Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính

Chương 69



Chết vì ɖâʍ?

Thì vốn cũng sắp rồi còn gì?

Dư Bắc nhõng nhẽo, Cố Diệc Minh không chịu nổi, cuối cùng anh mua tạm một chiếc bánh mousse matcha, đút cho Dư Bắc ăn.

Buổi tối, bác sĩ đến đo nhiệt độ.

“Bác sĩ, sao rồi ạ?” Dư Bắc hỏi.

Bác sĩ nhìn nhiệt kế, đáp: “Ba mươi bảy phẩy năm độ, đã hết nguy hiểm, có thể về được rồi.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Cảm ơn chủ yếu vì trong phòng bệnh bao nhiêu là người mà ông ấy không bảo mình ɖâʍ nữa.

Bác sĩ ngồi xuống cạnh giường, nhìn Dư Bắc bằng ánh mắt mờ ám.

“Cậu kia là bạn trai cậu à?”

Dư Bắc đang uống nước, suýt thì phun ra.

“Không… Không phải.”

“Giấu giếm làm gì? Ở bệnh viện tôi gặp nhiều rồi, các đôi còn dẫn nhau tới xét nghiệm cơ.” Bác sĩ tỏ vẻ am hiểu. “Không phải bạn trai mà cậu ta đối xử với cậu tốt thế hả?”

“Tốt chỗ nào ạ?”

Mua cho mỗi cái bánh thôi chứ to tát gì?

Giữa đàn ông không thể tồn tại tình bạn tặng bánh kem trong sáng hay sao?

“Lúc cậu ngủ, cậu ta ngồi bên cạnh trông cậu suốt, ra ngoài mua nước thôi cũng chạy đến nhờ tôi để ý giùm. Bạn trai chu đáo như vậy hiếm lắm.”

“Không, không…” Dư Bắc thấy rất áp lực. “Anh ấy là… anh trai cháu.”

Bác sĩ ngầm hiểu.

“À đúng, anh trai, bạn cùng phòng, bạn thân, chiến hữu,… Giờ thanh niên các cậu toàn thích gọi thế.”

Cái đệt.

Trúng hết mới sợ.

Bác sĩ than ngắn thở dài: “Khó lắm mới tìm được người toàn tâm toàn ý với mình, cậu nên trân trọng. Hồi trẻ cũng có người đối xử rất tốt với tôi, đáng tiếc cuối cùng vẫn dở dang na…”

Đôi mắt bác sĩ chất chứa tâm sự và thăng trầm.

Dư Bắc rùng mình.

Ông ấy nói “na”.

Là phương ngữ hay hội chị em bạn dì đấy?

Đúng lúc này, Cố Diệc Minh quay lại.

“Anh trai!”

Nhằm chứng minh mối quan hệ giữa họ rất trong sáng, Dư Bắc hô rõ to.

Cố Diệc Minh ngớ người.

“Bác sĩ bảo em có thể xuất viện rồi.”

“Thế à? Không cần ở lại theo dõi một đêm ạ?”

“Không cần, hạ ɖâʍ rồi, về uống thuốc đầy đủ là được, thỉnh thoảng dùng cồn xoa vào lòng bàn tay để giảm nhiệt độ. Làm thủ tục xuất viện, nộp tiền rồi về đi.”

“Vâng.”

Cố Diệc Minh đỡ bệnh nhân Dư Bắc xuống lầu.

Anh đi làm thủ tục xuất viện, Dư Bắc tự ra lĩnh thuốc.

“Xin chào, bác sĩ kêu tôi lấy một chai cồn.”

Hộ lý lạnh lùng đưa cho cậu.

“Đây, cồn y tế*.”

(*Đọc giống “Cồn 1 dùng”)

Dư Bắc ngượng ngùng nhận lấy.

Giờ thuốc thang phân loại tỉ mỉ thế?

“Xin… Xin hỏi… Có cồn 0 dùng không?”

Hộ lý ngẩn tò te, nhìn Dư Bắc đầy khó hiểu.

“Ai cũng dùng được.” Cô ta ngừng lại chốc lát rồi hỏi: “Cậu bôi chỗ nào? Nếu là vết thương hở thì không được lau cồn trực tiếp, có thể dùng thuốc sát trùng.”

“Lòng bàn tay thôi.”

“Vậy không sao.”

“Vâng, cảm ơn.”

Dư Bắc và Cố Diệc Minh rời khỏi bệnh viện, lần này cậu không ngồi ghế phụ mà nằm ở đằng sau nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tới khu chung cư, Cố Diệc Minh mở cửa sau của xe ra.

“Về nhà thôi.”

“Đợi chút.”

Dư Bắc không muốn đi.

Lần đầu tiên cậu và Cố Diệc Minh làm chuyện ấy chính là ở chỗ này.

Chơi khá vui vẻ.

Maserati cái gì?

Gọi là xe thị tẩm cho xong.

Tiếc rằng Cố Diệc Minh sắp về Mỹ rồi.

Cố Diệc Minh chui vào xe, để Dư Bắc gối đầu lên đùi mình.

“Út Cưng, hôm nay em sao thế?” Cố Diệc Minh khẽ hỏi. “Trông không vui.”

“Tác dụng phụ của thuốc hạ sốt đấy.” Dư Bắc hỏi anh: “Cố Diệc Minh, muốn chơi thêm một lần không?”

Đôi mắt Cố Diệc Minh ngập tràn bất ngờ và mừng rỡ.

“Thôi, em đã khỏi hẳn đâu.”

“Không sao.”

Quỳ ɭϊếʍ bao nhiêu năm rồi, mình cũng chẳng thèm bận tâm vài lần cuối cùng này.

Chỉ cần mình ɭϊếʍ đủ nhanh là sẽ không ai chen miệng vào nổi.

Dư Bắc cúi xuống, cởi thắt lưng Cố Diệc Minh.

Cố Diệc Minh ngẩng đầu, thả lỏng cơ thể.

Thân xác Cố Diệc Minh sắp sang Mỹ mất rồi, mình biết đi đâu mà thèm bây giờ?

Dư Bắc rơm rớm nước mắt, không rõ có phải vì cổ họng bị vướng không.

Lành làm gáo, vỡ làm muôi đi.

Dư Bắc ngồi dậy, nhìn Cố Diệc Minh, sau đó cậu nhào đến hôn mạnh lên môi anh.

Cố Diệc Minh sửng sốt tới nỗi trợn tròn mắt, cơ thể cứng ngắc một lúc, rồi anh mới đẩy Dư Bắc ra.

Anh thấy đôi mắt ngày thường rất tinh nghịch của Dư Bắc giờ phút này đã trở nên xám xịt, ảm đạm.

“Út… Út Cưng, em làm gì đấy?”

“Không gì cả.”

Dư Bắc nhếch mép.

Đồ khốn Cố Diệc Minh, chê miệng ông đây hả?

“Em giúp anh nhiều lần như vậy, giờ dùng miệng anh đâu có gì quá đáng đúng không?”

“Không… Bọn mình không được thế.”

Cố Diệc Minh lúng túng vì hành động bột phát của Dư Bắc.

“Sao không được? Người ta thế đầy ra kìa.”

Cố Diệc Minh giải thích lung tung: “Không, họ là… là gay nên mới…”

“Ờ.” Dư Bắc nghiến răng nghiến lợi. “Em là gay, là loại người mà anh ghê tởm nhất!”

Đéo chơi nữa.

Ông đây ngửa bài rồi, mặc kệ sống chết.

Cố Diệc Minh như bị sét đánh, nghệt mặt ra một lúc.

Dư Bắc lại nhào vào hôn, Cố Diệc Minh né tránh.

“Cố Diệc Minh, đồ khốn nạn! Tại sao chỉ mình anh sướиɠ? Em còn chưa được miếng nào đâu!”

“Út Cưng, em bị sốt nên thiếu tỉnh táo hả?”

Cố Diệc Minh dịu dàng vươn tay sờ trán cậu.

“Anh mới chập mạch ấy! Anh bảo em năn nỉ là anh sẽ chịch em cơ mà? Xin anh, em xin anh đấy, được chưa? Có tính không?”

Dư Bắc biết mình mất kiểm soát trông rất khó coi.

Nào giống Cố Diệc Minh, vô cùng điềm tĩnh.

“Út Cưng, từ từ đã, em bình tĩnh đi.”

Tóm lại vẫn chẳng muốn chạm vào mình chứ gì?

Dư Bắc ủ rũ.

Cậu ngồi trêи đùi Cố Diệc Minh, trong xe im lặng một cách đáng sợ.

Pháo hoa đêm giao thừa bắn lên bầu trời, chiếu sáng nửa thành phố, rực rỡ tới độ khiến người ta lóa mắt.

Dư Bắc không hiểu.

Tại sao?

Tại sao vợ chồng người ta có thể ở bên cạnh, yêu thương nhau, tạo nên một gia đình hạnh phúc mỹ mãn?

Ông đây làm trái luật trời hay sao?

Dư Bắc ôm mặt, nước mắt tuôn như mưa.

Cậu thật sự chẳng muốn khóc đâu, đáng xấu hổ, dâng tận miệng Cố Diệc Minh cũng không thèm.

Nhưng càng nhịn thì trong lòng càng khó chịu.

Dư Bắc khóc rưng rức, cơ thể run rẩy.

Cố Diệc Minh nhẹ nhàng ôm lấy cậu, để cậu dựa vào vai mình, vỗ về.

“Út Cưng, em đừng vậy mà. Ai bắt nạt em? Có chuyện gì cứ kể anh nghe, chúng ta tâm sự. Rút cục vì sao em lại thế này?…”

“Không cần nói gì nữa hết! Có gì để nói?”

“Em đừng khóc. Em khóc, anh thấy khó chịu lắm.” Cố Diệc Minh mềm mỏng bảo. “Em nói mình… gay, là đùa anh phải không? Sao em gay được chứ…”

Đến nước này rồi mà Cố Diệc Minh vẫn chẳng nổi giận.

Ông đây đếch cần sự dịu dàng chó má của anh.

Dư Bắc chùi hết nước mắt, nước mũi lên áo vest Cố Diệc Minh.

Cậu nghẹn ngào: “Tại anh đấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện