Một Lần Bỏ Lỡ Là Bỏ Qua Nhau Cả Đời

Chương 46: Bài thơ vụng về



Sau đó, Băng Tâm nhờ Thiện Ngôn dạy mình tập đứng nước, Thiện Ngôn kéo Băng Tâm ra chỗ hồ sâu, Băng Tâm chưa biết bơi nên rất sợ: “ Được rồi… đừng đi xa nữa tôi sẽ không đứng được đâu”.

“Phải ra chỗ sâu chân không chạm đáy hồ thì mới tập được chứ”.

“Nhưng làm sao mà thở được tôi đâu có biết bơi”.

“Có tôi mà lo gì”.

Tập được hai ba lần là Băng Tâm đi vào chỗ cạn ngay, chắc tại không có duyên với mấy môn thể thao bởi vậy không học được, với lại cũng toàn rớt học sinh giỏi vì môn thể dục thôi.

Đi chơi với mọi người rất là vui nhưng lúc ngồi một mình thì Băng Tâm lại nghĩ đến Tuấn Phong “ Không vừa lòng chuyện gì thì cũng phải nói ra người ta mới biết mà sửa chứ…cứ im lặng rồi làm ngơ đúng là cái đồ khó ưa mà".

Thụy Du nói Băng Tâm thích Tuấn Phong cũng đúng một phần Băng Tâm thích làm bạn với Tuấn Phong, thích cái tính cách trẻ con của Tuấn Phong và có chút ngưỡng mộ vì Tuấn Phong học cái gì cũng giỏi mà không kiêu ca cũng không dính vào mấy vụ bê bối giống như Mạc Đông Quân.

Băng Tâm thích Tuấn Phong theo kiểu tình bạn hoặc có lẽ trên tình bạn một chút là cảm mến thôi chứ chưa thể gọi là tình yêu như Thụy Du đã nói nhưng mà cô biết cô rất thích…rất thích Tuấn Phong!!!

Thời điểm này chắc đã 70% rồi.

Thấy những người xung quanh mình vướng vào tình trường đều đau khổ như nhau nên Băng Tâm không muốn khổ sớm như người ta với lại tính cách của Băng Tâm còn trẻ con chưa hiểu hết chữ “yêu “ là gì đâu.

Linh Đan là bài thu hoạch sau khi học xong lớp đối tượng đoàn, Linh Đan nhờ Băng Tâm và Quỳnh Dao góp ý, hai đứa cũng giúp Linh Đan làm bài được một đoạn thì Băng Tâm chợt nhớ chưa làm bài tập toán nên nói Quỳnh Dao giúp Linh Đan còn mình thì làm toán, nhưng không biết Quỳnh Dao có chuyện gì mà lại ra khỏi lớp không giúp Linh Đan làm bài thu hoạch luôn, sau bữa đó Linh Đan giận cả Quỳnh Dao lẫn Băng Tâm luôn thế mà hai đứa vẫn vô tư không hề hay biết cho đến khi hỏi Uyển Uyển thì mới hiểu rõ sự tình.

Băng Tâm cố xin lỗi mà không được, cô lại tự trách mình vì đã không thể giúp cho Linh Đan làm bài tốt…

Nói chuyện thì Linh Đan làm ngơ, nhắn tin thì không trả lời, nên Băng Tâm về nhà suy nghĩ nguyên bài thơ rồi đưa cho Linh Đan lúc tan học: “ Nếu đọc xong mà Linh Đan vẫn không muốn làm bạn với tôi thì tôi… chịu vậy”.

Nếu một mai tình bạn tan vỡ

Cho tôi xin gửi vào thơ nỗi lòng

Nói về tình bạn mênh mông

Đâu thể một phút như không có gì

Gió đưa nước mắt sầu bi

Bởi vì tôi để mất đi bạn mình

Quen nhau vì duyên vì tình

Thế nên phải có niềm tin vững bền

Chúng ta cùng cố gắng lên

Rút ngắn khoảng cách để bên nhau hoài

Giận nhau chỉ thấy đắng cay

Mấy ai hờn giận mà hay bao giờ

Sống vậy chỉ có thờ ơ

Mỗi ngày chỉ có làm ngơ lạnh lùng

Đâu rồi ánh lửa bập bùng

Sáng lên tình bạn khắp vùng mọi nơi

Giận nhau có đến suốt đời

Làm vậy cũng chỉ buồn người đau ta

Chúng mình cùng bước đi mà

Vượt qua nắng gió giờ xa sao đành

Chữ tình thật quá mỏng manh

Để cho tất cả tan tành thế sao?

Đâu rồi nụ cười ngọt ngào

Đâu rồi hạnh phúc bên nhau từng ngày

Để giờ như một áng mây

Quay đi quay lại mây bay mất rồi

Xin bạn đừng mãi giận tôi

Để tình bạn như mây trôi lỡ làng

Xa nhau đau xót vô vàn

Vài ngày nước mắt hai hàng lại tuôn

Xa nhau chỉ thấy nỗi buồn

Một giây xa cách mà buồn thật lâu

Mưa đến mang theo nỗi sầu

Tự hỏi giờ bạn nơi đâu chốn nào

Giờ đây bạn sống ra sao

Vui vẻ hay là lòng đau một mình

Xin bạn đừng mất niềm tin

Vì một chuyện nhỏ mà tình hết sao

Xin bạn đừng giữ nỗi đau

Bởi bạn buồn thế tôi sao mỉm cười

Là bạn cũng do duyên trời

Nếu duyên đã hết người đời tính sao?

Giận nhau chỉ để hiểu nhau

Giận nhau để hiểu xa nhau thật buồn

Tôi khóc vào lúc chiều buông

Một câu xin lỗi nói suôn nực cười

Thà rằng tôi mặc kệ người

Bạn bè hờn giận chuyện thường xưa nay

Vài hôm lại khăn khít ngay

Bạn thân là thế cứ hay giận hờn

Tình bạn như đóa lay-ơn

Tình bạn như đóa mẫu đơn chung tình

Xin bạn đừng giận tụi mình

Trong tim ngàn lời cầu xin thật mà

Bạn bè đâu phải người xa

Thiếu xót xin bạn nói ra thật lòng

Để rồi chuyện có hóa không

Tình bạn ấm áp trong vòng tay nhau

Cứ thế này ai cũng đau

Trãi lòng mình nói cho nhau chuyện gì

Để rồi khỏi phải chia ly

Ngập tràn hạnh phúc bước đi trên đường

Đừng để mỗi đứa một phương

Rồi ai cũng thấy đau thương trong lòng

Chúng mình chỉ biết chờ mong

Mong bạn tha thứ cho lòng nhẹ đi

Rồi lại cùng nhau bước đi

Vượt qua sóng gió mỗi khi bão bùng

Bạn ơi đừng có não nùng

Mở lòng một chút ta cùng bên nhau

Vài ngày cảm nhận nỗi đau

Tôi đã hiểu rõ cớ sao giận hờn

Để biết bạn quan trọng hơn

Nếu như mất bạn tôi còn vui sao

Thôi thì mỗi đứa một câu

Một lời xin lỗi cho nhau hòa đồng.

Bài thơ vụng về của Băng Tâm đã cứu rỗi lại một tình bạn đáng giá với Linh Đan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện