Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 4: Đừng dễ dàng nói lời chia tay



“Tôi...” Bờ môi Trần Việt mấp máy nhưng lại không nói thêm gì, chỉ là con ngươi phía sau gọng kính màu vàng hiện lên vài tia thâm thúy khó hiểu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Giang Nhung, trầm tư mất mấy giây mới quay người đi về phía phòng sách.

Ba năm nay, Giang Nhung một mình thuê phòng sống bên ngoài, mấy chuyện nấu ăn thường ngày cô làm rất giỏi, rất nhanh đã nấu xong hai món ăn và một món canh bưng lên rồi.

“Trần Việt, có thể ăn cơm được rồi.” Giang Nhung cẩn thận gõ cửa phòng sách, không nghe thấy tiếng trả lời bèn nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trần Việt đang gọi điện thoại trong phòng sách, cô nghe thấy anh nói: “Những việc này anh xem liệu mà xử lý, không cần việc gì cũng phải báo cáo với tôi.” Nói xong anh trực tiếp dập máy, giây phút ngẩng đầu bốn mắt nhìn nhau, đối mặt với Giang Nhung, anh nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Có thể ăn cơm được rồi.” Giang Nhung cười, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Tôi ra ngay.” Ngữ điệu của anh hờ hững như mọi khi. Hai người ngồi đối diện nhau, ăn cơm một cách nghiêm túc, không ai mở miệng phá tan sự yên lặng, bầu không khí trở nên ngột ngạt. Giang Nhung vài lần mấp may môi muốn kiếm đề tài để nói chuyện, nhưng sau khi đối mặt với vẻ lạnh lùng kia của Trần Việt thì lại nuốt lời định nói vào trong.

Sau khi ăn xong, Trần Việt chủ động nói anh sẽ rửa bát, Giang Nhung cũng không từ chối. Anh tự nguyện muốn san sẻ việc nhà với cô, thì sao cô lại không đồng ý

Từ bộ dạng vụng về của Trần Việt có thể thấy, trước đây anh chưa hề làm qua những việc này. Nhưng cũng phải, tổng giám đốc của một công ty lớn như thế, sao có thể đụng đến những việc vặt vãnh như rửa bát này.

Choang…

Nghe thấy tiếng đổ vỡ từ phát ra từ phòng bếp, Giang Nhung lập tức đứng dậy đi qua. Đập vào mắt cô là cảnh tượng Trần Việt trên tay cầm một cái bát đơ ra nhìn những mảnh gốm sứ vỡ vụn trên nền đất.

“Thôi để tôi làm.” Giang Nhung bước tới định lấy chiếc bát trên tay Trần Việt.

“Không cần, tôi làm được rồi.” Trần Việt gạt tay Giang Nhung ra, ngữ điệu không hề thay đổi.

“Trần Việt, thực ra...” Giang Nhung đối mặt với ánh mắt kiên định của Trần Việt lại không thể nói tiếp, chỉ có thể gật đầu bước ra khỏi phòng bếp để anh tiếp tục. Mặc dù hai người đã là vợ chồng hợp pháp, nhưng đối với cô mà nói Trần Việt chỉ là người đàn ông xa lạ.

Cô muốn hiểu anh, muốn biết tất cả về anh, muốn cố gắng hết sức để làm một người vợ đạt tiêu chuẩn. Chỉ là, anh có thân phận như vậy, cô thực sự còn có thể giữ ý định đến gần anh như lúc ban đầu họ kết hôn được không?

Giang Nhung ngồi ở phòng khách, cầm điều khiển bật tivi, tùy ý chọn một kênh tin tức. Lúc xem tivi, thỉnh thoảng cô lại nghiêng đầu nhìn về phía nhà bếp, qua lớp kính thấy Trần Việt đang nghiêm túc tập trung rửa bát đũa. Trong lòng cô thầm than một câu, thì ra người đàn ông này đến rửa bát cũng có thể toát lên thần thái như thế.

Có thể do ánh mắt của Giang Nhung quá nóng bỏng, Trần Việt bất thình lình quay đầu lại. Bốn mắt nhìn nhau, Giang Nhung nhìn thấy chút lạnh lẽo trong mắt Trần Việt, sau đó là nụ cười lễ phép không thể bắt bẻ.

Đang nhìn trộm thì bị bắt gặp, mặt Giang Nhung đỏ lên, cô cũng lễ phép đáp lại bằng nụ cười yếu ớt. Giang Nhung lại chuyển ánh nhìn đến màn hình tivi, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh Trần Việt.

Người đàn ông này trong công việc quyết đoán là thế, đến rửa bát cũng có thể có thần thái như vậy, khi nào mới có thể nhìn thấy lúc anh ta xấu xí đây.

Sau khi dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, Trần Việt trở về phòng, bắt gặp Giang Nhung đang ngẩn người ra đó. Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của cô, qua mấy giây mới lên tiếng: “Giang Nhung.”

“Hả...” Giọng nói quấn hút của Trần Việt đang gọi tên cô, cô cảm thấy dễ nghe một cách lạ thường, bỗng chốc thấy mặt mình nóng lên.

Trần Việt ngồi ở bên kia sofa: “Có một số chuyện, tôi cần nói rõ với em.”

“Vâng.” Giang Nhung đáp. Cô cũng đang muốn nói chuyện với anh, nhân cơ hội này nói rõ ràng.

Trần Việt dùng ánh mắt thâm thúy quét qua Giang Nhung từ trên xuống dưới, rồi từ từ nói: “Giang Nhung, hôm nay ở công ty...” “Công tư phân minh, điều này em hiểu. Thực ra em cũng không muốn vì quan hệ cá nhân của chúng ta mà để người trong công ty xì xào nọ kia.” Trần Việt còn chưa nói hết, Giang Nhung đã cắt ngang. Cô đã nỗ lực làm việc trong công ty này ba năm mới có thành tích như ngày hôm nay, cô không muốn vì Trần Việt mà có chút thay đổi nào.

Sắc mặt Trần Việt vẫn bình tĩnh, chỉ là con ngươi sau gọng kính vàng kia lóe lên một tia sáng không dễ dàng phát hiện: “Về thân phận tổng giám đốc của Sáng Tạo Công Nghệ Mới, không phải tôi cố ý giấu em. Hôm nay gặp em trong hoàn cảnh đó, tôi không biết em nghĩ gì, thế nên không tuyên bố với mọi người, nhưng không có nghĩa là tôi muốn giấu diếm chuyện này.”

“Em biết.” Giang Nhung gật đầu, nói tiếp: “Đối với em mà nói công việc và cuộc sống là hoàn toàn riêng biệt, em không muốn mang cuộc sống cá nhân vào công việc.”

Cô và Trần Việt làm giấy đăng ký kết hôn, là chuyện của hai người, Giản Nhiêm cảm thấy hoàn toàn không cần phải đặc biệt tuyên bố với người trong công ty. Một là, cô không muốn công việc của mình bị ảnh hưởng. Hai là, cô cũng không dám chắc cuộc hôn nhân của cô và Trần Việt có thể đi bao xa.

Nhìn vẻ mặt kiên định của Giang Nhung, ngập ngừng một chút, Trần Việt nói tiếp: “Chuyện chúng ta kết hôn em không nói cho người nhà biết sao?”

Giang Nhung lắc đầu, không muốn nói nhiều về người nhà.

“Anh vừa tiếp quản Sáng Tạo Công Nghệ Mới, có một số việc cần đích thân xử lý. Nếu em không ngại, sau khoảng thời gian bận rộn này anh muốn cùng em đến thăm bố mẹ vợ.” Anh nói, thần thái ngữ điệu đều điềm tĩnh như sớm đã biết chuyện cô chưa hề nói với người nhà.

“Không cần.” Giang Nhung trực tiếp từ chối, nhưng lại cảm thấy như vậy không được, vội giải thích: “Em và người nhà xảy ra một số chuyện, lâu lắm rồi không còn liên lạc, chuyện này để sau rồi tính.” Nhà?

Mỗi lần nghĩ đến từ này, trái tim Giang Nhung lại âm thầm đau đớn, khiến cô cảm thấy không thở nổi. Ba năm trước, cái nhà đó đã không còn là gia đình của cô nữa rồi, cô cũng không thể trở về được nữa rồi.

“Giang Nhung.” Trần Việt thâm trầm gọi tên cô: “ Sau này em không còn một mình nữa, em còn có anh.”

Ngữ điệu vốn lạnh nhạt của Trần Việt vì giọng nói dễ nghe, mà có chút cảm giác khác biệt.

Câu này rõ ràng không phải là những lời nói yêu đương, nhưng lại khiến trong lòng Giang Nhung trào lên những cảm giác khó tả. Mặc dù những năm gần đây cô cắn răng vượt qua, nhưng những khi đêm khuya thanh vắng nghĩ đến những chuyện đó cũng không tránh được xót xa buồn bã, cũng lặng lẽ rơi lệ.

“Giang Nhung.” Trầm mặc một lúc lâu, Trần Việt lại nói: “Chúng ta đã là vợ chồng rồi, anh thành tâm muốn cùng em đi đến hết cuộc đời.”

Không ngờ Trần Việt lại đột nhiên nói những lời này, Giang Nhung ngây người. Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp ánh mắt vô cùng chân thành kia, cô cũng nói: “Em cũng hạ quyết tâm sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời.”

Trần Việt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, ngừng lại mấy giây: “Vậy thì Giang Nhung, em có thể đồng ý với anh, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không được dễ dàng nói lời chia tay được không?”

“Vâng.” Giang Nhung gật đầu: “Em sẽ cố gắng làm một người vợ tốt.” Không được dễ dàng nói lời chia tay cũng là ý nghĩ trong lòng Giang Nhung, lúc này Trần Việt nói ra, khiến cô cảm thấy rất an tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện