Mại Thái Lang

Chương 43



Tâm tư Nhược Diệc rất tinh tế, hắn vẫn luôn cảm giác, tuy rằng hắn trở lại bên người Thương Đông Nghêu, chính là thái độ Thương Đông Nghêu đối hắn có chút bất đồng, còn nói bất đồng ra sao, hắn lại không hiểu được, bởi vậy hắn chỉ có thể thật cẩn thận, nơm nớp lo sợ bầu bạn bên Thương Đông Nghêu.

Thương Đông Nghêu cũng có tâm tình phức tạp, đi trên con đường này, hắn có cảm giác quen thuộc, giống như hắn nguyên bản đã từng ở đây, bỗng nhiên một trận tim đập nhanh đánh tới hắn, Thương Đông Nghêu nhíu mày.

Hai năm qua, hắn một mực vì căn bệnh tim đập nhanh này mà sở não, từng xem qua danh y, nhưng bọn họ đều nói hắn không có bệnh, nếu thực không bệnh, vậy tim đập nhanh này vì sao mà đến?

Mạnh Lãng thấy Thương Đông Nghêu nhíu mày, quan tâm hỏi.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì, Hi chúng ta đi nhanh lên.”

Thương Đông Nghêu dẫn đầu cưỡi phía trước, Hi thở dài theo sau Thương Đông Nghêu.



“Đến a, bắp cải vừa giòn vừa ngon đây, mới vừa thu hoạch, hương vị rất được, đến a, thực rẻ nga.” Tiểu Yên đứng ở chợ, ra sức rao mớ bắp cải vừa thu hoạch.

Cả người đầy mồ hôi, tiểu Yên đầu có chút choáng váng hoa mắt, ngẩng lên ngước nhìn diễm dương cực nóng.

Kỳ quái, Mặt Trời hôm nay thế nào lớn vậy, phơi nắng quả thực khiến hắn rất mau hôn mê, cúi đầu thu dọn bắp cải, chút máu dồn lên não, tiểu Yên đứng không vững hướng bên cạnh ngã.

“Cẩn thận!” Thương Đông Nghêu tự nhiên đưa tay đỡ.

“Thực xin lỗi, ta…” Tiểu Yên vội giải thích, khi hắn ngẩng đầu nhìn người trước mắt, hắn ngây ngốc.

Thương!

Sao có thể như vậy? Thương không phải đã ly khai sao?

“Thương, ngươi đã trở lại.” Tiểu Yên vô thức nói ra, nghĩ muốn vươn tay vuốt ve khuôn mặt tuấn lãng trước mắt, chính là khi hắn động, một đạo thanh âm khiến hắn thanh tỉnh.

“Đông Nghêu, ngươi làm gì vậy?” Thanh âm Mạnh Lãng truyền đến rất không đúng lúc.

Mạnh Lãng nhìn nam tử xa lạ trong lòng Thương Đông Nghêu, lòng rất không tư vị, tuy rằng hắn yêu Âm Sơn, nhưng Thương Đông Nghêu hiện tại cũng là người của hắn, hắn không muốn bị người khác thưởng.

“Không có gì.” Thương Đông Nghêu buông tiểu Yên ra, trên mặt điểm nét hờn giận, bất quá hắn không rõ chính mình vì cái gì hờn giận?

“Ngươi là Thương, ngươi là Thương đúng không?” Tiểu Yên gắt gao giữ chặt người trước mắt, sợ hãi đây chỉ là một giấc mộng, giống như khi trước, vừa tỉnh mộng đã không thấy tăm hơi Thương.

Mạnh Lãng nhìn tiểu Yên giữ lấy y phục Thương Đông Nghêu, có chút không ý tứ, mà Thương Đông Nghêu tuy rằng vẻ mặt lạnh lùng, nhưng cũng tùy ý để tên nam nhân xấu xí đến mức chỉ còn da bọc xương này bắt lấy, lập tức hỏa nộ càng tăng, không khách khí nhắm đến phía trước, một phen đánh rớt tiểu Yên.

“Ngươi là ai? Nắm Thương Đông Nghêu làm gì, không biết xấu hổ, cũng không nhìn xem chính mình bộ dáng ra sao.” Mạnh Lãnh hễ nói ra liền chanh chua.

Tiểu Yên – “Bá!” – một tiếng, sắc mặt tái nhợt, vừa thẹn vừa quẫn khiến tiểu Yên đứng trước tuyệt mỹ nam tử này gương mặt hết đỏ lại trắng, tiểu Yên cá tính vốn không hay xung đột, càng không biết nên thế nào cãi lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện