Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi Tù

Chương 8



Mở cửa lại thấy Lý Bích vặn cổ.

Phương Mộc thuận miệng hỏi: “Lại đến phòng tập sao?”

Lý Bích vỗ vỗ cái cổ, lên lầu cùng anh: “Hiện tại em đã có thể sử dụng vật nặng 120kg để luyện chân.”

“Thật giỏi. Rất kiên trì nha.”

“Để đẹp thêm một chút, vất vả cũng không uổng công.” Lý Bích cười theo: “Ngày hôm nay có người nói em là tiểu thịt tươi.”

Phương Mộc cười, lấy sách vở ra: “Lợi hại. Hiện tại vẻ ngoài của em đã rất đẹprồi, bồi dưỡng nội hàm* một chút. Hôm nay học môn gì?”

(Nội hàm: hàm chứa bên trong, ý chỉ khả năng con người)

“Hóa học. Ngày kia có bài kiểm tra hóa.” Lý Bích ngồi xuống cạnh anh: “Kỳ thi vật lý em đứng hạng 5 toàn lớp.”

Phương Mộc nhướng mi: “Không tệ.”

“Nhưng số học vẫn không thể đạt tiêu chuẩn.” Lý Bích cúi đầu.

“Ừ.” Phương Mộc gật đầu.

Đây là trong dự liệu. Nền tảng cấp hai vô cùng tệ, một hai tháng ngắn ngủi sẽ không đuổi kịp. Kỳ thực tư duy toán học của Lý Bích không tệ, nhưng số học phải tích lũy từng ngày, không thể đạt được một sớm một chiều.

“Có bài thi không?” Phương Mộc hỏi.

Lý Bích lấy một xấp giấy từ trong cặp ra. Kiểm tra 40 điểm, lần này hắn được 14, cúi đầu im lặng. Phương Mộc cầm bài thi của hắn nghiên cứu tỉ mỉ: “Có hai câu không biết làm, còn có liên quan đến cấp hai, cứ từ từ là được. Còn câu này, anh cho là vì em chưa thấy qua dạng đề này Ừ… Đáp án câu này không tệ.”

“Anh từng dạy em.” Lý Bích cười cười chỉ ngón tay lên giấy: “Cả lớp chỉ có mười người biết làm câu này, em đáp đúng.”

Đó là câu phân loại, chỉ có 2 điểm.

“Giáo viên của em nói gì?” Phương Mộc cười hỏi.

“Không nói gì, có thể là cô giáo cho rằng em làm bừa.”

Bởi vì đề quá khó, sợ rằng giáo viên hoàn toàn không cho rằng hắn biết làm, với tính tình của Lý Bích cũng sẽ không nói gì.

Phương Mộc nhìn đề, hơi cười cười: “Không sai, độ khó rất cao. Em muốn cái gì, anh mua tặng em.”

“Không muốn gì.” Lý Bích suy nghĩ một chút mới nói: “Anh đừng dạy em nửa chừng rồi nghỉ.”

“Anh là người vô trách nhiệm vậy à?” Phương Mộc cũng cười: “Lấy sách vở ra đây, bây giờ sẽ biến em thành thiếu niên hoàn hảo vừa có sắc vừa có trí tuệ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện