Lương Điền Thiên Khoảnh

Chương 14: Đánh trả trở về



Lí Thanh Hà chỉ nói Trương Lưu Phương nên vì người thân mà tích khẩu đức , liền không nói nữa . Giữa ban ngày , Trương Lưu Phương cũng không dám cậy mạnh mà phá cửa phòng Lí Thanh Hà . Một người đối diện cửa phòng mà chửi cũng không thú vị , lúc này thật vất vả mới có một đối thủ xuất hiện . Lại là người nàng kinh sợ - Giang Lăng .

Bất quá nàng hôm nay có chuẩn bị mà đến , lo lắng dắt theo nhiều người , cũng là không sợ . Nhưng bị lời nói của Giang Lăng làm tức giận đến chết khiếp , lay động ngón tay béo của nàng , Trương Lưu Phương thở hổn hển quát :

" Ngươi ...., ngươi nói cái gì ? Ai là lão bà bà ? Ngươi mới là đồ điên , ngươi mới bệnh chó dại !"

" Ngươi không phải là lão bà bà sao ? Tuy rằng trét lên nửa cân phấn , nhưng không thể che hết nếp nhăn trên mặt kia . Chậc chậc chậc , ta nói ngươi nghe nha , vừa già vừa xấu như ngươi thì nên ở trong nhà là được , ra ngoài chi thêm xấu hổ ?!"

Giang Lăng nhàn nhạt xem Trương Lưu Phương , giọng điệu thật là bình thản : " Còn có a , nếu không phải là đồ điên , không mắc bệnh chó dại thì làm sao lại chạy đến nhà ta loạn sủa ? Các vị thúc thúc , bá bá , thẩm thẩm cẩn thận coi chừng chó cắn bị thương ."

Hàng xóm mới vừa ký tên đóng dấu cho Giang gia xong , bất quá chưa đầy hai nén nhang , chợt nghe đến trong viện Giang gia truyền ra tiếng chửi bậy . Người Trung Quốc vốn có truyền thống thích xem náo nhiệt , Đường triều người dân cũng không ngoại lệ , những người lớn đều bỏ hết việc đang làm , chạy lại xem .

Chính là thấy Trương Lưu Phương người đầy lăng la tơ lụa , bên người còn có gia đinh ,

những người trong thôn cũng không dám đến gần , để tránh cá chết lưới rách .

Hiện tại , Giang gia tiểu cô nương đã trở lại , còn hữu lực đánh trả , âm thanh chậm rãi , nhỏ nhẹ mấy câu , một chữ thô tục cũng không phun , liền đem đối thủ tức giận đến chịu không nổi , tất cả đều cảm thấy thoải mái đầm đìa , nhịn không được ồ ồ cười vang .---Tốt xấu gì cũng là hàng xóm ở cùng một thôn , cổ động cũng đâu là gì .

Nữ nhân này cũng hơn ba mươi tuổi , cũng có vài phần tư sắc , bị Giang Lăng nói cho vừa già , vừa xấu , lời này đặt trên người nữ nhân không tức giận hộc máu mới là lạ .Huống chi còn bị nói là bệnh chó dại , đồ điên . Bọn họ cả đời xem qua cãi nhau vô số , đều là cao giọng quát mắng , hoặc là đem lời ô uế phun ra , hôm nay mới là được mở mang kiến thức , nguyên lai cãi nhau còn có thể như vậy ---- Đây mới là cãi nhau cảnh giới cao nhất !

Trương Lưu Phương chơi đểu , cả đời chỉ gặp hai loại đối thủ , một giống như Lí Thanh Hà tự cao , thân phận có giáo dưỡng , cùng nàng có kiến thức khác nhau .Còn một loại giống nàng , chỉ trông vào mắng chửi thô tục , cố tình gây sự , loại đàn bà chanh chua .

Nơi nào gặp qua cao thủ như Giang Lăng , chỉ bằng mấy câu nói nhàn nhạt đã làm cho tâm nàng xuất huyết .

Cho nên vừa nghe xong những lời của Giang Lăng , Trương Lưu Phương tức giận đến người phát run , chỉ vào Giang Lăng nói : " Giỏi cho nha đầu mỏ nhọn , quả là đứa nhỏ do tỳ nữ sinh ra ở nơi hoang dã , không có một chút giáo dưỡng . Nơi này không có chỗ cho dã chủng nói chuyện ."

Nói xong lại hướng phòng Lí Thanh Hà kêu to : " Lí Thanh Hà ngươi ra đây cho ta , đừng có núp trong phòng giống như còn rùa đen rút đầu ! "

" Ngươi nói tỳ nữ chính là tỳ nữ sao ? Ngươi nói dã chủng chính là dã chủng sao ? Vị lão bà bà này , ngươi là ai nha ? Chạy đến nơi đây miệng phun đầy phân .Vốn ta còn tưởng là mụ điên ở Xuân Hương viện chạy ra . Nhưng nhìn ngươi lớn lên bộ dáng xấu xa , nói ngươi là người của Xuân Hương viện thì lại là cất nhắc cho ngươi . Được rồi , ta cũng không cùng bà điên nhận thức , ngươi mau cút đi cho ta .Bằng không ta cáo trạng ngươi xông chiếm nhà dân . Không được sự đồng ý của chủ nhân , dám tiến vào nhà ta nháo sự , đây cũng là nhiều người ở đây tận mắt nhìn thấy, dù thế nào ngươi cũng không thể nói trắng thành đen ."

" Đúng , chính là vậy . Chúng ta kiện nàng xông chiếm nhà dân , có lên công đường thì ta làm chứng ."Vương đại nương gặp Giang Lăng mắng thống khoái , đã ở một bên vỗ bộ ngực hát đệm . Những người thôn dân khác cũng hô tiếp ứng .

" Ngươi xú nha đầu này , dã tạp chủng , ngươi đừng tưởng rằng ngươi hôm nay có người làm chỗ dựa liền quên nguồn quên gốc . Vũ nhục trách móc trưởng bối , trong mắt của ngươi có còn vương pháp hay không ? " Trương Lưu Phương liếc nhìn hai gã sai dịch mà mình mang đến đang đứng chung với đám người kia , ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc bén .

" Trưởng bối ? " Giang Lăng lạnh lùng cười ." Cho xin đi ! vị lão bà bà này , ngươi muốn nhận thân nhân cũng đừng có nhấc lên nhà của ta , nhà của ta không có trưởng bối như vậy . Bằng không có thân thích như vậy , khả năng hù chết người ta ."

"Ngươi, ngươi .... Giang Lăng ngươi giỏi , dám nói lão nương như vậy . Tuy rằng Giang gia chúng ta không chấp nhận ngươi , nhưng dù sao đi nữa theo huyết thống ngươi phải gọi lão nương ta một tiếng thẩm thẩm ! "

" Thẩm thẩm ? ngươi quả thật là thẩm thẩm của ta ? " Giang Lăng trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc , liền rùng mình một cái .

" Nếu như thế mẹ ta chính là chị dâu ngươi ? Huynh trưởng như cha , trưởng tẩu như mẹ , ngươi vừa rồi nói những lời ngôn ngữ ô uế này , ta có thể hay không lý giải thành ngươi không tôn trọng còn nhục mạ trưởng bối ? "

" Ngươi một cái tiểu thím , dắt theo một nhà gia đinh ở trước nhà chị dâu góa vũ nhục , chửi bậy , chúng hương lân đều nhìn thấy ở trong mắt , giữa ban ngày không thể thay đổi càn khôn . Khi đến nha môn , ta cũng tin tưởng quan lão gia sẽ theo lẽ công bằng mà tiến hành , tuyệt sẽ phân biệt được thị phi đúng sai , không cho ngươi điên đảo trắng đen , càng quấy ."

" Ngươi , ngươi ..." Trương Lưu Phương chỉ vào Giang Lăng , thế nhưng vì tức giận quá nên nói không ra lời .

Nhớ năm đó , Giang Văn Họa phong lưu , phóng khoáng , tài hoa hơn người . Nàng vừa thấy liền thích ngay . Lúc này người trong nhà vì nàng nghị thân . Cũng không ngờ Giang Văn Họa quả quyết cự tuyệt , ngay lúc đó liền đi kinh thành . Hai năm sau liền mang về một nữ nhân cùng một đứa nhỏ . Mà Lí Thanh Hà xuất thân chỉ là tỳ nữ nhưng tác phong , hành động đều cao quý , làm cho nữ nhân cả thị trấn đều ảm đạm , thất sắc . Điều này làm cho nàng không thể chống lại quyết định của gia tộc là gả cho Giang Văn Tự .

Trương Lưu Phương oán hận chất chứa quá sâu , vừa nhìn thấy Lí Thanh Hà đã hận nghiến răng nghiến lợi . Chẳng qua Giang Văn Họa bảo hộ được ngay , hai huynh đệ tuy có tới lui , nhưng hai nhà kết giao cũng không thân . Làm cho Trương Lưu Phương luôn luôn không có cách nào khác giở trò xấu với Lí Thanh Hà .

Hiện tại , Giang Văn Họa đã chết , Giang gia lại không có lão nhân , Trương Lưu Phương nắm hết quyền quản lý tài sản trong nhà , cũng không cho Giang Văn Tự tiếp tế một nhà chị dâu .

Không chỉ có như thế , nàng còn muốn đem Lí Thanh Hà cùng nữ nhi hung hăng dẫm nát dưới chân . Chính là ngày đó , nàng dẫn theo tỳ nữ đến , cho rằng sẽ vũ nhục Lí Thanh Hà một phen , cũng không ngờ đến Giang Lăng xưa nay cơ thể yếu đuối giống như là thay đổi thành người khác , thế nhưng đánh nàng vài cái bạt tai . Điều này làm cho Trương Lưu Phương đối với nhà Lí Thanh Hà càng hận thấu xương , không đem các nàng đến trong nha môn vũ nhục một phen , căn bản không xả ra được oán khí trong lòng nàng .

Cho nên hôm nay nàng đến , đã tính toán rất tốt : nàng sẽ không đề cập đến vấn đề tiền nợ trước , mà là trước mặt mọi người đem nước bẩn đều hất lên người Lí Thanh Hà , làm cho nàng danh dự mất hết , ở trong thôn này cũng không sống được .

Tại đây trong quá trình nhục mạ , Giang Lăng nhất định sẽ không chịu được mẫu thân bị nhục , nổi giận đánh người , như vậy nàng có thể lấy danh nghĩa ẩu đả tôn trưởng làm cho người ta bắt Giang Lăng lên nha môn , bất quá kế hoạch cũng có chút kinh sợ . Đến lúc đó cao cao tại thượng như Lí Thanh Hà sẽ phải ngoan ngoãn quỳ gối trước mặt nàng , nàng nghĩ vũ nhục như thế nào thì vũ nhục như thế đó , còn phải thành thành thật thật mà giao bất động sản ra đây . Mà xú nha đầu đánh nàng , không làm cho nha môn đánh nàng mấy gậy , nàng sẽ không bỏ qua .

Vì đạt được mục đích , Trương Lưu Phương bèn đem sai dịch trong nha môn đến . Chính là hai cái sai dịch không muốn người ta bắt được nhược điểm , không muốn cùng Trương Lưu Phương tiến vào . Nhưng Trương Lưu Phương tin tưởng , chỉ cần nàng ra lệnh một tiếng , hai cái sai dịch sẽ lập tức tiến vào bắt người .

Những thôn dân đang vây xem , nàng căn bản không để vào mắt . Cùng nha môn đối nghịch , sẽ không ai có dũng khí đó .

Cũng không thể tưởng tượng được Giang Lăng lại biểu hiện khác xa dự kiến của Trương Lưu Phương . Nha đầu kia căn bản không đề cập đến việc nàng vũ nhục Lí Thanh Hà , cũng không giống như lần trước kích động đánh người , chính là một mực chắc chắn không biết nàng , sau đó chặt chẽ nắm lấy điểm yếu trong lời nói , hướng đường Trương Lưu Phương đi là tà đạo , khiến nàng rơi vào đường cùng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện