Lưỡi Dao Dịu Dàng

Chương 75: Ngoại truyện 1: Cuộc sống hàng ngày



Lêfcqzs Tranhoyixm nhậnvuyno đượclcbwr haiqwuju phầnjvhfk quàxjvyp tốtjefvf nghiệpdrhjh rấtqhdgf to,vuwly Tưởngrzrul Thànhbghpf Duậtpreuz tặngtihit côbofqa mộtswoam cănlxtij hộfibvs chungymasz cư,dhcjs chính là căn mà năm ngoài cô ở khi đi thực tập ở đài truyền hình.

Nhà sát vách là Phó Thành Lẫm.

Phó Thành Lẫm tặng cho cô 1% cổ phần của GR làm quà tốt nghiệp.

Bây giờ, cô cũng coi như là một cổ đông có quyền phát biểu tự do.

Vào ngày cuối cùng phải rời khỏi trường theo quy định, Lê Tranh giúp Giang Tiểu Nam dọn tất cả hành lý đến phòng trọ.

Trong khoảnh khắc xe chạy ra khỏi cổng trường, Giang Tiểu Nam thò đầu ra khỏi cửa sổ để nhìn lại phía sau, tiện tay chụp lại mấy tấm. Bình thường ngày nào cũng than thở, nhưng khi thật sự rời đi, tất cả đều là luyến tiếc.

Còn may, cô vẫn còn ở thành phố này, không có việc gì là có thể ghé qua.

6 năm trước, cô vì yêu thầm một người mà tới thành phố này đi học.

6 năm sau, cô lại vì một người đàn ông mình thích mà ở lại làm việc.

Xe chạy lên đường ô tô, cổng trường bị cây cối tươi tốt che khuất, Giang Tiểu Nam ngồi trở lại trong xe.

“Nếu không phải vì Hà Dập, tốt nghiệp xong tớ sẽ trực tiếp về Thượng Hải.”

Trước đây ba mẹ mua chung cư cho cô ấy ở Thượng Hải, ngồi tàu cao tốc từ quê nhà đến Thượng Hải chỉ tốn mấy chục phút. Khi đi học cô ấy thường xuyên phàn nàn vài câu với mẹ, nói Bắc Kinh gió lớn, khô hanh, mùa đông lại quá lạnh.

Ba mẹ cho rằng cô ấy không thích phương Bắc.

Có một khoảng thời gian, cô ấy cũng từng một lần nghĩ sẽ không ở lại thành phố này, ngoại trừ đau lòng vẫn là đau lòng, không hề thú vị.

Bây giờ cô ấy lại cảm thấy không có nơi nào tốt như Bắc Kinh.

Chính là bởi vì gặp Hà Dập, cô ấy mới thay đổi ý định để ở lại tạp chí kinh tế tài chính mà cô ấy thực tập trước đây.

“Chú dì có biết cậu và thầy Hà đang yêu nhau không?” Lê Tranh đẩy đẩy kính râm trên mũi, gần đây có vẻ gầy đi, mắt kính cũng tụt xuống rồi.

Giang Tiểu Nam kê hai tay ra sau đầu, khóe miệng mỉm cười: “Coi như đã biết đi, mấy ngày hôm trước ba mẹ tớ còn gọi điện thoại, hỏi xem có muốn bọn họ gửi ít đặc sản quê cho tớ không, còn đặc biệt nhắc tới việc Hà Dập thích ăn xương sườn chua ngọt.”

Cô ấy nghiêng mặt: “Nhờ phúc của cậu.”

Kể từ khi ba mẹ biết Hà Dập là thầy hướng dẫn của Lê Tranh, hơn nữa Lê Tranh và người nhà cô tôn trọng Hà Dập từ tận đáy lòng, ba mẹ cảm thấy Hà Dập chắc chắn là một người có phẩm chất đặc biệtqjmsv cuốnwhygn hút.

Lêlrsqy Tranhedbcv khôngaxhew hềnwfre kháchlfqhr sáo:fbmov “Hômlsmjc nàoqbvsa mờiklobs cơmlzljz đi.”

Giangmtist Tiểuzvpin Namjzpsa cười:vaizz “Khôngobszo thànhufnlk vấngeudc đề, để bạn cùng phòng tớ làm một bữa tiệc lớn.”

Bạn cùng phòng bây giờ của cô đổi thành Hà Dập, hầu hết thời gian Lê Tranh ở chung cư, mặc dù có ra phòng trọ vào cuối tuần nhưng cũng là ở nhà thổ hào sát vách vượt qua cuối tuần.

Hà Dập cho thuê căn hộ ba phòng của mình, dọn đến căn hộ bên này ở cùng với cô, đi làm cũng gần hơn nhiều, cô còn có thể đi ké xe với anh khi đi làm.

“Tối nay cậu không ở nhà thổ hào à?” Giang Tiểu Nam hỏi.

Lê Tranh lắc đầu: “Tớ về thu dọn đồ đạc một chút, dọn về nhiều đồ như vậy từ ký túc xá, trong nhà vô cùng lộn xộn.”

Tới khu phòng trọ, hôm nay phú nhị đại không tăng ca, một chiếc xe thể thao màu đỏ rực nghênh ngang đỗ ở chỗ đỗ xe.

Giang Tiểu Nam liên tục cảm thán, nhìn chằm chằm vào chiếc xe thể thao kia, cô nhận ra biển số xe kia, là Nhị thế tổ. “Chiếc xe này phải bằng một căn hộ ở đường vành đai số 3 đấy nhỉ?”

Thật trùng hợp, Cận Phong vẫn chưa đi lên tầng, đang nghe điện thoại ở trong xe, nhìn thấy xe của công chúa tới, anh nói ngắn gọn hai câu, tắt máy, đẩy cửa đi xuống dưới.

Lê Tranh gõ gõ lên mui xe thể thao: “Sao anh lại đổi xe rồi?”

Cận Phong dựa vào trên cửa xe, nhìn vào mắt Lê Tranh qua kính râm, giọng điệu có chút ngáp ngủ: “Không đổi phụ nữ, còn không được đổi xe à?”

Lê Tranh cực kì cạn lời, hỏi anh ta vì sao lại đến đây vào buổi sáng.

“Đến đây lấy cần câu, đi câu cá ngay bây giờ đây, em muốn đi chơi với anh không?”

“Không đi, nắng muốn chết.”

Gần đây Cận Phong và Giang Đông Đình đều bắt đầu tu thân dưỡng tính, rời xa cuộc sống mơ mơ màng màng, kiên trì một khoảng thời gian, dùng tiền tiết kiệm được để mua một chiếc xe.

Buổi sáng Giang Đông Đình hẹn anh ta câu cá, anh ta không dậy nổi, Giang Đông Đình đi trước để chiếm chỗ ngồi. Nơi bọn họ đi câu cá chính là trung tâm bác Úc thường đi thả câu kia.

Bác Úc là cao thủ câu cá, lần nào bọn họ cũng phải nhờ bác Úc chỉ dạy.

Anh phát hiện câu cá cũng nghiện.

Hiện tại có chút đam mê.

Chẳng bao lâu sau, anh ta có thể thật sự trở thành Hải Vương* rồi.

*Hải Vương: Hải Vương ám chỉ một gã đàn ông cặn bã, có nhiều mối quan hệ không rõ ràng và thường xuyên dùng lưới đánh cá rộng làm kim chỉ nam để kết chị em, đồng nghĩa với “trung khí điều hòa”.

“Chờ câu được cá, ngày mai nấuuuijy cágsfzl choefmqw emxgrwx ăn,iumca Hàbjwmv Dậpgimcz sẽagbjb nấu,yfrxc nấuvbzko cáyxpxm xongxmzai anhlqqdy mangvqyma đếnmsbpx cửatjpdc nhànfbne em,yszlc thởoyuvt ra thèm ăn cũng đắc tội em đó.”

“......”

Lê Tranh chỉ chỉ vào cốp xe việt dã của cô: “Vali hành lý của Giang Tiểu Nam, hai cái, phải mang lên tầng 3, vất vả rồi.”

Giang Tiểu Nam nào dám sai khiến Nhị thế tổ xách vali cho mình: “Không cần không cần, em tự xách được, không nặng, đều là quần áo và mấy thứ linh tinh.”

Cận Phong đã xách vali từ trên xe xuống: “Không cần khách sáo với tôi, lâu lâu tôi lại đến nhà hai người ăn lẩu cay, cần phải bỏ ra chút sức lực.”

Giang Tiểu Nam ngượng ngùng gãi gãi trán, cô phát hiện Nhị thế tổ này nói chuyện đặc biệt khiến người ta thích, đó là cửa hàng nhà Hà Dập, đến trong miệng anh ta liền biến thành nhà nàng.

Cận Phong và Giang Tiểu Nam đi vào khu chung cư, Lê Tranh lái xe về chung cư. Phó Thành Lẫm không ở nhà, sáng sớm đã đi GR.

Cô về chung cư của mình, đồ đạc chất đầy trong phòng khách.

Trên bàn uống nước, cốc trầu bà kia lại dài thêm mười mấy cm, sắp kéo dài xuống mặt đất rồi.

Lê Tranh thay quần áo, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Một người làm việc quá mức nhàm chán khô khan, cô bấm mở trình phát nhạc, Phó Thành Lẫm trực tiếp tặng cô một khúc nhạc dương cầm đàn trong không khí vào lễ tốt nghiệp của cô,《Mùa hè》.

Từ “Lời thì thầm mùa thu” đến “Tuyết mùa đông”, từ “Mùa xuân” đến “Mùa hè”, bốn mùa đã qua.

Chỉ cần anh ở nhà, mỗi đêm anh đều đàn dương cầm cho cô nghe.

Gần giữa trưa, tất cả đồ đạc mang về từ trường học đã được thu dọn xong.

Nhà sát vách, Phó Thành Lẫm đã quay về.

Không đến hai phút, chuông cửa nhà cô vang lên.

“Tranh Tranh, là anh.”

Lê Tranh đang rửa tay trong phòng bếp, đóng vòi nước lại, không có thời gian để lau khô, cô đi chân trần chạy ra mở cửa.

Phó Thành Lẫm bế cô lên, đóng cửa lại, quay người lại đi về nhà anh, hôm nay dì giúp việc nghỉ, trong nhà chỉ có hai người bọn họ.

“Sao hôm nay anh về sớm vậy?” Chân cô không an phận, khều lên vai anh.

Phó Thành Lẫm: “Ký hợp đồng, sau đó không có việc gì nữa.”

Anh thả cô xuống, hỏi cô uống cái gì.

“Sữa chua đi.”

Lê Tranh nằm ở trên ghế sofa, nhắc đến việc ânh tặng cổ phần của GR cho cô: “Ông chủ Phó, anh tặng em nhiều cổ phần như vậy, không sợ em chán ngươi, một chân đá bay anh, dùng nhiều tiền như vậy để đi tìm người khác à?”

Phó Thành Lẫm cầm một lọ sữa chua, vặn ra.

Đi tới, cúi xuống hôn, một tay chống lên tay vịn của ghế sofa trên đỉnh đầu cô.

“Sao em có chút tiền đồ như vậy thôi, chỉ mới 1% cổ phần, đáng để em đá anh đi tìm người khác ư?”

Lê Tranh cười, hai chân đặt trên cổ anh, quấn vào cổ anh: “Không phải em nhát gan, chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy ư.”

Phó Thành Lẫm để cô ngồi xong: “Dậy uống sữa chua đi.”

Lê Tranh thả chân xuống, vươn tay túm dây lưng của anh, đứng dậy.

Phó Thành Lẫm: “Sau này không được tùy tiện túm dây lưng.”

Anh càng nói, Lê Tranh càng hăng.

Lê Tranh túm không buông tay, còn dùng sức lung lay vài cái.

Phó Thành Lẫm cúi đầu hôn lên vành tai cô: “Muốn?”

Lê Tranh quấn lấy cổ anh: “Muốn -- sữa chua.”

Sau đó lấy sữa chua, đẩy anh ra xa.

Phó Thành Lẫm đi sang căn hộ kia của cô mang trầu bà tới đây, thay nước, tưới dịch dinh dưỡng.

Lê Tranh còn đang uống sữa chua, sữa chua là đựng trong chai, uống đến hết thì ngửa đầu dốc thẳng cái chai lên, loại sữa chua này đặc đặc sệt sệt trượt xuống dưới rất chậm.

Cô ngẩng đến mỏi cổ.

Phó Thành Lẫm từ phòng bếp ra tới thì nhìn thấy cô ngửa đầu chờ sữa chua chảy ra.

“Em không mệt à?”

Lê Tranh: “Mệt, nếu không thì lãng phí rất đáng tiếc.”

“Em từ từ, anh tìm ống hút cho em.”

“Trong nhà không có ống hút dài như vậy”

“Anh chế cho em một cái.”

Lê Tranh cầm lấy chai sữa chua, bóp bóp cổ, đợi Phó Thành Lẫm chế cho cô một cái ống hút dài hơn, cô không nghĩ ra được anh dùng cái gì để chế tạo ra.

Cô dựa vào ghế sofa, đỡ trán, đợi hai phút: “Ông chủ Phó.” Toàn bộ ba chữ đều là làm nũng.

“Tới đây.”

Phó Thành Lẫm cầm một cái ống hút dài hơn, dùng ba cái ống hút bình thường nối liền nhau, rất vững chắc: “Thử xem.”

Anh cắm ống hút vào chai sữa chua, chiều dài rất thích hợp.

Lê Tranh cúi đầu hút sữa chua, không cần cố sức đã hút lên được.

Phó Thành Lẫm bế cô lên, nhấc qua đùi anh.

Vừa nãy anh tưới nước cho trầu bà, có mấy giọt nước bắn lên cằm.

Lê Tranh tựa gò má vào, lau nước đi cho anh.

Uống hết chai sữa chua, anh nhận lấy cái chai ném vào thùng rác.

Lê Tranh đi súc miệng, quay về lại ngồi vào trong lòng ngực anh, ôm cổ anh, hai người nhìn nhau.

Cô ghé sát vào môi anh: “Đoán xem vừa rồi em uống sữa chua vị gì nào?”

Phó Thành Lẫm giữ chặt gáy cô, đầu lưỡi cạy mở hàm răng của cô ra.

Hai người dây dưa chung một chỗ.

Phó Thành Lẫm ôm cô vào phòng tắm, không bao lâu sau hơi nước ấm áp liền biến phòng tắm thành chốn tiên cảnh.

Lê Tranh bấu eo anh, khi anh hôn cô, cô nói: “Mấy ngày nữa là tới ngày lễ quan trọng của chúng ta rồi, phải chúc mừng long trọng một chút, những năm sau này cũng phải chúc mừng.”

Phó Thành Lẫm nghĩ một lát, thật sự không nhớ nổi là ngày lễ gì.

Anh ngừng một lát: “Ngày quan trọng gì vậy?”

Lê Tranh: “Anh từ chối em, ngày em thất tình.”

Một lúc lâu sau, Phó Thành Lẫm vẫn không nói lên lời, anh cẩn thận hôn môi cô: “Loại ngày này, còn phải đặc biệt chúc mừng à?”

“Phải ha.”

“......”

Lê Tranh nhịn không cười, sau đó bị Phó Thành Lẫm hôn đến nhột, cười ra tiếng.

Lúc này đây ở trong phòng tắm, Lê Tranh nhận thua, cô ôm anh hơi hơi thở dốc, cắn đầu vai anh: “Phó Thành Lẫm, anh ỷ vào việc anh khỏe hơn em.”

Phó Thành Lẫm cố ý xuyên tạc ý của cô: “Không khỏe thì làm sao ôm được em.” Anh lấy khăn tắm từ trên giá để khăn, bọc cô một cách kỹ lưỡng, lại cầm mấy cái khăn lông khô, ôm cô đi ra giường.

Lê Tranh quét mắt nhìn anh, điều hòa trong phòng mạnh, anh kéo chăn đắp lên người cô, dùng khăn lông lau tóc dài cho cô, tóc cô quá dài, mỗi lần phải dùng mấy cái khăn lông mới có thể lau khô một nửa.

Hiện tại mới hai giờ.

Phó Thành Lẫm bảo cô ngủ trưa một lát: “Buổi tối đi xem phim.”

Lê Tranh tựa vào trong ngực anh, cô không muốn đi ra ngoài, trời nóng. “Gần đây em không muốn đi xem phim đâu, ở nhà đi, hai chúng ta hát karaoke.”

Cô là người hát karaoke rất hay, anh thường xuyên ca hát cùng cô.

Phó Thành Lẫm chiều ý cô, lau tóc cho cô: “Ngủ đi, anh thu dọn phòng tắm một chút.”

Lê Tranh ghé vào trên gối đầu, gối lên cánh tay mình.

Có một chiếc bật lửa màu xanh lam nằm trên tủ đầu giường.

Cô nhổm dậy, với bật lửa.

Hoa văn trên vỏ đẹp đẽ tinh xảo, mấy năm trôi qua cũng không hề bị mài mòn.

Chiếc bật lửa này, Phó Thành Lẫm tặng cho cô.

Đây là một thứ đáng giá nhất khi anh còn trẻ.

Phó Thành Lẫm từ phòng tắm ra tới, thấy cô nằm bò ở đó: “Vẫn chưa ngủ ư?”

“Chờ anh.”

Phó Thành Lẫm có thói quen ngủ trưa, lên giường, đem nàng thu ở trong ngực.

Mới vừa tắm xong, da thịt hai người lạnh lẽo. Anh ấn cô vào trong ngực: “Đừng nghịch.” Anh tiện tay lấy đi bật lửa trong tay cô.

Lê Tranh nói ngày hôm qua cô nhìn thấy con trai Tiểu Ngư Mầm của nhà Phó nhị, bây giờ đã hơn tám tháng, trông cực kì đáng yêu.

“Phó Thành Lẫm, anh thích con trai hay con gái?”

“Đứa nhỏ của mình thì đều thích, nếu là con gái, có lẽ anh sẽ không có nguyên tắc mà đặc biệt nuông chiều bé.”

“Em cũng thích con gái hơn, em muốn sinh một bé con.”

Lê Tranh ôm mặt anh: “Đến lúc đó chúng ta sinh một cô con gái đi, anh đàn dương cầm cho bé, em hát cho bé.”

Phó Thành Lẫm gật gật đầu, hôn lên tóc cô: “Hy vọng lớn lên sẽ giống em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện