Làm Nũng Trong Lòng Anh (Ngọt Ngào Hóa Thô Bạo Trong Anh)

Chương 74: Đừng… Không được



Editor: Miền lạ

Chương 74: Đừng… Không được

Buổi chiều ngày đó, đội xe DK gia nhập liên đoàn đua xe. Cùng thời điểm, liên đoàn đua xe tiến hành tổ chức một cuộc đua giao hữu ở đường đua quen thuộc trêи núi, hấp dẫn không ít fan hâm mộ, phi thường náo nhiệt.

Những cuộc đua quốc nội chính quy đều phải được báo danh thông qua liên đoàn đua xe. Đội xe DK vốn chỉ là một đội đua thương nghiệp bình thường mà nay đã gia nhập vào liên đoàn xe chính quy trong nước, đủ tư cách tham gia vào những cuộc đua quốc tế quan trọng.

Mà hết thảy những điều này, không thể không nhắc đến công lao của Tạ Tuỳ. Từ khi cậu gia nhập đội xe, DK đã giành chiến thắng không ít cuộc đua thương nghiệp. Vô số thành tích về tay dẫn đến không ít sự chú ý từ liên đoàn đua xe. Hơn nữa, còn có thêm sự đầu tư của tập đoàn Tịch Thị. Mặt mũi to như vậy nên việc DK gia nhập liên đoàn đua xe đã trở thành một điều hiển nhiên.

Tạ Tùy nhắn tin cho Tịch Bạch trước một ngày, còn đưa cả địa chỉ cho cô xem, nói nếu như cô có thời gian thì có thể đến đây chơi.

Tịch Bạch chưa có trả lời.

Lần này, sau khi làm lành, Tịch Bạch thường xuyên không trả lời tin nhắn của cậu, đôi khi gọi điện thoại cũng sẽ không tiếp hoặc bận lên lớp hoặc chính là bận họp ở công ty. Rõ ràng Bạch Bạch muốn nói với cậu — “Em sẽ không để ý đến anh nữa.”

Tạ Tùy biết cô nhóc kia đang tỏ ra buồn bực với cậu. Cậu cũng biết được, chung quy lúc trước nói lời chia tay, cậu thật sự đã khiến Tịch Bạch thương tâm.

Tịch Bạch muốn chọc Tạ Tuỳ phát giận, chỉ cần cậu có một chút cảm xúc, nhất định sẽ bị cô quản chế. Khi đó, Tịch Bạch chính là người nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối.

Nửa năm nay, cô nhóc trưởng thành lên không ít, cũng đã bắt đầu biết dùng kỹ thuật chơi đánh cờ cùng cậu.

Tin nhắn của Tạ Tùy rất đơn giản và cục súc.

“Vậy có đến hay không?”

Tịch Bạch không cam lòng yếu thế, cố ý nhấn mạnh: “Sẽ không đến!”

Chiều hôm đó, Tạ Tùy cùng các đồng đội mặc đồng phục xuất hiện tại trường đua xe, các fans lập tức xông đến, chạy về phía bọn họ, trông vô cùng náo nhiệt.

Ánh mắt Tạ Tùy quét một vòng toàn bộ bãi đỗ xe nhưng không nhìn thấy thân ảnh của cô gái nhỏ.

Cô thật sự không đến.

Tim của cậu phảng phất như bị khoét ra một khối, cảm giác mất mát cuồn cuộn kéo đến.

Giống như không quá để ý đến mình?

Tạ Tùy niết tắt tàn thuốc trong tay, sắc mặt chìm xuống, nói với Đái Tinh Dã: “Cậu đi ngồi ghế phó.”

Đái Tinh Dã nhìn về chiếc xe đua màu đỏ phía sau Tạ Tùy cách đó không xa, cười nói: “Có lẽ người nào đó sẽ không đồng ý.”

Tạ Tùy theo ánh mắt của hắn nhìn qua, rõ ràng nhìn thấy Tịch Bạch mặc một chiếc quần đùi nóng bỏng, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân thon dài xinh đẹp tựa ngồi trêи mũi xe thể thao của cậu.

Tạ Tùy đã nhìn thấy dáng vẻ cô mặc lễ phục thành thục trêи yến tiệc, cũng đã từng nhìn thấy cô mặc vest, phong thái điềm tĩnh, lão luyện trêи thương trường nhưng cậu chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Tịch Bạch nóng bỏng, cuồng dã ngồi trêи xe thể thao của cậu như bây giờ.

Ánh mắt Tạ Tùy nháy mắt bị cô cuốn hút, kìm lòng không đậu đi qua bên đó.

Xung quanh có không ít fans nữ bất mãn, nhìn Tịch Bạch nói: “Này, cô là ai? Dựa vào cái gì mà dám ngồi lên xe của Tạ Tùy?”

Giọng điệu Tịch Bạch cũng rất khiêu khích: “Tôi là ai thì liên quan gì đến cô?”

Fans nữ của Tạ Tùy chiếm đa số, đều là những người không dễ chung đụng, họ dồn dập trách cứ Tịch Bạch: “Xe của Tạ Tùy không thể để người khác tùy tiện ngồi lên, cô mau đi xuống nhanh.”

“Không.”

“Cô, người này… Sao lại vô lý như vậy chứ?”

Các cô gái nhìn thấy Tạ Tùy đi tới, vội vã nhường đường, bọn họ muốn nhìn xem Tạ Tùy sẽ làm gì với cái người tuy có nhan sắc mà không biết tốt xấu này.

Tạ Tùy không giống như những người nam nhân tính tình ấm áp, lễ độ, vẻ mặt luôn tươi cười niềm nở trong đội. Vừa vặn trái ngược, tính cách của cậu vừa quái gở, lại kiệm lời, tựa như vách núi bị đứt đoạn, lạnh lẽo mà sắc bén.

Nếu như bước tới quá gần, chỉ với chút vô ý sẽ dễ dàng để lại vết thương.

Cậu chưa bao giờ cho bất cứ cô gái nào đụng đến xe đua của mình. Cho dù là những người ăn mặc nóng bỏng, bộ dáng xinh đẹp đến mấy đi chăng nữa, Tạ Tùy cũng sẽ không thèm để ý dù chỉ là một chút.

Điều này cũng làm cho rất nhiều fans lầm tưởng rằng Tạ Tùy thích đàn ông.

Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò hay của Tịch Bạch nhưng không nghĩ Tạ Tùy chỉ đơn giản đi tới, thản nhiên quét mắt nhìn cô gái này một cái, rồi lại quay đầu lại cùng đội trưởng Trầm Húc nói chuyện, hoàn toàn không có ý định đem cô đuổi xuống.

Trầm Húc nhìn Tịch Bạch ngồi trêи xe đua của Tạ Tùy, lại nhìn những fans hâm mộ tức giận, bất bình xung quanh, vì thế nên chủ động đi qua nói với chuyện với Tịch Bạch: “Cô gái này, nhanh xuống đây đi, đợi một lát nữa Tạ Tùy sẽ tức giận đó.”

Tịch Bạch cười dài: “Ồ, nguy hiểm quá, bảo Tạ Tùy ôm tôi xuống đi.”

Các cô gái xung quanh thấp giọng nghị luận, càng cảm thấy Tịch Bạch cũng quá… Không biết điều rồi.

Trêи mặt Trầm Húc lộ ra thần sắc xấu hổ, lấy thái độ đạm mạc và táo bạo khi đối diện với phái nữ của Tạ Tùy ngày xưa, Trầm Húc thật sự lo lắng cậu sẽ trực tiếp ngồi vào trong, lái xe đi, khiến cho cô gái này ngã từ trêи xe xuống.

Tạ Tùy nâng cằm, nhìn về phía cô, tức giận hỏi: “Ngồi trêи đó thoải mái không?”

Tịch Bạch bĩu môi: “Không thoải mái.”

“Vậy xuống đây.”

Tịch Bạch làm nũng: “Mọi người đều nói nguy hiểm nha.”

Tạ Tùy đành phải một tay ôm chặt lấy hông của cô, nhẹ nhàng nhấc lên, cô dịch thân hình nhỏ gầy về phía trước, trực tiếp treo lên người của cậu, thuận lợi ôm lấy cổ Tạ Tùy.

Các fans trợn mắt há hốc mồm, không thể tin một màn trước mắt này.

Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy trêи gương mặt lãnh đạm của Tạ Tuỳ hiện lên sự sủng ái và chút biểu tình bất đắc dĩ, quả thực khó có thể tin tưởng.

“Vui vẻ như vậy sao?” Cậu ngẩng đầu hỏi cô.

“Vui.”

Tạ Tùy nâng thân thể của cô, cẩn thận từng li từng tí ôm cô xuống.

Tịch Bạch vững vàng tiếp đất, tay ôm bả vai Tạ Tuỳ, kéo đầu cậu xuống thấp một chút, sau đó hôn một cái lên cằm của người nào đó.

Thân mật với cô trước mặt nhiều người như vậy, Tạ Tùy có chút ngượng ngùng nhưng cậu cũng có thể đoán được cô nhóc này chính là muốn đánh dấu chủ quyền đây mà.

Nửa năm nay, Tạ Tùy luôn giữ mình trong sạch nhưng cậu lại có diện mạo anh tuấn cùng thành tích ưu tú nên đã trở thành đối tượng của không ít cô gái. Đương nhiên, cũng không thiếu những cô gái gan lớn, trăm phương ngàn kế muốn hấp dẫn sự chú ý của cậu.

Sự ghen tị cùng ɖu͙ƈ vọng chiếm hữu của Tịch Bạch rất cao, tựa như một con sư tử nhỏ đang giương nanh múa vuốt, không chấp nhận bất luận kẻ nào xâm phạm lãnh thổ của mình.

Tạ Tùy thuận theo, một tay ôm chặt eo nhỏ của cô, hướng mọi người nói: “Giới thiệu một chút, bạn gái của tôi, Tiểu Bạch.”

Tựa như một giọt nước rơi vào trong chảo dầu nóng bỏng, bùm một phát nổ tung, đám người chốc lát đã sôi trào hẳn lên, các cô gái dồn dập thấp giọng to nhỏ, bên trong ánh mắt lộ ra tia hâm mộ cùng ghen tị.

Tạ Tùy lúc nào đã kết giao bạn gái, bọn họ hoàn toàn không có tin tức gì?

Bất quá Tịch Bạch thật sự rất đẹp, hai người đứng chung một chỗ, nhìn có vẻ vô cùng xứng đôi.

Lúc này, một giọng nam nghênh ngang từ trong đám người truyền đến: “Thật không thể tưởng tượng được, một nhóm đua xe nghiệp dư cũng có thể gia nhập liên đoàn đua xe? Haizz, các cậu nói một chút xem, lấy thực lực này của các cậu, nếu đua trêи đường đua chính thức, không phải sẽ làm cho đoàn xe của chúng tôi mất mặt sao?”

Tịch Bạch xoay đầu, nhìn thấy mấy người nam nhân mặc đồng phục đua xe đen trắng từ bãi đỗ xe đi tới.

Trầm Húc thấp giọng nói với Tạ Tùy: “Là đội xe Lộ Dã.”

Đội xe Lộ Dã này, Tạ Tùy cũng từng nghe nói qua. Hai năm trước đã gia nhập liên đoàn đua xe. Gần một năm đã nhận được không ít giải thưởng trong nước, thành tích nổi bật, có thể nói đây là đội xe mà liên đoàn kiêu ngạo nhất.

Người vừa mới nói chuyện chính là đội trưởng của Lộ Dã – Tiếu Hỉ.

Tịch Bạch thấp giọng hỏi Trầm Húc: “Bọn họ muốn làm gì?”

Trầm Húc trả lời: “Họ đến là muốn ra oai phủ đầu với chúng ta.”

Chính xác, nửa năm này, DK tựa như một con hắc mã thoát cương, điên cuồng ôm lấy thành tích quán quân của các giải đua thương nghiệp lớn, kiếm đến đầy huy chương danh dự. Nhiều thành tích như thế, tự nhiên sẽ rước lấy sự kiêng kị của đội xe Lộ Dã, cho nên bọn họ mới chọn ngay lúc DK mở tiệc chúc mừng mà đến giết sạch uy phong của mấy người Tạ Tùy.

Tạ Tùy liếc nhìn Tiếu Hỉ: “Muốn chơi như thế nào?”

“Để người của đội xe Lộ Dã chúng tôi cùng một đội xe hạng ba như các cậu thi đấu, không khỏi quá thấp kém.” Tiếu Hỉ nhìn cô gái có dáng người uyển chuyển đang đứng ở bên kia, vẫy tay: “Cứ để cho bạn gái của tôi đây cùng các cậu so một trận đi.”

Lời vừa nói ra, toàn trường nổ tung, Tiếu Hỉ này có thái độ ngạo mạn làm cho rất nhiều fans của Tạ Tùy cảm thấy khó chịu.

Sắc mặt Trầm Húc đen như đáy nồi: “Tiếu Hỉ, cậu quá đáng rồi.”

“Quá đáng sao? Tôi đã làm gì mà quá đáng? Các người là đội xe loại nào, cũng xứng cùng bạn gái tôi chơi đùa một chút à?”

Người phụ nữ xinh đẹp kia thướt tha bước đến, nhìn Tạ Tùy, mỉm cười xinh đẹp: “Em cũng rất mong chờ được cùng với đại soái ca Tạ Tùy của DK so một trận đó.”

Tiếu Hỉ nhướn mày nhìn Tạ Tùy: “Thế nào, có gan nhận lời khiêu chiến của bạn gái tôi không?”

Tiếu Hỉ rõ ràng là đến gây sự, để phụ nữ đến số tài với DK, vô luận là thắng hay thua đều sẽ bị người ta khinh thường.

Tạ Tùy còn chưa mở miệng, Tịch Bạch bỗng nhiên xuất hiện từ phía sau, đáp: “Đương nhiên có thể, bất quá nếu anh đã đem bạn gái của mình ra, vậy thì con gái đấu với con gái vậy.”

Tiếu Hỉ nhướn mày nhìn Tịch Bạch. Cô gái này có dáng người tuy rằng so ra kém hơn bạn gái của gã một chút nhưng ngũ quan tương đối ôn nhu thanh tú, không son phấn, so với đám phụ nữ trang điểm lòe loẹt nhìn có hảo cảm hơn rất nhiều. Nhất là một đôi mắt trong veo lấp lánh kia, phảng phất như muốn câu mất linh hồn người khác, cô vừa liếc nhìn, tim của gã đã rộn ràng, loạn nhịp.

Hơn nữa trọng yếu nhất là, cô gái này cho người ta một loại cảm giác tươi mát sạch sẽ, tự nhiên hào phóng, tuyệt đối so với người bên cạnh của gã cao quý hơn rất nhiều.

Tiếu Hỉ cười lạnh nói với Tịch Bạch: “Em gái nhỏ, em sẽ chơi xe à? Đừng tổn thương mình,  khắp Hổ Sơn đều là vách núi đấy.”

“Nhưng anh đây lại để bạn gái của mình cùng đấu với bạn trai của tôi, mặt mũi của tôi còn muốn hay không đây?”

Lời nói này rất cơ trí, chớp mắt đã hóa giải được không khí xấu hổ của đội xe DK. Xung quanh không ít cô gái che miệng nở nụ cười, cảm giác chán ghét Tịch Bạch đã biến mất không ít.

Tiếu Hỉ lạnh lùng nhìn Tạ Tuỳ: “Cậu nói xem?”

Tạ Tùy ôm Tịch Bạch đến bên cạnh mình, vuốt ve cằm cô giống như đang sờ một con mèo nhỏ, ôn nhu nói: “Bạn gái không cho phép, tôi còn có thể nói thế nào.”

Trái tim của các thiếu nữ xung quanh đều bị một màn Tạ Tùy ôn nhu, dịu dàng đánh bại, thay nhau gào hét ầm lên...

Tiếu Hỉ nói: “Đem bạn gái ra làm lá chắn. Tạ Tùy, cậu đang sợ à?”

Đáy mắt Tạ Tùy lạnh lùng: “Anh muốn đánh áp khí thế của DK, tôi cho anh cơ hội này, muốn đấu thì đường đường chính chính ra đấu với tôi.”

Fans của cậu cũng kêu gào lên: “Đúng vậy, không phải là sợ thua mới kêu người khác đến giúp mình đó chứ?”

“Đến cùng ai sợ ai đây?”



Tiếu Hỉ đâm lao phải theo lao, lạnh mặt nói: “Được, tôi đấu với cậu nhưng nếu cậu thua thì hãy mang theo người của cậu cút ra khỏi liên đoàn.”

Bên trong đôi mắt Tạ Tùy lộ ra một tia sắc bén, khóe miệng hơi nhướn: “Lão tử chưa từng thua bao giờ.”

Tịch Bạch nhìn Tạ Tùy, bên trong con ngươi của cậu toát lên sự kiên nghị, thần thái ngông cuồng bất kham.

“Nói lời này còn hơi sớm đấy.” Tiếu Hỉ mở cửa xe ra, chính mình ngồi vào trong xe, mà Tịch Bạch bên cạnh khẽ nói: “Nếu như anh thua thì làm sao đây?”

Tiếu Hỉ vốn cũng chuẩn bị nói “Lão tử sẽ không thua” nhưng còn chưa mở lời, Tịch Bạch bỗng nhiên nhẹ bẫng nói: “Nếu như anh đã mở miệng một câu đội xe hạng ba, hai câu đội xe rẻ tiền, vậy nếu bị thua, đội xe các người vĩnh viễn không được tham gia bất cứ một cuộc đua chính quy nào, có được hay không?”

Tiếu Hỉ nghĩ rằng cô gái này chỉ nói đùa, có thể tham gia hay không tham gia thi đấu cũng không phải chuyện cô có thể tự mình định đoạt, cho nên hắn cũng không suy nghĩ, một tiếng liền đáp ứng: “Được! Không tham gia thì không tham gia.”

Tịch Bạch nếu đã muốn chơi, Tạ Tùy tự nhiên thỏa mãn, để mở cửa xe, ngồi vào vị trí kế bên tài xế.

Tiếu Hỉ cũng cho bạn gái mình vào ngồi, lạnh mặt hướng Tạ Tùy giơ ngón cái xoay ngược thách thức.

Tạ Tùy không thèm để ý, Tịch Bạch không cam lòng yếu thế, ngón tay trắng nõn vươn ra cửa kính xe, hướng Tiếu Hỉ giơ ngón tay giữa lên.

Đám người lại được dịp bùng nổ, cô gái này cũng quá lớn lối đi! Sự bất mãn sớm đã tan thành mây khói, họ nháy mắt liền yêu vị tỷ tỷ ngông nghênh này.

Tạ Tùy ngồi vào trong xe, nghiêng người qua thay cô cài dây an toàn, đồng thời kéo tay cô trở về, vỗ nhẹ trách cứ: “Em học cái này ở đâu? Không đứng đắn gì hết.”

Vẻ mặt Tịch Bạch tràn đầy vui vẻ, cười nói: “Anh không đảm đương nổi vị trí vbạn trai em mà còn để ý đến em à?”

Tạ Tùy bỗng nhiên nắm cằm Tịch Bạch, dán mặt sát vào cô, con ngươi đen nhánh mang theo hàm ý uy hϊế͙p͙: “Tiểu Bạch, nói chuyện cẩn thận.”

Khuôn mặt Tịch Bạch đều bị cậu niết đến đỏ lên: “Anh... Anh muốn như thế nào?”

Khoé mắt Tạ Tùy cong cong, gợi lên ý cười nhẹ nhàng: “Anh đã sớm nói, muốn làm bạn trai em, phương pháp có rất nhiều. Mỗi một lần cũng có thể làm cho em chết một lần. Đêm nay có muốn thử một chút hay không?”

Tịch Bạch mở to hai mắt, tay giữ chắc cửa xe, cả người bị dọa đến nhích ra xa.

Cô lắc đầu liên tục, trong con ngươi lộ ra sự kinh hoảng.

Tạ Tùy cười, đạp chân ga, chạy thẳng ra bên ngoài.

Cậu còn không thu thập được một cô gái như vậy à?

Dọc theo con đường này, Tịch Bạch trầm mặc, Tạ Tùy vài lần nghiêng đầu nhìn sang, tay cô nắm chặt góc áo, lâm vào trầm tư, tựa hồ thật sự đã bị dọa đến không nhẹ.

Tạ Tùy mở miệng hỏi: “Em đang nghĩ cái gì?”

Sắc mặt Tịch Bạch bỗng nhiên biến hồng, lắp bắp nói: “Không, không có gì, cái kia, mấy ngày nay em ở trường học, sẽ... Sẽ không đến nhà anh đâu.”

Thấy dáng vẻ mặt đỏ tới mang tai của cô, Tạ Tùy dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra, trong đầu cô chắc chắn là đang liên tưởng đến cái chuyện kiều diễm kia rồi.

Cậu bỗng nhiên nở nụ cười, nhếch miệng lên, đôi mắt phản chiếu ánh nắng lóng lánh.

Mặt Tịch Bạch càng hồng hơn, ngay cả tai cũng đã đỏ rực như lửa: “Anh đừng cười.”

Tạ Tùy một tay lái xe, một tay còn lại đưa qua, sủng nịch xoa đầu cô: “Cô gái ngốc.”

Nửa giờ sau, xe Tạ Tùy dẫn đầu xông về điểm cuối cùng, đem chiếc xe của Tiếu Hỉ ném ở tít phía sau. Mà Tiếu Hỉ tuyệt đối không thể tưởng được, trận này bất quá chỉ là nhất thời so khí phách, cư nhiên sẽ thật sự đã làm cho gã mất hẳn chén cơm.

Trong văn phòng, thời điểm quản lý nói cho gã biết hợp đồng bị hủy, Tiếu Hỉ cả kinh, cằm đều muốn rơi xuống.

“Không phải, chuyện này... Có ý gì?”

“Chính mình đắc tội người nào, trong lòng không biết à?” Quản lý phẫn nộ nói: “Cậu thiếu chút nữa đã hại chết cả đội xe chúng ta, bây giờ người ta đồng ý chỉ cần một mình cậu cút đi, thu thập một chút, đi thôi, tiền vi phạm hợp đồng một phân cũng sẽ không thiếu đâu.”

Tiếu Hỉ bối rối: “Không phải, tôi đắc tội người nào?”

“Ai bảo cậu đi đua xe với Tạ Tùy?” Quản lý chỉ vào gã, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Thi đấu coi như xong, lại còn thua, bây giờ người ta muốn cậu thực hiện lời hứa, bây giờ cút đi! Nếu cậu không lăn, đội xe chúng ta cũng đừng nghĩ muốn được thi đấu nữa.”

“Tạ Tùy? Anh nói đùa sao?” Tiếu Hỉ nói: “Cậu ta một không bối cảnh, hai không tiền, sao có thể?”

“Không bối cảnh? Bạn gái Tạ Tùy là chủ tịch nhiệm kỳ tiếp theo của tập đoàn Tịch Thị, ngay cả chủ tịch liên đoàn thấy cô ấy cũng phải cung kính nói lời hay ý đẹp, cậu còn dám đi chọc hắn?”

Tiếu Hỉ há to miệng, cả kinh nói không ra lời: “Anh đừng đùa.”

“Cậu đoán xem, tôi giống như đang đùa giỡn với cậu à?”

Quản lý đẩy máy tính qua, chỉ vào đó, hình ảnh cô gái trẻ tuổi trong bộ lễ phục xinh đẹp đứng ở trung tâm của bức ảnh trong buổi tiệc hằng năm thuộc tập đoàn Tịch Thị: “Tập đoàn Tịch Thị đầu tư cho đội xe DK. Ai chẳng biết Tạ Tùy là quả tim trong ngực của vị tiểu công chúa này. Cậu là thứ gì, dám đi trêu chọc hắn?”



Sự việc Tiếu Hỉ rời khỏi đội xe Lộ Dã, tựa như sấm sét giữa trời quang, rung động toàn bộ liên đoàn đua xe.

Giữa hai đội trưởng bất quá chỉ chơi đùa một chút, lại ầm ĩ đến phải rời đi, thật sự có chút... Khó có thể tin tưởng.

Bất quá, nhân phẩm Tiếu Hỉ vốn không được tốt lắm, đắc tội rất nhiều người. Đối với việc gã rời đi, phần lớn bộ phận tay đua đều tỏ vẻ thống kɧօáϊ, ít có người tiếc hận thay gã.

**

Cả một kỳ nghỉ hè năm thứ nhất đại học, Tạ Tùy đều bận rộn chuẩn bị cho cuộc đua.

Cuộc đua xe trong tỉnh bắt đầu đấu vòng loại. Vài đội xe cùng nhau xuất phát, chạy việt dã trêи đường núi. Nếu như có thể thắng lợi tiến vào vòng thi toàn quốc, đối với toàn bộ đội xe mà nói là thì đó chính là danh lợi song toàn.

Cuộc thi diễn ra vô cùng gấp gáp và khẩn trương, liên tục nửa tháng, Tịch Bạch không gặp được Tạ Tùy, chỉ có thể mỗi ngày đúng giờ lên xem trực tiếp.

Chiều ngày diễn ra vòng chung kết, tập đoàn Tịch Thị cùng vài xí nghiệp khác có một buổi họp mặt giao lưu. Bà nội tuổi tác đã cao, tự nhiên sẽ không tham gia, đơn giản giao cho người nối nghiệp của mình.

Tịch Bạch ngồi trêи ghế chủ tịch, nghe đại biểu dài dòng phát ngôn, chán đến sắp buồn ngủ.

Di động bỗng nhiên phát sáng, Tạ Tùy gửi qua một tấm ảnh chụp.

Trong ảnh chụp, thiếu niên đứng ở bên cạnh xe đua, cánh tay đặt lên cửa xe, đồng phục DK là hình ảnh ngọn lửa đỏ rực, vừa vặn ôm lấy cơ thể cường tráng của cậu.

Nắng chiều vừa lúc dừng lại trêи mặt Tạ Tùy, ánh mắt thâm thúy, hẹp dài chôn sâu ở bên dưới mi xương, cả người thiếu niên toả sáng rực rỡ, trông vô cùng đẹp trai.

“Cuộc thi sẽ nhanh chóng bắt đầu.” Cậu nói với cô: “Xem trực tiếp à?”

Tịch Bạch trả lời: “Em đang họp, không thời gian.”

Tạ Tùy bên kia tựa hồ im lặng rất lâu, mới trả lời một chữ: “Ừ.”

Tâm trạng có chút khó chịu, cậu sớm đã nói thời gian diễn ra trận chung kết với Tịch Bạch. Cậu thật sự thực hi vọng cô có thể cùng mình chứng kiến khoảnh khắc vinh quang kia.

Khoé miệng Tịch Bạch lộ ra ý cười trong veo.

Đồ ngốc này không biết là trong khoảng thời gian gần đây cô đều không bỏ qua một trận trực tiếp nào của cậu hay sao? Tuy rằng không đến được sân đấu nhưng trình độ cuồng nhiệt của cô có thể so với đám hoa si của cậu đó.

Cô chụp lại vài tấm ảnh về buổi giao lưu gửi cho Tạ Tùy, trong ảnh chụp là phòng hội nghị với 4 mặt đều là cửa sổ sát đất, nam nhân tây trang giày da ngồi vây quanh bàn dài, Tịch Bạch thì ngồi ở vị trí cuối bàn dài, không khí tương đối nghiêm túc.

“Xem đi, không lừa anh, em thật sự đang họp.”

Tạ Tùy cũng bất đắc dĩ: “Được, em bận rộn.”

Thời điểm Tịch Bạch đang soạn tin nhắn trả lời, cậu đã gửi qua một cái icon【 mỉm cười 】: “Không cần nhìn, ai nhìn người đó chính là cẩu.”

Tịch Bạch bật cười, người này, rất hiểu cô nha.

Cô đeo tai nghe bluetooth, vụng trộm mở trực tiếp, đặt điện thoại di động ở phía trong cặp văn kiện.

Tịch Bạch cho rằng kỹ thuật của mình rất cao siêu, không ai phát hiện, lại không nghĩ mọi hành động của cô đều bị trợ lý Tần ở phía sau thu hết vào trong mắt.

Toàn bộ quá trình, trợ lý Tần Trợ Lý mặt không biểu cảm nhìn chủ tịch tuổi trẻ nhà mình lén lút giở trò.

Tịch Bạch đối với các loại ứng phó trêи thương trường đều vô cùng thuần thục, so với Tịch Tĩnh còn khéo léo hơn, thậm chí đã dần có được phong thái của Tịch lão phu nhân năm đó khi mới bắt đầu lập nghiệp.

Điều này làm cho hắn ta thiếu chút nữa đã quên, Tịch Bạch kỳ thật cũng chỉ mới hai mươi tuổi và còn là một cô gái nhỏ mới rơi vào tình yêu cuồng nhiệt.

Trợ lý Tần đến gần, đứng sau lưng cô, lặng lẽ thay cô chặn lại ánh mắt từ người bên ngoài.

Tịch Bạch chuyên chú nhìn điện thoại. Trận này được chuẩn bị vô cùng chỉnh chu, có rất nhiều phi cơ không người lái ghi lại toàn bộ quá trình thi đấu. Cô nhìn chiếc xe với dòng chữ DK nhanh chóng chạy qua một ngã rẽ của ngọn núi, vượt qua một hồ nước cạn, dẫn đầu ở tít phía xa.

Tịch Bạch nhìn cảnh tượng núi non bao la, hùng vĩ, trong lòng bốc lên một chút cảm giác dũng cảm không nói nên lời. Cô rốt cuộc có thể hiểu được vì sao Tạ Tùy lại cố chấp với việc đua xe như vậy.

Linh hồn của người thiếu niên từ khi được sinh ra cho đến nay đều bị áp lực đè nén trong một vùng trời chật hẹp. Vạn dặm mênh ʍôиɠ này có thể để cậu thỏa mãn mong ước được tự do cùng yên tĩnh mà bấy lâu nay cậu từng mơ tưởng.

Khoảnh khắc cậu chạy về đích, Tịch Bạch nhịn không được nắm chặt tay hoan hô: “Yes! Quá tuyệt vời!”

Trong phòng hội nghị an tĩnh, một tiếng hoan hô phấn khích này dẫn tới một đám người mặt như bài tú-lơ-khơ đồng loạt nhìn về phía cô.

Trợ lý Tần ra vẻ bình tĩnh đối với lời Tịch Bạch vừa mới phát ngôn, lặng lẽ giải thích: “Bạch tổng cảm thấy ngài đây nói rất hay.”

Vẻ mặt Cao tổng khó hiểu, gật đầu: “Cảm ơn Bạch tổng.”

Trợ lý Tần đi đến bên cạnh Tịch Bạch, vỗ nhè nhẹ lên vai cô, như đang nhắc nhở.

Mặc dù đây là buổi giao lưu không quá trọng yếu nhưng mặt mũi và tác phong vẫn phải làm tốt, đừng nên vui đùa quá mức.

Tịch Bạch thè lưỡi, cảm kϊƈɦ nhìn trợ lý Tần.

Tuy rằng trợ lý Tần là cấp dưới của cô nhưng phần lớn thời điểm, Tịch Bạch cảm thấy người này càng giống như cha của mình, bao dung rất nhiều tật xấu của cô, cũng chỉ dạy cho cô rất nhiều chuyện.

Trong tai nghe bluetooth truyền đến tiếng hô hào sôi trào, trêи bầu trời cũng có rất nhiều pháo hoa, hình ảnh trêи màn hình điện thoại là dáng vẻ thiếu niên bước ra khỏi xe đua, có hơi nâng cằm lên, nhìn về phía tiếng hô hào toàn trường.

Cậu nghịch nắng chiều, thân hình cao ngất phảng phất như được khảm lên một tầng ánh  sáng bạch kim, chói loá đến mức khiến người ta không thể nào mở mắt ra được.

Fans cùng các đồng đội tràn lên, vì cậu thắng lợi mà hoan hỉ chúc mừng.

Tịch Bạch cúi đầu nhìn đám người vây quanh  Tạ Tùy.

Cái người thiếu niên lẻ loi, cô đơn giữa trời đêm kia rốt cuộc đã thoát khỏi con dã thú đơn độc, bắt đầu nghênh đón thời khắc sinh mệnh rực rỡ nhất, đứng ở một nơi ngập tràn ánh sáng, sống thành dáng vẻ mà chính mình từng khát vọng.

Thật tốt.

**

Ngày đó buổi chiều nắng dịu, Tịch Bạch lên lớp xong, vai đeo balo, vội vàng bước ra khỏi phòng học.

Tịch Bạch khác xa so với những người con gái khác. Bọn họ sau khi tan học liền đi xem phim hoặc đi dạo phố, phần lớn thời gian và tâm tư của cô đều dùng cho công việc.

Trở thành người đứng đầu của toàn thể tập đoàn, nói dễ hơn làm, so với Tịch Tĩnh năm đó, trình độ chỉ có hơn chứ không kém.

Tịch Bạch đi đến căn tin mua bánh bao xíu mại, bánh mới ra lò, tản ra hương vị nóng bỏng, Tịch Bạch phồng miệng thổi lấy, thổi để, vội vàng đi ra cổng trường.

Đối diện, có ca sĩ đường phố vai mang đàn Guitar, chậm rãi đánh lên một đoạn giai điệu ôn nhu, đồng thời mở miệng hát dạo.

“Lần gặp gỡ có chút bất ngờ,

Giống như khi ta gặp người,

Ánh mắt ôn nhu, trong sáng kia,

Cứ mãi hiện hữu trong mộng của ta.”

Chung quanh có không ít nữ sinh vây xem ca sĩ thang thang biểu diễn, Tịch Bạch ăn bánh bao xíu mại, đứng ở trong đám người nghe người nọ ca hát.

Trêи gáy người nọ có một bím tóc nhỏ, ánh mắt nhu hòa, khóe miệng hiện lên ý cười nhợt nhạt.

“Mặc kệ kết cục như thế nào,

Ít nhất người mà ta tưởng niệm chính là người,

Ta sẽ không xem đó chỉ là trò chơi,

Bởi vì ta là thật tâm đối với người.”

Bài hát này có giai điệu thật nhẹ nhàng, tiếng đàn Guitar cũng tương đối ôn nhu, chậm rãi lọt vào tai khiến tâm hồn trở nên yên tĩnh và bình thản, tất cả uể oải dần tan biến mất.

Khoé miệng Tịch Bạch khẽ cong lên, giống như mọi người, cô lấy ra tiền lẻ trong ví, chuẩn bị bỏ vào chiếc hộp của người ca sĩ đường phố.

Người nọ đối với cô lễ phép mỉm cười, từ trong chiếc hộp lấy ra một nhánh hoa trắng, đưa đến tay Tịch Bạch: “Có người bảo tôi tặng nó cho cô.”

Tịch Bạch kinh ngạc “A” một tiếng: “Là ai?”

Người ca sĩ thang thang mỉm cười cất đàn Guitar, xoay người rời đi.

Tịch Bạch nhìn hoa nhài trắng trong tay, sửng sốt một lát, tâm tình bỗng nhiên xao động lên.

Cô nhìn quanh bốn phía, ở trong đám người tìm kiếm thân ảnh thiếu niên nhưng đều là những khuôn mặt xa lạ. Cô vội vàng bước tới vài bước, lúc này, bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc.

“Tìm anh?”

Tịch Bạch xoay đầu, chỉ thấy một thiếu niên lười biếng nghiêng mình dựa vào thân cây ngô đồng bên cạnh, khoé mắt khẽ cong, có vẻ ôn nhu lại có chút phong lưu.

Tịch Bạch kinh hô một tiếng, chạy đến, dùng cả tay và chân bám chặt lấy cậu: “Đã về rồi!”

“Ừm.”

Tạ Tùy vững vàng đón được Tịch Bạch, dùng lực ôm chặt lấy cô.

Trêи người cô tản ra hương thơm quen thuộc khiến cho cậu có cảm giác nội tâm vốn vắng vẻ trong mấy tháng này nháy mắt trở nên tràn đầy, giống như cây khô gặp được mùa xuân, rốt cuộc đã được sống lại.

Tạ Tùy lấy ra từ trong balo một chiếc huy chương vàng chói mắt đưa đến bên môi hôn một cái, sau đó cẩn thận từng li từng tí đeo lên cổ Tịch Bạch.

“Tặng cho em.”

Tịch Bạch có chút kinh ngạc: “Đây là huy chương của anh mà?”

Tạ Tùy cúi đầu nhìn cô, nghiêm túc nói: “Tất cả vinh quang của anh đều thuộc về em.”

Tịch Bạch cẩn thận vuốt ve tấm huy chương đại diện cho vinh quang này. Trêи mặt huy chương có khắc hình ảnh một đoạn rẽ khúc khuỷu trêи quốc lộ ở đỉnh núi cùng với mây trời mênh ʍôиɠ, hùng vĩ. Cả tấm huy chương được làm bằng vàng ròng, có vẻ nặng.

Khóe miệng Tịch Bạch hiện lên tia mỉm cười trong veo, tay cầm huy chương đặt về cổ áo: “Em sẽ thay anh cất giữ nó.”

“Còn có một chiếc xe là phần thưởng.”

Đầu ngón tay Tạ Tùy xoay xoay chiếc chìa khóa, dắt cô đi đến nơi đỗ xe, một chiếc siêu xe màu đỏ xuất hiện trước mặt Tịch Bạch.

Tịch Bạch há miệng, đi qua đánh giá chiếc xe hơi siêu ngầu này. Ở phương diện xe hơi, Tịch Bạch vốn không phải người trong nghề. Vỏn vẹn nhìn vẻ ngoài, cô cũng có thể suy đoán được chiếc xe hơi này khẳng định là không hề rẻ tiền chút nào.

Tạ Tùy đưa chìa khóa cho Tịch Bạch, ý muốn tặng chiếc xe này cho cô.

“Tạ Tùy, em đã có xe riêng rồi.” Tịch Bạch có chút ngượng ngùng: “Chiếc xe này em không thể nhận.”

“Của em là của em, của anh cho em là của anh cho em.” Tạ Tùy dùng chóp mũi cọ cọ gương mặt cô.

Cô gái nhỏ bị cậu cọ đến ngưa ngứa, trầm thấp nở nụ cười: “Tiểu Bạch nhận lấy thứ gì đó, cũng sẽ không dễ dàng trả lại đâu. Anh nghĩ suy kĩ đi, nếu muốn chia tay, anh chỉ còn hai bàn tay trắng mà thôi.”

“Xe cho em, thẻ cũng cho em, Tạ Tùy còn có cái gì không phải của em hả?”

Tạ Tùy kéo Tịch Bạch ngồi vào trong xe: “Xe này anh đã cải tiến qua, tính năng an toàn rất cao. Trước mắt, anh sẽ mang em ra ngoài đi dạo một vòng.”

Tịch Bạch vui vẻ ngồi vào vị trí kế bên tài xế, Tạ Tùy nghiêng người sang, thay cô thắt dây an toàn, sau đó lại đem bình giữ nhiệt đặt ở bên cạnh, thậm chí còn mở ngăn kéo lấy ra rất nhiều đồ ăn vặt.

Làm bạn gái Tạ Tùy, cái gì cũng không cần làm, người này tính tình thận trọng, cậu sẽ giúp cô sắp xếp sinh hoạt sao cho thật thoả đáng. Cậu sẽ nhớ rõ tất cả những việc liên quan đến bạn gái mình. Thậm chí đến cả chu kỳ sinh lý của Tịch Bạch trước sau mấy ngày, cậu đều sẽ tỉ mỉ chuẩn bị sẵn băng vệ sinh trong balo phòng ngừa cô nhóc kia lại rơi vào mơ hồ, không nhớ.

Tạ Tùy đối với cô rất tốt, là thật sự dụng tâm. Mặc kệ là kiếp trước hay vẫn là đời này, được Tạ Tùy yêu thương, Tịch Bạch nhất định là người con gái hạnh phúc nhất.

Nửa giờ sau, xe dừng ở dưới nhà Tạ Tùy, Tịch Bạch không hiểu hỏi: “Không phải nói là đi dạo hay sao?”

Ánh mắt Tạ Tùy hơi trầm xuống, cậu không nói một lời, thay cô mở dây an toàn, sau đó kéo cô xuống xe, vội vàng đi lên cầu thang.

Tịch Bạch nhìn thấy sự im lặng của cậu, trong lòng có chút bất an: “Tạ Tùy, làm sao vậy?”

Tạ Tùy lấy chìa khóa mở cửa phòng, sau đó đóng cửa lại, đem cô gái gấp gáp đặt lên vách tường, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn này không giống kiểu tán tỉnh nhẹ nhàng như trong quá khứ, Tịch Bạch rõ ràng cảm giác được, người con trai trước mặt vô cùng có tính công kϊƈɦ và xâm nhập.

Cậu cơ hồ vừa ʍút̼ lại vừa cắn, sắp đem cô nuốt vào bụng, ngay cả khoảng thời gian hô hấp cũng không có cho cô.

Tịch Bạch căn bản không thể chống đỡ được nụ hôn nóng bỏng như vậy, nhanh chóng không thở được, trong cổ họng phát ra âm thanh trầm thấp, dùng lực thở hổn hển.

“Tạ, Tạ Tùy... Ưm...”

Thân thể cô nhẹ bẫng tựa như một vũng nước, không có một chút sức lực nào, chỉ biết dựa vào thân thể cậu chống đỡ.

Cậu quấn cô, không biết mệt mỏi cảm nhận hết thảy ngọt lành từ người con gái.

Cô chạm mặt Tạ Tùy, muốn dừng lại nụ hôn triền miên tràn đầy tính xâm nhập này, hổn hển nói: “Đừng… Không được.”

“Như vậy không được?”

Tay cậu rất không nghe lời, Tịch Bạch cảm giác trán mình muốn nổ tung, mỗi một tế bào trong cơ thể phảng phất như có... một luồng điện chạy dọc từ xương sống lên đến đỉnh đầu.

Hôn môi như thế, Tịch Bạch rõ ràng cảm giác được cậu có gì đó không thích hợp.

Nóng.

“Tạ Tùy, anh...”

Lời nói vừa mới tràn ra yết hầu, Tịch Bạch liền cứng người, cô cảm thấy, cảm thấy được cậu có biến hóa.

Cô kinh ngạc không thôi, vội lui về phía sau nhưng phía sau lưng lại là một bức tường lạnh lẽo, căn bản không thể lui được nữa.

Cô cắn môi dưới, ôm lấy đầu Tạ Tùy: “Anh... Ổn rồi?”

Cậu thiếu niên buồn buồn lên tiếng: “Một tháng trước đã tiến hành giải phẫu.”

Trong bóng đêm, hô hấp nóng cháy của hai người đan xen, hương vị kiều diễm khôn cùng.

Tịch Bạch mở to hai mắt, kinh hỉ nói: “Vì sao không nói cho em?”

“Sợ em thất vọng.”

Hiện tại xem ra, thất vọng là không thể nào.

Tịch Bạch “A” một tiếng, nhảy dựng lên ôm lấy Tạ Tùy, nâng mặt cậu, dùng lực hôn hai cái: “Anh nên nói cho em biết! Anh thật sự nên nói cho em biết.”

Cậu đẩy cô ngã xuống chiếc giường mềm mại, từ trêи cao nhìn xuống, khóe miệng khơi mào một tia cười nhợt: “Chính mình cảm nhận, không phải rất tốt à?”

Tạ Tùy ngã xuống giường, lần nữa hôn lên môi cô.

Tịch Bạch cảm nhận được sự áp lực đã lâu của người con trai này bắt đầu được phóng thích. Cô tận sức nghênh hợp, đáp lại nụ hôn của cậu nhưng trong lòng vẫn có chút thấp thỏm sợ hãi.

Cô đưa khuỷu tay chống trước ngực Tạ Tùy, tách rời thân thể thiếu niên ra khỏi người mình nhưng cậu lại một tay nắm lấy cổ tay cô đặt lên đỉnh đầu.

“Tạ Tùy.”

Khoảnh khắc Tịch Bạch thở dốc, cô nhẹ nhàng gọi tên cậu: “Tạ Tùy, đừng... Em sợ.”

Tạ Tùy dừng hôn môi, lông mi dài rũ xuống, ôn nhu chăm chú nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của cô.

“Sợ anh?”

Tịch Bạch biết loại sự tình này là tự nhiên, cô sẽ không kháng cự nhưng khi chuyện tới trước mắt, cô vẫn sẽ thấp thỏm bất an...

Hoàn toàn không có chuẩn bị.

Tạ Tùy buông lỏng tay cô. Tịch Bạch lập tức lăn sang bên kia, dùng chăn trùm kín thân thể, giống như đang bảo vệ chính mình.

Tạ Tùy mở đèn ở đầu giường, ngọn đèn nhu hoà bao phủ gương mặt đỏ ửng của cô gái nhỏ. Cô đang mở to hai mắt, mang theo một chút sợ hãi nhìn cậu, nhu nhược hỏi: “Anh... Anh có thể cần một khoảng thời gian để khôi phục nha.”

Cậu cúi đầu cười nhẹ một chút, nhịn không được đưa tay sờ cằm cô: “Đã khôi phục rất tốt rồi, anh đã thử qua, trạng thái rất tốt.”

“Anh...Thử...Thử rồi?” Sắc mặt Tịch Bạch càng phát hồng, triệt để đỏ ửng, cô lắp bắp: “Anh với ai...?”

“Còn với ai?” Cậu khiển trách vỗ nhẹ lên mặt cô: “Với tay phải, được chưa?”

Tịch Bạch có cảm giác trái tim mình sắp nổ tung lên rồi, sao cô lại muốn cùng cẩu thiếu niên này thảo luận cái vấn đề như vậy?

Cô gái nhỏ đem mặt vùi vào trong chăn, xấu hổ: “Kia... Đêm nay không được đâu.”

Cô hoàn toàn không có chuẩn bị.

Tạ Tùy kéo chăn, nhu hòa lên tiếng: “Tiểu Bạch?”

“Ừm?” Cô chỉ để lộ ra đôi mắt đen láy, sợ hãi nhìn cậu.

Tạ Tùy đưa tay vói vào trong ổ chăn, bàn tay to ấm áp nắm chặt lấy bàn tay của cô.

“Tiểu Bạch, anh đã bắt đầu có chút thích thế giới này.”

Nội tâm Tịch Bạch bỗng nhiên trở nên căng thẳng, kìm lòng không đặng nắm lấy ngón út của cậu.

Cậu nói cậu có chút thích cái thế giới đã từng mang đến cho cậu vô tận những thống khổ và mệt mỏi.

Tạ Tùy nâng mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: “Em là lý do duy nhất khiến anh thích thế giới này.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện