tới linh điểu những lời từ đáy lòng: “Hồ nương! Thực sự ta không còn cách nào khác, ngươi mau đưa bọn họ về Vân Tiêu Kiếm cho ta. Thái Bảo này làm vậy là vì chủ nhân của ngươi”.

Linh điểu dường như cũng hiểu được những điều nó nói, khẽ cúi người xuống cho Thái Bảo đặt đám Văn Lộc và Ánh Nguyệt lên lưng. Cuối cùng, nó đến bên cạnh sư tỷ, nhẹ nhàng bế cô bé lên, chầm chậm nhìn vào khuôn mặt đẹp như thiên thần rồi mỉm cười, khẽ nói:

- Sư tỷ! Nếu còn có duyên phận, kiếp sau nhất định sẽ gặp lại.

Đặt sư tỷ lên lưng linh điểu, Thái Bảo khẽ vuốt lọn tóc vương trên khuôn mặt cô bé, ánh mắt nó trìu mến nhìn, tựa như không muốn rời. Chậm rãi, những ngón tay Thái Bảo khẽ lướt trên khuôn mặt sư tỷ, như thể sau lần này, nó vĩnh viễn không bao giờ còn được nhìn thấy cô bé. Ngón tay nó chạm vào Song Mai, bất giác khuôn mặt cô bé khẽ nở một nụ cười, đôi má ửng hồng lên, tựa như đang e thẹn.

Quay ra phía Đinh Chính đang run như cầy sấy, Thái Bảo nói:

- Đinh ca! Hãy đi cùng những người này về Vân Tiêu Kiếm, sẽ được an toàn.

Đinh Chính nghe vậy, khuôn mặt mừng rỡ, lao vọt đến, nhẩy phốc lên lưng linh điểu, vươn tay giữ chặt lũ người đang bất tỉnh. Y quay xuống nhìn Thái Bảo, giọng cảm khái:

- Đa tạ! đa tạ . Ngươi hãy cẩn trọng.

- Được! Hãy trông nom bọn họ cẩn thận đến khi về Vân Tiêu Kiếm.

- Cứ giao cho ta. – Đinh Chính gật đầu lia lịa.

- Chà chà! Mau kết thúc sự bịn rịn này đi. Không nhanh lên là ta đổi ý, giết sạch bọn chúng đấy. – Huyết Lệ Vô Tình tỏ ra sốt ruột.

- Tạm biệt! –Thái Bảo nói rồi vỗ vỗ nhẹ vào cổ ngũ sắc phượng hoàng.

Linh điểu như hiểu ý, nhún người một cái, phóng vọt lên trời, lẩn nhanh vào chín tầng mây. Nhìn bóng dáng linh điểu bay khuất dần, Thái Bảo mỉm cười hài lòng.

- Nào! Giờ hãy lại đây với ta. – Huyết Lệ Vô Tình ra lệnh.

Quay ra nhìn xung quanh một lượt, Thái Bảo hướng ánh mắt thẳng về phía ma đầu, ném cho y một nụ cười rồi nói:

- Muốn ta theo ngươi? Hãy đến lấy xác của ta đã.

Huyết Lệ Vô Tình khuôn mặt bất giác lộ tia ngạc nhiên, ôm bụng cười, con quạ một mắt cũng oác oác lên mấy tiếng đồng tình.

- Hóa ra thằng nhóc này lừa ta sao? Mi định ở lại chiến đấu với ta? Năm xưa 4 đại cao thủ của Vân Tiêu Kiếm hợp công ta còn không coi ra gì, nay một thằng oắt lại lớn tiếng vậy.

- Vì sư tỷ, dù kéo chín tầng trời xuống tận địa ngục A tỳ, ta cũng làm. – Thái Bảo gằn giọng.

Cái…cái gì…? Trong đầu Huyết Lệ Vô Tình chợt ùa về những hình ảnh vô cùng quen thuộc. Câu nói này của hắn, sao giống Huyết Lệ vậy? Để lão Vân Tiêu ra gặp, dù kéo chín tầng trời xuống tận địa ngục A tỳ, ta cũng làm….Ôi! Huyết Lệ! Để hồi sinh cho nàng, dù kéo chín tầng trời xuồng tận địa ngục A tỳ, huynh cũng sẽ làm. Huyết Lệ Vô Tình bất giác cười rống lên, thanh âm phát ra đầy sự kích thích. Thanh quỷ đầu đao khẽ rung nhè nhẹ, ánh lên thứ màu sắc chết chóc.

- Nhóc con! Ta sẽ cho ngươi toại nguyện. – Huyết Lệ Vô Tình gầm lên, song chỉ trỏ thẳng về phía Thái Bảo, Quỷ Đầu Đao đột ngột phóng vút tới công kích. Trên đường đi, nó tạo thành một áp lực cực kỳ khủng khiếp, cày lên đất một rãnh sâu hoắm.

Choang…Một âm thanh khô khốc vang lên. Huyết Lệ Vô Tình há hốc mồm nhìn thanh đao của mình bị đánh bật ra, xoay mòng mòng trong không trung rồi rơi phịch xuống trước mặt y.

Phía bên kia, Thái Bảo toàn thân bao phủ huyết khí bức phàm, trên tay cầm một thanh kiếm không rõ từ đâu hiện ra. Trước cổ nó, bập bềnh một thứ ánh sáng quỷ dị, chính là Xung Thiên Thần Kiếm. Đằng sau Thái Bảo, hoàng kim châu mãnh liệt phóng ra những đạo hoàng kim chói lọi.

- Cái…cái gì? – Huyết Lệ Vô Tình lắp bắp khi chứng kiến cảnh tượng này.

- Để ta cho mi thấy uy lực của Xung Thiên Thần Kiếm. – Thái Bảo quát lớn.

- Xung Thiên Thần Kiếm? Ở đâu ra mi có…- Huyết Lệ Vô Tình thảng thốt.

Y chưa kịp dứt lời, đã thấy Thái Bảo nhún người, phóng vọt đến, vung thanh kiếm lên, chém mạnh xuống. Uy lực chiêu thức tựa như hàng ngàn vạn cân đổ ập xuống Huyết Lệ Vô Tình.

Nhưng, ma đầu đâu phải tay vừa. Y nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vươn tay hồi Quỷ Đầu Đao về, vung lên đón đỡ.

Choang....Uỳnh! Âm thanh rung động lên tận trời cao. Huyết Lệ Vô Tình kịp đỡ được nhát kiếm của Thái Bảo nhưng y thấy toàn thân chấn động dữ dội, bất giác quỵ xuống. Xung quanh khu vực phát ra một kình lực khiến nhà cửa trong chớp mắt tan thành bình địa.

- Đền mạng cho bá tánh Đại Lâm trấn. Chiêu này cho mấy trăm mạng sống bị ngươi cướp đi. – Thái Bảo nhanh như cắt, vung kiếm lên, đoạn xả xuống thật lực.

Choeng...Huyết Lệ Vô Tình toàn thân chấn động, tay run lên bần bật trước sức tấn công khủng khiếp này. Con quạ một mắt trên vai y hoảng sợ, vỗ cánh bay ra xa lánh nạn.

Còn chưa kịp định thần, đã thấy viên hoàng kim châu rực rỡ phóng thẳng vào mặt. Bốp một tiếng, Huyết Lệ Vô Tình tối tăm mặt mày, văng về phía sau mười trượng, cày lên đất, tạo thành một đường rãnh sâu khoảng nửa trượng.

- Chiêu này cho sư tỷ. – Thái Bảo gầm lên, toàn thân tỏa ra huyết khí vô cùng đáng sợ. Mắt nó đỏ ngầu, phảng phất những tia máu còn tóc tai thì dựng ngược, bập bềnh theo những đạo khí đang cuồn cuộn lên.

Huyết Lệ Vô Tình, mặt mày méo mó, đã xấu xí, nay lại càng khó coi hơn. Y chống thanh Quỷ Đầu Đao xuống làm điểm tựa rồi đứng lên, khóe miệng trào ra một vệt máu tươi. Gạt vệt máu, Huyết Lệ Vô Tình gầm lên:

- Khốn kiếp!

Kình khí xung quanh thân thể y phóng ra ngùn ngụt, chỉ nhìn thôi, đã hồn tiêu phách tán. Thu người lại, Huyết Lệ Vô Tình nhún một cái, vung đao chém tới.

Choang choang...Thái Bảo cũng không hề nao núng, phóng tới đón đỡ chiêu thức rồi lựa thế đánh trả. Huyết Lệ Vô Tình nghiến răng, tung một cước nhanh như điện. Thái Bảo bất ngờ, không kịp né tránh, dính cước giữa ngực, dội ngược về sau mười mấy trượng, nằm sõng xoài trên đất. Nó vừa ngẩng mặt lên, đã thấy một đạo hắc khí kèm theo sấm sét bao bọc xung quanh đánh thẳng tới.

Oàng...Uỳnh! – Thái Bảo đưa kiếm lên ngang ngực, tuy đỡ được chiêu thức nhưng toàn thân cảm thấy đau nhức tột độ, tựa như có hàng ngàn vạn linh hồn ác ma đang cắn xé. Nó hét lên váng trời, Xung Thiên Thần Kiếm rực sáng, phóng ra quang mang mờ ảo, bao bọc thân thể nó, công kích những cảm giác mà nó đang gặp phải.

Trong chớp mắt, cơ thể nó trở về bình thường. Khi nãy, sư tỷ trúng chiêu này, không có Xung Thiên Thần Kiếm hộ thể nên đau đớn ngàn lần. Nghĩ đến đây, Thái Bảo bừng bừng tức giận, chém một lúc mười hai chiêu thức vào hư vô.

Mười hai đạo kiếm khí phóng vọt đi, dần dần kết thành những hình thù quỷ dị tàn độc, lao tới Huyết Lệ Vô Tình.

Khẽ hoảng hốt, ma đầu nhẩy vọt lên cao tránh né rồi gào lên thảm thiết:

- Sao, sao mi lại biết Vạn Quỷ Chú? Chiêu vừa rồi chẳng phải Thập Nhị Hoàng Quỷ sao?

- Đúng vậy! Ma giáo chết đi. – Thái Bảo cũng gầm lên đáp trả, song chỉ vẽ một vòng hình vòng cung vào hư vô, chĩa thẳng về phía đối thủ. Mười hai đạo kiếm khí hình quỷ lập tức vòng lên, công kích Huyết Lệ Vô Tình.

- Không! Ta không tin! – Huyết Lệ Vô Tình thét lên, tung thanh Quỷ Đầu Đao ra. Thanh đạo lập tức bắn ra hàng ngàn tia hắc khí, nhanh chóng kết thành một gương mặt quỷ nanh ác, đón đợi mười hai đạo kiếm khí của Thái Bảo.

Giữa Đại Lâm trấn, nhà cửa nát vụn, cuồng phong rít lên ù ù, quỷ diện từ từ hiện ra giữa không trung, trông vô cùng đáng sợ. Mây đen cũng nhanh chóng kéo đến kìn kìn trên đầu.

Oành oành oành....Mười hai tiếng nổ chát chúa vang lên, khuôn mặt quỷ méo mó đi rồi nhanh chóng tan biến. Huyết Lệ Vô Tình thở dốc, mồ hôi túa ra, bất giác khuôn mặt tái đi khi nhìn Thái Bảo. Không ngờ, thằng oắt con này lại lợi hại như thế. Nhưng cái chiêu thức tối cao của Vạn Quỷ Chú, xem ra thằng oắt con này chưa đạt đến đẳng cấp cao nhất, nếu không, e là y đã thất bại rồi.

Phía bên dưới, Thái Bảo tỏ ra vô cùng bình thản, ngước mắt nhìn lên Huyết Lệ Vô Tình, mục quang hằn học, căm hờn.

Hít một hơi, Huyết Lệ Vô Tình lấy lại sự bình tĩnh. Y ngửa cổ lên nhìn những đám mây đen đậm đặc, cười nhẹ một cái, hét lên:

- Huyết Lệ! Vì nàng, ta sẽ làm tất cả.

Nói rồi, y lại khóc nấc lên:

- Ông trời! Nếu không phải vì nàng, thì ta đã không mang hình hài quỷ dị thế này. Mấy năm trời, ta chịu cảnh đau đớn trong hỏa ngục, ngày ngày để lũ hỏa kỳ lân khạc lửa thiêu đốt cũng chỉ vì nàng. Ta phá cửa ngục, trốn thoát, cũng vì muốn làm cho nàng hồi sinh. Ta không cam lòng chịu thua thằng nhóc con này.

Rồi, y ngước mắt, nhìn thẳng xuống Thái Bảo, nghiến răng kèn kẹt:

- Nhãi ranh! Xem ta đánh hết sức với mi đây.

Chỉ thấy, trên nền trời vạch xuống một đạo hắc khí chói lọi, phóng về phía Thái Bảo. Rồi trời đất rùng rùng rung chuyển. Thái Bảo, Huyết Lệ Vô Tình xông vào nhau, quyết ăn thua đủ. Một người vì Huyết Lệ, một người vì Song Mai.

Đại Lâm chỉ trong chớp mắt, đã thành một đống hoang tàn, đổ nát. Cái thôn trấn đẹp đẽ này, không ngờ lại trở thành nơi chứng kiến trận giao đấu long trời lở đất của hai người mang trong người một chữ tình quá đậm. Quả thực, ông trời thật khéo sắp đặt.

Qua một ngày, trận chiến vẫn chưa thể ngã ngũ. Cả Thái Bảo và Huyết Lệ Vô Tình đều không ngại tung hết sức ra nhằm đánh bại đối thủ. Nhưng, kẻ tám lạng, người nửa cân, tu vi ngang bằng nhau, bởi vậy vẫn chưa thể rõ thắng bại.

Hai người thương tích vô số, y phục rách nát, tròng trọc đứng nhìn nhau. Hơi thở của họ chứng tỏ đã quá mệt mỏi vì trận chiến này rồi. Thái Bảo và Huyết Lệ Vô Tình, cứ đứng nhìn nhau vậy, tựa như chẳng coi thời gian, không gian là cái gì đó quan trọng.

Lộp độp...lộp độp....Mưa bắt đầu rơi xuống, nhuộm ướt hai nhân ảnh đang đứng nhìn nhau. Mưa ngày càng dày hạt, trắng xóa, che mờ tầm nhìn. Trời đất nhuộm một màu của mưa, cứ rào rào, rào rào đến não lòng. Sấm sét ùng oàng trên đầu, thỉnh thoảng tựa như một ngọn đèn, lóe lên để soi rõ hai nhân ảnh vẫn im lặng đứng gườm nhau.

Khuôn mặt hai người, ướt sũng vì nước mưa. Từng dòng cứ xối xả chảy xuống. Nước mưa lạnh như vậy, nhưng cả hai đều như thành đồng vách sắt, tuyệt không tỏ ra chút cảm xúc nào.

Soạt...những tia nước bắn tung ra tứ phía, Thái Bảo nhún mình phóng lên không trung rồi lơ lửng. Oàng...một tia sét rạch ngang bầu trời khiến toàn thân nó sáng rực lên. Huyết Lệ Vô Tình ngẩng mặt nhìn lên, ánh mắt vô cùng tập trung.

Thái Bảo chĩa kiếm lên trời, Âm Dương Hắc Bạch Châu và Hoàng Kim Châu rực sáng trong đêm đen, tựa như hai ngọn hải đăng đang vươn những đạo quang ảnh ra giữa đại dương đen thăm thẳm.

- Ngươi quyết sống chết? Được, vậy ta sẽ chiều ngươi. Cuộc đời mấy khi tìm được một đối thủ cân sức. – Huyết Lệ Vô Tình gào lên, át đi tiếng rào rào của mưa, ì ùng của sấm.

Huyết Lệ Vô Tình cũng chĩa Quỷ Đầu Đao về phía Thái Bảo, ánh mắt tập trung vô cùng. Trong người y, rùng rùng chuyển động những luồn chân khí mãnh liệt. Tất cả, dồn hết vào Quỷ Đầu Đao. Lầm rầm trong miệng, y đọc khẽ:

- Thiên hạ tri mỹ chi vi mỹ, tư ác dũ, giai tri thiện chi vi thiện, tư bất thiện dĩ. Cố, hữu vô tương sinh, nm dị tương thành, trường đoản tương giảo, cao hạ tương khuynh, âm thanh tương hòa, tiền hậu tương tùy.

Đất dưới chân Huyết Lệ Vô Tình rực đỏ tựa như bị nung chín. Nước mưa rào rào dội xuống, bốc hơi, kêu lên những tiếng lèo xèo, lèo xèo. Một vòng tròn xung quanh nơi Huyết Lệ Vô Tình đứng rực lên tựa như một miệng hố lửa đỏ lòm.

Ùng ùng...mặt đất trồi lên cao dần, cao dần, bốc lửa ngùn ngụt. Đến khi nhô lên khỏi mặt đất hơn hai trượng, vòng tròn đó bùng lên một ngọn lửa phừng phừng, bao bọc lấy Huyết Lệ Vô Tình. Ngọn lửa thấp thoáng ẩn hiện hình hài của một vị ác thần thượng cổ cực kỳ hung dữ. Oàng một cái, những ngọn lửa đã kết thành hình thù chiến thần có gương mặt quỷ dị, toàn thân rực lửa, trên tay cầm một cây kích rất lớn.

- Nào! Để ta xem Độc Long Kiếm có lợi hại bằng Thần Quỷ Chú của ta không?

Thần Quỷ ngạo nghễ đứng trên mặt đất, toàn thân phát quang rực rỡ, đôi mắt hung bạo nhìn lên phía địch thủ. Thái Bảo không tỏ ra sợ hãi, chỉ là thoáng rung động nhẹ khi nhìn thấy thần quỷ xuất hiện. Nó nhắm mắt vào, miệng lầm rầm đọc khẩu quyết Độc Long Kiếm.

Oàng oàng! Hai tia sét phóng thẳng xuống thanh kiếm khiến nó rực lên rồi phóng ra năm đạo ngũ hành khí cuồn cuộn. Giao đấu với đệ tử của Vân Tiêu Kiếm nhiều lần, chưa lần nào Huyết Lệ Vô Tình thấy kích động như lần này.

Huyết Lệ Vô Tình khẽ bàng hoàng, gai người khi nhìn thấy Hắc Quỷ Long ngạo nghễ vươn những chiếc móng sắc tựa bảo kiếm, khoe những chiếc vảy đen bóng như thép tốt và gầm rống lên những thanh âm khiến trời đất, quỷ thần đều khiếp sợ.

Hàng loạt tia sét phóng xuống Hắc Quỷ Long, càng khiến cho thân thể của nó rực lên chói lọi. Đôi mắt Hắc Quỷ Long đỏ như hai cục máu, thù hằn nhìn xuồng Thần Quỷ.

Cả hai đối thủ tim đều đập nhanh hơn, dự cảm không lành về kết cục chết chóc hiển hiện trong đầu bọn họ. Sau chiêu này, tất có người thắng, kẻ bại. Nhưng, sau chiêu này, rất nhiều dự định của cả hai sẽ không được hoàn thành bởi chỉ nếu trúng chiêu thôi, nhẹ thì tàn phế, nặng thì vong mạng, cả đời sẽ chẳng bao giờ ngẩng mặt lên mà nhìn đời được nữa.

- Nếu ta chết, Huyết Lệ sẽ không được hồi sinh nữa. Không, ta không được phép chết. Ta phải thắng. – Huyết Lệ Vô Tình gầm lên, đẩy mạnh cây Quỷ Đầu Đao, xé gió, bạt nước phóng về phía Thái Bảo.

- Sư tỷ! Đệ phải thắng, phải thắng để trở về với tỷ. Đệ còn phải báo cho tỷ tin vui nữa chứ. Nhất định đệ phải thắng trong trận chiến này. – Thái Bảo cũng hét váng lên, tựa như muốn xé nát cổ họng, vung kiếm, lao xuống.

Thần Quỷ hung bạo phóng vọt lên công kích. Hắc Quỷ Long tàn bạo phóng xuống không chút nương tay.

Lúc ấy, trời đất bừng lên một màu sáng rực rỡ rồi rung lên dữ dội. Một âm thanh lớn phát ra, sức ảnh hưởng của nó khiến mấy thôn làng cách Đại Lâm trấn mấy chục dặm đều rùng rùng rung chuyển. Nhà cửa ngả nghiêng, cây cối đổ rạp. Trong bán kính mười dặm xung quanh Đại Lâm trấn không một sinh vật, cây cỏ nào không bị nung ra thành tro tàn.

Trời đất sau cơn thịnh nộ, trở về khoảnh khắc yên bình, tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ nghe tiếng lộp độp của mưa rơi vào lòng đất, khắp bốn phương bao phủ bởi một màu đen của đêm tối. Sấm sét rạch ngang, xiên dọc trên nền trời, như thể cố căng mắt để dò tìm một chút manh mối cuối cùng của hai đối thủ. Nhưng, dường như ông trời cũng chẳng thể phát hiện được điều gì...

***

Nó thấy chập chờn trong giấc mơ một hình bóng thướt tha đang vẫy tay chào đón. Người là ai vậy? Tại sao lại vẫy tay với ta? Người thật là xinh đẹp, tựa như tiểu thần tiên trên trời cao vậy? Ta đang ở nơi nào? Một nguồn sáng khẽ lóa lên khiến nó vừa khẽ mở mắt đã vội vàng nhắm tịt lại. Văng vẳng phía xa, nó nghe có một giọng nói vang lên. Giọng nói này, đích thị là của một tiểu cô nương.

- Ông! Ông ơi! Hắn tỉnh lại rồi. – Một cô nhóc khoảng mười hai, mười ba, vận thanh y gọn gàng, khuôn mặt tinh nghịch, vội vàng chạy đi thông báo khi thấy Thái Bảo tỉnh lại.

Một chiếc giường cỏ cũ mèm, xung quanh căn phòng nhuốm một màu thời gian, đồ đạc đều cũ kỹ và rẻ tiền. Nó thấy, trên mình mặc một y phục vá chằng vá đụp. Ngồi hẳn dậy, trong người nó vẫn thấy đau nhói.

- Cuối cùng thằng nhóc nhà ngươi cũng tỉnh rồi đó! – Một giọng nói khàn khàn vang lên.

Từ phía cửa, một ông lão chống chiếc gậy được làm bằng tre đã ngả màu sương gió, chậm rãi đi vào.

- Đây, đây là đâu vậy lão? – Nó cất tiếng hỏi.

- Đây là nhà ta. – Ông lão trả lời, nhìn nó cười hiền.

- Ngươi tên gì vậy? – Cô nhóc nấp sau lưng ông lão, thò cổ ra, rụt rè hỏi.

- Ta...ta...ta tên là gì? – Nó hoảng hốt, cố lục lọi trí nhớ để tìm cho mình một cái tên nhưng vô vọng.

Ánh chiều huy hoàng trải bóng dài trên trập trùng núi non, Thiên Vân hùng vĩ đứng giữa trời đất, khỏe khoắn vươn cánh tay, ôm chặt lấy lấy mây trời. Phía xa xa, Ánh Nguyệt thành cũng rực lên một màu huy hoàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện