Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi Tù

Chương 29



“Hai người quen nhau à?” Giáo sư hỏi.

Phương Mộc không lên tiếng, bây giờ anh còn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Lý Bích ngồi bên cạnh anh: “Lúc cấp ba, thầy Phương đã từng gia sư cho em nửa năm.”

“Tốt lắm, gặp người quen. Phương Mộc là đệ tử của tôi, tôi biết cậu ấy ít nhất cũng năm năm rồi, làm việc cẩn thận, rất tốt.” Giáo sư khích lệ vài câu, để sinh viên bên cạnh mở máy vi tính: “Bắt đầu đi.”

Không chân thật, diện mạo khó có thể giống như trước kia.

Sau nửa giờ, giáo sư tắt máy vi tính: “Cậu đã cảm thấy có ích, vậy liên hệ với trường đại học đề xuất giá cả, bên tôi cung cấp kỹ thuật cho cậu.”

Lý Bích nhanh chóng viết vào máy vi tính: “Vâng, em đã gửi email, tiền không thành vấn đề, hay là chúng ta thảo luận tích hợp như thế nào trước đã.”

Giáo sư nhìn Phương Mộc: “Như vậy đi, cậu đã quen biết Phương Mộc, vậy tôi để Phương Mộc phụ trách hạng mục này, cậu ấy biết rất rõ, nếu nhân viên kỹ thuật bên cậu phát hiện vấn đề gì, có thể tìm cậu ấy.”

Lý Bích suy nghĩ một chốc: “Được, có đôi khi cần thầy ấy đến công ty.”

Giáo sư nhìn về phía Phương Mộc.

Phương Mộc hoàn hồn: “Có thể.”

“Cứ quyết định vậy đi.” Giáo sư nhìn đồng hồ đeo tay rồi đứng lên: “Tôi còn có buổi họp, các người tiếp tục thảo luận, Phương Mộc có chuyện gì thì cứ báo với thầy.”

Phương Mộc đành phải gật đầu: “Vâng.”

Lý Bích và trợ lý cũng đứng lên theo: “Cảm ơn thầy, em sẽ tiếp tục thảo luận với thầy Phương.”

Cho đến lúc này Phương Mộc mới cảm thấy được chút chân thật. Lý Bích thực sự xuất hiện, bất ngờ không kịp đề phòng, làm người không lường trước được. Nhưng mà xa cách nhiều năm, cảm giác có hơi xa lạ, giống như khi hai người còn trẻ.

Anh không quá chắc chắn tình cảm với Lý Bích. Mà tình cảm của Lý Bích đối với anh, chỉ sợ cũng khó nói đầy đủ.

“Thầy Phương, ở chỗ này là như thế nào, lúc nãy giáo sư giảng em không hiểu.” Lý Bích chỉ vào một đoạn văn trong tài liệu: “Nên hiểu thế nào?”

“Ở đây dùng một phương trình.”

Phương Mộc cầm bút lên.

Lý Bích cười: “Có hơi phức tạp, lát nữa thầy Phương rảnh không, hay là đến nhà anh thảo luận?”

Trợ lý của Lý Bích vội nói: “Tổng giám đốc, tối nay còn phải gặp nhà đầu tư, Tạ tổng.”

Lý Bích liếc trợ lý, miễn cưỡng cười cười: “Tôi quên mất.”

Phương Mộc nhanh chóng đứng dậy: “Không sao, các người bận bịu, còn nhiều thời gian mà, hai ngày nữa thảo luận cũng không trễ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện