Ma Đô

Chương 30: Nghỉ ngơi chấm dứt



Trải qua trận liều chết triền miên này, 3 người đều cực kì mệt mỏi. Nhân ngư cùng Tố Điệp cũng phân ko ra thắng bại, thầm nghĩ sớm nghỉ ngơi 1 chút. Tố Điệp trước đem đã hôn mê Tô Tử Duyệt bế lên bay vào tro hốc cây đặt lên trên đệm cỏ, rồi mới xuống lần nữa đón nhân ngư. Nhân ngư bị Tố Điệp ôm, chỉ cảm thấy cả người ko được tự nhiên. Nếu cá có tóc gáy, vậy nhân ngư hiện tại nhất định là trạng thái nổ thành từng mảnh vụn. Nhân ngư nhìn Tố Điệp vậy trương xinh đẹp dung nhan gần tro gang tấc, ko biết làm sao liền nghĩ đến thời điểm vừa rồi hắn bộ dáng ngửa đầu dâm gọi. Nghĩ đến đây, nhân ngư ko khỏi đánh cái rùng mình, chính mình nghĩ đến hắn làm cái gì? Rồi hắn lại trừng mắt nhìn Tố Điệp liếc mắt 1 cái, thầm mắng 1 tiếng đại nam nhân bộ dạng so với nữ nhân còn muốn xinh đẹp hơn, làm cho người ta nhìn liền ko đành lòng quay đi, thật sự là cái tai họa. Nếu ko phải hắn có cái kiểu khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn này, phỏng chừng chính mình vừa thấy mặt đã hung ác tay cào nát.

Sau khi trở lại hốc cây, 3 người cũng ko khác gì, ngã đầu liền ngủ. Tiểu bướm con sau khi về nhà, nhìn đến chính là cảnh tượng thập phần ko nói nổi nên lời này. Hắn mất hứng đá 1 cước mạc danh kỳ diệu xông vào tro nhà mình nhân ngư, rồi mới cảm thấy thứ mình đá chẳng khác gì đá vào 1 tảng đá, vậy ngón chân liền ẩn ẩn đau. Nhân ngư giật mình, biết đây là “Tiểu khuê nữ” của Tố Điệp đã trở lại, dù sao cũng ko đủ sức hăm dọa gì hắn, cũng lười quan tâm nó, tùy ý nó hồ nháo.

Tiểu bướm con cuối cùng đem ánh mắt lạc đến trên thân mẫu thân vừa mới gặp của mình, nàng bộ dạng khó coi cực kỳ, cùng chính mình 1 chút cũng ko giống, nàng thậm chí liền râu cũng ko có. Hắn đi qua, ngồi xổm bên người Tô Tử Duyệt nhìn thật lâu, rồi mới vươn ngón tay nhẹ nhàng đụng nàng 1 chút, mềm mềm. Hắn râu trên trán giật giật, rồi mới ở bên người Tô Tử Duyệt nằm xuống kề sát nàng.

Ngày thứ 2 Tô Tử Duyệt tỉnh lại, liền nhìn đến ở tro lòng mình ngủ say tiểu bướm con. Đứa nhỏ này vốn nhỏ, liền cuộn thành đoàn lui ở tro lòng của mình, nhìn cục cưng như vậy, nàng nhịn ko được ko tiếng động nở nụ cười. Theo sau, nhân ngư cùng Tố Điệp tỉnh lại động tác bừng tỉnh tiểu bướm con, đứa nhỏ này khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng bay nhanh ly khai Tô Tử Duyệt ôm ấp, thật giống như làm sai việc bị bắt được, liền uỵch lăng bay đi.

Tô Tử Duyệt nhìn bay đi tiểu bướm con, nhớ đến nhân ngư cục cưng của mình còn tại hải lý, liền đối nhân ngư nói- Ta ko yên lòng cục cưng, chúng ta hồi đi xem đi.

Nhân ngư khoanh tay nói- Đứa nhỏ chắc nịch như vậy, ko cần phải luôn theo hắn. Lúc trước ta ko phải cũng ko có người quản, hiện tại sống cũng rất hảo hảo đấy thôi.

Tố Điệp nghe xong hắn nói, nhịn ko được lắc đầu nói- Vậy ko giống nhau, ko phải đứa nhỏ nảo cũng có được cơ hội này, cho nên mới càng phải quý trọng. Vẫn là hồi đi xem đi, ko cần lưu lại tiếc nuối.

Tô Tử Duyệt nghe xong lại dùng sức gật đầu. Nhân ngư thấy nàng kiên trì cũng ko có biện pháp, đành phải xoay vậy 2 điều chân giống như mỳ sợi, nhận mệnh trở về. Trước khi đi, hắn đối Tô Tử Duyệt trịnh trọng nói- Ngươi có thể suy nghĩ thật kĩ, rồi mới tiếp tục tới kiếm ta.

Tô Tử Duyệt nghe hắn như vậy 1 câu, lại có chút ko bỏ xuống được Tố Điệp bên này. Đang ở 2 bên chái nhà khó xử hết sức, vẫn là Tố Điệp thiện người am hiểu ý nói- Ko bằng ta cùng cục cưng chuyển đến địa phương gần biển xây tổ cũng được, như vậy Tiểu Duyệt cũng có thể được thuận tiện.

Nghe xong Tố Điệp nói, Tô Tử Duyệt cảm kích ôm hắn 1 chút. Mà nhân ngư thì lại là hung tợn trừng mắt nhìn Tố Điệp liếc mắt 1 cái, tốt bụng như vậy làm gì! Né đều né ko khỏi!

Mặc kệ thế nào, Tố Điệp vẫn là áp lực chăm chú nhìn nhân ngư, mang tiểu bướm con tới địa phương gần bờ biển tuyển 1 thân cây, 1 lần nữa làm 1 cái tổ khác.

Sau khi từ lần đó gặp, nhân ngư cũng chưa từng rời khỏi hải lý, này theo cách của hắn nói chính là mắt ko thấy là tốt nhất. Trãi qua mấy ngày liên tiếp, Tô Tử Duyệt xem như hưởng hết tề nhân chi phúc. Nàng mỗi ngày ngay tại hải lý cùng trên mặt đất đi bộ vài vòng, cùng 2 cái tiểu tình nhân đấu võ mồm cùng làm thêm 1 chút tiểu vận động, thuận tiện nhìn xem 2 đứa nhỏ. Ngày qua ngày miễn bàn có bao nhiêu dễ chịu.

Nhưng mà những ngày thích ý cũng phải đến lúc kết thúc, thời điểm Tô Tử Duyệt thấy 2 cái nội vụ của Mẫn Mặc, liền biết chính mình ngày lành đã hết. Nếu ko trải qua những ngày như thế thoải mái, nàng cũng sẽ ko cảm thấy cuộc sống kế tiếp có bao nhiêu ko chịu nổi. Nàng bắt đầu có chút hối hận, nếu lúc trước ko nhiều yêu cầu như vậy có lẽ thật tốt? Nếu ko có yêu cầu nghỉ ngơi, chính mình cũng sẽ ko hội cảm thấy vậy những đoạn ngày kia có bao nhiêu hạnh phúc. Nếu ko biết nhân ngư cùng Tố Điệp còn sống, chính mình còn có thể giống như trước chết lặng thừa nhận, rồi chỉ cần đợi đến ngày trở về nhà.

Nhưng là hiện tại, lòng của nàng rốt cuộc hồi ko đến như lúc trước như vậy, có chút vật nàng ko muốn bỏ xuống. Nàng đối 2 cái nội vụ nói- Mang ta đi gặp Mẫn Mặc, ta có lời muốn nói với hắn.

2 cái nội vụ chỉ nhìn thoáng qua, cảm thấy sự tình trở nên ko có giống trước kia như vậy đơn giản. Xem ra vương của bọn họ sắp phải gặp gỡ chuyện phiền toái.

2 cái nội vụ mang Tô Tử Duyệt đi vào phòng Mẫn Mặc liền ly khai, phòng này Tô Tử Duyệt là lần thứ 2 đến. Tô Tử Duyệt sau khi đi vào nhìn mọi nơi, phát hiện Mẫn Mặc cúi đầu ngồi ở tro 1 mảnh bóng râm. Ko đợi nàng mở miệng, chợt nghe Mẫn Mặc nói- Nếu muốn xin nghỉ ngơi thêm 1 đoạn thời gian thì ta ko đồng ý, ko còn việc gì thì ngươi có thể quay trở về.

Tô Tử Duyệt sửng sốt, rồi mới nói- Ko phải, ta đến ko phải muốn nói việc này.

Mẫn Mặc bỗng nhiên đánh gãy lời của nàng nói- Nếu là thứ khác, ta hiện tại ko có thời gian nghe, ngươi lần khác lại đến đi- Mẫn Mặc nói lời này thời điểm, vẻ ưu tư có chút kích động, cùng trước kia hắn luôn bình tĩnh tự nhiên giống như chia thành 2 người.

Tô Tử Duyệt lặng yên sau 1 lúc lâu mới nói- Ngươi… chưa biết ta muốn nói gì mà?

_ Ta ko biết, cũng ko có hứng thú biết- Mẫn Mặc hào ko xứng hợp nói.

Tô Tử Duyệt thấy hắn như vậy cố tình gây sự, tro lòng liền mất tự nhiên, nàng nói- Ta hiện tại rất hạnh phúc, ta có 2 cái nam nhân rất yêu ta, còn có 2 cái đứa nhỏ rất đáng yêu, như vậy cuộc sống với ta mà nói là quá đầy đủ rồi. Cho dù… cho dù ko quay về cũng được. Nếu ta ở tại chỗ này, sẽ ko cần ở cùng ma quỷ gì khác, đúng ko?

Trả lời Tô Tử Duyệt là “Phách” 1 tiếng, thanh âm nói lên có cái khí cụ nào đó bị đánh nát. Tô Tử Duyệt xem ko ra biểu tình Mẫn Mặc, nàng chỉ có thể nói- Mẫn Mặc, ngươi là cái người tốt, đa tạ ngươi.

Tô Tử Duyệt tro lời nói tựa hồ chọc giận Mẫn Mặc, hắn bỗng dưng theo trên ghế đứng lên, 1 chưởng chụp ở trên bàn đá, vậy đem bàn đá liền dập nát. Tô Tử Duyệt bị động tác đột nhiên này của hắn làm hoảng sợ, tro ấn tượng Mẫn Mặc tuy rằng nhìn có chút ko tốt, nhưng là đối với đám nữ nhân các nàng này đều luôn có lễ ngộ.

Chỉ thấy Mẫn Mặc bước nhanh đi đến trước mặt Tô Tử Duyệt, đôi tay dùng sức kháp ở bả vai của nàng, nghiến răng nghiến lợi nói- Ngươi ko nhớ rõ ngươi lúc trước nói với ta những lời gì sao? Ngươi nói ngươi muốn về nhà, ngươi nói ngươi muốn sinh đứa nhỏ cho ta. Những lời này tính cái gì?

Tô Tử Duyệt mờ mịt nhìn Mẫn Mặc, nàng hoàn toàn ko biết chính mình ở cái gì thời điểm đối hắn hứa hẹn qua là đó? Lúc trước nàng vội vàng muốn về nhà là ko sai, bất quá nàng nhớ ko nổi chính mình cùng Mẫn Mặc nói qua những lời này.

Chợt nghe Mẫn Mặc lãnh cười 1 tiếng, tiếp tục nói- Ai cần làm cái chó má người tốt? Ai cần của ngươi cảm tạ?

Tô Tử Duyệt đối mặt như vậy Mẫn Mặc, hoàn toàn ngốc rớt, ko biết nên đối mặt thế nào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện